Bần Gia Nữ

Lượt đọc: 18421 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »
Chương 12..

❊ ❊ ❊

Tuy 380 đồng đối với Trương gia hay bất kỳ gia đình nào trong thôn Ngô Đồng đều là một số tiền lớn nhưng kỳ thật cũng chỉ chưa đến nửa lượng bạc. Có điều đây là lần đầu tiên khi đến thế giới này Trương Tiểu Oản được sờ đến nhiều tiền như thế. Cho dù nàng trấn định thế nào thì cũng không tránh khỏi kích động.

Còn Trương A Phúc thì cũng chưa có bao nhiêu lần được sờ vào tiền trừ khi đón dâu phải trả tiền thách cưới. Hơn nữa tiền này nói thế nào cũng do ông ta góp một phần kiếm ra thế nên trong lòng rất vui vẻ. Ông lấy cái sọt của Trương Tiểu Oản, để nàng cõng cái sọt không sau đó hai cha con nhanh chóng về nhà.

Kỳ thật hai người đi vài ngày này đã mệt đến cực điểm nhưng bọn họ quá hưng phấn với số tiền kiếm được nên cứ thế chạy một mạch về thôn. Lúc về đến nơi trong thôn đã không còn tiếng vang gì, không gian tối đen, chỉ có ánh sáng phát ra từ que củi bọn họ cầm trên tay.

Nghe tiếng thở hổn hển của Trương A Phúc ở bên cạnh, thậm chí cả tiếng trái tim ông đập thình thịch, Trương Tiểu Oản vốn lo lắng thân thể này của cha mình chịu không nổi kích thích quá lớn nhưng khi nhìn thấy Trương A Phúc cười thúc giục nàng đi nhanh hơn thì nàng không nghĩ gì nữa, thậm chí mũi còn có chút chua xót.

Người cha này của nàng chẳng qua mới kiếm được chút tiền, muốn nhanh chóng về nhà cho người nhà xem mà thôi.

Lúc bọn họ còn cách nhà không xa thì phát hiện Lưu Tam Nương đã đứng ở cửa, vừa thấy bọn họ đến gần thì bà ta vội tiến lên đón. Trương Tiểu Oản thấy bà lấy sọt của mình thì vội vàng nói, “Đồ vật phụ thân cõng, giỏ của con trống không.”

Lưu Tam Nương sửng sốt, ngay sau đó thoải mái xoay người về phía Trương A Phúc.

Trương Tiểu Oản biết bà hiểu lầm, vừa nhìn thấy cái sọt không thì sợ bọn họ đi một chuyến này không thu hoạch được gì.

“Tam Nương……” Thấy Lưu Tam Nương nhìn mình, Trương A Phúc lại ngây ra, chỉ ngây ngô cười.

“Vào đi thôi.” Lúc này Trương Tiểu Oản nghe thấy chút động tĩnh ở nhà lão Điền thúc cách vách vì thế vội vàng kéo tay mẹ mình đi vào nhà.

“Tiểu Bảo và Tiểu Đệ ngủ rồi sao?” Trương Tiểu Oản vừa đi vừa hỏi.

“Ngủ rồi, ta mới dỗ chúng ngủ không lâu,” Lưu Tam Nương muốn đỡ lấy cái sọt của Trương A Phúc nhưng không được. Bà do dự một lát lại nói, “Mấy ngày nay bọn họ đều đang đợi con về.”

“Có lẽ chúng nhớ con.” Trương Tiểu Oản cười cười, cảm thấy cơ thể mỏi mệt cũng có thêm chút sức lực. Nàng buông sọt, xoay người thì thấy Trương A Phúc lấy từ trong ngực ra bao tiền đồng đưa cho Lưu Tam Nương sau đó cứ đứng ngây người mà cười, không nói một câu gì.

“Lúc trước phụ thân cõng cái sọt lớn, trong đó có bảy con thỏ, còn có chút gà và cá. Con và phụ thân vào trấn trên bán đồ, giá cả cũng tốt, đều là công lao của phụ thân……” Trương Tiểu Oản nói xong câu đó thì đưa cây củi trong tay cho Lưu Tam Nương rồi để mặc hai người ở đó, còn mình đi xuống bếp chuẩn bị chút đồ ăn.

Mới vừa xoay người nàng đã nghe thấy có người nhỏ giọng gọi nàng ở cửa phòng ngủ, “Đại tỷ, đại tỷ……”

Trương Tiểu Oản đi qua, ánh lửa từ khúc củi không lớn nên không chiếu được đến chỗ này. Trong bóng đêm nàng không thấy rõ mặt người nên nhẹ giọng hỏi: “Là Tiểu Bảo sao? Còn chưa ngủ à?”

“Còn có đệ.” Trương Tiểu Đệ cũng cất lời.

Trương Tiểu Oản cười, “Đều tỉnh rồi sao? Có đói không?”

“Đại tỷ……” Lúc này Trương Tiểu Đệ đã ra ngoài, trong ánh lửa mờ nhạt nàng cảm giác được Trương Tiểu Đệ đang ôm chân mình.

“Mặc hết quần áo vào chưa? Để tỷ nấu canh cá cho hai đứa ăn nhé.” Trương Tiểu Oản cười, tay sờ cái đầu bù xù của Tiểu Đệ.

“Mặc xong rồi.” Hai đứa nhỏ đồng thanh trả lời.

Trương Tiểu Oản dắt tay Tiểu Đệ tay, mang theo Trương Tiểu Bảo đi đến chỗ sọt cầm lấy hai con cá, lại thấy hai con thỏ sống đang rúc vào nhau thì duỗi tay kiểm tra. Thấy hai con thỏ vẫn thở, nàng không nhịn được thở ra, nói với Lưu Tam Nương, “Con thỏ vẫn còn sống, mẫu thân tìm chút nước cho chúng uống, ngày mai con sẽ đi cắt cỏ.”

Nói xong nàng cũng không quấy rầy hai vợ chồng mà mang theo Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ đi nhóm lửa nấu cá.

♣ ♣ ♣

Trong phòng bếp có gió lùa, buổi tối lạnh cực kỳ nên Trương Tiểu Oản để hai đứa nhỏ ngồi bên đống lửa, còn nàng ngồi chỗ gió thổi mà rửa cá, cũng tiện chắn gió cho hai đứa.

Trương Tiểu Bảo đã học được cách nhóm lửa, vô cùng ra dáng ra hình mà trông bếp cho Trương Tiểu Oản. Nhìn thấy chị đang dùng dao mổ cá thì hắn nhịn không được nuốt nước miếng, sau đó mở miệng nói, “Mấy ngày nay chúng ta cũng ăn cá, nương cho tụi đệ ăn cá.”

“Ừ, thế có nghe lời tỷ không?” Trương Tiểu Oản từng dặn dò bọn họ phải nhường Lưu Tam Nương uống canh cá.

“Có nghe, canh cá bọn đệ cũng không dám uống mà đều để nương uống.” Trương Tiểu Bảo vội vàng lắc đầu, sợ chị hắn không tin. Trương Tiểu Đệ cũng vội lắc liên tục, sốt ruột mà nhìn Trương Tiểu Oản, sợ nàng cũng không tin hắn.

“Vậy là tốt rồi, đại tỷ lần này đi tìm được không ít đồ ăn,” Trương Tiểu Oản ôn nhu cười với hai đứa nói, “Về sau không đói bụng nữa, hai đứa cũng phải nghe lời, biết không?”

“Đã biết!” Hai đứa nhỏ lại đồng thanh trả lời.

Từ khi nàng đi tới đây, hai đứa nhỏ này kỳ thật chính là lý do nàng cố kiên trì đến giờ. Nhìn bọn họ chúng không muốn rời xa mình, trong lòng Trương Tiểu Oản vừa chua xót vừa nặng nề. Con đường phía sau sợ là sẽ rất vất vả. Muốn nuôi bọn họ lớn lên thành người thì hẳn sẽ gặp không ít chuyện.

Nhưng dù sao cũng đáng giá. Nàng không muốn phụ lòng hai đứa nhỏ coi nàng như chị ruột.

Trương Tiểu Oản xa xỉ mà nấu hai con cá, trong ngực nàng còn có một khối bánh nướng áp chảo đã nguội lạnh. Lúc bản thỏ nàng giúp đưa hàng vào bếp thì được một đại nương đưa cho. Nàng tiếc không dám ăn, bánh này là bằng bột làm thành, cho dù đã nguội cũng tốn một đồng mới mua được. Nàng vốn tính để sáng mai cho hai đứa nhóc ăn với canh nhưng hiện tại Tiểu Bảo và Tiểu Đệ đều đã ở đây thì nàng cũng lấy ra, bỏ vào canh, sau đó lựa thịt cá, múc đầy hai bát để hai đứa ăn.

Dư lại còn hơn nửa nồi, sẵn có bếp lửa, Trương Tiểu Oản để Trương Tiểu Bảo gọi cha đến ăn luôn. Đã qua hơn nửa canh giờ, hai vợ chồng muốn nói gì thì hẳn là đã nói xong.

Một lát sau Trương Tiểu Bảo cùng Trương A Phúc đi tới, còn có cả Lưu Tam Nương.

Lưu Tam Nương vừa tiến vào đã cầm bát múc canh cá, sau đó mang nồi muốn đi rửa.

“Không vội, đợi lát nữa để con làm ……” Trương Tiểu Oản vội vàng gọi bà lại.

“Ta muốn đun chút nước ấm……” Lưu Tam Nương nhấp miệng, trong mắt tựa hồ có ánh nước.

Đây là làm sao? Trương Tiểu Oản thực sự có chút không hiểu gì. Kiếm được tiền mà không vui là sao?

Lúc này Trương A Phúc bưng bát ăn mấy ngụm canh cá nóng. Chờ ông ta uống xong, mới nhỏ giọn hỏi Trương Tiểu Oản, “Con gái, bả vai có đau không?”

