Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3365 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 246
phiên ngoại 12: phụ thân không dễ làm (nhị)

❊ ❊ ❊

Lạc Dật quay về rồi! Y Y bước nhanh tới, nhíu đôi lông mày lại rồi tự động đỡ cái sọt trên vai hắn xuống, nhìn bên trong đựng đầy ắp dược thảo quý hiếm.

“Đại cha nuôi!” Tiểu Ngư nhi thấy mẫu thân không nhéo mình nữa liền nhảy vào lòng Lạc Dật, thân thiết ôm cổ hôn chụt một cái lên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn.

“Chậc, Chậc, chậc, nhìn đi kìa, nhi tử nhà ngươi vô cùng thân thiết với đại cha nuôi a ” Mẫn Hách trêu tức Phù Vân Khâu Trạch, thích thú nhìn gương mặt đang bừng bừng nổi giận của hắn.

Phù Vân Khâu Trạch nhếch môi, đôi mắt màu tím thoáng tản ra tia sáng ý vị, hắn cười lạnh.

“Đúng vậy, nhưng dù sao thì nó cũng là nhi tử của ta, còn ngươi cùng lắm chỉ có thể làm nhị cha nuôi, muốn cười nhạo ta ư, ngươi xem lại bản thân mình đi đã nhé.” Hắn vung tay áo, ngoảnh mặt nhìn sang nhi tử bảo bối,ánh mắt đột nhiên nhu hòa như nước không có tý liên quan nào tới cái nhìn mỉa mai lạnh lùng vừa rồi,đúng là trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách.

Nói gì thì nói, bây giờ phải tạo ấn tượng tốt cho tiểu Ngư nhi cái đã, nếu không, muốn dụ dỗ nó quay về hoàng cung sống e là rất khó.

Mẫn Hách tức giận đến nỗi mặt đỏ bừng, nheo mắt cười giễu một tiếng, cố gắng đè nén lửa giận đang dâng lên trong lòng, hừ, dù sao để hắn xa Y Y 6 năm trời cũng đủ rồi, có làm nhị cha nuôi thì hắn vẫn là người ở bên cạnh tiểu Ngư Nhi nhiều hơn!

Tại sao cứ chạm mặt nhau là bọn họ lại gây gổ thế nhỉ? Y Y bất đắc dĩ lắc đầu,nàng không thèm quan tâm tới bọn họ, ôm cái sọt đi đưa cho hiệu thuốc bắc.

“Đại cha nuôi, nương nói nửa tháng sau cha nuôi mới về cơ, tiểu Ngư nhi nhớ cha nuôi muốn chết luôn ý.” Tiểu tử đáng yêu chu mỏ làm nũng, vô cùng ngọt ngào vuốt mông lão cha nuôi đáng kính.

“Ta cũng nhớ tiểu Ngư nhi lắm này, vì thế mới vội vàng trở về đây đấy chứ, cái trống lắc này cha nuôi mua tặng con, cầm lấy đi chơi đi.” Liếc mắt nhìn vẻ mặt lạnh như tảng băng ngàn năm của Phù Vân Khâu Trạch, Lạc Dật âm thầm toát mồ hôi hột,phải nhanh chóng đuổi con cá bé nhỏ này ra ngoài mới được.Lạc Dật nghĩ thầm: trước đây dùng lệnh bài của tiên đế để ngăn cản Phù Vân Khâu Trạch đến tìm Y Y, chắc chắn hắn đã ôm hận với mình, giờ lại nhìn thấy cảnh nhi tử bảo bối quấn quýt bên mình, trời ạ, hắn không muốn giết mình mới là chuyện lạ nha.

Ho nhẹ một tiếng, Lạc Dật ngồi xuống ghế, rót chén trà uống mấy ngụm cho đỡ khát, hoàn toàn làm như không nhìn thấy những ai đang có mặt ở đấy.

Hừ, hắn dám giả vờ không thấy mình ư? Khâu Trạch thù càng thêm thù, nhấc tay cướp tách trà trên tay Lạc Dật đặt mạnh xuống bàn.

Há há, vở kịch hay bắt đầu diễn rồi, đêm qua hắn còn nghĩ Lạc Dật đoán được Khâu Trạch tới nên đã chuồn đi rồi, không ngờ hôm nay Lạc Dật vẫn quay lại, là hắn đoán sai ư? Thôi thôi không sao hết, dù sao thì hiện tại mới quan trọng và hiện tại là hai người bọn họ sắp gây gổ với nhau.

Mẫn Hách tý tách ăn hạt dưa, đang định cười trộm liền bị hai người kia trừng mắt nhìn,hắn đành xấu hổ cúi đầu nhịn cười.

Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy ai ngọc thụ lâm phong như thế này à? Y Y đã từng nói, nếu như nàng xuyên đến triều đại khác thì diện mạo của nàng với Lạc Dật được xếp vào hạng mục khá dễ nhìn, nghe cũng biết nàng đang tự khen mình thôi. Đương nhiên, nàng cũng tự động bỏ bớt cái người nào đó không cho thổi phồng.

“Khụ, hoàng thượng sáu năm không gặp, người có khỏe không? ” Hắn không còn cách nào khác, cái tên thối tha kia đang cắm gằm mặt ăn hạt dưa rồi, dù sao thì người quắp Y Y chạy trốn 6 năm cũng là Lạc Dật hắn nha.

“Khỏe hay không, với tài tiên đoán như thần của ngươi chắc chắn phải biết rõ ràng chứ? Hôm nay ta đến đây làm gì có lẽ ngươi cũng đoán ra được nhỉ,sao nào,ngươi không chạy nữa ư? À, phải nói là không mang Y Y và tiểu Ngư nhi đi trốn nữa hả? Nhanh hơn một chút là trẫm đã không thể tìm thấy các ngươi rồi! ” Tách trà trong tay Phù Vân Khâu Trạch bị nắm quá chặt bắt đầu xuất hiện vết rạn nứt.

Lạc Dật nhíu mày, cúi đầu nhẹ nhàng thổi vào cái tách trà làm nó biến mất trong không gian, chỉ để lai một nhúm bột trắng trên mặt bàn.

Xem ra, hắn không ra tay với mình đã là cực lực kiềm chế rồi. Lạc Dật đảo mắt liếc nhìn hai nắm đấm run bần bật của Phù Vân Khâu Trạch, trên gương mặt của vị hoàng đế trẻ tuổi lúc này nổi đầy gân xanh.

“Đó là lệnh bài thái hoàng thái hậu ban cho ta, hoàng thượng nếu bất mãn thì đừng nghe lệnh là được, ta đâu có ép buộc ngươi a.” Cho nên, nói tóm lại mọi chuyện ân oán không liên quan gì đến Lạc Dật hắn.

“Lạc Dật, ngươi biết rõ trẫm không thể chống lại mệnh lệnh của hoàng thái hậu, hơn nữa,… hơn nữa nếu không phải do ngươi bảo vệ Lạc Tang quốc, chỉ sợ giang sơn đã đổi chủ rồi ” Nói đến đây,Phù Vân Khâu Trạch không quên liếc nhìn người nào đó đang chột dạ cắm cúi ăn hạt dưa “Nhưng ngươi cũng nên thông cảm cho ta, ta vô cùng lo lắng Y Y sẽ gặp điều gì bất trắc ở bên ngoài, dù sao thì ở đây không thể so với trong cung được, bằng không, ta đâu liều mạng thống trị giang sơn để cho con dân no ấm, cuộc sống đầy đủ, chí ít thì cũng giúp nàng có một cuộc sống yên bình ở dân gian.” Nắm tay của hắn chậm rãi thả lỏng, hắn không chú ý tới có một bóng dáng nhỏ bé đứng trốn trong góc nghe lén giờ phút này hoàn toàn đờ đẫn.

Đúng thế, hắn không phân biệt ngày đêm, điên cuồng lao vào giải quyết chính sự, tất cả chỉ vì nàng, vậy mà đau khổ chua xót trong sáu năm qua chỉ có mình hắn nếm.

“Nếu không thông cảm với hoàng thượng thì e rằng hôm nay ta đã dẫn nàng cao chạy xa bay rồi” Lạc Dật từ từ lên tiếng.

“Dù thế nào thì ta vẫn chỉ có thể làm ca ca của nàng…” Thấy nàng lăng lăng nhìn mình,sau đó mắt hạnh lại dời đi chăm chú nhìn Phù Vân Khâu Trạch,hắn(là Lạc Dật nhé) bất đắc dĩ lắc đầu, mọi chuyện không thể cưỡng cầu, nhất là chuyện tình cảm,hắn thua rồi!

Lần đầu tiên trông thấy tia sáng tự tin trong mắt Lạc Dật vụt tắt, Phù Vân Khâu Trạch cúi đầu ngắm nhìn cánh hoa thiên âm phiêu phiêu trên chiếc giày của mình, sáu năm trôi qua, chỉ có nó vẫn giữ nguyên như thuở ban đầu,nó bay xuống vòng đi vòng lại trên không trung rồi hạ cánh êm đềm, còn đối với bọn họ, tất cả những gì xảy ra trong quá khứ hiện tại nhẹ nhàng như đám mây bồng bềnh trôi về phía chân trời kia rồi.

“Ta tha thứ cho ngươi về chuyện dùng lệnh bài chia cắt ta và Y Y tận sáu năm, tuy nhiên … ” Nói xong, hắn chỉ vào cái người đang cắn hạt dưa ” Tại sao hắn lại âm thầm phái binh ngăn trở ta? “

“Khụ khụ, ” Người nào đó lập tức bị sặc hạt dưa, cuống quít uống một ngụm nước cho xuôi cổ họng rồi gượng cười “Nàng suýt trở thành vương phi của ta, tặng cho ngươi mà ta vui vẻ chịu để yên á? Nếu không làm thế, ta đây sao có thể chiêm ngưỡng được tình cảm mãnh liệt của ngươi a? Dù sao thì bây giờ ta cũng yên tâm giao Y Y cho ngươi mà.” Dứt lời, hắn chỉ tay vào góc nơi Y Y đứng, đành phải lôi nàng ra làm bia đỡ đạn, tha thứ cho ta nhé?

Y Y… tại sao nàng khóc? Khâu Trạch khó hiểu, nhìn nàng lao tới đánh hắn và Mẫn Hách mỗi người một cái, vô cùng công bằng. _

“Hai người các ngươi là đồ bại hoại, hại ta cứ nghĩ rằng sáu năm sau hắn mới muốn tìm ta! Bại hoại! “

“Này này, tại sao chỉ đánh ta, Lạc Dật cũng có phần đấy nhé, ái ái…”

Phù Vân Khâu Trạch trừng mắt,thì ra nàng không biết gì cả nên mới chạy trốn hắn liên miên như vậy… Tầm mắt hắn dao động, quay đầu nhìn Lạc Dật liền thấy người này đang bưng một tách trà khác uống ngon lành tựa như hắn không liên quan tới bất cứ chuyện gì đang diễn ra ở chung quanh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »