“Nàng đến từ Phong Bác quốc?”
Tư Đồ Diễn đánh giá Bách Lý Hồng Trang, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lóe lên tia sáng phức tạp.
“Đúng vậy.”
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, giữa hàng mày thoáng lộ vẻ lo âu.
Thực ra, nàng cũng không biết Tư Đồ Diễn có để tâm đến xuất thân của mình hay không.
Đối với lời người khác nói, nàng vốn chẳng hề để vào mắt, nhưng Tư Đồ Diễn lại có ơn nặng như núi đối với Đế Bắc Thần, nếu ngay cả Tư Đồ Diễn cũng không thích nàng, vậy thì nàng không thể không bận tâm.
Sau khi nghe câu trả lời của Bách Lý Hồng Trang, ánh mắt Tư Đồ Diễn lặng lẽ sáng lên vài phần: “Trước đây ta chỉ nghe nói nương tử của Bắc Thần đến từ một vương triều nhỏ, lại không biết cụ thể là vương triều nào. Nếu nói như vậy, các ngươi quen nhau tại Phong Bác quốc sao?”
Bách Lý Hồng Trang quan sát vẻ mặt Tư Đồ Diễn, thấy ông không hề vì vậy mà tỏ ra không thích mình, trái tim đang căng thẳng mới lặng lẽ thả lỏng được vài phần.
“Trước kia Bắc Thần làm Vương gia của Phong Bác quốc, còn ta là tiểu thư của Tướng quân phủ, nên tình cờ quen biết.”
“Thì ra là vậy.” Tư Đồ Diễn cười nhạt, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện vài phần cảm khái: “Nàng trông rất giống một vị cố nhân của ta.”
Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang vô cùng ngạc nhiên, ngay sau đó liền hiểu rõ vì sao lúc mới gặp nàng, Tư Đồ Diễn lại lộ ra thần sắc như thế.
“Ta rất giống cố nhân của tiền bối sao?”
Phượng mâu đen láy như mực thoáng vẻ nghi hoặc, Bách Lý Hồng Trang không ngừng suy tính trong đầu, theo lý mà nói, mẫu thân của nàng cũng là người trong môn phái, có lẽ từng quen biết với Tư Đồ Diễn.
Tuy nhiên, nhìn từ vẻ mặt của Tư Đồ Diễn, tuổi tác của vị cố nhân này chắc hẳn cũng sàn sàn như Tư Đồ Diễn, hẳn không phải là mẫu thân nàng.
Tư Đồ Diễn cười nhạt, phất phất tay nói: “Chỉ là người có nét giống nhau thôi.”
Thấy Tư Đồ Diễn không muốn tiếp tục chủ đề này, Bách Lý Hồng Trang cũng không gặng hỏi, trên thế giới này người có dung mạo giống nhau quả thực không ít.
“Bắc Thần đã đến Quyết Vân phái rồi,Ký nhiên (nếu đã) nó sắp xếp nàng ở đây, những ngày này nàng cứ ở lại đây mà tu luyện cho tốt. Chuyện tại Nghị sự điện ta đều đã biết, nàng thể hiện rất tốt, ta tin vào nhãn quang của Bắc Thần.”
Ánh mắt Tư Đồ Diễn nhìn Bách Lý Hồng Trang lộ vẻ thưởng thức và tán dương. Tuy hôm nay là lần đầu gặp Bách Lý Hồng Trang, nhưng từ việc nàng kiên quyết tham gia đại hội khảo hạch, ông đã có thể nhìn ra cô bé này cũng là người có khí phách hiên ngang.
Hôm nay tận mắt chứng kiến, bất kể là dung mạo, khí chất hay phẩm hạnh đều không thể chê vào đâu được. Ngược lại, ngay lần đầu nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang, ông đã có cảm giác vô cùng thân thiết và yêu mến.
Cảm giác này là sự cưng chiều của bậc trưởng bối dành cho hậu bối, rất kỳ lạ nhưng quả thực là tồn tại.
Thế nhưng, hôm nay mới là lần đầu gặp Bách Lý Hồng Trang, ông cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng, nếu không làm Bách Lý Hồng Trang sợ thì không hay.
Dứt lời, Tư Đồ Diễn khẽ cười rồi bước lên lối đi.
Bách Lý Hồng Trang nhìn theo bóng lưng rời đi của Tư Đồ Diễn, trên gương mặt xinh đẹp cũng hiện lên nụ cười.
“Chủ nhân, vị tông chủ này hình như rất thích người nha.”
Tiểu Hắc sán lại gần bên cạnh Bách Lý Hồng Trang, đôi mắt to tròn xoay chuyển linh hoạt, dáng vẻ hớn hở.
“Ta cũng khá thích vị tông chủ này, so với đám lão già đáng ghét kia thì tốt hơn nhiều.”
Tiểu Bạch cũng vô cùng vui vẻ, nó cũng biết chủ nhân vẫn luôn rất lo lắng về cách nhìn của Tư Đồ Diễn đối với nàng.
Giờ đây thái độ mà Tư Đồ Diễn thể hiện ra rõ ràng là khẳng định đối với chủ nhân, đây quả là một chuyện tốt lớn.
“Chúc mừng chủ nhân!” Bạch Sư cười nói rồi chạy đến bên cạnh Bách Lý Hồng Trang.