Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 1310 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 156
Ta rất hài lòng

❊ ❊ ❊

Tình thế chuyển biến xấu đi nhanh chóng.

Liên tiếp hai người bị đánh thành bột phấn, với tư cách là người ngoài cuộc, các tu sĩ có mặt tại đó đều trừng lớn hai mắt.

Họ gần như không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Thiếu niên này, vậy mà dám làm như thế!

Ngay trước mặt một cường giả Kết Đan cảnh, đích thân hạ lệnh tử hình, ép buộc Tiền Ứng Thông phải tận mắt nhìn hậu duệ của mình hóa thành tro bụi!

Đây là hành vi điên rồ đến mức nào chứ?

Người này, chẳng lẽ không sợ rước lấy sự thù địch của một cường giả Kết Đan cảnh hay sao?

Bầu không khí thoải mái, vui vẻ lập tức đông cứng lại.

Đám hậu duệ nhà họ Tiền này vốn tưởng rằng dưới sự che chở của lão tổ, Hạ Triều nhất định sẽ sinh lòng kiêng dè mà buông tha cho họ, không ngờ thiếu niên này lại dám cứng rắn chống lại cơn giận dữ của cường giả Kết Đan cảnh, vẫn cứ mạnh mẽ tiêu diệt bọn họ!

Sự hoảng loạn, nảy sinh từ trong lòng.

Giờ phút này, họ hoàn toàn mất đi cái vẻ vênh váo, hoành hành không kiêng nể như khi ở trên Bắc Vọng tinh, tựa như lũ chuột mất đi hang ổ, chỉ có thể sợ hãi ngồi đợi phán xét, chờ đợi diệt vong!

Có Lưu Thanh và Từ Chính Dương ở đây, họ thậm chí còn chẳng thể trốn thoát!

Tiền Ứng Thông đã hoàn toàn nổi giận.

Trước đó ông ta hạ thấp tư thái, dùng lời lẽ tốt đẹp tán thưởng, vừa rồi còn hứa hẹn vài điều, theo lý mà nói, Hạ Triều kia nên biết điều mà đưa ra phán quyết thích hợp, không ngờ kẻ này lại cố chấp như vậy, ngay trước mặt ông ta mà tuyên án tử hình cho hai tu sĩ.

Đó đâu phải là thuộc hạ bình thường gì, mà là hậu duệ dòng chính của nhà họ Tiền.

Chỉ vì vài người phàm tục mà Hạ Triều này lại muốn tử hình liên tiếp hai người!

Nghĩ tới đây, khí thế bá đạo vô song từ trong cơ thể trào dâng ra, tựa như từng vòng sóng vô hình, làm dấy lên từng đợt cuồng phong, cuốn bay bụi bặm.

Tiền Ứng Thông trầm giọng quát: "Tốt, thật là tốt!"

Một tiếng quát này chứa đựng không biết bao nhiêu lửa giận, âm thanh vang như sấm, chấn động khắp bốn phương tám hướng.

Thế nhưng, tiếng quát giận dữ này lại bị Hạ Triều thản nhiên đáp lại.

"Đa tạ tiền bối khen ngợi, vãn bối đương nhiên sẽ càng nỗ lực hơn."

Một câu nói thốt ra, Tiền Ứng Thông suýt chút nữa vì tức giận mà ngất đi.

Thằng nhãi này, thật sự là quá to gan!

Ông ta kìm nén cơn giận, trầm giọng nói: "Đây là tinh không chi vực, pháp tu hành cơ bản không có tác dụng lớn. Ngươi hoàn toàn không cần phải làm như vậy."

Dù là vào lúc này, Tiền Ứng Thông vẫn muốn cố gắng một chút để bảo vệ hậu duệ của mình.

Đối với điều này, Hạ Triều trả lời như sau:

"Mọi thứ trên đời đều phải tuân theo pháp tắc cơ bản. Cho dù là ở nơi chân trời góc bể, cũng đều phải xử lý theo pháp tắc cơ bản."

Tiền Ứng Thông ngậm miệng lại, trong lòng vừa kinh vừa giận.

Nếu là người khác nói ra câu này, ông ta đã có thể tát một cái chết tươi đối phương, nhưng người nói là Hạ Triều, ông ta lại chỉ có thể ngồi nghe.

Mà câu nói này càng khẳng định rằng mười bảy người kia không một ai có thể sống sót.

Bởi vì dựa theo pháp tắc tu hành cơ bản mà tính, mười bảy người đó đều phạm vào tội chết rõ ràng, không ai có thể lật ngược thế cờ!

Ông ta căm hận nhưng lại bất lực.

Nếu là người bình thường, ông ta đã sớm tiến lên đánh giết rồi, nhưng thiếu niên này đã lập đại công trong văn minh, ông ta căn bản không dám nảy sinh bất cứ ý nghĩ hủy diệt nào, bởi vì những ý nghĩ đó sẽ khiến cả gia tộc bị diệt vong!

Nghĩ tới nghĩ lui, Tiền Ứng Thông đành phải mắng thầm một câu.

"Đám con cháu không nên thân này!"

Nhưng lúc này, Hạ Triều lại không tiếp tục phán xét người thứ ba.

Hắn chỉ gọi tên người thứ ba ra, rồi im lặng nhìn hắn ta, ánh mắt bình thản mà hờ hững, không hề có chút thương hại nào.

Quá dễ dàng.

Những kẻ này chết quá dễ dàng.

Trên người những người phàm vô tội kia, chúng từng gây ra biết bao tội nghiệt. Giờ đây lại chỉ cần một chưởng, không cần chịu đựng bất kỳ đau khổ nào mà chết dễ dàng như vậy, kiểu chết này đơn giản tương đương với sự giải thoát.

Nhưng Hạ Triều cũng không thể thi hình phạt lên những người này để trút giận.

Hai vị cường giả Kết Đan cảnh ở bên cạnh chắc chắn sẽ không cho phép hắn sử dụng những thủ đoạn đó, mà bản thân hắn cũng không thể làm vậy.

Hành động trả thù duy nhất hắn có thể làm là khiến những kẻ này phải đợi thêm một chút.

Đúng vậy.

Đợi thêm một chút.

Để những kẻ này tưởng rằng hắn đang suy nghĩ về kết quả phán xét, lầm tưởng rằng mình vẫn còn hy vọng. Sau đó, ngay khoảnh khắc các tu sĩ cảm thấy mình vẫn còn cơ hội sống sót, tâm trạng nảy sinh sự vui mừng, thì hắn lại lạnh lùng tuyên án, hung hăng bóp nghẹt ngọn lửa hy vọng của đối phương!

Tuy không thể tra tấn thể xác, nhưng ít nhất, có thể tra tấn linh hồn của chúng.

Mà hành động chờ đợi im lặng này lại khiến các tu sĩ tại hiện trường nhen nhóm lại hy vọng trong lòng.

Họ còn tưởng rằng sau phút bốc đồng, Hạ Triều bắt đầu cân nhắc thiệt hơn nên mới dừng lại một chút.

"Nếu vậy, có lẽ chúng ta vẫn còn cứu."

Tuy nhiên, giây tiếp theo, giọng nói của Hạ Triều tựa như một chiếc búa tạ ngàn cân, giáng mạnh xuống, đập nát tan ảo tưởng của mọi người.

"Ta tuyên bố, tử hình."

Người thứ ba, tử diệt!

"Tử hình."

Cứ cách một khoảng thời gian, lại có một tu sĩ bước lên bị tuyên án tử hình, loại cảm giác chờ đợi cái chết này thật khiến người ta tuyệt vọng.

Đôi khi, cái chết không phải là điều đáng sợ nhất.

Cái quá trình không thể chống cự, chỉ có thể chờ đợi cái chết mới là điều dày vò lòng người nhất!

Rất nhanh, những tu sĩ này gần như sụp đổ về mặt tinh thần.

Khi bị gọi tên, có người thậm chí không kìm được nỗi sợ hãi mà gào to lên.

"Chẳng phải chỉ là vài người phàm thôi sao? Tại sao ngươi lại phải làm như vậy?"

"Đừng giết ta, đừng giết ta!"

"Ta có lão tổ che chở, nếu ngươi dám giết ta chính là đắc tội với lão tổ!"

Tuy nhiên, dù họ có gào thét vùng vẫy thế nào, kết cục cũng chỉ có một chữ.

Chết.

Liên tiếp mười sáu người bị đánh nát thành cặn bã, thi cốt không còn.

Rất nhanh, đã đến lượt người cuối cùng, Tiền Bạch Phi.

Nhìn thấy cái chết của mười sáu hậu duệ đồng tộc, tu sĩ này hiển nhiên đã biết kết cục cuối cùng của mình.

Hắn nhìn Hạ Triều, sắc mặt hơi thảm đạm, run rẩy giọng hỏi: "Ta không ngờ, ngươi lại thật sự dám giết."

Hạ Triều không nói gì, im lặng đối mặt.

Tiền Bạch Phi lại nói: "Vì một đám người không hề quen biết mà làm ra hành động như thế này, Hạ Triều, ngươi thấy đáng sao?"

Phải rồi, có đáng không?

Hạ Triều im lặng vài giây, mỉm cười, không trực tiếp trả lời câu hỏi này mà chỉ nói hai chữ.

"Tử hình."

"Bùm" một tiếng, Lưu Thanh ra tay.

Người thứ mười bảy tử diệt.

Đến tận lúc này, tất cả những người trong danh sách đều đã chết, không sót một ai.

Mà điều này đồng nghĩa với việc thế hệ con cháu mới của nhà họ Tiền phần lớn đã bị tiêu diệt, truyền thừa đứt đoạn.

Giờ phút này, Tiền Ứng Thông đau như cắt.

Trơ mắt nhìn hậu bối mà mình nuôi nấng trưởng thành chết hết, mà bản thân lại không làm gì được, cảm giác này thật sự đau đớn không sao kể xiết.

Khi thấy Tiền Bạch Phi, hậu nhân mà mình kỳ vọng nhất chết đi, tinh thần của ông ta lập tức sa sút, mất hết sức lực.

Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, người thường sao có thể chịu nổi?

Ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Hạ Triều, Tiền Ứng Thông cuối cùng cũng không nhịn được nữa, từng chữ từng chữ hỏi.

"Hạ Triều tiểu hữu, mười bảy người chết dưới phán quyết của ngươi, ngươi đã hài lòng chưa?"

Hạ Triều nhướng mày.

Ngay sau đó, Tiền Ứng Thông thở dốc, mắt phun lửa, lạnh giọng nói: "Thế hệ mới của nhà họ Tiền ta, sáu mươi phần trăm người đều chết trong tay ngươi, ngươi đã hài lòng chưa?"

Khí thế của ông ta tựa như sóng lớn cuồn cuộn, thẳng tắp đè ép về phía Hạ Triều, mãnh liệt bàng bạc, không cách nào dừng lại.

"Nhân tài mà nhà họ Tiền ta mất mấy chục năm gây dựng, trong một ngày đều chết sạch trong tay ngươi, ngươi đã hài lòng chưa?"

Tiếng gào thét của Tiền Ứng Thông mỗi lúc một lớn, áp lực nặng nề ép tới.

Đối với điều này, Hạ Triều nhếch mép, khẽ lắc đầu.

Nhìn bộ dạng này, cường giả Kết Đan cảnh này đã tính hết mọi hận thù lên đầu hắn.

Kẻ này căn bản không quan tâm rốt cuộc điều gì đã dẫn đến cái chết của mười bảy tu sĩ kia, cũng không quan tâm mười bảy tu sĩ kia từng gây ra những gì, chỉ mù quáng coi hắn là nguồn cơn tai họa, hận hắn thấu xương.

Vào lúc này, cúi đầu cũng không có tác dụng gì.

Mối thù lớn này sẽ không vì thái độ của hắn mà thay đổi chút nào.

Vì đã không có tác dụng, Hạ Triều dứt khoát thẳng lưng, mặt tươi cười, nói rõ từng chữ trả lời lại sáu chữ.

"Không tệ, ta rất hài lòng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »