Vũ Trụ Bá Nghiệp

Lượt đọc: 2284 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 358
Bế quan một tỷ năm

❊ ❊ ❊

Thời gian trôi đi lặng lẽ như dòng nước, chớp mắt một cái đã hơn một tỷ năm trôi qua.

Lần xâm lăng trước của sinh vật Hỗn Độn đã khiến các siêu cấp văn minh chịu tổn thất nặng nề, nhưng cuối cùng dưới sự giúp đỡ của Hỗn Độn thần thú Tiểu Thanh của Đế quốc, sinh vật Hỗn Độn đã bị tiêu diệt sạch sẽ, mấy siêu cấp văn minh cũng coi như đã vượt qua kiếp nạn này.

Tổn thất nặng nề nhất là Tu Tiên Liên Minh, Tu Tiên Liên Minh vốn sở hữu nhiều vũ trụ nhất, lại thêm là siêu cấp văn minh đầu tiên bị sinh vật Hỗn Độn xâm lăng.

Mặc dù có tu sĩ mạnh mẽ như Không Vô Thiên Tôn tọa trấn, có thể thi triển công kích linh hồn mạnh mẽ khiến sinh vật Hỗn Độn chìm vào giấc ngủ, nhưng một mình ông ta dù mạnh đến đâu cũng vô ích, chỉ có thể trơ mắt nhìn từng vũ trụ bị sinh vật Hỗn Độn nuốt chửng sạch sẽ.

Nếu không phải nhờ sự cứu viện của Tiểu Thanh, thì dù có Không Vô Thiên Tôn, Tu Tiên Liên Minh cũng lâm vào tình thế nguy cấp, bởi vì có một số vũ trụ cùng lúc bị vài đầu sinh vật Hỗn Độn xâm lăng.

Một số sinh vật Hỗn Độn sau khi nuốt chửng một vũ trụ lại tiếp tục đi nuốt chửng những vũ trụ khác, nếu không tiêu diệt triệt để sinh vật Hỗn Độn mà chỉ khiến nó chìm vào giấc ngủ thì căn bản là chỉ trị ngọn không trị gốc.

Sau một trận hạo kiếp, số vũ trụ còn lại của Tu Tiên Liên Minh chưa tới 50 cái, có thể nói là tổn thất vô cùng nặng nề.

Đương nhiên đây chỉ mới tính số lượng vũ trụ bị mất, nếu nói về sự suy yếu của thực lực bản thân thì thảm nhất là Lôi Đình Đế quốc và Tử Nguyệt Thần tộc.

Hai siêu cấp văn minh này cách Viêm Hoàng Đế quốc rất xa, một cái cách bởi A Nhĩ Pháp văn minh, một cái cách bởi Tu Tiên Liên Minh. Khi Tiểu Thanh của Đế quốc chi viện tới nơi thì hai siêu cấp văn minh này đã thảm tới mức chỉ còn lại một hai vũ trụ, Lôi Đình Đế quốc thậm chí còn mất cả vũ trụ bản địa, bị sinh vật Hỗn Độn nuốt chửng sạch sẽ.

A Nhĩ Pháp văn minh tình hình tương đối khá hơn, vì kết nối với Đại Hán Khoa Kỹ Đế Quốc nên sự chi viện của Tiểu Thanh khá kịp thời, nhưng bản thân cũng đã mất hơn 90% vũ trụ, số lượng vũ trụ còn lại không tới mười cái.

Tình hình của Đại Hán Khoa Kỹ Đế Quốc xem ra khá lạc quan, Tiểu Thanh hỗ trợ ngay từ đầu, mặc dù có hơn 20 vũ trụ giống như Trường Giang vũ trụ, đứng bên bờ vực diệt vong.

Nhưng sinh vật Hỗn Độn bị tiêu diệt, sinh mệnh lực quay về vũ trụ, tuy tàn phá nhưng bản thân vũ trụ cũng có thể chậm rãi hồi phục. Hơn mười tỷ năm trôi qua, những vũ trụ này đều đã hoàn toàn hồi phục.

Đại Hán Khoa Kỹ Đế Quốc bảo lưu được hơn một nửa số vũ trụ, vẫn còn sở hữu hơn 50 vũ trụ, tổn thất thực lực không tính là quá nghiêm trọng.

Tất nhiên người chiến thắng thực sự chắc chắn là Viêm Hoàng Đế quốc, bản thân không bị sinh vật Hỗn Độn xâm lăng, Cửu Tinh vũ trụ và Giang Hạ vũ trụ đều vẹn nguyên không tổn hại, công nghệ sinh học nhờ lần nguy cơ này cũng phá vỡ gông cùm, thực hiện bước nhảy vọt.

Chế tạo ra Hỗn Độn thần thú mạnh mẽ, sở hữu năng lực ngao du thế giới Hỗn Độn, từ đó về sau văn minh của Viêm Hoàng Đế quốc không còn bị giới hạn trong phạm vi vũ trụ, coi như đã bước vào một giai đoạn mới, có thể tung hoành trong thế giới Hỗn Độn.

Ngoài ra, lần nguy cơ này cũng giúp phía Viêm Hoàng Đế quốc nhận được lượng lớn Huyền Hoàng khí. Sinh vật Hỗn Độn nuốt chửng Huyền Hoàng khí của từng vũ trụ, cuối cùng đều thành toàn cho Đế quốc, tất cả đều nằm trong tay Đế quốc, có thể nói là bội thu.

Trong một vùng hư không hẻo lánh nào đó của Cửu Tinh vũ trụ, một bóng người đang lặng lẽ ngồi thiền giữa hư không, khí tức bàng bạc vô biên tỏa ra từ thân thể hắn lan tràn khắp hư không của toàn bộ vũ trụ, khiến một mảng lớn hư không trở nên rung chuyển.

Thỉnh thoảng lại có Hỗn Độn khí xám xịt trào dâng từ trên người người này, khiến vạn vật trong hư không xung quanh đều bị tiêu diệt sạch sẽ, nhưng đối với bóng người này lại không có chút ảnh hưởng nào.

Xuyên qua làn Hỗn Độn khí xám xịt, loáng thoáng có thể thấy Huyền Hoàng khí luân chuyển trên thân thể hắn, tỏa ra khí tức khiến người ta kinh hồn bạt vía, tựa như sinh mệnh đến từ tầng thứ cao hơn, bản thân như sinh mệnh hạ đẳng nhìn thấy sinh mệnh cao cấp, biểu hiện vô cùng thấp hèn, thậm chí không nhịn được muốn quỳ lạy xuống.

"Lão tổ vẫn chưa tỉnh, pháp môn cô suy diễn rốt cuộc có tác dụng hay không?"

Tại một vùng hư không cách đó không xa, các cao tầng, nguyên lão... của Viêm Hoàng Đế quốc lúc này đang tụ tập lại, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng.

Lý Thư Cuồng cũng vậy, cả người anh ta đầy vẻ lo âu, đi tới đi lui trong hư không, chất vấn Yến Giai bên cạnh.

"Pháp môn này chắc chắn không có vấn đề, chúng ta giúp Tu Tiên Liên Minh giải trừ nguy cơ, thu được lượng lớn pháp môn, trong đó có pháp môn tu luyện nhục thân."

"Thêm vào đó chúng ta còn cứu Tử Nguyệt Thần tộc, Tử Nguyệt Thần tộc cũng truyền thụ toàn bộ công pháp của họ cho chúng ta, pháp môn của hai văn minh lấy tu luyện làm chủ đạo này chúng ta đều đã nghiên cứu kỹ lưỡng."

"Nội bộ Đế quốc cũng sớm có người dựa theo những pháp môn này tu luyện tới Hỗn Độn cảnh, chứng minh những công pháp này chắc chắn không sai. Với sự hiểu biết và nhận thức của tôi về sinh mệnh, tôi cũng không phát hiện ra vấn đề gì của những pháp môn này."

"Cho nên pháp môn tu luyện chắc chắn không có vấn đề, chỉ là pháp môn suy diễn tầng thứ vượt qua Hỗn Độn cảnh này, tôi cũng không dám khẳng định một trăm phần trăm là đúng."

"Biết vậy đã ngăn cản Bệ hạ rồi, để người khác tu luyện thử xem sao, nếu không có vấn đề thì mới để Bệ hạ luyện."

Yến Giai lúc này cũng lộ vẻ hối hận.

Sau khi nguy cơ sinh vật Hỗn Độn xâm lăng qua đi, công nghệ sinh học của Đế quốc tiếp tục phát triển vũ bão, bởi vì có thể tiến vào Hỗn Độn, nên đã có nhận thức mới về sinh mệnh.

Thái đẩu ngành khoa học sinh học của Đế quốc là Yến Giai cũng căn cứ vào pháp môn tu luyện thu được từ phía Tu Tiên Liên Minh và Tử Nguyệt Thần tộc để suy diễn ra pháp môn có thể tu luyện tới tầng thứ vượt qua Hỗn Độn cảnh.

Biết tin này, Lý Phục lập tức hào hứng làm "chuột bạch", là người đầu tiên thử nghiệm tu luyện pháp môn này. Không ngờ một lần tu luyện này kéo dài gần một tỷ năm đằng đẵng.

Nếu không phải Lý Phục đang tu luyện giữa hư không tỏa ra khí tức sinh mệnh và năng lượng dao động mạnh mẽ, thì người cả Đế quốc thậm chí đã tưởng Lý Phục chết rồi.

Cũng may toàn bộ thể chế của Đế quốc đã vô cùng hoàn thiện, việc quản lý hành chính hàng ngày đã có nội các lo, việc mở rộng quân đội ra bên ngoài cũng thuận buồm xuôi gió. Hơn một tỷ năm trôi qua, số lượng vũ trụ Đế quốc sở hữu hiện nay đã vượt quá một ngàn cái.

Cho nên mặc dù Lý Phục đang bế quan tu luyện, toàn bộ Đế quốc vẫn đang phát triển thần tốc, mọi thứ đều ngăn nắp trật tự, không hề xuất hiện bất cứ vấn đề gì.

"Lão tổ lúc đó thật là, tôi lẽ ra phải cố hết sức ngăn cản mới đúng."

Lý Thư Cuồng tỏ ra rất hối hận, lúc đó Lý Phục thực ra chỉ muốn thử một chút, cũng không nghĩ có thể thực sự vượt qua Hỗn Độn cảnh ngay lập tức.

Nhưng ai ngờ được, một khi đã tu luyện thì không thể dừng lại, một lần bế quan thế mà kéo dài gần một tỷ năm đằng đẵng.

Lý Phục vẫn luôn bế quan, gần đây dao động khí tức ngày càng lớn, toàn bộ cao tầng, nguyên lão của Đế quốc, con cháu hậu duệ nhà họ Lý... đều vội vã quay về, sợ rằng Lý Phục xảy ra chuyện gì không may thì coi như "xong đời".

Mọi người trong hư không ai nấy đều vô cùng lo lắng, sốt ruột chờ đợi. Dao động tỏa ra từ trên người Lý Phục ngày càng bàng bạc, khiến vũ trụ hư không xung quanh rung chuyển dữ dội, loáng thoáng như thể có một sinh mệnh mạnh mẽ vô song sắp sửa ra đời.

Lý Phục nhắm mắt, cẩn thận cảm nhận những biến hóa to lớn trong cơ thể. Dựa theo pháp môn Yến Giai suy diễn, lúc đó hắn đã lợi dụng lượng lớn Huyền Hoàng khí để rèn luyện nhục thân của mình, nhục thân rất nhanh đã được rèn luyện tới cực hạn của Hỗn Độn cảnh, đủ để sánh ngang với nhục thân của Không Vô Thiên Tôn bên Tu Tiên Liên Minh.

Nhưng muốn đột phá Hỗn Độn cảnh để tu luyện tới cảnh giới tốt hơn, một cảnh giới chưa từng có ai đạt tới, thì tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Mặc dù Yến Giai đã suy diễn ra pháp môn tu luyện, nhưng sau khi thực sự tu luyện, Lý Phục thực sự cảm thấy như "cưỡi lưng cọp khó xuống".

Lúc này Lý Phục đã hoàn toàn không thể kiểm soát những biến hóa trong cơ thể mình. Trong cơ thể Lý Phục, Huyền Hoàng khí hết lần này tới lần khác rèn luyện nhục thân, mỗi giây mỗi phút đều đang diễn ra những biến hóa to lớn kinh thiên động địa.

Lý Phục có cảm giác, giờ phút này nhục thân của hắn tuyệt đối có thể dễ dàng nghiền nát Không Vô Thiên Tôn, nhưng hiện tại hắn lại không thể kiểm soát biến hóa trong cơ thể mình, chỉ có thể âm thầm cảm nhận.

Hắn có một ảo giác, hắn cảm thấy mình tựa như một sinh mệnh mới sinh, đang chậm rãi thai nghén và trưởng thành. Trong quá trình này, bản thân như bị thứ gì đó hạn chế, ngay cả một tia thần niệm cũng không thể phóng ra ngoài, cho nên vẫn luôn không biết tình hình bên ngoài rốt cuộc ra sao.

Lý Phục cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu, rất lâu, nhưng lại cảm thấy thời gian tựa như mới chỉ trôi qua một cái chớp mắt, một ảo giác vô cùng mâu thuẫn. Dường như không cảm nhận được thời gian trôi đi, hoặc nói đúng hơn, đối với Lý Phục lúc này, đã không còn khái niệm thời gian và không gian.

"Cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi."

Lý Phục biết rõ mình sắp 'ra đời' rồi. Không sai, hiện tại Lý Phục cảm thấy mình sắp 'ra đời' rồi. Rõ ràng Lý Phục đã sống rất lâu rồi, thế nhưng hiện tại lại có ảo giác như vậy, hoặc nói không phải ảo giác.

Bởi vì Lý Phục có thể biết rõ, bản thân bây giờ và bản thân trước kia hoàn toàn khác biệt, không cùng tầng thứ sinh mệnh, cho nên hắn mới có ảo giác như vậy, cảm thấy mình như sắp 'ra đời', sự ra đời của một sinh mệnh tầng thứ cao hoàn toàn mới.

"Ầm!"

Một khoảnh khắc nào đó, toàn bộ Cửu Tinh vũ trụ đột nhiên rung chuyển, chấn động dữ dội. Vô số nguyên khí tựa như thủy triều ùn ùn kéo tới vị trí của Lý Phục, tốc độ vượt xa tưởng tượng, giống như trong tích tắc, toàn bộ nguyên khí của vũ trụ đều hội tụ về vùng hư không nơi Lý Phục đang ở.

Vùng hư không vũ trụ vốn u ám đột nhiên biến thành không gian ngũ sắc rực rỡ, nguyên khí bàng bạc ngưng tụ trong hư không, nguyên khí nơi đây nồng đậm chưa từng thấy, đến mức nguyên khí trong hư không hóa lỏng, hình thành đại dương nguyên khí khổng lồ.

Cùng lúc đó, gần vùng hư không nơi Lý Phục ở, vũ trụ lộ ra một lỗ hổng, Hỗn Độn khí cuồn cuộn từ chỗ lỗ hổng tràn vào, sau đó Hỗn Độn khí rất nhanh biến đổi thành nguyên khí và các vật chất khác, khiến cho vùng hư không này, nguyên khí càng thêm nồng đậm.

Nguyên khí nồng đậm tựa như thuốc kích thích, vùng hư không vốn trống rỗng bỗng chốc nở hoa khắp nơi, đủ loại hoa tươi bỗng chốc nở rộ khắp cả vùng hư không, có hoa sen vàng, cũng có Bồ Đề trong truyền thuyết, nhiều hơn cả là những loài hoa chưa từng thấy bao giờ.

Chưa kịp để mọi người hoàn hồn từ sự kinh ngạc, Lý Phục đột ngột mở mắt ra, sau đó giống như rồng dài hút nước, đại dương nguyên khí nồng đậm trong hư không điên cuồng ùa vào cơ thể Lý Phục.

Thân thể Lý Phục thì đón gió mà lớn, chớp mắt đã trở nên to lớn vô cùng, to lớn như sinh vật Hỗn Độn, tựa như người khổng lồ vũ trụ, nhìn xuống toàn bộ vũ trụ, kình thôn nguyên khí từ trong vũ trụ không ngừng hội tụ về.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:863
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngưu gia nhất lang