"Chủ nhân, người đã làm chuyện gì trời không dung đất không tha vậy?" Tiểu Hắc cứng đờ mặt, "Đám người này không phải là viện binh do cái tên khốn kiếp Bàng Vân Tường kia tìm đến chứ."
Tiểu Bạch rụt cổ lại, "Số người này có chút đáng sợ nha."
Họ từng thấy đánh hội đồng, nhưng trận thế trước mắt này dường như quá lớn rồi...
"Đám người này thực sự quá kiêu ngạo rồi, lại dám chặn cả ở cửa ký túc xá!" Tiểu Hắc xoa tay mài chưởng, "Xem ra, đã đến lúc Hắc Bạch Song Sát chúng ta xuất sơn rồi!"
"Bách Lý Hồng Trang!"
Trong đám người vang lên tiếng gọi kích động, theo đó tất cả tu luyện giả đều lao tới, đen kịt một mảnh, Bách Lý Hồng Trang cảm thấy áp lực lớn.
Đúng lúc Hắc Bạch Song Sát chuẩn bị ra tay, các học viên cũng hét lên mục đích của mình.
"Bách Lý Hồng Trang, cô còn Thác Kinh Đan không?"
"Bách Lý Hồng Trang, cầu xin cô bán cho tôi một viên Thác Kinh Đan đi, bao nhiêu tiền cũng được!"
"Bách Lý Hồng Trang, tôi đã chuẩn bị rất nhiều yêu tinh, tất cả đều cho cô, chỉ cần cô cho tôi một viên Thác Kinh Đan!"
Bách Lý Hồng Trang lúc này mới biết hóa ra nhiều người trước mắt này đều vì Thác Kinh Đan mà đến, xem ra, vị chủ quán kia đã chứng minh được hiệu quả của Thác Kinh Đan rồi.
Thác Kinh Đan, ở thời của cô là loại đan dược cực kỳ bình thường, đến nơi này lại vô cùng trân quý.
Vì không có, nên mới trân quý.
Điều này đối với cô lại là một tin tốt, dùng Thác Kinh Đan để đổi yêu tinh, cô sẽ không cần mất công chuẩn bị đồ ăn cho Bạch Sư nữa!
Lại liên tưởng đến số tích điểm cần thiết, Bách Lý Hồng Trang khẽ nhếch môi, cô dường như đã tìm được một cách vô cùng khả thi!
Đông Phương Ngọc sau khi nghe thấy một trận ồn ào phía dưới liền lập tức hiểu là Bách Lý Hồng Trang đã trở về, nếu không sẽ không náo nhiệt như vậy.
Anh vội vàng đi ra khỏi phòng, nếu bị nhiều tu luyện giả bao vây như vậy, muốn đi ra cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
"Mọi người yên lặng một chút, nghe tôi nói!" Bách Lý Hồng Trang lên tiếng.
Quá nhiều học viên vây kín cô vào trong, người nói một câu kẻ nói một câu, hầu như không cho cô cơ hội nói chuyện.
Học viên phía trước yên tĩnh lại, học viên phía sau lại bắt đầu tranh nhau cầu xin đan dược, trong phút chốc, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.
Phượng mâu đen như ngọc thoáng hiện lên một tia bất lực, xem ra, cô phải tung chiêu cuối rồi!
Tuy nhiên, ngay lúc Bách Lý Hồng Trang chuẩn bị tung chiêu cuối, một đạo thân ảnh màu xanh nước biển xuất hiện bên cạnh cô.
Theo một động tác của người nam tử, các học viên đang ồn ào không dứt xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh lại một cách kỳ diệu.
Bách Lý Hồng Trang quay mắt, kinh ngạc nhìn Đông Phương Ngọc, không ngờ Đông Phương Ngọc lại xuất hiện đúng lúc như vậy.
Một bộ cẩm bào mềm mại màu xanh nước biển mặc trên người Đông Phương Ngọc, làm nổi bật thân hình cao lớn thẳng tắp kia, khí chất ôn nhuận như ngọc, mày mắt tuấn mỹ như tranh, xứng đáng là phong cảnh đẹp mắt nhất trong học viện.
Đông Phương Ngọc tinh quái nháy nháy đôi mắt hoa đào đầy mị lực về phía Bách Lý Hồng Trang, giơ tay trực tiếp nắm lấy Bách Lý Hồng Trang bước ra khỏi vòng vây.
Nhìn thấy cảnh này, các học viên đều ngẩn ra, thầm nghĩ Đông Phương Ngọc và Bách Lý Hồng Trang có quan hệ gì?
Mặc dù ngày thường Đông Phương Ngọc đối đãi với tất cả học viên đều rất tốt, nhưng nắm tay nữ học viên, đây là lần đầu tiên họ chứng kiến.
Trong lòng Bách Lý Hồng Trang cũng ngạc nhiên không kém, nhưng Đông Phương Ngọc sau khi đưa cô rời khỏi vòng vây, đứng ở cửa ký túc xá liền buông tay ra, "Vì muốn giảm bớt phiền phức nên mới kéo cô qua đây, không ngại chứ?"
Giọng nói ôn thuần êm tai lộ vẻ hỏi han và quan tâm, đôi mắt hoa đào của Đông Phương Ngọc rực rỡ mà sáng ngời.
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười lắc đầu, họ là bạn bè trong cùng một đội ngũ, lúc ở dãy núi Lạc Vân cũng từng xảy ra trường hợp như thế này, căn bản không tính là gì.