Mặc Vân Giao một tay kéo Phan Tử Mặc sang bên cạnh, đôi mắt tuấn tú hẹp dài khẽ nheo lại, thần sắc lộ ra vài phần không kiên nhẫn.
Phan Tử Mặc vẫn còn chưa hoàn hồn, cho đến khi Mặc Vân Giao kéo hắn về, hắn mới phát hiện ngực mình chỉ vừa bị thương thôi.
Bởi vì Mặc Vân Giao ra tay kịp thời, nên hắn mới không mất mạng.
“Nếu ngươi không có lòng chiến đấu, ta cứu được ngươi lần đầu thì sẽ không cứu lần thứ hai đâu.”
Mặc Vân Giao lạnh nhạt, đôi mắt thâm thúy như hố đen không thấy đáy, hơn nữa còn không hề chứa chút độ ấm nào.
Nhìn ánh mắt thâm sâu lạnh lẽo kia của Mặc Vân Giao, Phan Tử Mặc không khỏi rùng mình một cái, lúc này mới hoàn hồn lại, lập tức gật đầu nói: “Ta hiểu rồi.”
Thấy vậy, Mặc Vân Giao vỗ vỗ vai Phan Tử Mặc, giọng nói chậm rãi truyền vào tai hắn.
“Bách Lý Hồng Trang là phu nhân của Thiếu tông chủ Thiên Cương Tông, chỉ là một Hàn Khê Linh mà thôi, ngươi sợ cái gì?”
Giọng điệu khinh miệt không chút che giấu đã chứng minh đầy đủ sự coi thường của Mặc Vân Giao đối với Hàn Khê Linh. Nếu không phải Hồng Trang muốn tự tay giải quyết ả, hắn đã sớm ra tay phế bỏ Hàn Khê Linh rồi!
Phan Tử Mặc vốn đang chìm đắm trong nỗi buồn bã của mình, sau khi nghe câu này của Mặc Vân Giao thì cả người lập tức sững sờ trong chốc lát, đợi đến khi phản ứng lại, trên mặt hắn bỗng hiện lên vẻ khó tin.
“Ực.”
Phan Tử Mặc nuốt nước bọt.
Khi biết thân phận của Hàn Khê Linh đã đủ khiến hắn kinh ngạc rồi, giờ lại biết thêm thân phận của Bách Lý Hồng Trang, hắn chỉ cảm thấy khó mà tin nổi.
Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại thì nữ tử có thể kết oán sâu sắc với Hàn Khê Linh hẳn cũng là người có thực lực ngang hàng với ả.
Chỉ từ những cuộc trò chuyện trước đó của Bách Lý Hồng Trang và những người khác, hắn đã có thể hiểu được mâu thuẫn giữa hai người này không phải chuyện một sớm một chiều.
Ai cũng biết Hàn Khê Linh thích Thiếu tông chủ Thiên Cương Tông, hơn nữa còn có rất nhiều người tu luyện cho rằng Hàn Khê Linh chính là Thiếu tông chủ phu nhân tương lai.
Nếu Bách Lý Hồng Trang là người mà Thiếu tông chủ yêu thương, vậy thì tất cả mọi thứ đều có thể xâu chuỗi lại với nhau rồi.
Vừa nghĩ đến đây, tinh thần Phan Tử Mặc lập tức phấn chấn hẳn lên.
Hàn Khê Linh chẳng qua chỉ là một người tu luyện của Thiên Cương Tông mà thôi, còn Bách Lý Hồng Trang lại là phu nhân của Thiếu tông chủ!
Hắn tin rằng Mặc Vân Giao tuyệt đối sẽ không lừa dối mình trong chuyện này!
Như vậy, thân phận của ai cao quý hơn giữa Hàn Khê Linh và Bách Lý Hồng Trang quả thực đã quá rõ ràng rồi!
Đổng Hồng Vân chỉ thấy Phan Tử Mặc khôi phục thần thái trong thời gian ngắn ngủi, dù nghe thấy vài lời lẻ tẻ Mặc Vân Giao nói, nhưng lại không nghe rõ rốt cuộc Mặc Vân Giao đã nói gì.
Rốt cuộc là lời gì có thể khiến Phan Tử Mặc khôi phục thần thái trong thời gian ngắn như vậy?
Đổng Hồng Vân không nghĩ ra.
Phan Tử Mặc lại bước đến trước mặt Đổng Hồng Vân, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ châm chọc: “Đổng Hồng Vân, ngươi chết chắc rồi!”
Nhìn thấy sự thay đổi lớn như vậy của Phan Tử Mặc, Đổng Hồng Vân không khỏi nhíu mày: “Phan Tử Mặc, vừa rồi Mặc Vân Giao đã nói gì với ngươi?”
Phan Tử Mặc lạnh nhạt nhìn Đổng Hồng Vân một cái, lạnh lùng nói: “Ngươi không cần biết!”
Thấy thái độ Phan Tử Mặc kiêu ngạo như vậy, trong lòng Đổng Hồng Vân cũng dâng lên một cơn giận dữ, lợi kiếm trong tay lại tấn công về phía Phan Tử Mặc!
Vì Phan Tử Mặc đã nói thế, hắn sẽ đánh đến khi Phan Tử Mặc chịu nói thì thôi!
Phan Tử Mặc sau khi biết thân phận Bách Lý Hồng Trang là phu nhân Thiếu tông chủ Thiên Cương Tông, cả người như được tiêm máu gà, thanh kiếm sắc bén đâm mạnh tới!
Đổng Hồng Vân lại dám thừa cơ lúc hắn mất tập trung mà làm hắn bị thương, hắn nhất định sẽ không để Đổng Hồng Vân được yên ổn!
Lập tức, từng đạo công kích sắc bén mà mạnh mẽ bùng nổ trong chốc lát, những gợn sóng năng lượng không ngừng càn quét ra khắp nơi…