Không chỉ Hàn Khê Linh, ở phía bên kia, bốn người Quý Đại Nhi đều dùng ánh mắt khó tin nhìn sự tương tác giữa Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang.
Trời đất ơi!
Có phải bọn họ nhìn nhầm rồi không!
Đế Bắc Thần ngày thường luôn cao ngạo lạnh lùng, thế mà giờ đây lại đút thức ăn cho Bách Lý Hồng Trang một cách dịu dàng như vậy?
Còn có thể khoa trương hơn được nữa không?
Khoảng thời gian này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bọn họ suýt chút nữa nghi ngờ người đàn ông trước mắt này có phải là Đế Bắc Thần thật hay không!
“Xong rồi, xong rồi, lần này Đế Bắc Thần thực sự sa lưới rồi, trước mặt bao người lại nuông chiều Bách Lý Hồng Trang đến mức này, chắc chắn là chân ái!”
Nghiêm Lăng Hiên cảm khái không thôi, trong nụ cười lại thoáng lộ vẻ đắc ý. Nếu Đế Bắc Thần dành tình cảm chân thành cho Bách Lý Hồng Trang như vậy, thì Hàn Khê Linh và Đế Bắc Thần chắc hẳn không còn khả năng gì nữa rồi.
Như vậy thì... chẳng phải hắn có cơ hội rồi sao?
“Đế công tử sao lại trở nên như thế này?” Quý Đại Nhi nhíu mày, chuyện này thật sự quá khó tin.
Trước kia nàng cảm thấy Đế Bắc Thần đối xử với ai cũng là dáng vẻ cao cao tại thượng, chỉ duy nhất đối xử với Hàn Khê Linh là khác biệt.
Bây giờ nhìn lại, Đế Bắc Thần đối với Hàn Khê Linh quả thực là khác biệt, nhưng đối với Bách Lý Hồng Trang thì hoàn toàn giống như một người khác.
Chẳng lẽ đúng như mọi người nói, con người một khi gặp được người mình thực lòng yêu mến thì sẽ thay đổi?
“Ha ha, cứ phải tú ân ái như thế này mới đúng! Tức chết Hàn Khê Linh đi!”
Tiểu Bạch vô cùng đắc ý, nó nhìn Đế Bắc Thần càng lúc càng thấy thuận mắt, chuyện này làm thật đẹp mặt!
“Không sai, chính là phải tức chết ả! Người đàn ông của chủ nhân thì chỉ có thể là của chủ nhân thôi, những kẻ khác không có cửa đâu!”
Tiểu Hắc nhảy cẫng lên vui mừng hơn. Biểu hiện của Đế Bắc Thần khiến chúng khẳng định mình không nhìn lầm người, nếu không thì hai huynh đệ Hắc Bạch song sát bọn chúng chắc chắn sẽ dạy dỗ Đế Bắc Thần một trận ra trò.
Bạch Sư lúc này đã quay trở lại Hỗn Độn Chi Giới. Năng lượng yêu tinh của Thanh Thiên Ma Ngạc vô cùng dồi dào, cộng thêm việc Bạch Sư còn dùng một lượng Nguyên Lực Quả nhất định, nghĩ tới việc đột phá chắc là không có vấn đề gì.
Vấn đề duy nhất là lần này Bạch Sư hấp thụ quá nhiều năng lượng, nhất thời không thể hấp thụ hết hoàn toàn, e là cần phải bế quan một thời gian.
Hàn Khê Linh sắc mặt cứng đờ nhìn hai người đang ân ái trước mặt. Sau khi trải qua một hồi dậy sóng trong lòng, trên mặt nàng ta vẫn cố chấp hiện lên vẻ thản nhiên.
Bách Lý Hồng Trang ánh mắt nhàn nhạt quan sát Hàn Khê Linh, không thể không thừa nhận, năng lực ngụy trang của Hàn Khê Linh quả thực không tệ.
Nếu đổi lại là một nữ tử bình thường, sau khi nhìn thấy cảnh này thì sớm đã không kiềm chế được mà nổi đóa rồi, đằng này Hàn Khê Linh vẫn có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ riêng điểm này thôi, đã vượt xa không ít nữ tử khác rồi.
Nhìn tư thế này, rõ ràng Hàn Khê Linh đã chuẩn bị tâm thế làm người thứ ba đến cùng, căn bản không hề có ý định rời đi.
“Ta đi xem thử cánh cửa đá đang đóng chặt kia rốt cuộc có gì kỳ quặc, mấy ngày nay huynh đều không nghỉ ngơi tử tế, trước hết hãy nghỉ một lát đi.” Bách Lý Hồng Trang quan tâm nói.
Nàng đã nghe Chỉ Tình kể lại, mấy ngày nay Đế Bắc Thần vì lo lắng cho an nguy của nàng mà không hề nghỉ ngơi, nghĩ tới trước đó ở trong thạch thất, Đế Bắc Thần cũng ở trạng thái như vậy.
Nếu không, huynh ấy cũng không thể trong khoảng thời gian ngắn như thế mà hấp thụ hết năng lượng của tất cả Nguyên Lực Quả rồi rời khỏi thạch thất.
Nghe vậy, Đế Bắc Thần nhìn sâu vào mắt Bách Lý Hồng Trang, thấy Bách Lý Hồng Trang không hề có chút không vui nào, ngược lại còn là dáng vẻ vô cùng lo lắng cho mình, lúc này huynh mới yên tâm.
“Nàng cẩn thận một chút.”
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, mỉm cười đáp: “Được.”