365 Ngày Hôn Nhân

Lượt đọc: 6466 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289 Chương 290 Chương 291. Chương 292. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Chương 297. Chương 298. Chương 299. Chương 300. Chương 301. Chương 302. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309 Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Chương 347. Chương 348. Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 322.

❊ ❊ ❊

Nhét cục đá vào trong tay hắn, lại định nói hắn mặc ngược quần ngủ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là quên đi. Dù sao trong nhà cũng chỉ có hai người bọn họ, sẽ không ai để ý!

Trong lòng buồn bã, hắn là người kiêu ngạo đến mức nào. Nếu biết chính mình mặc ngược quần ngủ, sẽ có cảm tưởng gì?!

Người phụ nữ này ở bên cạnh mình, giống như không tồn tại vậy. Nỗi phiền muộn bất an lúc trước của Lôi Tuấn Vũ, dường như ngay lúc cô xuất hiện liền tiêu tan hết.

Hắn không biết là cảm giác gì. Thật giống như vô hình có thêm một sự tin tưởng!

Nhẹ nhàng áp cục đá lên đầu, Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhíu nhíu đầu mày! Thế giới của hắn lẽ nào lại là như vậy sao?

Trong đầu lập tức hồi tưởng lại chuyện lúc trước khi xảy ra tai nạn xe.

Trương Sinh, cái tên này hắn dường như đã muốn quên! Lại là kẻ vĩnh viễn không thể nào quên được!

Hắn ta mê cờ bạc, sa sút đến mức vợ cũng bỏ đi. Mà lúc hắn ta túng quẫn, lại nghĩ tới Lôi Tuấn Vũ, hắn ta đòi tiền Lôi Tuấn Vũ, Lôi Tuấn Vũ sao có thể cho chứ?! Giao dịch của bọn họ sớm đã kết thúc vào cái đêm hoang đường kia rồi!

Thế nhưng, một câu nói của Trương Sinh lại làm dấy lên lòng hiếu kỳ của Lôi Tuấn Vũ, hắn ta nói: "Lôi tổng, chẳng lẽ anh không muốn biết vợ anh vì sao lại đào hôn sao?!"

Tin tức này, ngay cả giới truyền thông đều bị phong tỏa rồi! Sao hắn ta lại biết được?!

Vết sẹo kia của Lôi Tuấn Vũ lập tức bị khơi dậy! Vì thế hắn nhận lời với Trương Sinh, dùng năm mươi triệu để đổi lấy bí mật này!

Trương Sinh, mặc dù cũng ra vẻ ta đây, nhưng lại tỏ ra vô cùng hám tiền! Bởi vì hắn ta rất cần tiền.

Lôi Tuấn Vũ rất nhanh đã biết được, Trương Sinh từ sau lần đó có tiền, liền mang vợ con đi di dân sang Canada! Nhưng hắn ta ham ăn biếng làm, ham mê cờ bạc! Thường xuyên bay qua bay lại Macao, có lúc đánh bạc đến một tháng không về nhà!

Đánh bạc, mười lần thua chín! Hắn ta đương nhiên cũng không may mắn đến đâu!

Vợ hắn ta tức giận quá đỗi, ly hôn với hắn ta, đuổi hắn ta ra khỏi nhà.

Ba năm trước, hắn ta đã nghèo túng chẳng khác một kẻ ăn mày đầu đường! Nhưng không biết từ đâu lại kiếm được một khoản tiền, vì thế hắn ta lại bắt đầu đánh bạc!

Người đã nghiện cờ bạc, mãi mãi sẽ không bao giờ dừng lại. Lôi Tuấn Vũ đúng hẹn chuyển vào tài khoản của Trương Sinh năm mươi triệu.

Trương Sinh ở trước mặt Lôi Tuấn Vũ, dùng điện thoại kiểm tra tài khoản. Lôi Tuấn Vũ quả nhiên biết giữ lời! Trong hai con mắt của hắn ta liền lóe ra tia sáng.

Hắn ta cười hì hì nói: "Lôi tổng, vợ anh trong ngày cưới đó… hà hà, vì sao lại đào hôn, chính là bỏ đi cùng với người đàn ông khác!"

Lôi Tuấn Vũ chợt nheo mắt, mờ ám nói: "Trương Sinh! Mày giỡn tao?! Mày cảm thấy tin tức này là một bí mật sao? Nó đáng giá năm mươi triệu sao?"

Trương Sinh run rẩy, lập tức cười theo nói: "Đây chẳng phải cũng là sự thật sao? Lôi tổng?!"

Lôi Tuấn Vũ liền túm cổ áo hắn ta, dữ tợn nói: "Đừng có giở trò với tao! Nếu không, một xu mày cũng không lấy được!"

"Đừng đừng đừng, Lôi tổng. Chúng ta đã thương lượng rồi mà! Xin bớt giận!" Trương Sinh vội vàng châm một điếu thuốc, hút một hơi thật sâu, có chút khó xử mở miệng, "Kỳ thật, vợ

anh ngày đó đào hôn là có nguyên nhân khác!"

Một dự cảm xấu đột nhiên nảy sinh. Chẳng lẽ Tử Tình đào hôn, không phải bởi vì cùng Hoa Bá bỏ trốn, mà thật sự có ẩn tình khác. Lôi Tuấn Vũ bỗng nhiên cảm thấy có chút hít thở

không thông. Chuyện mình trăn trở nhiều năm như vậy, lại có ẩn tình khác? Ẩn tình gì? Là chuyện gì?! Lôi Tuấn Vũ nhìn chằm chằm Trương Sinh!

"Này! Sao lại dùng ánh mắt đó nhìn tôi chứ! Anh như vậy, tôi không dám nói đâu!" Trương Sinh có chút hoảng sợ nhìn Lôi Tuấn Vũ. Hắn ta lần này nếu không phải là không còn cách nào khác, đánh chết cũng sẽ không đến tìm Lôi Tuấn Vũ!

Còn không phải là vì không tìm thấy Lãnh Tử Tình! Người phụ nữ đó có vẻ dễ lừa! Dùng chuyện năm đó để kiếm thêm mười tám triệu, hoàn toàn không thành vấn đề!

Nghĩ tới cả đời này sẽ không phải lo đến cơm áo gạo tiền, hắn ta liền vô cùng vui vẻ!

"Trương Sinh! Sự kiên nhẫn của tao rất có hạn!" Lời Lôi Tuấn Vũ lạnh như băng.

"Khụ khụ, Lôi tổng. Vì năm mươi triệu, tôi sẽ nói cho anh! Chuyện… đó của anh, bị vợ anh biết rồi! Vì thế cô ấy liền bỏ đi!" Trương Sinh nhẹ nhàng bâng quơ nói.

"Là mày nói?!" Lôi Tuấn Vũ mặc dù trong lòng chấn động, vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

"Nói… nói đùa! Sao có thể là tôi?!" Trương Sinh cười hì hì phủ nhận. Trên trán không khỏi toát mồ hôi lạnh!

Trong xe liền xuất hiện một không khí chết chóc. Dường như ý thức được có gì không đúng, Trương Sinh lập tức lái xe chuồn đi!

Lôi Tuấn Vũ đè nén giận dữ trong lòng, gọi một cuộc điện thoại, đóng băng tài khoản của Trương Sinh! Đồng thời báo cảnh sát, cung cấp chứng cứ, nói Trương Sinh lừa đảo chiếm đoạt tài sản của hắn!

Trương Sinh đến sân bay, vẫn không yên tâm, kiểm tra lại tài khoản! Lại phát hiện tài khoản bị đóng băng! Ngay lúc hắn đang khủng hoảng, nhìn thấy cảnh sát ở sân bay hình như đang tìm ai đó! Lập tức ý thức được mình đã bị Lôi Tuấn Vũ giở trò!

Vì thế, hắn ta giận dữ trốn đi, lái xe nhân cơ hội đâm vào xe của Lôi Tuấn Vũ. Thế là xảy ra tai nạn, trong lúc quẫn bách cùng cực, hắn ta muốn Lôi Tuấn Vũ cùng chết! Kết cục lại là hắn ta rơi đến chết không toàn thây!

Oán hận ba năm trong nháy mắt biến thành tự trách và áy náy! Lôi Tuấn Vũ trợn trừng đôi mắt trống rỗng, nhìn thế giới tối đen như mực trước mắt. Đây có lẽ là báo ứng! Là ông trời thay cô trừng phạt hắn!

"Lôi tiên sinh, ăn cơm thôi!"

Lôi Tuấn Vũ giật nảy mình, sao lại giống như tiếng của Lãnh Tử Tình!

Lãnh Tử Tình phát hiện thân mình hắn chấn động, hồ nghi nhìn về phía hắn, bỗng nhiên ý thức được mình hình như nói quá tự nhiên! Vội vàng bóc một cái kẹo cao su cho vào miệng.

Hơi thở tươi mát lập tức lan tới lỗ mũi Lôi Tuấn Vũ, là vị bạc hà.

Hắn không nói gì. Chính mình quá nhớ nhung cô rồi. Thản nhiên đứng dậy, tự nhiên đưa tay ra cho hộ lý chăm sóc đặc biệt của hắn, sau đó hai người đi ra.

Chăm sóc hắn gần gũi như vậy, Lãnh Tử Tình trong lòng thật ấm áp. Thời gian ba năm, đủ để nỗi nhớ nhung của cô càng thêm cấp bách, khiến cho nỗi hận của cô biến mất không còn dấu vết.

"Lôi tiên sinh, tôi làm món trứng gà táo tầu hầm quả óc chó, thịt lợn sơn tra, gan lợn xào, còn có canh rong biển nấu nấm, những món này đều rất tốt cho mắt, nếm thử xem?" Lãnh Tử Tình đặt bát đũa vào tay Lôi Tuấn Vũ, không ngừng gắp thức ăn cho hắn.

Nhấm nháp mỹ vị thực sự, Lôi Tuấn Vũ không khỏi cảm thán, xem ra mẹ lựa chọn hộ lý chăm sóc đặc biệt, quả thật là rất cẩn thận nha!

"Mùi vị thế nào?" Lãnh Tử Tình có chút mong chờ hắn khen ngợi, ngây ngốc gắp thức ăn cho hắn, còn mình lại chưa ăn miếng nào.

"Tôi không kén ăn!"

Lời nói lạnh lùng, lại không hề có khen ngợi. Lãnh Tử Tình không khỏi thở dài. Nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, dáng vẻ chậm rãi nhai nuốt, Lãnh Tử Tình không khỏi mỉm cười. Cô còn muốn mong cầu gì xa xôi chứ? Cô đến để chăm sóc hắn, chẳng lẽ còn muốn có được sự yêu chiều của hắn sao?!

Lãnh Tử Tình, rốt cuộc tim mày để ở đâu?!

"Hết rồi à?" Lôi Tuấn Vũ dùng đũa gõ gõ bát, Lãnh Tử Tình mới đột nhiên phát hiện, trong bát hắn trống không.

Nhét cục đá vào trong tay hắn, lại định nói hắn mặc ngược quần ngủ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là quên đi. Dù sao trong nhà cũng chỉ có hai người bọn họ, sẽ không ai để ý!

Trong lòng buồn bã, hắn là người kiêu ngạo đến mức nào. Nếu biết chính mình mặc ngược quần ngủ, sẽ có cảm tưởng gì?!

Người phụ nữ này ở bên cạnh mình, giống như không tồn tại vậy. Nỗi phiền muộn bất an lúc trước của Lôi Tuấn Vũ, dường như ngay lúc cô xuất hiện liền tiêu tan hết.

Hắn không biết là cảm giác gì. Thật giống như vô hình có thêm một sự tin tưởng!

Nhẹ nhàng áp cục đá lên đầu, Lôi Tuấn Vũ không khỏi nhíu nhíu đầu mày! Thế giới của hắn lẽ nào lại là như vậy sao?

Trong đầu lập tức hồi tưởng lại chuyện lúc trước khi xảy ra tai nạn xe.

Trương Sinh, cái tên này hắn dường như đã muốn quên! Lại là kẻ vĩnh viễn không thể nào quên được!

Hắn ta mê cờ bạc, sa sút đến mức vợ cũng bỏ đi. Mà lúc hắn ta túng quẫn, lại nghĩ tới Lôi Tuấn Vũ, hắn ta đòi tiền Lôi Tuấn Vũ, Lôi Tuấn Vũ sao có thể cho chứ?! Giao dịch của bọn họ sớm đã kết thúc vào cái đêm hoang đường kia rồi!

Thế nhưng, một câu nói của Trương Sinh lại làm dấy lên lòng hiếu kỳ của Lôi Tuấn Vũ, hắn ta nói: "Lôi tổng, chẳng lẽ anh không muốn biết vợ anh vì sao lại đào hôn sao?!"

Tin tức này, ngay cả giới truyền thông đều bị phong tỏa rồi! Sao hắn ta lại biết được?!

Vết sẹo kia của Lôi Tuấn Vũ lập tức bị khơi dậy! Vì thế hắn nhận lời với Trương Sinh, dùng năm mươi triệu để đổi lấy bí mật này!

Trương Sinh, mặc dù cũng ra vẻ ta đây, nhưng lại tỏ ra vô cùng hám tiền! Bởi vì hắn ta rất cần tiền.

Lôi Tuấn Vũ rất nhanh đã biết được, Trương Sinh từ sau lần đó có tiền, liền mang vợ con đi di dân sang Canada! Nhưng hắn ta ham ăn biếng làm, ham mê cờ bạc! Thường xuyên bay qua bay lại Macao, có lúc đánh bạc đến một tháng không về nhà!

Đánh bạc, mười lần thua chín! Hắn ta đương nhiên cũng không may mắn đến đâu!

Vợ hắn ta tức giận quá đỗi, ly hôn với hắn ta, đuổi hắn ta ra khỏi nhà.

Ba năm trước, hắn ta đã nghèo túng chẳng khác một kẻ ăn mày đầu đường! Nhưng không biết từ đâu lại kiếm được một khoản tiền, vì thế hắn ta lại bắt đầu đánh bạc!

Người đã nghiện cờ bạc, mãi mãi sẽ không bao giờ dừng lại. Lôi Tuấn Vũ đúng hẹn chuyển vào tài khoản của Trương Sinh năm mươi triệu.

Trương Sinh ở trước mặt Lôi Tuấn Vũ, dùng điện thoại kiểm tra tài khoản. Lôi Tuấn Vũ quả nhiên biết giữ lời! Trong hai con mắt của hắn ta liền lóe ra tia sáng.

Hắn ta cười hì hì nói: "Lôi tổng, vợ anh trong ngày cưới đó… hà hà, vì sao lại đào hôn, chính là bỏ đi cùng với người đàn ông khác!"

Lôi Tuấn Vũ chợt nheo mắt, mờ ám nói: "Trương Sinh! Mày giỡn tao?! Mày cảm thấy tin tức này là một bí mật sao? Nó đáng giá năm mươi triệu sao?"

Trương Sinh run rẩy, lập tức cười theo nói: "Đây chẳng phải cũng là sự thật sao? Lôi tổng?!"

Lôi Tuấn Vũ liền túm cổ áo hắn ta, dữ tợn nói: "Đừng có giở trò với tao! Nếu không, một xu mày cũng không lấy được!"

"Đừng đừng đừng, Lôi tổng. Chúng ta đã thương lượng rồi mà! Xin bớt giận!" Trương Sinh vội vàng châm một điếu thuốc, hút một hơi thật sâu, có chút khó xử mở miệng, "Kỳ thật, vợ

anh ngày đó đào hôn là có nguyên nhân khác!"

Một dự cảm xấu đột nhiên nảy sinh. Chẳng lẽ Tử Tình đào hôn, không phải bởi vì cùng Hoa Bá bỏ trốn, mà thật sự có ẩn tình khác. Lôi Tuấn Vũ bỗng nhiên cảm thấy có chút hít thở

không thông. Chuyện mình trăn trở nhiều năm như vậy, lại có ẩn tình khác? Ẩn tình gì? Là chuyện gì?! Lôi Tuấn Vũ nhìn chằm chằm Trương Sinh!

"Này! Sao lại dùng ánh mắt đó nhìn tôi chứ! Anh như vậy, tôi không dám nói đâu!" Trương Sinh có chút hoảng sợ nhìn Lôi Tuấn Vũ. Hắn ta lần này nếu không phải là không còn cách nào khác, đánh chết cũng sẽ không đến tìm Lôi Tuấn Vũ!

Còn không phải là vì không tìm thấy Lãnh Tử Tình! Người phụ nữ đó có vẻ dễ lừa! Dùng chuyện năm đó để kiếm thêm mười tám triệu, hoàn toàn không thành vấn đề!

Nghĩ tới cả đời này sẽ không phải lo đến cơm áo gạo tiền, hắn ta liền vô cùng vui vẻ!

"Trương Sinh! Sự kiên nhẫn của tao rất có hạn!" Lời Lôi Tuấn Vũ lạnh như băng.

"Khụ khụ, Lôi tổng. Vì năm mươi triệu, tôi sẽ nói cho anh! Chuyện… đó của anh, bị vợ anh biết rồi! Vì thế cô ấy liền bỏ đi!" Trương Sinh nhẹ nhàng bâng quơ nói.

"Là mày nói?!" Lôi Tuấn Vũ mặc dù trong lòng chấn động, vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

"Nói… nói đùa! Sao có thể là tôi?!" Trương Sinh cười hì hì phủ nhận. Trên trán không khỏi toát mồ hôi lạnh!

Trong xe liền xuất hiện một không khí chết chóc. Dường như ý thức được có gì không đúng, Trương Sinh lập tức lái xe chuồn đi!

Lôi Tuấn Vũ đè nén giận dữ trong lòng, gọi một cuộc điện thoại, đóng băng tài khoản của Trương Sinh! Đồng thời báo cảnh sát, cung cấp chứng cứ, nói Trương Sinh lừa đảo chiếm đoạt tài sản của hắn!

Trương Sinh đến sân bay, vẫn không yên tâm, kiểm tra lại tài khoản! Lại phát hiện tài khoản bị đóng băng! Ngay lúc hắn đang khủng hoảng, nhìn thấy cảnh sát ở sân bay hình như đang tìm ai đó! Lập tức ý thức được mình đã bị Lôi Tuấn Vũ giở trò!

Vì thế, hắn ta giận dữ trốn đi, lái xe nhân cơ hội đâm vào xe của Lôi Tuấn Vũ. Thế là xảy ra tai nạn, trong lúc quẫn bách cùng cực, hắn ta muốn Lôi Tuấn Vũ cùng chết! Kết cục lại là hắn ta rơi đến chết không toàn thây!

Oán hận ba năm trong nháy mắt biến thành tự trách và áy náy! Lôi Tuấn Vũ trợn trừng đôi mắt trống rỗng, nhìn thế giới tối đen như mực trước mắt. Đây có lẽ là báo ứng! Là ông trời thay cô trừng phạt hắn!

"Lôi tiên sinh, ăn cơm thôi!"

Lôi Tuấn Vũ giật nảy mình, sao lại giống như tiếng của Lãnh Tử Tình!

Lãnh Tử Tình phát hiện thân mình hắn chấn động, hồ nghi nhìn về phía hắn, bỗng nhiên ý thức được mình hình như nói quá tự nhiên! Vội vàng bóc một cái kẹo cao su cho vào miệng.

Hơi thở tươi mát lập tức lan tới lỗ mũi Lôi Tuấn Vũ, là vị bạc hà.

Hắn không nói gì. Chính mình quá nhớ nhung cô rồi. Thản nhiên đứng dậy, tự nhiên đưa tay ra cho hộ lý chăm sóc đặc biệt của hắn, sau đó hai người đi ra.

Chăm sóc hắn gần gũi như vậy, Lãnh Tử Tình trong lòng thật ấm áp. Thời gian ba năm, đủ để nỗi nhớ nhung của cô càng thêm cấp bách, khiến cho nỗi hận của cô biến mất không còn dấu vết.

"Lôi tiên sinh, tôi làm món trứng gà táo tầu hầm quả óc chó, thịt lợn sơn tra, gan lợn xào, còn có canh rong biển nấu nấm, những món này đều rất tốt cho mắt, nếm thử xem?" Lãnh Tử Tình đặt bát đũa vào tay Lôi Tuấn Vũ, không ngừng gắp thức ăn cho hắn.

Nhấm nháp mỹ vị thực sự, Lôi Tuấn Vũ không khỏi cảm thán, xem ra mẹ lựa chọn hộ lý chăm sóc đặc biệt, quả thật là rất cẩn thận nha!

"Mùi vị thế nào?" Lãnh Tử Tình có chút mong chờ hắn khen ngợi, ngây ngốc gắp thức ăn cho hắn, còn mình lại chưa ăn miếng nào.

"Tôi không kén ăn!"

Lời nói lạnh lùng, lại không hề có khen ngợi. Lãnh Tử Tình không khỏi thở dài. Nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, dáng vẻ chậm rãi nhai nuốt, Lãnh Tử Tình không khỏi mỉm cười. Cô còn muốn mong cầu gì xa xôi chứ? Cô đến để chăm sóc hắn, chẳng lẽ còn muốn có được sự yêu chiều của hắn sao?!

Lãnh Tử Tình, rốt cuộc tim mày để ở đâu?!

"Hết rồi à?" Lôi Tuấn Vũ dùng đũa gõ gõ bát, Lãnh Tử Tình mới đột nhiên phát hiện, trong bát hắn trống không.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234. Chương 235. Chương 236. Chương 237. Chương 238. Chương 239. Chương 240. Chương 241. Chương 242. Chương 243. Chương 244. Chương 245. Chương 246. Chương 247. Chương 248. Chương 249. Chương 250. Chương 251. Chương 252. Chương 253. Chương 254. Chương 255. Chương 256. Chương 257. Chương 258. Chương 259. Chương 260. Chương 261. Chương 262. Chương 263. Chương 264. Chương 265. Chương 266. Chương 267. Chương 268. Chương 269. Chương 270. Chương 271. Chương 272. Chương 273. Chương 274. Chương 275. Chương 276. Chương 277. Chương 278. Chương 279. Chương 280. Chương 281. Chương 282. Chương 283. Chương 284. Chương 285. Chương 286. Chương 287. Chương 288. Chương 289 Chương 290 Chương 291. Chương 292. Chương 293. Chương 294. Chương 295. Chương 296. Chương 297. Chương 298. Chương 299. Chương 300. Chương 301. Chương 302. Chương 303. Chương 304. Chương 305. Chương 306. Chương 307. Chương 308. Chương 309 Chương 310. Chương 311. Chương 312. Chương 313. Chương 314. Chương 315. Chương 316. Chương 317. Chương 318. Chương 319. Chương 320. Chương 321. Chương 322. Chương 323. Chương 324. Chương 325. Chương 326. Chương 327. Chương 328. Chương 329. Chương 330. Chương 331. Chương 332. Chương 333. Chương 334. Chương 335. Chương 336. Chương 337. Chương 338. Chương 339. Chương 340. Chương 341. Chương 342. Chương 343. Chương 344. Chương 345. Chương 346. Chương 347. Chương 348. Chương 349 Chương 350
Tiến »