2000 Ngày Đêm Trấn Thủ Củ Chi

Lượt đọc: 37897 | 18 Đánh giá: 9,1/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển I - Thay Lời Tựa. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Phần Phụ Lục: Từ Tên Chột Nguyễn Bình Đến Gã Mặt Toét Lê Đức Anh 1. Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương Kết: Bài Nói Chuyện Của Dương Đình Lôi Trước Tiền Đình Tòa Hành Chánh Tỉnh Bình Dương Với 2000 Đồng Bào Bình Dương- Hậu Nghĩa Ngày 10 Tháng 9 Năm 1970. Câu Chuyện Hạnh Ngộ. Đôi Lời Tạm Biệt Trước Khi Xếp Sách.
Tiến »
Chương 117
không đền.

❊ ❊ ❊

Năm Lê chưa đi Miền Tây vì Bộ Tư Lệnh cũ lẫn mới đều "vắng mặt". Anh ở lại làm Phó Tư Lệnh kiêm Tham Mưu Trưởng. Một hôm tôi nhận được giấy mời. Lại qua bến đò Bùng Binh quen thuộc.

Chiếc đò làm bằng thân B57 đâu mất dạng. Một cái bánh xe đạp nằm vắt trên bụi cây.

- Xe thằng Lạn chăng?

Hơn một năm hay chục năm rồi, tôi không gặp hắn, sống chết, có còn đạp xe đi công văn? Đường sá này xe cỡi chớ không thể cỡi xe. Mỗi lần gặp tôi đều tặng cậu bé một câu hài hước. Nó cũng pha trò trở lại:

- Em đi Liên Xô mới về!

- Ở bển vui không mầy nhỏ?

- Buồn hơn bên mình, vì không có pháo và B52.

- Chừng nào trở qua?

- Chiếm Sài Gòn xong qua học nốt lấy bằng tiến sĩ chạy xe lôi cao cấp.

Chia tay lần nào tôi cũng tặng hắn ít tiền. Tội nghiệp thằng học sinh được người ta hứa ra khu để đi Liên Xô.Con đường hắn "lạn" có lẽ còn dài hơn từ Hà Nội sang Mốt-cu-ba.

Cái bánh xe trên bụi cây kia của khách nào hay của thằng Lạn?

Nước sông chảy lờ đờ. Không có "con bò vàng" nào trôi trên sông. Nhìn giề rác trôi không hiểu sao tôi nghĩ trong đó có xác Tư Nhựt. Hắn cũng khôn như cô Xuân y tá tìm về quê ở Phú Hòa Đông. Tư Nhựt về quê tìm vợ con ở Xóm Bà Nga Trung An. Hắn có biết đâu giờ đây vợ hắn điên khùng và bị người ta bạc đãi (Tên hắn bêu trên cột đường hiện giờ ở Sài Gòn như tấm mộ bia không có mộ cũng không có xác dưới mộ)

- Tư Nhựt ơi, hiện giờ ông nằm ở đâu, sao không ứng mộng về cho vợ ông biết. Nếu ở dưới sông thì chị sẽ rước thầy làm việc vớt, chớ ông nằm dưới sông suốt đời không sợ lạnh hay sao?

Tôi qua sông, đến gặp Năm Lê. Anh mừng rỡ hơn những lần trước. Anh ôm choàng lấy tôi:

- Tao tưởng mày chưa qua được.

Anh vào ngách trong vừa rót rượu vừa nói ngay:

- Vấn đề của mày sáng tỏ rồi.

- Vấn đề gì anh Năm?

- Cái thằng! Lâu nay mày bị mắc ngẳn là vì thằng em mày. Người ta nghi mày bị nó địch thay vì mày vận nó.

Tôi cười lễ độ:

- Cảm ơn anh!

- Không phải tao mà là tổ chức. Họ vừa bắt được con nữ gián điệp ở Củ Chi.

Tôi không tỏ ra vui buồn gì hết. Năm Lê nói tiếp:

- Thằng Vũ Mạnh Liên tệ quá! - Anh đốt thuốc rít ba bốn hơi, phun khói như Tôn Hành Giã bay trong mây, nói - Ngó đi ngó lại không còn ai. Bảy Tùng đau tim chết trên Miên, Tám Lê Thanh ung thư cổ họng, lỗ tai có mủ đang ngất ngư. Trần Hải Phụng (tức Hai Phóm) đau huyết áp cao đang sửa soạn ra Bắc. Hai Minh thay thế Tám Quang trưởng phòng chánh trị đang đau phổi nằm ở R chờ đi thăm Diêm Vương. Mày bỏ tao thì tao làm sao?

- Tôi đâu có bỏ anh, anh Năm. Bỏ anh thì tôi còn ai?

Năm Lê hút chưa hết nửa điếu thuốc ném đi, đốt điếu khác:

- Mày mới làm được cái Phước Hưng hơi mát ruột một chút thì lại bị trả đũa. Thằng Tư Quân nó dẫn đơn vị đi đâu ra ngoài Ràng cho bị chụp chết 20 đứa vậy mậy?

- Dạ thì ảnh cũng đi ém quân, tính làm thêm một cú nữa cho ngoạn mục nhưng chẳng may.

- Chiến trường là phải luôn luôn đề phòng những cái chẳng may! Mày đã gặp ông chánh ủy mới chưa?

- Dạ, ông nào anh?

- Cái ông móc hang còng bị nó kẹp chớ ông nào.

Tôi nghĩ bụng: sao chuyện gì ông cũng biết hết ráo vậy Nên không dám chối. Tôi bèn đáp:

- Vụ thằng Năm Ngó làm sao đó chớ tôi không rõ.

- Lão già dềnh không biết người biết ta. Lão phải nhắm mấy mụ già trầu thì mới đánh nhanh thắng gọn chớ lao vô đám đó sao được. Tao nghe nói lão ta định xung phong, con nhỏ sợ quá phải xin giấy bịt cái hang còng, có không?

- Dạ, tôi không rành.

- Mày còn làm bộ thiệt thà nữa. Nó đeo mày, gỡ không ra đó.

Tôi đánh trống lảng:

- Dạ, cô ta gặp tôi có một lần đưa cho 2 triệu bạc, chỉ đủ nhét kẽ răng cọp đói thôi anh Năm!

- Mua gạo ăn đỡ đi rồi tính sau. Để lính đói nó trốn hết. Còn vụ Năm Thơi sao không thấy mày báo cáo?

- Dạ nhiều vụ quá, tôi không dám báo cáo.

Năm Thơi Dt đi họp xong, tạt về thăm vợ ở Cỏ Ống bị biệt kích bắn chết cả hai thầy trò.

Năm Lê lại hỏi:

- Nó đi Sài Gòn về đem cho vợ được mấy chục lượng vàng? Mẹ, giải phóng không mang tên ăn cướp cũng uổng!

Tôi cũng giật nẩy người, nhưng ông không truy kích, lại hỏi tiếp:

- Còn thằng Út Xiềng chui ở đâu mà bị moi?

- Dạ nó mới cưới vợ.

- Hừm, chỉ vậy thôi.

- Nó chui chung với 3 ông khác không rõ ở cơ quan nào bị xe tăng nó bắn chết cả hầm. Rồi sáng hôm sau nó chụp ngay chóc văn phòng tôi. Tôi đã thề không chui nhưng nói quá, chạy nó bắn chết nên phải chui. Nằm ở dưới nghe nó ăn cam ném vỏ trên nắp, thơm bát ngát.

- Kiểu như anh Ba kỳ đó.

- Nhưng may là không phải địa mà hầm khô có lỗ thông hơi.

Bàn xong kế hoạch tôi băng sông về Củ Chi. Mới tới nhà, thằng Tiển đã la bài hải:

- Anh Ba Nhẫn và anh Bảy Việt đói, dắt trinh sát ra Láng Cát đào đồ hộp của Mỹ mới rút, bị mìn nổ chết.

Thằng Tiển ngưng một chút rồi tiếp:

- Mà mìn lây mo của du kích!

- Mìn lây mo sao của du kích được?

- Dạ, em nghe nói du kích An Nhơn gài sao đó, em không rõ.

- Trời! Ba Nhẫn là Dvf. Bảy Việt là Df. Hai cán bộ D chết lãng nhách.

Tôi cho dời ngay văn phòng E xuống ấp Phú Mỹ sát bờ rạch Láng Thé cách hàng rào Đồng Dù có 3km đường chim bay. Ở đây tôi có thể yên giấc trong tiếng động cơ trực thăng và ánh đèn điện mờ nhạt của Tia Chớp Nhiệt Đới. Chơi với Mỹ thiệt hại đã đành. Không chơi cũng thiệt hại mà to hơn chơi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Quyển I - Thay Lời Tựa. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Phần Phụ Lục: Từ Tên Chột Nguyễn Bình Đến Gã Mặt Toét Lê Đức Anh 1. Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương Kết: Bài Nói Chuyện Của Dương Đình Lôi Trước Tiền Đình Tòa Hành Chánh Tỉnh Bình Dương Với 2000 Đồng Bào Bình Dương- Hậu Nghĩa Ngày 10 Tháng 9 Năm 1970. Câu Chuyện Hạnh Ngộ. Đôi Lời Tạm Biệt Trước Khi Xếp Sách.
Tiến »