Chốn phong nguyệt không nghi ngờ gì là nơi nam tử thích tới nhất, thân hình lướt đi, Bách Lý Hồng Trang liền đi theo phía sau nam tử này.
Đợi sau khi nam tử ôm một nữ tử thanh lâu đi vào trong phòng, Bách Lý Hồng Trang cũng hiện thân.
Nam tử nhìn thấy sự xuất hiện của Bách Lý Hồng Trang, không khỏi hoảng hốt một trận, "Ngươi, ngươi sao lại xuất hiện ở đây?"
Quả nhiên có vấn đề!
Bách Lý Hồng Trang khẽ nhướng đôi lông mày liễu, khóe môi nở một nụ cười nhạt, "Ngươi nhìn thấy ta sao lại sợ hãi như vậy?"
Nam tử khựng lại, thần sắc vội vàng trấn tĩnh vài phần, "Ta, ta chỉ là kinh ngạc sao ngươi lại xuất hiện ở đây mà thôi, mối làm ăn này của chúng ta đã xong rồi, ngươi tới tìm ta làm gì?"
"Lục La kia là thân phận gì, khai ra mau."
Bách Lý Hồng Trang đi tới trước mặt nam tử, từ trên cao nhìn xuống, thần sắc kiêu ngạo.
"Nàng ta chỉ là một nữ nhân ta mua về mà thôi, làm gì có thân phận gì."
"Xem ra, ngươi không thành thật."
Đối với thái độ này của nam tử, Bách Lý Hồng Trang cũng không ngạc nhiên, có vài người chính là không thấy quan tài không đổ lệ.
Một chớp mắt sau, Bách Lý Hồng Trang dùng một tay siết chặt cổ nam tử, dưới ánh mắt kinh hoàng của nam tử và nữ tử kia, Bách Lý Hồng Trang trực tiếp nhấc bổng nam tử lên.
Nam tử này tuy thân hình bưu hãn, nhưng chẳng qua chỉ là một người bình thường mà thôi, trước mặt nàng căn bản không có bất kỳ khả năng phản kháng nào.
"Ta cho ngươi ba giây, hoặc là nói ra chân tướng, hoặc là, chết!"
Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang lạnh lẽo, nàng ghét nhất có người ở sau lưng tính kế mình, bất luận là ai, nàng đều sẽ không bỏ qua!
Gương mặt nam tử nhanh chóng nghẹn đến đỏ bừng, mặc cho hắn giãy giụa thế nào cũng không có tác dụng gì.
Hắn chỉ cảm thấy không khí từng chút từng chút rút đi, nhìn vào ánh mắt mạc nhiên (vô cảm) của nữ tử trước mắt, hắn không chút nghi ngờ nếu mình không nói ra chân tướng, người phụ nữ này thực sự sẽ giết chết mình ngay lập tức.
Nghĩ đến đây, nam tử không khỏi có chút rợn tóc gáy, lập tức nói: "Ta nói, ta nói!"
Bách Lý Hồng Trang liếc mắt liền thấy được sự sợ hãi trong mắt nam tử, tin tưởng nam tử này không dám nói dối, nàng lúc này mới buông tay ra.
Nam tử lập tức ngã xuống đất, hớp từng ngụm lớn không khí, tham lam hấp thụ lấy không khí, hắn suýt chút nữa thì chết rồi!
Nhìn lại Bách Lý Hồng Trang, trong mắt nam tử hiện lên vẻ sợ hãi nồng đậm.
"Nói!"
Chỉ một chữ đơn giản, tâm thần nam tử chấn động, không còn dám giấu giếm bất cứ điều gì nữa, vội vàng đem những gì mình biết nói hết ra.
"Cô nương, ta oan uổng mà! Ta không làm gì cả! Chỉ là hôm nay có người tìm ta, bảo ta diễn một màn kịch này, Lục La kia ta cũng không biết nàng ta rốt cuộc là người thế nào!"
Nam tử quỳ trước mặt Bách Lý Hồng Trang, ngày thường hắn cũng chỉ làm mấy vụ làm ăn trộm gà bắt chó, hôm nay có người tìm đến bảo hắn diễn một màn kịch này liền có thể nhận được thù lao phong hậu, kẻ thấy tiền sáng mắt như hắn tự nhiên không chút do dự mà đồng ý!
Huống chi, sau đó nữ tử áo trắng kia còn cho hắn năm trăm đồng vàng, đây quả thực là bánh từ trên trời rơi xuống mà!
Hắn mới cầm túi tiền tới Thanh Hồng Lâu vui vẻ một chút, không ngờ lại bị cô nương này tìm tới, suýt chút nữa mất cả mạng nhỏ.
Sớm biết như vậy, lúc trước hắn đã không nên đồng ý, quả nhiên trên thế giới này không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.
Nghe xong sự trần thuật của nam tử, Bách Lý Hồng Trang cũng đã hiểu ra, xem ra, suy đoán của nàng không sai, đây vốn dĩ là một chuyện đã được sắp đặt sẵn.
Chỉ là, kỹ năng diễn xuất của Lục La quả thực không tệ, nếu như nàng không có kinh nghiệm của kiếp trước, chỉ là một nữ tử mười sáu tuổi, sợ rằng thật sự đã bị lừa gạt rồi.