Bần Gia Nữ

Lượt đọc: 18109 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »
Chương 124..

❊ ❊ ❊

Đợi đến tháng tư Lệ di nương mang thai bảy tháng, phủ Tổng Binh cho người đến mời Uông Vĩnh Chiêu hồi phủ nhưng hắn lại đuổi người về nói đợi đến lúc sinh thì Nhị phu nhân chăm sóc là được.

Mỹ thiếp này hắn từng rất sủng ái. Năm kia ăn tết trong phủ Trương Tiểu Oản từng nghe hạ nhân nói Uông Vĩnh Chiêu từng vì nàng ta mà vào núi bắt hơn trăm con chim quý, thế mà hiện giờ hắn chỉ được một câu: Nhị phu nhân chăm sóc là được.

Tình yêu của nam nhân như hoa trong gương, trăng trong nước. Hắn đã có được thứ mình muốn thì lập tức sẽ quên ngay, nữ nhân cũng nên dễ từ bỏ như nam nhân mới tốt. Nếu không một khi lầm lỡ thì sẽ lầm lỡ cả đời.

Trương Tiểu Oản đại khái cũng đã sớm chết lặng nên sau khi nghe Uông Vĩnh Chiêu nói lời này nàng cũng chỉ có chút châm chọc, sau đó lại gợn sóng vô lo, trong lòng cực kỳ bình tĩnh.

Bên này Uông Vĩnh Chiêu mặc kệ mỹ thiếp trong phủ có bao nhiêu trông mong hắn trở về, hôm nay hắn cũng vì chuyện này mà tìm đại phu tới bắt mạch cho Trương Tiểu Oản.

Hôm nay đại phu tới Trương Tiểu Oản hoàn toàn không biết. Chờ đến khi đại phu được Uông Vĩnh Chiêu dẫn vào hậu viện nàng mới hỏi ai đây. Sau khi biết đó là ai, cả người nàng thiếu chút nữa cứng lại.

Nàng cố nén cảm xúc, lập tức căng thẳng thần kinh, phải cố gắng lắm mới không kích động lên.

“Ngươi mau ngồi để đại phu nhìn xem.” Lúc Uông Vĩnh Chiêu nói lời này thì ánh mắt nhu hòa, vươn tay vén lọn tóc bên tai cho nàng ra sau tai.

Trương Tiểu Oản cười cười, nuốt tiếng cự tuyệt xuống, không nói nữa. Vào loại thời điểm này nói nhiều cũng chỉ sai nhiều mà thôi. Đại phu kia bắt mạch cho nàng từ tay trái sang tay phải, mất nửa canh giờ mới xong.

Lúc sau đại phu kia đứng lên, cong eo nói với Uông Vĩnh Chiêu nãy giờ không thèm hé răng, “Uông Tổng Binh đại nhân, mời ngài ra ngoài nói chuyện một lát.”

Trương Tiểu Oản biết nàng đại khái là xong rồi. Nàng bình tĩnh nhìn Uông Vĩnh Chiêu hồ nghi liếc đại phu kia một cái rồi lại nhìn thoáng qua nàng, thậm chí còn cười cười trấn an nàng.

Nàng không cười đáp lại hắn mà chỉ bình tĩnh nhìn hắn mang theo đại phu kia ra khỏi cửa nhà chính, chuyển qua cửa hiên, biến mất trước mặt nàng. Một khắc kia nàng nhắm mắt, không biết cái gì đang chờ đợi mình.

Nàng hy vọng đây là một lang băm, nhưng ánh mắt đại phu kia nhìn nàng đã viết rõ mọi thứ.

♣ ♣ ♣

“Mạch của nàng hư hàn không dễ thụ thai sao?” Uông Vĩnh Chiêu nghe vậy thì cười.

Nụ cười tàn bạo mang theo huyết tinh của hắn khiến đại phu sợ đến mức lùi một bước, căng da đầu nói, “Đại nhân, thật là như thế, còn có một lời lão hủ không biết có nên nói không.”

“A,” Uông Vĩnh Chiêu cười khẽ một tiếng, nhắm mắt lại, đại thể cũng biết ý ông ta là gì, “Nói đi, nói đi.”

“Mạch của phu nhân không giống nữ tử vốn có thân thể hàn, mà giống như trong thời gian ngắn……”

“Giống như trong thời gian ngắn ăn hàn dược mà thành đúng không?” Sau khi nghe được lời này Uông Vĩnh Chiêu vươn ngón tay từng kiểm tra thuốc kia lên mũi ngửi, tựa như vẫn ngửi được cái mùi kia.

Tiểu Sơn tới báo nói bọn A Sam thấy buổi sáng phu nhân đổ rác thấy có bã thuốc. Hắn đã xem qua bã thuốc kia, không biết là cái gì, còn tưởng hắn quá ra sức khiến nàng bị đau nên không thể không lén uống thuốc.

Đợi mang đến hiệu thuốc hỏi thì lại nghe là hàn dược, sau khi uống xong cơ thể sẽ càng lạnh hơn. Nhưng lúc đó hắn vẫn không tin. Hiện nay đại phu chuyên khám phụ khoa tới, hắn có muốn lừa mình cũng không được nữa rồi.

Hắn thích nàng như thế, nhưng nàng thì sao? Hết thảy đều là giả, nàng ôn nhu săn sóc, nàng ấm áp, dùng sức ôm hắn đều là giả. Cũng phải thôi, đến con hắn nàng còn không muốn sinh thì có cái gì là thật?

Uông Vĩnh Chiêu nghĩ đến đây thì buồn rầu mà nở nụ cười, cười cười một lát trong mắt hắn lại có ánh nước.

Giang Tiểu Sơn đứng ở sau lưng cũng lau nước mắt, cẩn thận mà kéo góc áo đại phu kia, dẫn ông ta ra ngoài, để lại mình Uông Vĩnh Chiêu đứng ở trước cổng vòm. Tiếng cười của hắn càng lúc càng lớn, hắn ngửa đầu cười ha ha, sau đó lắc đầu thở dài, “Thật là vớ vẩn, ta tính kế người khác nửa đời thế nhưng không nhìn thấu một nông phụ, không nhìn thấu mà……”

Cười xong hắn đi tới tiền viện, cản đại phu đang cõng hòm thuốc đi về sau đó mời ông ta tới nhà chính, để Giang Tiểu Sơn đóng cửa còn mình ở bên trong hỏi vài chuyện sau đó mới để Giang Tiểu Sơn theo ông ta đi bốc thuốc.

Đợi đại phu đi rồi hắn ngồi ở nhà chính nửa ngày mới chậm rãi đứng lên, đi về hậu viện. Trong phòng ở hậu viện, phụ nhân kia đang ngồi trong nhà chính, thấy hắn vào cửa nàng cũng chỉ lẳng lặng nhìn hắn, trên mặt là một mảnh trầm tĩnh, trong mắt là một mảnh nước lặng.

Nàng vẫn luôn có bộ dáng này. Giờ khắc này Uông Vĩnh Chiêu mới thấy rõ mặt nàng và biểu tình trong mắt nàng…… Hắn không thể không thừa nhận với bản thân, ở trong mắt phụ nhân này sợ là hắn vẫn chẳng là cái gì hết.

Không, không phải thế, hắn là phu quân, là trời là mọi thứ của nàng…… Nghĩ đến đây, Uông Vĩnh Chiêu không cam lòng bước nhanh vào trong nhà chính sau đó cười nhìn phụ nhân kia. Hắn giơ tay lên, muốn xé nát nàng, đánh nàng sống không bằng chết, hung hăng tra tấn nàng để nàng biết kết cục khi làm trái lời hắn.

Nhưng cuối cùng hắn lại chỉ hung hăng đập lên mặt bàn trước mặt nàng. Tiếng động đinh tai nhức óc kia khiến phụ nhân trước mặt nhắm mắt. Thấy lông mi của nàng nhảy lên, giống như một con bướm thất kinh, giờ khắc này Uông Vĩnh Chiêu nghĩ sao nàng lại có thể đẹp như thế?

Hắn nghĩ nàng đẹp như thế, hắn thích nàng như thế, hắn lại là phu quân của nàng, hắn còn phái người che chở đứa con của nàng. Sao nàng lại không sinh con cho hắn chứ? Nếu nàng chịu sinh con thì hắn sẽ cho nàng tất cả. Hắn cũng sẽ đối xử tốt với đứa nhỏ, cho hắn hết thảy, sẽ không giống như khi đối xử với nàng và Uông Hoài Thiện lúc trước.

Hắn sẽ cho con của nàng mọi thứ hắn có.

“Ta muốn hài tử, ta muốn hài tử……” Trái tim Uông Vĩnh Chiêu xoắn thành một đoàn, hắn lôi nàng lên ôm chặt vào lòng, cắn răng nói ra từng câu từng chữ, “Ngươi phải sinh con cho ta, nếu ngươi không sinh ta sẽ giết hắn, ta sẽ giết Tiểu Lão Hổ của ngươi. Ta sẽ giết con của ngươi, ta chắc chắn sẽ giết hắn.”

Trương Tiểu Oản ngẩng đầu, nuốt nước mắt vào lòng. Đầu vai nàng ướt nước, nam nhân kia đang chôn mặt vào vai nàng mà khóc không nên lời.

Nàng không thể làm gì khác là vươn tay ôm lấy đầu hắn, nghẹn ngào nói, “Ngài đừng nói như vậy, ngài đừng nói thế.”

Nàng đi từng bước đến bây giờ vậy nhưng nàng còn phải làm thế nào nữa? Trên chiến trường còn có con của nàng.

