Bần Gia Nữ

Lượt đọc: 18421 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »
Chương 24..

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày hôm sau lúc sự tình có biến chuyển thì Lưu Nhị Lang lại tới.

Trương Tiểu Oản gặp được người cậu làm quan này thì thấy ông ta có dáng người cao lớn, uy vũ. Mà đám người thôn Lưu gia vừa rồi còn kêu gào vừa thấy ông ta thì lập tức héo rũ, run rẩy nói không nên lời.

Mà Lưu Nhị Lang còn chưa nói gì với người nhà họ Trương thì đã gọi người đi theo trói hai kẻ kia lại. Hai kẻ kia vừa muốn kêu thì miệng đã bị bịt kín.

Sắc mặt Lưu Nhị Lang âm trầm đứng ở trước phòng còn Lưu Tam Nương ở trong phòng nghe thấy ông ta tới thì cứ khóc thét không ngừng. Ông ta đứng lặng ở đó một hồi, mãi lâu sau mới khàn giọng nói, “Đây là do tẩu tử muội sai tới, ta cũng không biết.”

“Đây là vì sao, vì sao……” Lưu Tam Nương ở bên trong thét chói tai, câu hỏi kia giống như một ngụm máu phun ra.

Vì sao ư? Không lâu sau mọi chuyện lập tức rõ ràng. Bởi vì Lưu Nhị Lang muốn thay bà sắp xếp hôn sự cho Trương Tiểu Oản.

Ở trên chiến trường ông ta đã hai lần cứu một người đồng hương. Hai người kết nghĩa làm huynh đệ, cũng định sẽ gả con cho nhau.

Mà lúc ông ta trở về mới biết năm đó khi ông ta rời nhà thì Lưu Khương thị đang mang thai một đứa bé trạ. Vì thế việc hôn nhân giữa hai bên coi như xong. Ai biết được vị nghĩa huynh kia so với ông ta thì quan lộ hanh thông hơn nhiều. Lúc này người ta đã được thượng quan điều đến kinh thành, làm Truân Kỵ Giáo Úy trong Thiết Hổ Doanh của Trung Vương gia. Bên dưới ông ta còn thiếu một chức Thiếu Phó Úy vì thế ông ta gửi thư muốn Lưu Nhị Lang cùng đi, đồng thời gửi cả tin về việc hôn ước. Ông ta tin rằng nếu ông ta cố ý muốn thăng tiến thì mặc kệ có con gái hay không ông ta cũng phải tìm mọi cách để hoàn thành việc hôn nhân này.

Bởi vì lúc trước Lưu Nhị Lang không phải người của ông ta, hơn nữa Doanh môn của Trung Vương trước nay khó tiến vào nên ông ta chỉ đành gửi thư, yêu cầu Lưu Nhị Lang hoàn thành việc hôn nhân này thì mới có thể giúp giữ cái chức kia cho Lưu Nhị Lang.

Lưu Nhị Lang vừa về nhà, nhận được tin tức từ kinh thành thì lập tức bàn bạc với Lưu Khương thị việc này. Ông ta hy vọng con gái của Lưu Tam Nương sẽ hoàn thành nhân duyên này. Tuổi tác của đứa nhỏ phù hợp với con trai cả của Uông gia. Vì vậy ông ta muốn Lưu Khương thị tới mời Trương A Phúc và Lưu Tam Nương tới bàn bạc.

Đây vốn dĩ là chuyện tốt, Lưu Khương thị trăm triệu lần không muốn đem chuyện tốt thế này nhường cho kẻ mãi không chết vì nghèo, vì bệnh như Lưu Tam Nương. Bà ta muốn để cháu gái nhà mẹ đẻ mình đi thay. Mà anh trai ruột bà ta cũng là người có tiếng nói trong thôn Lưu gia. Ông ta vừa thấy em rể về, còn mang chức quan trên người, hơn nữa sau này có khả năng còn thăng chức lớn hơn thì vô cùng vui mừng. Quan trọng nhất là ông ta có thể để con gái gả cho con trai của một vị quan lớn trong kinh thành, về sau chân chính trở thành cha vợ của quan lớn. Điều này quả thực đúng là một bước lên trời.

Hai kẻ có lòng tham gặp nhau, cùng hợp mưu mời hai kẻ vô lại trong thôn, cho bọn họ bạc để bọn họ làm ầm ĩ một trận lúc Lưu Tam Nương sinh con. Tốt nhất là làm ầm ĩ ảnh hướng đến mạng người, nếu còn kẻ nào chống được thì bọn họ sẽ lấy cớ đưa ra khỏi thôn rồi tìm người xử lý.

Dù sao ở thôn Ngô Đồng cũng sẽ chẳng có ai giúp đỡ một nhà họ Trương. Mà hai kẻ lưu manh kia thật sự nói được làm được. Sinh sản vốn là lúc cực kỳ nguy hiểm, nếu làm ầm ĩ lúc này thì thật sự có thể xảy ra án mạng.

Ở thôn bên cạnh thôn Lưu gia, mấy năm trước từng có một trận ầm ĩ. Có nhà đắc tội người khác, mà người kia cũng thâm độc, nghĩ cách khiến cả nhà người kia chết sạch. Lưu Khương thị vốn cũng tính thế, ai ngờ Trương gia lại có Trương Tiểu Oản, chờ đến khi Lưu Nhị Lang biết tin tới thì hai tên lưu manh kia cũng đã nói tới bã bọt mép, miệng khô lưỡi khô, mệt không nói nên lời.

Lưu Nhị Lang vốn bị Lưu Khương thị tìm cớ đi sang thôn bên cạnh làm chút việc. Hai ngày sau ông ta trở về buồn bực khi thấy Lưu Khương Thị vốn nên đến thôn Ngô Đồng mời người lại vẫn ở nhà thì hỏi bà ta sao còn chưa mời người về?

Lưu Khương thị để lộ dấu vết, mà Lưu Nhị Lang thấy bà ta né tránh thì lập tức cảm thấy không đúng. Ông ta ra roi thúc ngựa chạy đến thôn Ngô Đồng, vừa đến cửa thôn đã nghe thấy vài câu về chuyện này. Mà quả nhiên đúng lúc thấy được hai kẻ lưu manh kia đang gào thét đòi bắt cả nhà họ Trương đưa đi quan phủ.

Tình huống này quả thực vớ vẩn cực kỳ. Nhưng lúc này người của thôn Ngô Đồng thấy Lưu Nhị Lang tới thì còn tưởng rằng Lưu Tam Nương không tôn trọng vị huynh trưởng làm quan sẽ khiến cả thôn gặp liên lụy phải đi gặp quan phủ hết. Vì thế đám người đang xem náo nhiệt lập tức chạy cách xa Trương gia, miễn cho bản thân dính phải đen đủi.

Người ở thôn Ngô Đồng còn chưa từng gặp qua quan huyện, mà trên đời này có nhiều chức vị họ không biết. Họ chỉ biết cao nhất có hoàng đế, Tể tướng, còn lại thì hầu như là không biết. Vì thế lúc này bọn họ nhìn thấy Lưu Nhị Lang uy vũ bất phàm nhảy từ trên ngựa xuống thì lập tức cảm thấy ông ta là quan lớn. Đồng thời bọn họ cho rằng nhà họ Trương chết chắc rồi. Chu thím đúng lúc này bưng theo một nồi cháo gạo mang tới, vừa nghe thấy tin này thì tay mềm nhũn, cái nồi cũng đổ toang ra đất. Bà vừa khóc vừa hô, “Tam Nương muội tử, sao mệnh khổ thế này chứ……”

Kẻ đến xem náo nhiệt cũng có người của Chu gia, kẻ kia sợ gây họa cho gia tộc nhà mình nên vội đến kéo bà đi, miệng còn mắng, “Liên quan gì tới ngươi? Nàng ta đắc tội người nhà mẹ đẻ vốn nên bị phạt. Ai ui, nhà bọn họ có gì thân thiết với nhà các ngươi mà ngươi khóc kêu như thế chứ……”

Người kia vừa mắng vừa không kiêng dè gì mà kéo bà ta đi. Người trong thôn bị tiếng khóc rống của Chu thím làm cho im bặt. Hai người bọn họ vừa đi thì đám người cũng lập tức như chim rừng, tứ tán khắp nơi. Ai cũng sợ chỉ vì xem náo nhiệt mà vác họa vào thân.

Hộ nông dân sợ nhất là phiền toái và gây họa hại thân vì thế bọn họ cũng không dám xem náo nhiệt nữa mà giải tán. Trương Tiểu Oản ngồi ở băng ghế, hai tay ôm hai đứa nhỏ đang kinh hãi, tai nghe Lưu Nhị Lang đứng ở cửa nói rõ chuyện với Lưu Tam Nương.

Nghe thấy Lưu Nhị Lang muốn đem nàng nhận làm con nuôi thì Lưu Tam Nương ở trong phòng khàn khàn mà kêu khóc tuyệt vọng, “Huynh cứ lấy mạng ta trước đi, rồi lấy luôn mạng cả nhà ta cho rồi……”

Lưu Nhị Lang vội vàng nói, “Ta đâu có phải muốn cướp con gái ngươi. Nó vẫn là con gái ngươi, cả đời vẫn thế. Sao ngươi lại không chịu hiểu chuyện như thế chứ? Một gia đình tốt như thế, cho dù là con gái Huyện Lệnh trong trấn cũng không thể gả được cho một nhà tốt thế đâu. Ta giúp con bé sắp xếp một hôn sự tốt như thế, sau này cả đời nó sẽ không cần lo áo cơm. Đứa con trai cả của Uông gia kia ta dã từng gặp hắn ở biên thành. Đứa nhỏ đó quả thực thần thái bất phàm, thế gian này hiếm có. Nếu không phải ta và cha hắn có tình nghĩa huynh đệ sống chết có nhau thì đời nào một hộ nông dân như chúng ta trèo lên được cửa nhà người ta chứ? Nhà chúng ta coi như chiếm được lợi lớn rồi, nếu không phải thế thì tẩu tử ngươi…… Nàng……”

Lưu Nhị Lang nói đến đây thì chẳng biết nói gì thêm, chỉ nặng nề mà thở dài.

Lưu Tam Nương nghe xong lời này thì tiếng khóc cũng nhỏ hơn. Còn tâm Trương Tiểu Oản thì càng ngày càng lạnh.

Lưu Nhị Lang lại tiếp tục nói, ngữ khí buồn rầu, “Ca ca tự biết có lỗi với ngươi, con gái ngươi ta cũng không dám đoạt. Chờ ta viết thư nói rõ với vị nghĩa huynh kia, nếu ông ta đồng ý để Tiểu Oản sau này lấy thân phận con gái nhà họ Trương gả cho nhà họ thì ta sẽ thay ngươi làm chủ đồng ý. Nếu như không được thì nhị ca cũng không có mặt mũi nào mà đoạt con gái của ngươi. Ngươi thấy sao?”

Sau một lúc lâu bên trong cũng không có lời nào, chỉ có tiếng khóc rấm rứt. Mãi một lúc sau tiếng nói chần chừ của Lưu Tam Nương mới truyền ra, “Như thế có được không?”

Lưu Nhị Lang vừa nghe thấy bà ta nói thế thì vui cực kỳ, “Đương nhiên là được, nhị ca sẽ không đoạt con gái của ngươi.”

Lúc ông ta nói lời này thì ngoài cửa vang lên một giọng nói có lực, rõ ràng, “Ngàn tổng, nhân sâm ngài yêu cầu thuộc hạ đã mua về, đều là nhân sâm có tuổi……”

Lúc này Lưu Nhị Lang mặt mày hớn hở, cứ thế đi vào trong phòng kia sau đó dùng giọng nói nhu hòa mà nói với Lưu Tam Nương, “Được rồi, hiện tại ngươi cứ điều dưỡng thân thể, ca ca đã về, mọi thứ sẽ tốt dần lên thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »