Tuy nhiên, sau khi nghe được câu nói này của Bách Lý Hồng Trang, nàng cũng yên tâm được phần nào.
Ít nhất, điều này chứng minh Bách Lý Hồng Trang có cách giúp nàng khôi phục như lúc ban đầu.
Trong chốc lát, Sở Oánh Phỉ không ngừng cân nhắc trong lòng, rốt cuộc là nên đồng ý với Bách Lý Hồng Trang hay là từ chối?
Nếu đồng ý, nàng tin rằng với thực lực của mình, đánh bại ba con khế ước thú này là chuyện dễ như trở bàn tay.
Chỉ là người đấu với yêu thú thì thắng cũng không vẻ vang gì, hơn nữa, hai con yêu thú đen trắng kia thân hình lại nhỏ bé như vậy, đánh nhau chắc cũng chẳng tốn chút sức lực nào.
Nhưng nếu nàng không đồng ý, sợ là Bách Lý Hồng Trang sẽ không giao thuốc giải ra.
Chuyện này, nàng vẫn luôn không muốn cho người khác biết.
Dù sao nhìn vào thái độ trước đó của Bách Lý Hồng Trang, nếu nàng không đồng ý, Bách Lý Hồng Trang chắc chắn sẽ giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, dù nàng có làm ầm ĩ thế nào cũng vô ích.
Suy đi tính lại, Sở Oánh Phỉ vẫn chọn đồng ý, đây là cách giải quyết tốt nhất hiện tại.
"Được, vậy ta đồng ý với ngươi."
Vừa nói, ánh mắt Sở Oánh Phỉ không khỏi rơi trên người ba con thú nhỏ, trong mắt tràn đầy sự khinh miệt và chế giễu.
"Tuy nhiên, chỉ dựa vào ba con nhãi nhép này, nếu ta lỡ tay giết chết chúng, ngươi đừng có mà hối hận."
Nghe thấy lời của Sở Oánh Phỉ, ánh mắt của Bách Lý Hồng Trang và ba con thú đều trở nên lạnh lẽo đi vài phần.
Những tu luyện giả xung quanh khi nghe Sở Oánh Phỉ thốt ra những lời quá đáng như vậy, sắc mặt đều trở nên đặc sắc.
Họ từng thấy người không sợ chết, nhưng thật sự chưa từng thấy ai không sợ chết như Sở Oánh Phỉ.
"Ngươi nói xem, chúng ta có nên nói cho Sở Oánh Phỉ biết thân phận của Bách Lý Hồng Trang không nhỉ, nhìn bộ dạng nàng ta thế kia, hình như chẳng hiểu gì về thân phận của Bách Lý Hồng Trang cả."
"Với tình hình hiện tại của Sở Oánh Phỉ, dù chúng ta có nói cho nàng ta biết thân phận của Bách Lý Hồng Trang, chắc cũng chẳng có tác dụng gì nữa rồi."
Nghe lời của tu luyện giả này, mọi người im lặng một lát.
Hắn nói không sai, mâu thuẫn giữa Sở Oánh Phỉ và Bách Lý Hồng Trang hiện tại đã rơi vào tình thế không thể xoay chuyển.
Dù họ có muốn đứng ra hòa giải thì nghĩ cũng là chuyện không thể.
Hơn nữa, nếu họ nói cho Sở Oánh Phỉ biết thông tin liên quan lúc này, rất có thể Bách Lý Hồng Trang sẽ cho rằng họ cùng phe với Sở Oánh Phỉ.
Đây không phải là chuyện tốt.
Mặc dù Bách Lý Hồng Trang là vị thiếu tông chủ phu nhân tương lai của Thiên Cương Tông, chứ không phải của Vô Cực Cung.
Thế nhưng, chỉ cần họ tạo mối quan hệ tốt với Bách Lý Hồng Trang, sau này chắc chắn sẽ có lợi ích nhất định.
"Chủ nhân để ta ra sân, phút mốt là giết chết tên này!"
Bạch Sư đã không thể kìm nén được nữa, từ trước đến nay toàn là nó bắt nạt tu luyện giả khác, chưa từng có tu luyện giả nào dám huênh hoang khoác lác với nó như vậy!
Tiểu Hắc và Tiểu Bạch cũng đang hừng hực khí thế, xem ra ở Vô Cực Cung chúng không thể hiện thực lực nên mọi người đều nghĩ chúng là đồ vô dụng sao?
Hôm nay chúng sẽ nhân cơ hội này, phô diễn thực lực của bản thân một chút.
Chúng muốn cho những người này biết, thực lực của chúng không đơn giản như vẻ bề ngoài mà họ thấy.
Người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, thú cũng không thể nhìn vẻ ngoài mà đánh giá được.
"Nếu ngươi tự tin như vậy, vậy ngươi hãy cùng khế ước thú của ta lên sinh tử đài, lấy sinh tử định thắng bại, thế nào?"
Bách Lý Hồng Trang thần thái điềm nhiên, khi nói ra câu này, giọng điệu lại vô cùng quyết liệt, ẩn chứa ý vị không cho phép chống đối.
Sở Oánh Phỉ hiện tại chỉ mới có thực lực Lục Cảnh nhất giai, trong ba con thú, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch là Hoàng Cảnh bát giai, còn Bạch Sư là Hoàng Cảnh cửu giai.
Mặc dù có chút chênh lệch với Sở Oánh Phỉ, nhưng Bách Lý Hồng Trang cực kỳ tự tin vào thực lực của ba con thú!