“Bách Lý Hồng Trang đang thi triển võ kỹ gì vậy? Uy áp đáng sợ quá!” Một đệ tử sau khi nhìn thấy cảnh tượng này không nhịn được kinh ngạc thốt lên.
“Không biết nữa, chưa từng thấy võ kỹ kiểu này bao giờ, những gì Bách Lý Hồng Trang tu luyện dường như đều không phải là tuyệt học của Chu Tước điện.”
“Uy áp này so với uy áp võ kỹ mà Yến Vũ Hoàn thi triển còn kinh người hơn, các ngươi xem, uy lực Bích Lãng Phệ Thiên của Yến Vũ Hoàn cũng đã bị áp chế rồi.”
Theo sau cột máu này trào dâng, một nửa bầu trời phía trên đài tỷ võ đều đã bị nhuộm thành màu đỏ như máu.
Yến Vũ Hoàn ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt, trong đầu tràn ngập sự nghi hoặc.
Hắn cảm nhận một cách nhạy bén rằng ngay giây phút Bách Lý Hồng Trang thi triển cột máu đó, nguyên lực trong cơ thể hắn đã bị áp chế.
Không chỉ vậy, uy lực của Bích Lãng Phệ Thiên cũng bị áp chế một cách cứng rắn, tựa như tu vi của chính hắn đột nhiên bị trấn áp khiến hắn không thể phát huy toàn bộ thực lực.
Loại võ kỹ như thế này, quả thực đây là lần đầu tiên hắn gặp phải.
Trước khi chưa gặp, hắn chưa từng hay biết còn có loại võ kỹ như vậy tồn tại.
Nếu như nắm giữ được chiêu này, trong tình thế kẻ mạnh kẻ yếu trái ngược nhau như thế này, đây quả thực là một món vũ khí lợi hại!
“Bách Lý Hồng Trang đây là đang thi triển thứ gì vậy?” Đàm Nhạc Hàm không kìm được hỏi Thẩm Tu Hàn ở bên cạnh, võ kỹ kiểu này chỉ nhìn thôi cũng đã mang đến cho người ta cảm giác chấn động.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, nàng thật sự rất khó tin đây lại là thứ do Bách Lý Hồng Trang thi triển ra.
Ánh mắt Thẩm Tu Hàn sắc lạnh nhìn chằm chằm vào luồng huyết khí ngập trời kia, trong đầu chậm rãi hiện lên một khả năng.
Chỉ là, khi hắn nghĩ đến khả năng này, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy khó tin.
Ngay sau đó, ánh mắt Thẩm Tu Hàn chuyển sang phía Đế Bắc Thần, vào khoảnh khắc nhìn thấy Đế Bắc Thần, hắn bỗng cảm thấy tất cả những điều này e rằng đều là sự thật.
“Huyết Khí Trường... Bách Lý sư muội lại nắm giữ được Huyết Khí Trường!”
Giọng của Diệp Trầm Vũ sắc lên vài phần, tin tức này còn khiến hắn kinh ngạc hơn bất kỳ tin tức nào hắn từng nhận được trước đây.
Huyết Địa Thâm Uyên, đối với rất nhiều người mà nói, đó là nơi tập trung của ác ma.
Thế nhưng, đối với tu luyện giả bọn họ mà nói, đó lại là một nơi rèn luyện tốt.
Thứ có giá trị nhất của Huyết Địa Thâm Uyên chính là Huyết Khí Trường, một khi có được Huyết Khí Trường, điều đó đồng nghĩa với việc sở hữu một kỹ năng cực kỳ lợi hại.
Cho đến hiện tại, mọi người cũng chỉ biết Thiếu tông chủ là người đã nhận được truyền thừa của Huyết Khí Trường.
Trong số các tu luyện giả của Thiên Cương tông cũng có không ít người thử đi xông Huyết Khí tháp, chỉ có điều cuối cùng đều thất bại trở về.
Loại truyền thừa đó, trừ phi là thiên tài hiếm gặp, nếu không thì căn bản không thể xông tới cuối cùng.
Nhớ năm đó khi Thiếu tông chủ nhận được truyền thừa Huyết Khí Trường đã khiến cho người của các thế lực trên toàn Thánh Huyền đại lục chấn động một phen, biết bao đệ tử ưu tú của các thế lực đi tới Huyết Địa Thâm Uyên xông pha, cuối cùng người đạt được thành công lại chỉ có một mình Thiếu tông chủ.
Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để chứng minh địa vị thiên tài của Thiếu tông chủ.
Thế nhưng, Bách Lý Hồng Trang lại cũng nhận được truyền thừa của Huyết Khí tháp, chẳng phải điều này có nghĩa là thiên phú của Bách Lý Hồng Trang cũng là thứ mà rất nhiều tu luyện giả không thể sánh bằng hay sao?
“Thật đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, không thể lấy đấu mà đong nước biển, lá bài tẩy của Bách Lý sư muội nhiều như vậy mà vẫn có thể mặc kệ người khác chế giễu, tâm tính này quả thực vô cùng khoáng đạt.”
Quế Kiến Nguyên bật cười lắc đầu, phàm là tu luyện giả thiên tài, điều không thể chịu đựng nổi nhất chính là sự coi thường của người khác dành cho mình.
Thế nhưng, Bách Lý Hồng Trang lợi hại như vậy, nghe mọi người chế giễu mà vẫn có thể cười nhạt cho qua, tấm lòng này không phải người thường nào cũng có được.