Lúc này Tiểu Oản mới bừng tỉnh, lắc lắc đầu nói, “Không đau, phụ thân thì sao?”

“Đầu tiên thì không đau, nhưng bây giờ thấy hơi hơi đau.” Trương A Phúc cười cười, không nói chuyện nữa, chỉ vùi đầu ăn canh.

Chờ đến khi Lưu Tam Nương đun nước xong, lấy khăn lông lau nửa người trên cho Trương A Phúc thì Trương Tiểu Oản mới phát hiện chỗ bả vai ông đều là vệt máu bầm. Tổng cộng có bốn năm vết, sợ là do cõng sọt, vì đau nên đổi vị trí mới biến thành như thế……

Chờ Lưu Tam Nương lại đây kiểm tra cho nàng thì thấy trên người nàng cũng có vết, nhưng vì nàng cõng sọt nhỏ, dây sọt lại được quấn vải nên trên người nàng chỉ có vết đỏ chứ không bị tụ máu……

Dọc theo đường đi, người cha này của nàng cũng không kêu than một tiếng, chỉ ngẫu nhiên nghỉ một chút. Lúc này Trương Tiểu Oản lập tức phải rửa mắt mà nhìn người cha ngày thường sức lực còn không bằng Lưu Tam Nương của mình.

Chờ cơm nước xong, Trương A Phúc đi nghỉ tạm, mà Trương Tiểu Oản lại có chút lo lắng. Thân thể Trương A Phúc không tốt, lại mệt mỏi mấy ngày nay sợ là không chống nổi, cứ thế đi nghỉ sợ sẽ bị bệnh.

Lúc này, nàng cũng không để ý nhiều, chỉ dỗ Tiểu Bảo và Tiểu Đệ đã ăn no đi ngủ, sau đó mới nhỏ giọng nói với Lưu Tam Nương, “Sáng mai mẫu thân đi mua chút gừng, nấu canh gừng, lại mua chút gạo tinh để nấu cháo gà, để cha bồi bổ vài ngày.”

Lưu Tam Nương nghe xong ngẩn ra, nhưng ngay sau lại gật đầu, “Sáng mai ta sẽ đi mua.”

“Con……” Trương Tiểu Oản định nói để con nhưng Lưu Tam nương lại không kiên nhẫn cắt ngang, “Con và phụ thân đều phải nghỉ ngơi mấy ngày, chẳng lẽ ta lại không thể đi mau đồ được sao?”

Trương Tiểu Oản nhìn đôi mắt ửng đỏ đang lảng tránh của bà thì mơ hồ biết người mẹ này cũng đang thương nàng vì thế vội nói “Vậy con đi ngủ đây” sau đó đi về phòng.

Trở lại cái giường của ba chị em, thấy hai đứa nhỏ đã ngáy nho nhỏ, lại nhìn mái nhà một hồi, Trương Tiểu Oản mới nhắm mắt nặng nề ngủ.

Một đường này quá mức vất vả, ngay cả khi nàng cảm thấy mình có thể chịu được thì thân thể gầy yếu anỳ xác thật cũng chịu không nổi.

♣ ♣ ♣

Lúc Trương Tiểu Oản mê mang tỉnh lại mới phát hiện cả người mình đều ướt nhẹp……

Nàng chớp mắt, nhìn nóc nhà bằng cỏ trang một hồi lâu mới nhớ tới việc bản thân đã xuyên qua, đến Đại Phượng triều.

Lúc này nàng mới nhận ra cả người mình không hề có sức lực, không thể động, chẳng nhẽ là sốt sao? Trong lòng nàng lập tức chợt lạnh, không khỏi nở nụ cười khổ.

Lúc trước nàng còn lo lắng người cha kia của mình chịu không nổi sẽ ngã xuống, không nghĩ tới mình mới là kẻ ngã trước.

“Đại tỷ, đại tỷ……” Nàng còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì đã nghe thấy bên cạnh giường có người lớn tiếng gọi mình. Nàng dùng hết sức mới miễn cưỡng quay được đầu sang, lại phát hiện Trương Tiểu Bảo đang gọi với ra cửa, “Phụ thân, mẫu thân, đại tỷ đã tỉnh……”

Đứa em trai này của nàng chưa từng lớn giọng nói chuyện thế này, trong giọng nói cũng không có chút nhút nhát nào. Trương Tiểu Oản không khỏi cười cười, vừa định kêu Trương Tiểu Bảo lại đây thì lại nhận ra cổ họng mình đau đến nỗi một chữ cũng không nói được.

“Đại tỷ, đại tỷ……” Lúc này Trương Tiểu Bảo lại vọt đến, mà ngay lúc đó Trương Tiểu Oản cũng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền tới. Trương A Phúc và Lưu Tam Nương vội chạy vào.

Vừa thấy nàng, hai mắt Trương A Phúc đỏ lên. Ông chưa kịp nói gì thì Lưu Tam Nương đã ôm bụng ngã ngồi ở trên mặt đất, không tiếng động mà khóc những giọt nước mắt rõ to.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »