Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3457 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 239
phiên ngoại 5: truy thê, hoàng phi rất hội trang (ngũ)

❊ ❊ ❊

“Ai… ai là nương tử của ngươi, trước mặt mọi người, thỉnh công tử nói chuyện tôn trọng một chút.” Hai tay chống eo, nháy mắt, nàng ra một cái quyết định.

Tục ngữ nói đúng: chó bị dồn đến chân tường cũng sẽ cắn người nha, huống chi là người……

“Phải không? Nàng gọi ta vì công tử, mà không phải “tướng công” hoặc “phu quân”, y theo gia pháp, thì ta nên trừng phạt nàng thế nào đây? Ta phải hảo hảo suy nghĩ một chút.” Gấp ti phiến lại, gõ gõ lên người ra chiều suy nghĩ, một tay vuốt vuốt cằm, bộ dáng tự hỏi.

Ngay tại thời điểm mọi người không chú ý, chỉ thấy nàng đột nhiên thẳng một cước, dùng sức đạp lên bàn chân của một trong sáu nam tử áo nâu, ai, cố thể nói là dùng hết sức lực, đủ để làm tên kia bị đạp đến sắc mặt kịch biến.

“Hoàng, hoàng phi……” Nam tử cắn răng, hơi giật mình giầy thêu trên bàn chân mình, không biết mình đã làm gì đắc tội nàng.

Ánh mắt mọi người đều bị thanh âm của nam tử hấp dẫn đi qua, đương nhiên là bao gồm Phù Vân Khâu Trạch.

Thời cơ đã đến, không thể để lỡ, người nào đó nhất thời nhanh chóng thu “móng heo”, dùng tốc độ cực nhanh vọt vào trong phòng, “Oành”, đem cửa phòng, cửa sổ, tất cả đều đóng chặt lại.

Mọi người trong sân cứng họng nhìn một màn này, nàng…. gặp quỷ sao?

Duy chỉ có thân ảnh đỏ tươi đang nhàn nhã ngồi thưởng trà là không hề cảm thấy ngạc nhiên, khóe môi đỏ tươi khẽ cong cong, tựa tiếu phi tiếu, một tay chống đỡ cằm, thẳng tắp xem xét thân ảnh màu tím kia.

Hắn rốt cục đã đến.

“Bây giờ, nhất thời nửa khắc, nàng cũng sẽ không đi ra, các ngươi yên tâm, phòng của nàng chỉ có một cửa ra cùng một cái cửa sổ, nói cách khác, chỉ có thể dựa vào con đường duy nhất này để chạy trốn, tuyệt đối không có đường khác để ra, chi bằng ngồi xuống uống chén trà đi, Hoàng Thượng?” Mị nhãn liếc liếc về phía đôi mắt đang hé cửa nhìn trộm, câu thần, cười khẽ không thôi.

Mẫn Hách yêu nam chết tiệt này, từ khi nào lại cùng Phù Vân Khâu Trạch thuận thảo như vậy! Ở trong phòng, Y Y thiếu chút nữa tức đến bốc khói, hắn muốn uống trà liền uống trà, sao lại đi nói với Khâu Trạch đường ra của mình chứ, cái này, bây giờ cho dù mình muốn giả dạng làm khuân vác đi ra ngoài cũng khó.

“Nương, người đang nhìn cái gì?”

Một cái đầu nhỏ cũng cọ đi qua, nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy nụ cười quyến rũ trên mặt cùa nhị cha nuôi, không khỏi có chút kỳ quái, mẫu thân nhìn nhị cha nuôi để làm chi? Chẳng lẽ hai người lại cãi nhau? Nếu không sao có thể vội vội vàng vàng trở về phòng đóng cửa, còn đóng luôn cửa sổ?

“Xem một tên mặt dày mày dạn.” Nàng thuận miệng đáp, nhưng đột nhiên ý thức được cái gì, quát to một tiếng, “Tiểu Ngư Nhi, sao con lại ở trong phòng?”

Bất đắc dĩ trợn trắng, hắn thật sự là chịu không nổi tính đãng trí của mẫu thân, rõ ràng vừa rồi người lao ra ngoài đuổi theo mấy vị thúc thúc kia, còn mình ngồi yên ôm hành lý của của mình, cũng không đi ra ngoài, vì sao hắn lại không ở trong phòng?

“Nương, hôm nay nương làm sao vậy? Còn tự xưng là Hoa Mộc Lan, con sao lại không biết người cải danh sửa họ? Cả ngày đều cổ cổ quái quái, không phải là người thiếu nợ của ai, bị người ta đuổ đến tận nhà chứ? Nhưng mà, nương, cha nuôi cùng nhị cha nuôi đều rất có tiền a, chúng ta nếu thực thiếu người ta bạc, trước mượn cha nuôi, trả cho người ta xong không phải tốt hơn sao? Con không muốn đi theo người nơi nơi chạy loạn.” Nói ra ý kiến, đây là nguyên nhân hắn ngồi yên ôm hành lý chứ không nguyện ý đuổi theo mẫu thân truy người, dù nói như thế nào, ở bên cạnh hai cha nuôi tốt hơn ở bên cạnh mẫu thân nhiều lắm.

Ít nhất có thể lắp đầy bụng.

“Nợ bạc? Ai dám cho ta mượn tiền?” Nàng nhéo nhéo gương mặt phúng phính của con, xoay người, đem khe hở duy nhất khép lại,“Hơn nữa, dựa vào cái gì lại nói đi theo mẫu thân là “chạy loạn” hả? Ngân lượng trong hành lý cũng đủ cho hai mẹ con mình sống sung sướng mấy năm nha.” Đương nhiên, là trong tình huống nàng không tiêu tiền “kì quái”.

“Mẫu thân có biết một cân cải trắng bao nhiêu ngân lượng không?” Tiểu Ngư Nhi không tin nhìn nàng.

“Bao nhiêu?”

“Mẫu thân có biết một gian phòng ở thuê bao nhiêu tiền không?”

“Chắc là không đắt lắm?” Nàng gãi gãi đầu,“Nếu không thì mua một căn nhà nhỏ, vậy thì không cần tiền thuê.”

Vậy không bằng trực tiếp ở lại…… Người nào đó đã muốn không nói gì, xem ra mẫu thân một chút tính toán cũng chưa có, chính là đã bị cái gì kinh hách nên mới muốn tạm thời rời đi.

Nhưng là, rốt cuộc là mẫu thân đã bị cái gì kinh hách? Ngày thường mẫu thân còn có thể so với Võ Tòng, vậy còn có người nào có đủ khả năng để làm người sợ chứ? Ngay cả Ngự gia gia cũng chưa dọa được người, vậy thì tại sao a?

“Nương, muốn đi thì người đi một mình đi, con muốn đi theo cha nuôi.” Hắn trực tiếp hạ kết luận, đi trở về giường, bắt đầu cởi bỏ tay nải: cần câu cá, tiểu nhân thư, kẹo, tiểu mộc côn…… Từng cái đem ra.

Chẳng lẽ ngay từ đầu hắn đã không chuẩn bị bỏ đi? hốc mắt nàng đỏ lên, mấy thứ đó đều là đồ chơi mà nó thích nhất, không ngờ, con trai đúng là ngay cả quần áo cũng không mang.

“Tiểu Ngư Nhi, con thực không cần nương?” cổ họng nàng hơi hơi có chút nghẹn ngào.

“Từ bỏ.” Hắn đáp thật sự là rõ ràng, mẫu thân thường ngày hay đánh mình, vì sợ nàng khóc, nếu không, mình mới sẽ không ngây ngốc để người đánh đâu, nhưng mà lần này, mặc kệ, mặc kệ, muốn khóc cứ khóc, cha nuôi không ở đây, cũng không có người “cằn nhằn”, ít nhất nhị cha nuôi sẽ không.

Hảo! Con trai có cũng như không! Cắn môi, nàng đột nhiên tiến lên, nắm cổ tay Tiểu Ngư Nhi, tha tới cạnh cửa, mở cửa ra, đem hắn đẩy ra ngoài.

“Không cần liền đi ra ngoài, đi với cha nuôi luôn đi!” nói xong một câu, lại đột nhiên đóng cửa lại.

đồ chơi của con…… Vươn tay, Tiểu Ngư Nhi nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại, đồ chơi đều ở bên trong, hắn sao có thể đi ra ngoài cùng hơi cùng nhóm bạn?

“Nhị cha nuôi……” Nương sinh khí, hắn cũng chỉ có thể dựa vào nhị cha nuôi.

Thân ảnh nho nhỏ đi qua, leo lên đùi của Mẫn Hách, bắt đầu làm nũng, ánh mắt lơ đãng nhìn xung quanh, nhìn thấy sáu nam tử chỉnh tề xếp thành một hàng, đứng thẳng, mà ngồi phía trên ghế dựa còn có một người, đúng là nam tử vừa rồi, người có đôi mắt màu tím.

Tò mò đánh giá người đó từ trên xuống dưới, Tiểu Ngư Nhi bất giác nhe miệng cười cười, hi hi, người này cũng giống cha nuôi, rất “soái” nha!

“Đứa bé này là…?” thấy Y Y đem này tiểu nam hài này chạy khỏi chợ, Khâu Trạch có chút tò mò, lại nhìn thấy ánh mắt đánh giá của nhóc con không ngừng lướt trên người mình, cảm thấy buồn cười, có điểm giống Y Y trước đây, bộ dáng nghịch ngợm đáng yêu.

Giống Y Y….. Nghĩ đến này, hắn ngạc nhiên nheo lại mi mắt, đứa bé này không phải là…… tính thời gian, nếu là bảo bối của bọn họ, cũng đã lớn như vậy.

“Tự đáy lòng ngươi không phải đã rõ rồi, không phải sao?” hai ngón tay Mẫn Hách cưng chiều vuốt nhẹ cằm Tiểu Ngư Nhi, nghiên khuôn mặt lấm lem của Tiểu Ngư Nhi hướng về phía Khâu Trạch, “Hắn lớn lên giống Y Y, ngươi liền nhận thức không được?”

Xác thực, tiểu hài tử này có khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn, hai mắt lanh lợi, chỉ có sóng mũi cao thẳng cùng bạc thần là giống mình như tạc.

Hoàn toàn là phiên bản tổng hợp của hai người!

“Nhị cha nuôi, cha nuôi đang nói gì vậy, Tiểu Ngư Nhi một chút đều nghe không hiểu, còn có, người kia là ai vậy? Hôm nay mẫu thân vừa thấy người đó đã bỏ chạy, bây giờ còn muốn chuyển nhà nữa.” Tiểu Ngư Nhi bắt đầu để lộ bí mật, cũng không quản mẫu thân ở trong phòng có nghe được hay không, trực tiếp đem lời muốn nói đều hỏi đi ra.

Con, không biết mình là ai?! Phù Vân Khâu Trạch sửng sốt, nhìn về phía Mẫn Hách, thấy được ý cười trên mặt hắn, thế này mới hiểu được, hắn là cố ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »