7 Ngày Ân Ái

Lượt đọc: 27402 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 13.

❊ ❊ ❊

"Cái gì? Noãn Tâm, những điều em nói là sự thật ư?"

Trong căn hộ của Úc Noãn Tâm, Tiểu Vũ như đã uống thuốc kích thích, vẻ mặt dường như tỏa ánh sáng.

"Tiểu Vũ, chị đừng lớn tiếng như cậy có được không? Hiện giờ đã khuya rồi, chẳng lẽ chị muốn làm cho cả khu nhà nghe được à?" Úc Noãn Tâm vừa mở mở tủ quần áo vừa tự hỏi cần những quần áo gì.

"Trời ơi, Noãn Tâm, em đừng thu thập quần áo nữa, nói cho chị một chút thôi, chị đang hiếu kỳ đến chết đây." Tiểu Vũ kéo Úc Noãn Tâm xuống ngồi trên chiếc sô pha. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Úc Noãn Tâm không có hưng phấn như Tiểu Vũ, nàng chỉ thản nhiên nói một câu: "Sự tình trải qua rất đơn giản, em đã thành công khiến cho Hoắc Thiên Kình quan tâm. Anh ta chịu giúp em giải quyết vấn đề hiện nay, còn em phải theo anh ta trong lúc bảy ngày nghỉ phép!"

"Oa, chậc, Noãn Tâm, đầu óc em thông suốt quả thật là thần tốc!"

Tiểu Vũ nghe vậy cao hứng mà khoa tay múa chân: "Hoắc tiên sinh đã chỉ định em đi cùng anh ta trong lúc nghỉ phép, đây chính là một sự kiện lớn lao cho tiền đồ của em, nó có thể làm tương lai của em trở nên sáng chói."

"Tiểu Vũ!"

Úc Noãn Tâm không lạc quan như Tiểu Vũ, nàng ôm cái gối ôm vào lòng, nói: "Chị không nên vui vẻ quá sớm, bảy ngày trong mắt chị là một bắt đầu còn theo ý em thì lại là một loại kết thúc! Cho nên em cũng không nghĩ tới tiền đồ sau này của mình sẽ thế nào, vẫn là phải dựa vào chính mình!"

Tiểu Vũ sửng sốt: "Vì sao em lại nói vậy?"

Úc Noãn Tâm khẽ thở dài một hơi nói: "Thực ra sở dĩ lần này em tự đi tìm anh ta là bởi vì bị Cổ tiên sinh bức điên rồi. Hoắc tiên sinh chỉ cần giải quyết vấn đề trước mắt là em đã thoả mãn rồi. Chị cũng biết là người phụ nữ nào ở bên cạnh Hoắc tiên sinh cũng không vượt quá bảy ngày, nói không chừng là sẽ bị bái bai."

Tiểu Vũ nghe vậy liền không đồng ý mà lắc nhẹ tay Noãn Tâm một chút: "Tại sao em lại không có chút tự tin nào vậy? Đúng là đối với phụ nữ, Hoắc tiên sinh luôn luôn kén chọn, nhưng mà vẫn còn có người ở bên hắn lâu năm, tựa như Ngu Ngọc. Theo ý chị, em còn hơn nhiều so với Ngu Ngọc, chẳng lẽ em lại sợ câu không được tên đại gia này ư?"

"Em tự nhận là em không có bản lĩnh giống Ngu Ngọc. Tiểu Vũ, chị không biết đâu, cái tên Hoắc Thiên Kình này rất khó đoán, giống như anh ta có thể nhìn thấu lòng người vậy! Ở bên cạnh anh ta, em thực sự lo lắng bất cứ lúc nào cũng sẽ bị anh ta nhìn thấu, như thế rất khó chịu. Em không biết Ngu Ngọc đã dùng thủ đoạn gì để có thể ở lại bên cạnh anh ta lâu năm như vậy… Ít nhất… em không có khả năng như vậy, em ghét cảm giác bị điều khiển!"

Úc Noãn Tâm nhíu mày lại nói: "Mỗi khi em nhớ đến cặp mắt thâm sâu kia thì đáy lòng lại thấy phát lạnh!"

"Ai, Noãn Tâm…"

Tiểu Vũ vỗ nhẹ một cái vào vai nàng nói: "Chị thật không hiểu tại sao em lại sợ anh ta đến như vậy, nhưng mà chị phải nhắc nhở em, có Hoắc Thiên Kình thì tiền đồ của em mới tỏa sáng được. Đôi khi phụ nữ không nên tỏ ra quá thanh cao, bằng không chỉ tự hại mình. Đã nhiều năm như vậy mà em còn không hiểu thấu điều này hay sao? Bởi vậy, bất luận thế nào, em cũng phải nắm chặt cơ hội này. Nếu bắt đầu rồi thì phải chủ động bày ra vẻ quyến rũ, phải mạnh dạn khiến anh ta bị em làm mất hồn mất vía mới được, hiểu không?"

Úc Noãn Tâm bị lời nói của Tiểu Vũ chọc cười, nói: "Tiểu Vũ, chị thế này thật giống như là các tú bà ở thanh lâu thời xưa vậy."

"Noãn Tâm, em thật xấu, đã vậy còn quá đáng, miêu tả chị như thế, làm hại chính chị cũng thấy mình làm điều không phải là sao?" Tiểu Vũ vừa nói đùa vừa đánh nàng.

Ai ngờ người nói vô tâm mà người nghe lại hữu ý, Úc Noãn Tâm buồn bã thương tâm cười khổ nói: "Em… bây giờ đâu có khác gái cao cấp là mấy?"

Tiểu Vũ nghe vậy liền nhẹ nhàng ôm nàng: "Đừng nghĩ bậy Noãn Tâm, giới giải trí không phải cái dạng này sao? Ai ngờ hiện giờ có cơ hội để tỏa sáng, mà chỉ lởn vởn nghĩ mãi trong đầu. Đã tới, em phải nắm chặt, bất luận thế nào cũng không thể buông tha hiểu không?

Úc Noãn Tâm không còn gì để nói nữa, chỉ thở dài thật nặng nề. Nàng cảm thấy giống như có một tảng đá đang đè nén trong lòng, sẽ đè mãi tới lúc… không cách nào hít thở được.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »