Dưới sự dẫn đường của Nam Cung Vũ và Ngọc Lâm Phong, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đã tới nơi ở mà bọn họ chuẩn bị cho hai người.
Chỉ là, khi Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần nhìn thấy nơi ở này, trong mắt không khỏi hiện lên một tia kinh ngạc.
Trước mắt, hiển nhiên là một tòa cung điện toàn thân màu đỏ, minh diễm mà không tục khí, toát lên vài phần điển nhã và phóng khoáng.
Ngay cái nhìn đầu tiên, Bách Lý Hồng Trang liền cảm thấy vô cùng yêu thích.
Chỉ là, tẩm điện này đơn giản là lớn gần bằng tẩm điện của Đế Bắc Thần.
Trong phạm vi Vô Cực Cung, một tẩm cung như vậy chẳng lẽ không có người ở sao?
"Sư mẫu, không biết tẩm cung này là do ai ở? Ta và Bắc Thần ở đây liệu có làm phiền người đó không?"
Bách Lý Hồng Trang có chút lo lắng, dù là ai đi chăng nữa, khi tẩm cung của mình đột nhiên có thêm hai người lạ ở lại, chắc hẳn đều sẽ cảm thấy vô cùng bất tiện.
Huống chi, có thể sở hữu một tẩm cung lớn như thế trong Vô Cực Cung, thân phận của người đó chắc hẳn không hề đơn giản.
Theo tiếng nói của Bách Lý Hồng Trang vừa dứt, Nam Cung Vũ không khỏi cười lớn, "Ha ha ha..."
Bách Lý Hồng Trang nghi hoặc nhìn Nam Cung Vũ, không hiểu tại sao Nam Cung Vũ lại đột nhiên cười vui vẻ như vậy, câu nói này của nàng cũng đâu có vấn đề gì.
Nam Cung Vũ nhìn Ngọc Lâm Phong, cười đến hoa chi loạn chiến, hiện tại nàng chỉ cảm thấy Bách Lý Hồng Trang không phải là đáng yêu bình thường.
Đế Bắc Thần khi thấy dáng vẻ cười lớn của Nam Cung Vũ, đôi mắt thâm thúy dần dần hiện lên một tia thanh minh, hiển nhiên đã hiểu ra vài phần.
"Sư mẫu, người cười cái gì vậy?"
Thấy Nam Cung Vũ cười đến vui vẻ như thế, dáng vẻ trong chốc lát căn bản không ngừng lại được, Bách Lý Hồng Trang nhịn không được lên tiếng hỏi.
"Ha ha, Hồng Trang, đây là tẩm cung mà chúng ta đặc biệt chuẩn bị cho con đó."
Lời vừa nói ra, Bách Lý Hồng Trang không khỏi ngẩn người một thoáng, đôi mắt trong trẻo hiện lên một tia kinh ngạc, "Tẩm cung của con?"
Nam Cung Vũ gật đầu, "Không sai, sau này con chính là người kế thừa của Vô Cực Cung, tự nhiên phải có tẩm cung của riêng mình.
Khoảng thời gian này, con không ở Vô Cực Cung, cho nên tẩm cung này là do ta đích thân bố trí, con thử xem có thích hay không.
Nếu có chỗ nào không thích, đến lúc đó chúng ta sẽ sửa lại."
Ngay từ khi Ngọc Lâm Phong chuẩn bị tìm người kế thừa, Nam Cung Vũ và Ngọc Lâm Phong đã định sẽ xây dựng một tẩm cung cho người đó.
Chỉ là, bọn họ cũng không biết người kế thừa tìm được rốt cuộc là nam hay nữ, cho nên bọn họ cũng không có cách nào động thủ.
Cho đến khi nhìn thấy đích thân Bách Lý Hồng Trang, Nam Cung Vũ lúc này mới sắp xếp người xây dựng một cách hừng hực khí thế.
Trong mắt Bách Lý Hồng Trang hiện lên một tia cảm động, nàng chưa bao giờ nghĩ tới sư phụ và sư mẫu lại có thể vì nàng mà xây dựng một tẩm cung.
Ánh mắt Đế Bắc Thần cũng thay đổi vài phần, xem ra, Ngọc Cung chủ và Cung chủ phu nhân đối với Hồng Trang thật sự không phải là thích bình thường.
Theo lý mà nói, cho dù đã chọn định người kế thừa, nhưng trong quá trình huấn luyện cũng sẽ lưu tâm vài phần.
Nếu như có chỗ nào không vừa ý, chỉ cần chưa giao môn phái vào tay Hồng Trang, thì mọi chuyện vẫn chưa tính là xác định.
Thế nhưng, cách làm hiện tại của Ngọc Cung chủ và Cung chủ phu nhân không nghi ngờ gì chính là đã xác định chuyện này rồi.
Nghĩ đến đây, Đế Bắc Thần càng cảm thấy vui mừng thay cho Bách Lý Hồng Trang.
Dù sao, có thể khiến Ngọc Cung chủ ngay lập tức chấp nhận hoàn toàn, đây cũng là bản lĩnh ghê gớm của Bách Lý Hồng Trang.
"Đa tạ sư phụ, sư mẫu."
Bách Lý Hồng Trang cúi người hành lễ thật sâu, thanh âm thanh linh êm tai lúc này cũng có thêm một tia khàn đặc.
Từ khi xuyên không đến nay, sư phụ và sư mẫu không nghi ngờ gì chính là những bậc trưởng bối đối xử với nàng cực kỳ tốt.
Sư phụ nguyện ý dạy dỗ nàng đã là cực kỳ tốt rồi, không ngờ còn sớm chuẩn bị tất cả những điều này cho nàng.