"Bạch Phi Phi." Địch Tiểu Dạ túm chặt lấy cánh tay Bạch Phi Phi, vẻ mặt hận sắt không thành thép: "Cậu kêu cái gì thế?"
Bạch Phi Phi nhát gan như một cục bột, co rúm người lại sau lưng Cố Thiên Minh, vẻ mặt tủi thân nhìn Địch Tiểu Dạ.
Địch Tiểu Dạ thấy thế hơi ngượng ngùng, đành xin lỗi Thẩm Diệc Quân: "Thật ngại quá, cậu ta hơi nhát gan, nhưng không sao đâu, anh cứ tiếp tục nói đi."
Thẩm Diệc Quân xua tay liên tục, tỏ ý không sao, đồng thời đứng dậy bật thêm một hàng đèn, khiến phòng khách sáng sủa hơn trước đôi chút.
Sau khi ngồi xuống, Thẩm Diệc Quân lại dùng tay trái cầm ấm trà rót nước cho mọi người. Xem ra anh ta thuận tay trái, nhưng bàn tay phải lại to hơn tay trái một chút, đáng lẽ tay phải mới phải là tay thuận mới đúng.
"Cô Địch?" Thẩm Diệc Quân nhận ra ánh mắt của Địch Tiểu Dạ liền lên tiếng, đồng thời nhìn theo hướng nhìn của cô xuống tay mình: "Tay tôi có vấn đề gì sao?"
"Không có gì, tôi đang nhìn ấm trà, trông tinh xảo thật." Địch Tiểu Dạ nhanh chóng kéo chủ đề về vụ án: "Lạc đề rồi, anh tiếp tục kể về vụ án đi."
Thẩm Diệc Quân ậm ừ một tiếng rồi nói: "Chuyện phải bắt đầu từ một tháng trước!"
Một tháng trước, thương nhân giàu có Thẩm Ngang tham gia một buổi đấu giá đồ cổ ở nước ngoài. Trong đó có một chiếc váy cưới khiến ông vô cùng ưng ý, nên muốn mua về tặng cho con gái mình là Thẩm Tuyết Đình làm quà cưới.
"Chiếc váy đó là bộ lễ phục mà Hoàng hậu Josephine của Đế quốc Pháp từng mặc trong lễ đăng quang. Bà là vợ của Napoleon, tương truyền Napoleon vô cùng yêu bà, đã chuẩn bị riêng bộ lễ phục này cho bà khi ông đang chinh chiến khắp nơi. Nó được dệt từ những sợi tơ tốt nhất, quý giá nhất của phe bại trận, không chỉ đại diện cho vinh dự cao quý nhất mà còn tượng trưng cho nỗi nhớ nhung ngày đêm của ông."
Lời của Thẩm Diệc Quân nhận được sự đồng tình từ Cố Thiên Minh. Cố Thiên Minh tiếp lời: "Việc đầu tiên Napoleon làm sau khi xưng đế chính là đích thân đội vương miện cho Josephine, đưa bà lên vị trí Hoàng hậu Đế quốc Pháp cao quý, đủ thấy bà có vị trí quan trọng thế nào trong lòng ông ấy! Nếu chiếc váy này thực sự được mặc trong lễ đăng quang của Josephine thì đúng là rất quý giá."
"Đúng vậy, nhất là những viên ngọc trai nhân ngư trên váy có giá trị không nhỏ, nghe nói chúng được hóa thành từ nước mắt của nàng tiên cá." Thẩm Diệc Quân nói tiếp.
Bạch Phi Phi ngồi bên cạnh thắc mắc: "Thế chẳng phải rất tốt sao? Tại sao lại nói chiếc váy này bị ám?"
Nghe thấy lời của Bạch Phi Phi, Thẩm Diệc Quân thở dài thườn thượt: "Bởi vì sau khi mua chiếc váy này về, người làm trong nhà thường xuyên nghe thấy tiếng phụ nữ khóc vào nửa đêm. Nhưng mọi người kiểm tra thì chỉ thấy mỗi chiếc váy đó. Hơn nữa, tương truyền chiếc váy này cực kỳ không may mắn, tình cảm của Josephine và Napoleon vốn gắn bó keo sơn, nhưng chẳng bao lâu sau đã xảy ra biến cố rồi ly hôn."
Bạch Phi Phi nghe nửa câu đầu thì rụt vai lại, nhưng nghe đến đoạn sau, "máu hóng hớt" liền trỗi dậy, cậu ta mở miệng nói lời xui xẻo: "Ý nghĩa này đúng là đen đủi thật, sếp của anh mua cái này tặng con gái, chẳng phải là trù ẻo họ ly hôn sao?"
Địch Tiểu Dạ lườm cậu ta một cái, Thẩm Diệc Quân không chấp nhặt, tiếp tục nói: "Thực ra khi chiếc váy cưới này xuất hiện trở lại trên thị trường, nó có kèm theo một dải vải ghi: 'Cẩn thận, chiếc váy cưới này mang đến cái chết!'. Chính vì điềm gở này mà giá trị của nó bị giảm đi rất nhiều. Nhưng sếp tôi không tin mấy chuyện đó, ông ấy vốn là dân chơi đồ cổ, ông ấy bảo đây là chiêu trò của người khác để ép giá, khiến người ta không dám mua để họ có thể mua được với giá rẻ. Ông ấy là thương nhân nên hiểu rõ mấy mánh khóe này. Hơn nữa, giả sử có tiếng phụ nữ khóc thật thì đó là tiên cá hiển linh cũng nên, chẳng phải người ta nói ngọc trai nhân ngư là nước mắt hóa thành sao, giá trị có khi còn tăng gấp đôi."
"Là thương nhân nên coi trọng giá trị hơn, thế nên ông ấy không những mua mà còn tặng cho chính con gái ruột mình?" Địch Tiểu Dạ không nhịn được mà mỉa mai.
Nghe vậy, Thẩm Diệc Quân hơi lúng túng nhưng vẫn gật đầu: "Không ai ngờ được là sẽ xảy ra chuyện thật. Nói thật là chiếc váy đó được mua với giá cực thấp. Vả lại, chẳng ai nghĩ một chiếc váy cưới lại có thể nhảy ra ma quỷ để hại người, không thể trách sếp tôi được, vả lại tiểu thư nhà chúng tôi cũng khá thích chiếc váy đó."
Câu cuối cùng, Thẩm Diệc Quân gần như lầm bầm trong miệng.
"Thế mà cũng được!" Lần này không chỉ Bạch Phi Phi, mà cả Địch Tiểu Dạ và Cố Thiên Minh đều kinh ngạc.
Dù là thương nhân đến mấy thì cũng không thể mua thứ đồ đen đủi như vậy làm váy cưới cho con gái mình được, thế này thì quá tàn nhẫn.
Thẩm Diệc Quân thấy phản ứng của họ, lời đến cửa miệng cũng không biết nói gì thêm. Cố Thiên Minh ấn tay lên tay Địch Tiểu Dạ, mỉm cười: "Anh cứ tiếp tục đi, chúng tôi đến đây chỉ để điều tra vụ án."
Vừa nghe thấy vậy, Thẩm Diệc Quân như được đại xá, tiếp tục nói: "Sau khi có được chiếc váy, sếp tôi liền về nước. Khi tặng cho Tuyết Đình, con bé rất vui, còn nói lúc kết hôn nhất định phải mặc nó. Chiếc váy này đại diện cho tấm lòng và lời chúc phúc của người cha."
Thẩm Tuyết Đình vô cùng trân trọng chiếc váy này, khi mang đi giặt khô còn dặn dò kỹ lưỡng là để mặc trong ngày cưới, nhất định phải cẩn thận.
Mãi cho đến trước ngày cưới, ngoại trừ lúc mới mang váy về có người làm nói nghe thấy tiếng phụ nữ khóc, sau đó không hề xảy ra chuyện gì, trong nhà cũng không có hiện tượng lạ. Vì vậy, lời nguyền và sự xui xẻo liên quan đến chiếc váy cưới cũng bị Thẩm Ngang ném ra sau đầu.
Thế nhưng, điều không ai ngờ tới là đúng vào ngày cưới, mọi chuyện bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát...
"Ngay trong ngày cưới, rõ ràng khách mời phải đến nhưng không một ai xuất hiện, ngay cả chú rể cũng vậy. Toàn bộ hiện trường chỉ có Tuyết Đình, sếp tôi và nhân viên hôn lễ phụ trách trang trí."
Lời của Thẩm Diệc Quân khiến Địch Tiểu Dạ nghi hoặc: "Vậy còn điện thoại? Chẳng lẽ hôm đó điện thoại của tất cả mọi người đột nhiên bị hỏng, hay tín hiệu bị chặn hết?"
"Không biết." Thẩm Diệc Quân lắc đầu: "Chỉ biết là điện thoại của họ đều trong tình trạng không thể liên lạc được."
Mọi người thở dài, tiếp tục nghe Thẩm Diệc Quân kể: "Vì quá nhiều người vắng mặt, nhất là chú rể cũng không có mặt, hôn lễ đương nhiên không thể tiếp tục. Nhưng ngay khi sếp tôi tuyên bố tạm dừng hôn lễ, Tuyết Đình đột nhiên chạy ra ngoài."
"Lúc đó thấy con bé chạy ra ngoài, tôi cứ nghĩ con bé không chấp nhận được sự thật nên chọn cách trốn tránh. Nhưng không ai ngờ được, con bé lại... lại ra ngoài tự sát!"
Nói đến đây, Thẩm Diệc Quân che mặt khóc nức nở, dường như vẫn không thể chấp nhận cái chết của Thẩm Tuyết Đình.
Địch Tiểu Dạ và những người khác nhìn nhau, Cố Thiên Minh hỏi: "Chắc chắn là tự sát chứ không phải tai nạn?"
Thẩm Diệc Quân buông tay xuống, khóe mắt vẫn còn vương lệ, vai vẫn còn run lên: "Bởi vì con bé nằm ngửa trên mặt đất, sau đó một chiếc xe tải lao tới... cán chết con bé. Nếu không phải con bé chủ động tìm chết, tại sao lại phải nằm trên mặt đất chứ?"
"Tài xế nói sao?" Địch Tiểu Dạ truy hỏi.
"Tài xế nói lúc đó anh ta không nhìn thấy người, càng không ngờ có người cố tình nằm giữa đường. Hơn nữa..." Thẩm Diệc Quân cắn môi, đau đớn nói: "Anh ta nói lúc đó có luồng sáng mạnh chiếu tới, anh ta có một khoảnh khắc không nhìn rõ, anh ta thực sự không cố ý."
Địch Tiểu Dạ siết chặt lòng bàn tay, hỏi: "Vậy nên, các người mới nghĩ đến việc chiếc váy đó có vấn đề? Thẩm Tuyết Đình bị chiếc váy khống chế nằm giữa đường, còn tài xế thì gặp phải ma che mắt, dẫn đến bi kịch này?"
Thẩm Diệc Quân vô thức nắm chặt hai tay thành nắm đấm: "Chứ còn gì nữa? Tất cả khách mời đều nói rằng họ nhận được điện thoại của Tuyết Đình nên mới không đến, bảo rằng Tuyết Đình muốn tạo bất ngờ cho chú rể, địa điểm tổ chức hôn lễ đã đổi thành nơi họ đính ước — vườn hoa Tuyết Vân. Hơn nữa còn bắt họ tắt điện thoại để tránh chú rể hỏi thăm."
"Thế còn chú rể? Anh ta cũng bị lừa đến chỗ khác bằng cách tương tự sao?" Bạch Phi Phi chen lời.