“Ta sinh con cho ngài,” Trương Tiểu Oản khóc nức nở, vùi đầu vào cổ Uông Vĩnh Chiêu, khóc nấc lên nói, “Ta sinh con cho ngài.”

Nếu như có thể nàng thật sự muốn chết. Nàng quá tuyệt vọng, cũng quá mệt mỏi, một năm nay nàng cực khổ không có điểm cuối, cuộc sống này quá vất vả. Không ai biết đi tới nước này nnagf đã sắp sống không nổi nữa rồi.

Nàng không tiếng động mà khóc đến cuồng loạn, Uông Vĩnh Chiêu nghe được thì ngẩng đầu lên, trong mắt lại không có ánh nước. Hắn nâng mặt nàng lên, nhìn thấy vẻ thống khổ trên mặt nàng thì nhẹ nhàng nói, “Ta tha thứ ngươi lần này, ngươi đừng có lại gạt ta. Nếu không ta sẽ chém hắn ngay trước mặt ngươi, đến lúc đó ta muốn nhìn xem ngươi sẽ làm thế nào.”

Dứt lời hắn nhìn nước mắt nàng rơi như mưa, trên môi là nụ cười tàn nhẫn. Hắn hôn lên nước mắt của nàng, đợi nếm được chua xót hắn mới ôm nàng vào lòng.

Tim hắn cũng đau, đau cực kỳ nhưng có ai biết? Hắn gôm chặt lấy nàng, muốn khảm phụ nhân luôn làm trái ý hắn này vào trong xương cốt của mình……

Lúc này nàng thế nhưng cũng ôm hắn. Uông Vĩnh Chiêu nghe thấy nàng nức nở nói bên tai mình, “Phu quân, ta cũng khổ, lòng ta cũng khổ sở không thôi. Ngài đối xử với con ta như thế thì ta làm sao dám sinh thêm con cho ngài, ta làm sao dám?”

Nói xong nàng lại khóc rống lên, Uông Vĩnh Chiêu vừa nghe nàng gọi một tiếng phu quân kia thì trong khoảnh khắc đôi mắt hắn như một tấm màn đen lập tức sáng chưng. Hắn khẽ buông lỏng tay đỡ lấy đầu vai nàng, nhịn không được có chút vội vàng giải thích với nàng, “Sẽ không, sẽ không, ngươi sinh con cho ta, sinh một đứa nhỏ giống ngươi như đúc. Ta chắc chắn sẽ bảo vệ hắn trong lòng bàn tay, không bao giờ đối xử tệ với hắn. Hắn muốn gì ta sẽ cho hắn.”

Trương Tiểu Oản nghe được lời này thì lại khóc. Nàng nhắm mắt, vươn một tay che mắt hắn lại, một tay che mắt mình lại, mơn trớn dòng nước mắt nóng bỏng chảy ra sau đó lại nói dối hắn, “Ngài chớ có gạt ta.”

“Làm sao?” Uông Vĩnh Chiêu lại cười, giờ khắc này trong lòng hắn thật sự vui mừng vô cùng. Hắn cầm lấy tay nàng, nhịn không được kéo tới bên miệng hôn. Hắn không nhịn được muốn cười, lại hôn lên bàn tay không xinh đẹp trắng nõn kia sau đó mới chậm rãi nói với nàng, “Ngươi đừng sợ, ngươi ăn thuốc kia chỉ khiến thân thể lạnh hơn chứ không tổn hại. Chỉ cần điều dưỡng hai tháng là được, đến lúc đó ngươi sẽ có con của chúng ta.”

Trương Tiểu Oản nghe xong thì cười rưng rưng gật gật đầu. Lúc này nàng rốt cuộc không chống nổi nữa mà mềm chân, ngã vào trong lòng Uông Vĩnh Chiêu. Uông Vĩnh Chiêu cho rằng nàng bị hắn dọa, vì hắn từng giết nhiều người nên mùi máu trên người quá nặng, hiện tại thân thể nàng còn thể hàn vì thế không chịu được dọa. Lúc này hắn tức khắc ôm nàng lên, đi vào phòng ngủ.

Hắn vừa đi vừa nhìn nàng, ở bên tai nàng đảm bảo, “Ta chắc chắn sẽ đối xử tốt với hắn, ngươi cứ nhìn mà xem.”

Trương Tiểu Oản nhắm mắt lại gật gật đầu, sau đó vùi đầu vào ngực hắn, nghe tiếng trái tim hắn kích động đập. Nàng chậm rãi nín khóc, trong lòng đơn giản không có cảm xúc.

Chuyện tới hiện giờ, hắn còn đang uy hiếp muốn giết đứa con cùng nàng nương tựa lẫn nhau, vậy làm sao lòng nàng không lạnh cho được?

Dù khóc nàng vẫn phải chiến đấu tiếp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231 Chương 232.. Chương 233.. Chương 234..
Tiến »