Mọi người gật gật đầu, nếu mỗi lần đều chỉ chệch một góc cực nhỏ, trong chướng khí này quả thật rất khó phát hiện.
“Chúng ta nghỉ ngơi một chút, nghĩ xem có cách nào giải quyết không.”
Vì bọn họ đã thử đi hai vòng mà vẫn không tìm ra bất kỳ vấn đề gì, cho dù có không tin đi nữa, e rằng kết quả vẫn sẽ như vậy.
Ma Chướng Sâm Lâm này không đơn giản, nếu không nghĩ cách phá giải cho tốt, e rằng bọn họ sẽ bị nhốt tại nơi này mất.
Mọi người lần lượt ngồi xuống đất, vây thành một vòng tròn để đề phòng nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
“Vừa rồi đi suốt dọc đường, ta không hề thấy có bất kỳ điểm nào không ổn. Hơn nữa nơi có chướng khí này xưa nay đều khá ẩm ướt, những nơi chúng ta đã đi qua đều để lại dấu chân, thế nhưng khi chúng ta quay lại lần nữa thì dấu chân lại biến mất, thật sự vô cùng quỷ dị!”
Sắc mặt Lý Dương Băng vô cùng khó coi, trước đó hắn đã đặc biệt chú ý đến những chi tiết này, chính vì không thấy bất kỳ dấu chân nào nên hắn mới cho rằng bọn họ không đi sai đường.
Chỉ là, không ngờ cuối cùng vẫn là sai.
Nghe Lý Dương Băng nói vậy, mọi người không khỏi ngẩn ra, bọn họ vốn không hề để ý đến chuyện này.
Lúc này, sau khi được Lý Dương Băng nhắc nhở, mọi người không khỏi nhìn xuống mặt đất, nhưng nơi bọn họ đang đứng lúc này thì dấu chân vẫn còn đó.
“Dấu chân này đâu có tự nhiên biến mất, chẳng lẽ có thứ gì kỳ quái cứ theo sát phía sau chúng ta, xóa sạch những dấu vết này sao?”
Bùi Dịch Phàm mở to hai mắt, khi nói đến điểm này, chính bản thân hắn cũng cảm thấy rùng mình.
Mọi người nhìn nhau, suốt dọc đường đi bọn họ không hề phát hiện ra bất cứ thứ gì tiếp cận, nếu thật sự là như vậy, thì chuyện này quá mức đáng sợ.
Bách Lý Hồng Trang thần sắc hơi biến đổi, trước đó nàng cũng không chú ý nhiều đến những tiểu tiết như vậy, lúc này sau khi nghe những lời của Lý Dương Băng và Bùi Dịch Phàm, nàng lại chợt nhớ ra điều gì đó.
Tức thì, Bách Lý Hồng Trang lấy giấy bút ra, vừa vẽ vừa âm thầm tính toán.
Mọi người thấy Bách Lý Hồng Trang bắt đầu viết mà không nói một lời, trong lòng lại càng thêm nghi hoặc.
Vốn muốn nghe xem Thiếu cung chủ có ý kiến gì, nhưng Thiếu cung chủ lúc này đang làm gì vậy?
Dù trong lòng rất nghi ngờ, nhưng mọi người cũng không dám quấy rầy Bách Lý Hồng Trang, nghĩ rằng chắc chắn Thiếu cung chủ đã phát hiện ra điều gì đó.
Ba con thú nhỏ vây quanh bên cạnh Bách Lý Hồng Trang, nhìn nàng viết viết vẽ vẽ, nhưng hoàn toàn không hiểu là có ý gì.
“Chủ nhân đang làm gì vậy?” Bạch Sư nhịn không được lên tiếng hỏi.
Tiểu Hắc lắc lắc cái đầu, xòe hai tay ra, ra hiệu chính mình cũng không hiểu.
Cho đến nay, bọn họ chỉ mới đi lòng vòng trong Ma Chướng Sâm Lâm này được hai vòng, ngay cả yêu thú tập kích cũng chưa gặp phải, thì có thể phát hiện ra cái gì được chứ.
Lúc này, trong đầu Bách Lý Hồng Trang đang hồi tưởng lại.
Nàng nhớ trong Ngũ Hành Bát Quái có vài loại trận pháp có thể khiến tu luyện giả bất tri bất giác mà mất phương hướng.
Cho dù thực lực của những tu luyện giả này cực kỳ mạnh, nhưng trong trận pháp như vậy vẫn sẽ bị ảnh hưởng một cách tiềm tàng.
Nếu không thể phá giải trận pháp này, thì bọn họ sẽ mãi bị nhốt trong trận pháp mà không tìm được lối ra.
Lúc trước khi đi vòng thứ hai, nàng đã cực kỳ cẩn thận rồi, nhưng vẫn bị đưa về chỗ cũ, đây đã là rất kỳ lạ.
Cho đến khi nghe nói dấu chân của bọn họ cũng biến mất, nàng mới cảm thấy khả năng đây là trận pháp là rất lớn.
Bởi vì, những nơi bọn họ đi căn bản không phải là vị trí trước đó, nên đương nhiên không thể nhìn thấy dấu chân được.