App Khách Sạn Mèo

Lượt đọc: 3895 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 42
mọi người cùng nhau tìm

❊ ❊ ❊

Hạ Thi Cát trong lúc nhất thời có chút ngỡ ngàng, cậu bé này nói gì, cậu bé là bạn của An An?

Suốt bao nhiêu năm qua, Hạ Thi Cát chưa từng gặp chuyện này, lại có thể có một người bạn nhỏ tự xưng là bạn của An An?

Tất nhiên Hạ Thi Cát cũng nhanh chóng phản ứng lại, cô cười nói: “Vậy cháu chờ một chút, cô gọi An An ra.” Lúc này Chu Ngôn Thiên mới biết, hóa ra cô bé kia tên là An An.

Cậu bé vội vàng nói: “Cô thông báo cho An An, cháu tên là Chu Ngôn Thiên, là người đã giúp mèo của bạn ấy tìm nhà ngày hôm qua.” Hạ Thi Cát bừng tỉnh, hóa ra An An hôm qua đi ra ngoài đã quen biết cậu bé này, cậu bé còn giúp cô bé.

“Cháu vào trước đi, ngồi trong phòng khách nhé, cô đi ra sau vườn tìm con bé.” Lúc này, Hạ An An đang vẽ tranh ở sau vườn, hôm qua hỏi một vòng mà không ai biết cửa hàng tạp hóa này, cô bé nghĩ nhất định là do mình vẽ thông tin chưa đầy đủ.

Hôm nay em lại chọn một bức ảnh chụp từ góc độ khác, góc độ này thể hiện một số vật dụng bày biện bên trong cửa hàng, em hy vọng điều này sẽ làm tăng khả năng tìm thấy cửa hàng.

Lúc này, mẹ đi đến: “An An, có một cậu bé tên là Chu Ngôn Thiên đến tìm con, cậu bé nói hôm qua đã giúp mèo của con tìm nhà.” Hạ An An nghe tên Chu Ngôn Thiên không có phản ứng gì, nhưng nghe nói là người đã giúp Tiểu Môi Cầu về nhà, cô bé liền đứng dậy, đi theo mẹ về phòng khách.

Lúc này Chu Ngôn Thiên đang nằm sấp trên ghế sofa nhìn ra sau vườn, Hạ An An đến, cậu bé không nhịn được gọi: “An An, nhà cậu nuôi nhiều mèo vậy à?

Vừa rồi tớ đã nhìn thấy hai con!” Hạ An An: “Tớ nuôi… mèo hoang.” Cô bé nói.

Thấy An An trò chuyện ríu rít với cậu bé này, Hạ Thi Cát cảm thấy lời khuyên của bác sĩ Đỗ có thể cân nhắc.

Mấy ngày nay cô đã tìm hiểu về các trường mẫu giáo ở khu vực lân cận, có ba trường mẫu giáo, cụ thể chọn trường nào còn cần phải khảo sát thêm.

Cô thầm quyết định, khi nào rảnh rỗi sẽ đi lần lượt hỏi thăm, xem có trường mẫu giáo nào sẵn sàng nhận một đứa trẻ đặc biệt như An An hay không.

Lúc này Chu Ngôn Thiên hâm mộ nói: “Mẹ cậu đồng ý cho cậu nuôi mèo à?” Cậu bé hỏi nhỏ.

Hạ An An lại thấy câu hỏi của cậu bé rất kỳ lạ: “Đồng ý.” Nuôi mèo hoang là việc tốt, sao lại không cho chứ?

Chu Ngôn Thiên dùng ánh mắt sùng bái nhìn Hạ Thi Cát: “Cô ơi, cô tốt quá.” Hạ Thi Cát nhịn không được bật cười, không ngờ hôm nay còn được một đứa trẻ khen ngợi.

Cô lấy từ trong bếp một đĩa trái cây ra đặt lên bàn trà: “Hai đứa chơi ngoan nhé.” Chu Ngôn Thiên ngồi ngay ngắn, ngoan ngoãn trả lời: “Vâng ạ.” Chờ đến khi Hạ Thi Cát đi khỏi, cậu bé háo hức nói: “An An, nhanh dẫn tớ đi xem mèo đi.” Hạ An An đang chuẩn bị ra sân sau để bổ sung gel dinh dưỡng cho Tiểu Môi Cầu, bây giờ tuy nó không còn yếu ớt như lúc mới đến, nhưng dù sao vẫn là mèo con, vẫn cần bổ sung dinh dưỡng.

Vừa rồi Đa Tể và Hoa Hoa cũng ở trong vườn, nhưng khi thấy khách đến, chúng cảnh giác chui vào bụi cây rậm rạp.

Tiểu Môi Cầu trong ổ do dự một lúc, thấy cửa sau vườn mở ra, cô bé kia dắt theo một người lạ đến, nó vội vàng chạy ra khỏi ổ, nhưng Tiểu Môi Cầu chưa quen với xung quanh, từ sau khi đến sân sau nó chưa bao giờ ra ngoài.

Đối với nó, dù sân sau có người lạ, lại có cô bé kia đi cùng, nơi đây cũng an toàn hơn nhiều so với bên ngoài.

Chỉ là lúc này tai nó cụp xuống thành tai máy bay, vẻ mặt sợ hãi.

Chu Ngôn Thiên đến sau vườn, điều đầu tiên nhìn thấy là con mèo con đang định trốn chạy.

“Ôi trời!” Cậu bé không nhịn được hô lên: “Con mèo con này giống hệt với con mèo cậu vẽ trong tranh!” Chu Ngôn Thiên vốn tưởng rằng con mèo trong tranh của Hạ An An có yếu tố nghệ thuật tô vẽ, bởi vì chưa bao giờ cậu bé nhìn thấy chú mèo có màu sắc kỳ lạ như vậy, không ngờ con mèo này trông lại khá cầu kỳ.

“Haha, mũi nó đen sì, như thể ra ngoài chơi mà bị bẩn mặt vậy!

Móng vuốt cũng đen nốt, hahahahaha, nó buồn cười quá!

Tên nó là gì?” “Tiểu Môi Cầu.” Chu Ngôn Thiên ngẩn người hai giây, đột nhiên bật cười ha hả: “Hahahahaha, Tiểu Môi Cầu, cái này chẳng phải là hòn than nhỏ sao!

Cậu đặt tên hay thật đấy!” Chu Ngôn Thiên nằm bò trên bãi cỏ, cẩn thận tiến lại gần, đáng tiếc là Tiểu Môi Cầu nhìn thấy cậu thì hoảng sợ lùi liên tục về phía sau, Chu Ngôn Thiên luống cuống cả buổi cũng không thể đến gần.

Cậu bé nhanh chóng nản lòng: “Ôi, Tiểu Môi Cầu này nhát gan thật đấy.” Hạ An An vẫy tay với nó, mở hộp đồ ăn, Tiểu Môi Cầu lập tức lon ton chạy tới, nép vào người cô bé ngồi xổm, chờ cô bé cho ăn.

Chu Ngôn Thiên thử lại, Tiểu Môi Cầu vẫn thấy cậu bé là trốn, cậu bé liền không đuổi theo nó chơi nữa, cậu bé đột nhiên phát hiện dưới gốc cây có một giá vẽ, Hạ An An hình như lại đang vẽ cửa hàng đó.

Mặc dù chỉ là bản phác thảo, nhưng khung cảnh bên trong cửa hàng đã được thể hiện ra, Chu Ngôn Thiên một lần nữa cảm thấy tò mò về khả năng hội họa của Hạ An An.

“Này, tớ định hỏi cậu từ lần trước rồi, cậu không biết tiệm tạp hóa đó ở đâu, thì làm sao cậu biết chỗ đó trông như thế nào?” Hạ An An không trả lời câu hỏi này.

“Cậu chắc chắn nó là con mèo của cửa hàng đó chứ, không nhầm chứ?” Chu Ngôn Thiên thấy cô bé không phản ứng, lại hỏi.

Hạ An An: “Chắc chắn.” “Được rồi…” Chu Ngôn Thiên bó tay rồi, đã hứa giúp cô bé rồi, dù cho cậu bé cảm thấy chuyện này có hơi khó hiểu, cậu cũng phải cắn răng tiếp tục giúp.

Cậu bé lại nhìn Tiểu Môi Cầu cố tình né mình mà trốn sau lưng Hạ An An: “Nhóm cư dân hiện tại vẫn chưa có phản hồi gì, có lẽ cùng không nhanh như vậy, khi có tin tức tớ sẽ báo cho cậu biết. À, bức tranh này cậu vẽ xong thì gửi cho tớ nhé. Ồ… cậu cũng không có WeChat đúng không, vậy lát nữa tớ quay lại chụp, cậu còn biết thông tin gì khác thì cứ vẽ hết ra, càng nhiều thông tin càng dễ tìm.” Nói xong lại liếc nhìn Tiểu Môi Cầu, dáng vẻ như không nỡ rời đi.

Cậu bé cầm điện thoại lên: “Tớ cũng phải chụp cho nó vài tấm ảnh, nhưng nó cứ trốn tớ, làm sao tớ chụp được đây.” Chu Ngôn Thiên đã thử nhiều lần, mỗi lần cậu bé giơ điện thoại lên trước mặt Tiểu Môi Cầu, nó lại chạy đi và trốn sau Hạ An An.

Cậu bé bất lực, vốn dĩ nghĩ rằng đến đây còn có thể ***** chú mèo nhỏ, không ngờ nó cứ thấy cậu là trốn.

“Hay là cậu chụp đi.” Chu Ngôn Thiên mệt mỏi từ bỏ.

Hạ An An cầm lấy điện thoại, nghiên cứu một chút, rồi bắt đầu chụp ảnh Tiểu Môi Cầu.

Nói cũng lạ, Tiểu Môi Cầu thấy Hạ An An chụp ảnh liền chạy đến bên cô bé, cô bé rất dễ dàng chụp được vài bức ảnh khá đẹp.

Chu Ngôn Thiên càng thêm chán nản: “Được rồi, cậu đợi tin của tớ.” Nhậm Văn nhanh chóng phát hiện ra đứa trẻ trên tầng nhà mình lại đang giúp An An tìm chủ cho con mèo hoang.

“Ha ha ha, An An, cháu không biết đâu, bây giờ rất nhiều người trong nhóm chủ nhà đang bàn tán về Tiểu Môi Cầu, hai bức tranh cháu vẽ đẹp thật, mấy bức ảnh cháu chụp cũng tuyệt vời, chỉ tiếc là bây giờ vẫn chưa ai biết Tiểu Môi Cầu đến từ đâu, hai đứa trẻ các cháu thật có cách.” Việc này nhanh chóng được Hạ Thi Cát biết đến, cô cũng rất bất ngờ, ban đầu cô tưởng An An chỉ làm theo lời nhắc của mình đến trạm bảo vệ để hỏi thăm, không ngờ cô bé nhanh chóng tìm được người bạn nhỏ Chu Ngôn Thiên, và còn nhờ người khác giúp mình hỏi thăm trong nhóm chủ nhà.

Cô càng thêm khẳng định việc để con gái tự tay giải cứu những con mèo là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.

Vì mọi người đều đang giúp đỡ, Hạ Thi Cát và Nhậm Văn cũng không rảnh rỗi, hai người cũng đăng tin An An tìm chủ cho mèo lên trang cá nhân của mình, hy vọng góp sức cho An An.

Tất nhiên, nhiều người tò mò về tin tức tìm chủ này. [Haha, đã thấy nhiều người tìm mèo rồi, chưa từng thấy mèo tìm chủ.] [Wow, bức tranh này thật dễ thương, tiếc là không có ảnh đại diện và tên cửa hàng của chủ, nếu có thì có lẽ đã tìm được rồi.] [Phụt, tôi chỉ muốn biết, cô bé này làm thế nào để biết nơi ở trước đây của mèo?

Chẳng lẽ mèo nói cho cô bé biết?] [A a a, tôi bị tan chảy rồi, mèo cũng đáng yêu, đứa trẻ cũng đáng yêu, lòng trẻ thơ quả thật quý giá.

Bất kể cửa hàng này có tồn tại hay không, tôi cũng sẽ chia sẻ lại, biết đâu có thật thì sao?] Cứ thế, bảng tin của nhiều người ở Đông Hải đã bị chú mèo xám xịt này và cửa hàng của chủ nó tràn ngập.

Trong thế giới loài mèo, tin tức về việc cô bé muốn giúp Tiểu Môi Cầu về nhà cũng được truyền đến tai Lão Ưng.

Trong một buổi tụ tập mới của những chú mèo, Đa Tể đã kể cho Lão Ưng nghe tin tức về việc cô bé đang giúp Tiểu Môi Cầu tìm nhà.

Lão Ưng có hơi bất ngờ: “Vậy nên… con mèo đen đó, ồ không, con mèo xám đó hóa ra là có nhà?” “Ai mà ngờ được chứ.” Đa Tể ngước nhìn trời.

Hoa Hoa vẫn luôn quan tâm Tiểu Môi Cầu, lúc này cũng đang đứng cạnh Lão Ưng: “Phải nói, đứa trẻ đó thực sự quan tâm đến mèo, lần trước giúp Lai Nhân tìm người nhận nuôi, lần này giúp Tiểu Môi Cầu tìm chủ, đây đều không phải là việc dễ dàng gì.” Mèo Bò Sữa cũng nói: “Lần trước tôi thấy cô bé cầm một bức tranh ở cổng khu phố hỏi mọi người, có ai từng thấy nhà của con mèo đó không.” Lão Ưng cảm động nói: “Đây quả là một đứa trẻ ngoan hiếm có.” Hội nghị chính thức bắt đầu, Lão Ưng thông báo việc này cho tất cả lũ mèo, giờ trời đã bắt đầu se lạnh, mèo nào cũng lười biếng vào mùa đông, nhưng khi nghe nói đó là việc cô bé muốn làm, đều có chút háo hức.

“Meow!

Giúp thằng nhóc xui xẻo đó tìm nhà nào, kích thích tí!” “Tôi muốn tham gia!” “Meow meow meow, cùng nhau tìm!” “Sức mạnh tập thể của mèo là vô địch!

Meow meow meow!” “Mọi người đều hành động, vậy chúng ta phải làm gì?” Sự tích cực tham gia của mèo tăng vọt, ai cũng hăng hái đăng ký, vậy câu hỏi tiếp theo là, tiếp theo phải làm gì.

Lão Ưng không bị ảnh hưởng bởi sự tích cực của đám mèo, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu nói: “Hiện tại thông tin chúng ta có còn quá ít, giúp mèo về nhà khó hơn nhiều so với giúp nó tìm người nhận nuôi.

Hoa Hoa, cô đi gọi Tiểu Môi Cầu đến đây đi, tôi sẽ hỏi trực tiếp.” Hoa Hoa nhanh chóng ra sân sau gọi Tiểu Môi Cầu đến.

Bây giờ nó đã sống ở sân sau một thời gian, cũng không còn nhát gan như trước, tuy ra ngoài vẫn khiến nó rất sợ, nhưng chúng đã đến sân sau thăm nó nhiều lần, vì vậy nó vẫn lấy hết can đảm đi vào khu vườn nhỏ.

Tiểu Môi Cầu đến nơi họp, lũ mèo vây quanh nó, nó căng thẳng đến mức lông dựng đứng.

