App Khách Sạn Mèo

Lượt đọc: 3860 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »
Chương 36
cảm giác bản thân bị vứt bỏ

❊ ❊ ❊

“Nó ngủ chỗ của tôi.” Lai Nhân tức giận.

Đa Tể nhìn nó: “Cậu đã có nhà rồi, nhà cậu ở khu biệt thự, con mèo này bây giờ là đứa trẻ đó nuôi, cậu không thể động vào nó.” Lai Nhân vẫn không thể nguôi cơn giận.

“Tuy tôi đã đi, nhưng tôi không nói là tôi không quay lại!

Đây cũng là nhà của tôi!” Lai Nhân không thể chấp nhận việc mình vừa đi, ổ đã bị mèo khác chiếm.

Đây không chỉ là vấn đề về ổ mèo, đối với Lai Nhân, khu vườn sau này chiếm vị trí cực kỳ cao trong lòng nó.

Nó tuy đã được nhận nuôi nhưng vẫn coi đây là tổ ấm của mình, dù cuộc sống hiện tại vô lo vô nghĩ, nó vẫn muốn quay lại đây, dù chỉ là một thoáng chốc, nó cũng cảm thấy an tâm.

Nhưng tổ ấm này lại bị người khác chiếm, nó làm sao có thể thông cảm được!

Lai Nhân càng nghĩ càng tủi thân, tiến lên một bước, lại bị Đa Tể cản lại.

Đa Tể nói: “Sau khi cậu được nhận nuôi, tâm trạng của đứa trẻ con người đó luôn không tốt, chúng tôi vốn định chọn một con mèo ở kho mang đến an ủi cô ấy, nhưng lại vô tình cứu được con mèo Tiểu Oa Môi này.

Bây giờ nó đã ký hợp đồng với đứa trẻ con người đó, giống như cậu lúc đầu ấy.

Hơn nữa, cậu đã đi, ổ này dĩ nhiên phải được phân phối lại.” Lai Nhân nghe vậy, lửa giận bớt đi không ít, trong mắt lóe lên vài phần ngạc nhiên: “Cậu nói… sau khi tôi đi, cô ấy…

Cô ấy tâm trạng không tốt?

Là do tôi sao?” Nó thật sự không dám tin, dù sao, ở chỗ chủ trước kia, nó chỉ là một món đồ chơi có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào, nó không còn tin tưởng con người nữa, không ngờ đứa trẻ đó sau khi tiễn nó đi, cô bé lại buồn.

“Hừm, cậu tưởng sao, nếu không phải vì cậu, thời gian này tôi cũng không đến nỗi mệt mỏi như thế.” Lai Nhân ngây ngốc đứng đó, nó cho là đối với đứa trẻ đó, mình chỉ là một gánh nặng, nên mới đem nó cho người khác nhận nuôi, nên Sơ Bát nói đúng, đứa trẻ đó là đã suy nghĩ thấu đáo cho nó, mới đưa nó đi.

Đa Tể thấy nó không có phản ứng gì, lại nói: “Bên kia còn có cái thùng giấy tôi ở trước đây, nếu cậu muốn quay lại, thì ở đó đi.

Hoặc đợi đến khi con mèo Tiểu Oa Môi được đưa về nhà, cậu về ở ổ mèo của cậu cũng được.” “Con mèo kia, cũng sẽ được đưa đi sao?” “Chứ sao, nó có nhà, đứa trẻ loài người đó nói phải giúp nó tìm về nhà.” Đa Tể nói xong vươn vai, đi sang góc ăn thức ăn cho mèo.

Lai Nhân đi đến ổ mèo màu hồng, nhìn xuống con mèo nhỏ đang cuộn tròn bên trong.

Nó trông rất nhỏ, thậm chí còn nhỏ hơn cả khi Lai Nhân được đưa đến nhà chủ cũ.

Nó cuộn tròn thành một quả bóng, cơ thể run rẩy, như thể đã bị cái gì đó dọa sợ.

Lai Nhân cũng cảm thấy mình có thể đã quá đáng, nó định mở lời nói gì đó để hòa hoãn không khí một chút nhưng đột nhiên ngửi thấy một mùi hôi thối trong không khí.

Trời ơi!

Sao lại hôi như vậy!

Lai Nhân không thể tin được mà nhìn con mèo xám đen, mùi hôi này là do nó phát ra?

“Đa Tể, con mèo này sao lại hôi như vậy???” Nó lại tức giận đến mức nhảy dựng lên.

Đa Tể ăn thức ăn cho mèo và đang uống nước, nghe vậy, nó đi lại một cách từ tốn: “Có sao?” Nó tiến đến gần Tiểu Môi Cầu hít hà: “Không thấy gì nhỉ.” Lai Nhân tức giận đến sắp ngất: “Sao không thấy!

Cậu là mèo, khứu giác của cậu đâu rồi?

Hôi như vậy mà cậu không ngửi thấy được!?” Đa Tể: “…

Tôi không thấy hôi.” Thấy hai con mèo tranh cãi, những con mèo khác cũng tò mò đi đến, lần lượt hít ngửi thử Tiểu Môi Cầu.

“Hôi không?” “Hmm, không thấy nhỉ…” “Nói thật nhé, mùi này thực ra là mùi ở kho, những con mèo con trong kho ít nhiều đều mang theo mùi này.” “Thật sự hơi hôi nhỉ hahaha!” Do có nhiều mèo bàn tán, Tiểu Môi Cầu vốn đã nhút nhát lại càng thêm sợ hãi, hơn nữa, các con mèo đều đang bàn tán về mùi hương trên người nó, điều này khiến nó càng thêm tự ti.

Nó rụt đầu lại, tự kỷ.

Hoa Hoa thấy vậy không đành lòng, lại ngậm khăn đi ra mương nước gần đó làm ướt, ngậm về muốn lau cho Tiểu Môi Cầu.

Nhìn thấy chiếc khăn đen sì, ngửi thấy mùi mương nước hôi thối trên khăn, tâm trạng Lai Nhân lại một lần nữa sụp đổ.

“Ngaoo!

Cậu đừng lại đây!

Đừng mang chiếc khăn thối này đến gần ổ mèo của tôi!

Quá đủ rồi!” Lai Nhân ngồi phịch xuống đất, tâm trạng rơi xuống vực thẳm.

Hoa Hoa cảm thấy có chút hối lỗi, dù sao Tiểu Môi Cầu cũng là nó chịu trách nhiệm chăm sóc, và cũng là nó phát hiện ra đầu tiên. Ổ mèo màu hồng này trước đây vốn dĩ thuộc về Lai Nhân, Tiểu Môi Cầu đến đây đã chiếm lấy ổ mèo này, Lai Nhân không vui cũng là điều dễ hiểu.

Hoa Hoa đề nghị: “Hay là thế này đi, cho Tiểu Môi Cầu ở trong thùng giấy, trả lại ổ mèo màu hồng này cho cậu.” Lai Nhân rưng rưng lắc đầu: “Thôi được rồi, ổ mèo này đã hôi rồi, cứ để nó ở đi.” Nó vốn ghét thùng giấy vì đó là nơi Đa Tể từng ở, lúc này cũng không quan tâm nữa, chui vào thùng giấy, cũng tự kỷ.

Hoa Hoa và Đa Tể nhìn nhau, Đa Tể lại một lần nữa ngửi Tiểu Môi Cầu: “Không hôi mà.” Giọng nó rất nhỏ, có vẻ không mấy tự tin.

Mấy con mèo vây quanh Tiểu Môi Cầu, lại bàn tán về việc nó có hôi hay không rất lâu.

Lúc này, An An đang xem phim tài liệu thì phát hiện hệ thống trò chơi hiện ra một thông báo: [Hệ thống phát hiện tâm trạng của khách trọ “Tiểu Môi Cầu” đang xuống dốc.] [Hệ thống phát hiện tâm trạng của khách trọ “Lai Nhân” đang xuống dốc, mức độ hài lòng giảm mạnh, nếu không thể giải quyết nhanh chóng, sẽ ảnh hưởng đến xếp hạng và danh tiếng của khách sạn.

Lưu ý: Danh tiếng giảm sẽ ảnh hưởng đến việc khách trọ mới đến ở, vui lòng nhanh chóng giải quyết.] Hạ An An tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, Lai Nhân đã về sao?

Cô bé không kìm được mà đẩy cửa bước ra sân sau, ngồi chồm hổm trước thùng giấy nhìn vào, Lai Nhân thực sự đã về, nó trông thực sự không vui, phù hợp với tâm trạng xuống dốc mà trò chơi nói.

Cô bé lại đi đến ổ mèo của Tiểu Môi Cầu để xem, sau vài ngày điều trị liên tục, tình trạng của Tiểu Môi Cầu đã khá hơn nhiều, bây giờ tiếng thở khò khè hoàn toàn không nghe thấy nữa, tính cách của nó cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều, nhưng hôm nay Tiểu Môi Cầu lại cuộn tròn trong ổ, run rẩy.

Hạ An An nhìn hai con mèo, mặt đầy khó hiểu, chúng làm sao vậy?

Cô bé quay về phòng, lấy máy tính bảng ra nghiên cứu. [Hệ thống phát hiện hai khách trọ có ý nguyện mạnh mẽ mới, bạn có muốn xem không?

Việc đáp ứng mong muốn của khách trọ sẽ nâng cao mức độ hài lòng của khách trọ.] Hạ An An muốn tìm chính là cái này, cô bé vội vàng bấm vào nút đồng ý. [Khách trọ “Tiểu Môi Cầu” muốn được tắm rửa toàn thân, mức độ mong muốn: ★★★★★] [Khách trọ “Lai Nhân” muốn được ở lại ổ mèo màu hồng của mình, và muốn được vệ sinh ổ mèo, mức độ mong muốn: ★★★★★] Hạ An An suy nghĩ một lúc, hóa ra hai con mèo này không vui là vì chuyện này.

Cô bé lập tức giải mã được câu đố này, Lai Nhân về nhà và thấy ổ mèo của mình bị chiếm, Tiểu Môi Cầu bẩn thỉu, làm bẩn ổ mèo, dĩ nhiên mức độ hài lòng của nó sẽ giảm xuống, và Tiểu Môi Cầu chắc chắn bị nó ghét bỏ, nên tâm trạng cũng không tốt, do đó mong muốn được tắm rửa tăng cao.

Hạ An An lại xem qua trang thông tin của Tiểu Môi Cầu. [Khách trọ “Tiểu Môi Cầu” chưa hoàn toàn khỏi nhiễm trùng đường hô hấp trên, cơ thể còn yếu, vẫn chưa thể tắm.] Được rồi, chỉ còn cách để chúng đợi thêm một chút. …

Lúc này, Quý Hựu Vũ trở về nhà bắt đầu làm cá, mới phát hiện ra nhà cửa im ắng đến mức bất thường.

“Lai Nhân?” Quý Hựu Vũ lại tìm kiếm một vòng, vẫn không thấy mèo của mình, lúc này mới bắt đầu hoảng hốt.

Mèo sao có thể biến mất một cách vô duyên vô cớ?

Anh lập tức nghĩ đến rất nhiều khả năng.

Ngay lúc này, Nhậm Văn gửi cho anh một đoạn video ngắn, trong video, Lai Nhân đang chơi đồ chơi ở sân sau nhà An An.

Quý Hựu Vũ xấu hổ, anh vốn định trong hai ngày này sẽ đưa Lai Nhân đến nhà An An, nhưng không ngờ việc quay video đã trì hoãn, anh lại trì hoãn thêm hai ngày.

Kết quả là Lai Nhân lại bỏ nhà đi!

Còn tự mình chạy về sân sau, chuyện này khiến Quý Hựu Vũ vô cùng nhức đầu.

Chẳng lẽ anh đối xử với Lai Nhân chưa đủ tốt?

Khiến nó vẫn lưu luyến nơi cũ.

Chẳng lẽ ý của Lai Nhân là không muốn ở nhà anh nữa, muốn về lại sao…

Chẳng lẽ anh thực sự bị Lai Nhân ghét bỏ, anh lại bị ghét bỏ sao?

Quý Hựu Vũ cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình sắp bị bóp nát, không thể chấp nhận sự thật Lai Nhân bỏ nhà đi.

Anh ngồi trong sân sau, nơi đây còn có rất nhiều giá leo cho mèo và đồ chơi mà anh chuẩn bị cho Lai Nhân, anh vẫn chưa kịp chơi với Lai Nhân từng món.

Quý Hựu Vũ vô cùng buồn bã, ngước nhìn bầu trời 45 độ, nghi ngờ cuộc sống.

Anh suy nghĩ kỹ lưỡng, sau đó vẫn trả lời tin nhắn của Nhậm Văn: [Phiền chị giúp tôi chăm sóc Lai Nhân, tôi sẽ đến đón nó sau.] Nhậm Văn nhanh chóng trả lời tin nhắn: [Vừa rồi nó đã rời khỏi sân sau, đi về hướng nhà cậu.

Tôi đang đi theo nó, cậu yên tâm.] Quý Hựu Vũ vô cùng vui mừng, vội vàng ra cửa đón.

Hóa ra Lai Nhân vẫn chưa bỏ rơi anh!

Có lẽ nó vốn định rời đi, nhưng lại nhớ anh, nên lại không nhịn được mà quay về!

Quý Hựu Vũ có cảm giác tìm lại được thứ đã mất, vội vàng chạy ra ngoài.

Thực ra lúc này, Lai Nhân vốn định đi đường tắt để về nhà, con đường bí mật nằm ở cuối con hẻm đó.

Nhưng nó vừa đi vài bước đã phát hiện ra có người đi theo sau, nó cũng lười bỏ rơi cô ấy, cô ấy là dì của đứa trẻ đó, cũng không phải là người xấu, Lai Nhân liền dẫn cô ấy đi dạo.

Vừa đến cổng khu biệt thự, Quý Hựu Vũ đã lao tới.

Lai Nhân có hơi bất ngờ, thôi được rồi, giờ nó cũng không cần phải đi đường hầm nào để về nhà nữa.

“Về nhà là tốt rồi, về nhà là tốt rồi!” Quý Hựu Vũ liên tục nói, giọng điệu như đang an ủi đứa trẻ bỏ nhà đi vậy.

Nhậm Văn cũng nhận ra sự nhẹ nhõm của Quý Hựu Vũ, cười nói: “Cậu Quý đừng lo lắng quá, Lai Nhân tự nó muốn về nhà.” “Sau này chúng ta không đi đâu nữa nhé được không.” Quý Hựu Vũ tự cho rằng mình đã nói chuyện rõ ràng với Lai Nhân, nói xong còn bắt tay với Lai Nhân, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt ngượng ngùng của Lai Nhân lúc này.

Vậy là sáng hôm sau, Quý Hựu Vũ phát hiện Lai Nhân lại mất tích…

Quý Hựu Vũ ngồi thừ người ở nhà, thậm chí không kịp ăn sáng, trực tiếp đi đến nhà An An.

Hạ Thi Cát đang chuẩn bị nấu cơm, nhìn xa xa thấy Quý Hựu Vũ đi tới, bấm chuông cửa, cô vội vàng ra đón.

“Chào cậu Quý, Lai Nhân ở nhà anh vẫn khỏe chứ ạ?” Con gái rất quan tâm đến Lai Nhân, hiếm khi trò chuyện với cô, đều sẽ nhắc đến Lai Nhân.

Nhắc đến Lai Nhân, Quý Hựu Vũ nở nụ cười gượng gạo: “Thật ra… tôi muốn hỏi xem, Lai Nhân có ở trong sân sau nhà chị không…” Hạ Thi Cát ngạc nhiên: “Nó lại bỏ ra ngoài à?” Giọng điệu của Quý Hựu Vũ rõ ràng mang theo chút tủi thân: “Hôm qua nó đã bỏ ra ngoài một lần, sáng nay lại không thấy đâu.

Tôi đến đây xem nó có ở đây không.” Hạ Thi Cát vội vàng dẫn anh ra sân sau.

Đúng như dự đoán, lúc này Lai Nhân đang ngồi trên hiên sau nhà, cúi đầu nhìn chằm chằm vào con mèo xám đen trong ổ mèo ở góc tường.

Quý Hựu Vũ nhìn thấy Lai Nhân ở sân sau thì thở phào nhẹ nhõm: “Tìm được nó là tốt rồi.” Hạ Thi Cát vội vàng nói: “Cậu Quý, hay là cậu lấy lồng vận chuyển đến đây, mang Lai Nhân về đi.” Quý Hựu Vũ suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Thôi được rồi, nó chơi chán sẽ tự về thôi, cứ để nó ở đây đi.” Cứ như vậy, Lai Nhân ban ngày chui qua đường hầm ra ngoài, chiều tối lại về nhà, cuộc sống cũng khá nhàn hạ.

Cuối cùng, Quý Hựu Vũ cũng phát hiện ra con đường bí mật mà Lai Nhân giấu rất kỹ.

“Hay thật, nó lại đào tơi cả tảng đất ở góc tường, nhóc này chắc chắn đã âm mưu trốn thoát ngay từ khi mới chuyển đến đây.

Muốn diễn lại phim《Nhà tù Shawshank》(*) với tôi à?” Quý Hựu Vũ không nhịn được chụp ảnh than vãn với Phan Tư Vũ. (*)Đây là một bộ phim nổi tiếng của Mỹ phát hành năm 1994, dựa trên tiểu thuyết của Stephen King.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243
Tiến »