"Mọi người đều đã đến đông đủ rồi." Lục Hoài Ngạn lộ ra nụ cười ôn hòa, thân thiết trên gương mặt, "Tin rằng tâm trạng sau cú sốc khi gặp phải thủy triều yêu thú lần trước của mọi người cũng đã bình phục cả rồi chứ?"
Nghe thấy lời Lục Hoài Ngạn, mọi người đều lần lượt nở nụ cười.
Dù rằng chuyện thủy triều yêu thú lần trước quả thật vô cùng hiểm nguy, nhưng họ đều là người tu luyện, đã qua lâu như vậy, sao có thể không bình phục tâm trạng được?
Ánh mắt mọi người không khỏi đổ dồn về phía Bạch Tuấn Vũ và Thôi Hạo Ngôn, nếu nói có ai còn ám ảnh tâm lý, thì đó chính là hai người họ.
Nghĩ đến mức độ bị thương nghiêm trọng của hai người lần trước, mọi người cũng không khỏi cảm khái khôn nguôi.
Nhận thấy ánh mắt quan tâm của mọi người, Bạch Tuấn Vũ và Thôi Hạo Ngôn đều mỉm cười lắc đầu, ra hiệu rằng bản thân không có vấn đề gì.
"Đã mọi người đều không có vấn đề gì, vậy thì tự nhiên là cực kỳ tốt rồi!"
Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lục Hoài Ngạn ánh lên vẻ hài lòng, "Là người tu luyện thì nên trải qua trăm trận trăm thắng, nhiệm vụ màu xanh do công hội lính đánh thuê phát hành lần này, tin rằng mọi người đều đã tìm hiểu rồi chứ?"
Mọi người đều gật đầu, gần đây thứ hot nhất ở Thương Lan thành chính là nhiệm vụ màu xanh này, đi trên đường lớn hay ngõ nhỏ, hầu như tất cả mọi người đều đang bàn tán về tin tức này.
Hiện tại đã có không ít người đi đến rừng rậm chướng khí, chỉ là vẫn chưa có được nửa điểm tin tức nào.
"Ta và Phó đạo sư quyết định dẫn dắt các em cùng đi đến rừng rậm chướng khí."
Lời vừa nói ra, mọi người đều sáng rực đôi mắt, trong mày mắt lộ ra chút phấn khích.
Ngay từ khi nghe đến nhiệm vụ màu xanh, tâm trí họ đã bắt đầu xao động.
Dù đạo sư không tổ chức, họ cũng đã chuẩn bị tự mình đi đến, nay đạo sư đã tổ chức, vậy thì đương nhiên còn tốt hơn nữa.
"Các em hãy coi đây là một lần rèn luyện đi, trừ khi là thời khắc sinh tử, ta và Phó đạo sư sẽ không xuất hiện, mọi việc trong dãy núi Lạc Vân đều phải dựa vào chính các em, có vấn đề gì không?"
"Không có vấn đề gì ạ!"
Nghe thấy câu trả lời đồng thanh của mọi người, nụ cười hài lòng nở rộ trên gương mặt Lục Hoài Ngạn.
Bởi vì thủy triều yêu thú lần trước, học viện đã tổn thất không ít học viên ưu tú, cho nên đối với lần rèn luyện này, họ cũng vô cùng cẩn trọng.
Để đảm bảo an toàn, hắn và Phó Hoằng Bác quyết định sẽ cùng học viên đi đến, việc họ cần làm chỉ là đảm bảo an toàn cho học viên, cho các em thêm cơ hội rèn luyện.
Nếu không phải lúc nguy cấp, họ sẽ không xuất hiện.
Dẫu sao, nếu học viện cứ mãi dựa dẫm vào sự bảo vệ của họ, thì tương lai mãi mãi không thể đứng vững một mình.
Bách Lý Hồng Trang và những người khác tự nhiên cũng hiểu được tâm ý của hai vị đạo sư, đều vô cùng phối hợp.
"Đã không có vấn đề gì, mọi người hãy về chuẩn bị cho tốt, ngày mai tập trung tại cổng học viện." Phó Hoằng Bác lên tiếng.
"Rõ!" Mọi người lớn tiếng đáp.
Bách Lý Hồng Trang chậm rãi bước về phía ký túc xá, về nhiệm vụ màu xanh này, nàng chỉ mới vừa nghe nói đến hôm nay.
Sau thủy triều yêu thú, đột nhiên xuất hiện một khu rừng rậm chướng khí, điều này có chút kỳ lạ à nha...
"Nương tử, nàng đang nghĩ gì vậy?" Đế Bắc Thần đi bên cạnh Bách Lý Hồng Trang, cười hỏi.
"Không có gì, ta chỉ đang nghĩ xem trong rừng rậm chướng khí kia rốt cuộc có thứ gì."
Bách Lý Hồng Trang nhún nhún vai, gương mặt thanh tú thoát tục nở nụ cười nhàn nhạt.
Nụ cười ấy phản chiếu trong mắt Đế Bắc Thần, mê người và thoát tục nhường ấy, ánh mắt Đế Bắc Thần không khỏi trở nên dịu dàng hơn vài phần.
"Có thứ gì không quan trọng, quan trọng là ta ở bên cạnh nàng."
Bách Lý Hồng Trang đảo mắt, tên này bất kể chuyện gì cũng có thể kéo về chuyện đó, nàng thật sự phục rồi.