Lão Ưng chậm rãi nói: “Tiểu Môi Cầu, cậu không cần lo lắng, hôm nay gọi cậu đến là để giúp cậu.

Cậu hãy kể lại toàn bộ quá trình cậu bị lạc, tất cả chi tiết đều phải nói cho chúng ta biết, chúng ta mới có thể giúp cậu được.” Tiểu Môi Cầu vừa nghe nói mọi người muốn giúp nó về nhà, trong lòng vô cùng xúc động, nó liền kể lại toàn bộ quá trình bị lạc lên xe, sau đó xe đi mất.

Đám mèo nghe xong câu chuyện của nó đều lắc đầu, tâm trạng vốn dâng cao cũng dần lắng xuống.

“Ai chà, đây là chuyện khó rồi.” “Hóa ra là bị lạc khi đi xe, làm sao tìm được đây…” “Khoảng cách e rằng quá xa, đây không phải là nơi đám mèo nhỏ của chúng ta có thể đến được.” “Ôi, xem ra lần này thằng nhóc xui xẻo này thực sự không thể về nhà được rồi.” “Có chút lo lắng cho đứa trẻ đó, cô ấy vẫn chưa từ bỏ!

Nếu không tìm được thì cô ấy có thất vọng không?” Tiểu Môi Cầu vốn dĩ nhen nhóm một tia hy vọng trong lòng, sau khi nghe tiếng bàn tán của mọi người, lại co mình thành một cục, cúi đầu buồn bã.

Vậy nên, ước mơ được về nhà của nó thực sự là xa xỉ sao?

Phần lớn mèo lúc này đều cảm thấy việc này rất khó khăn, nhưng Lão Ưng vẫn không từ bỏ, nó đã trải qua nhiều việc, việc này lại liên quan đến đứa trẻ đó, nó phải cố gắng hết sức.

Lão Ưng bỗng nhớ ra một chuyện: “Trước đây tôi đã gặp một con mèo, nó rất thích quan sát xe, nó nói rằng, thực ra xe trong cùng một thành phố hầu hết đều chạy trong cùng một thành phố, vì vậy nhà của Tiểu Môi Cầu có thể không ra khỏi Đông Hải.

Hơn nữa, một vài xe có tuyến đường cố định, Tiểu Môi Cầu, cậu hãy nghĩ lại xem, chiếc xe đó còn có thông tin gì khác không, bất kỳ chi tiết nào cũng được.” Kể từ khi Tiểu Môi Cầu bị lạc, nó cũng đã nhiều lần nghĩ về chiếc xe đó, chỉ là lúc đó nó co rúm trong xe, hoàn toàn không nhìn ra ngoài cửa sổ, nên không nhớ đường đi.

Nhưng hôm nay Lão Ưng hỏi về chi tiết của chiếc xe, nó chưa từng nghĩ đến khía cạnh này.

“Xe… là một chiếc xe rất bình thường, thân xe màu xám, nhạt hơn màu xám trên người em.

Còn lại em…” Tiểu Môi Cầu suy nghĩ cẩn thận, vừa định nói rằng không còn ấn tượng gì nữa, nhưng đột nhiên một tia ấn tượng lóe lên trong đầu.

Nó đột ngột cao giọng, có hơi kích động nói: “Em nhớ ra rồi!” “Em nhận ra chiếc xe đó!

Nó thường đỗ bên cạnh cửa hàng của chủ em, trên xe luôn có một chiếc thùng màu xanh lớn, thùng chứa nước.

Vì nó luôn đỗ ở đó, nên em không biết nó lại đi mất, và còn đi lâu như vậy, lúc đó em hoảng loạn quá, nên khi tài xế mở cửa xe em đã nhảy xuống.” Lão Ưng nghe vậy cũng hơi kích động: “Thùng nước màu xanh?

Thùng chứa nước?

Đỗ bên cạnh?

Nhà cậu bên cạnh một trạm nước sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »