Truy Lùng Dị Giới

Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30. Tình hình phức tạp

❊ ❊ ❊

Mã Đình Đình đã mất tích.

Uy Uy làm theo dặn dò của tôi đi tìm cô ấy, nhưng lại được biết cô ấy đã không biết đi đâu. Thế nhưng các bạn học của cô ấy lại chẳng hề sốT ruột chút nào, bọn họ đoán là cô ấy đã về nhà. Bọn họ giải thích rằng, Mã Đình Đình sớm đã nói trong nhà cô ấy sắp xảy ra chuyện quan trọng gì đó, sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ xin nghỉ phép với khoa để về nhà.

Nghe xong tin tức Uy Uy truyền về, tôi cảm thấy chuyện này thật sự là vô cùng buồn cười. Khó khăn duy nhất của đám đồng bào chúng ta khi ngụy trang thành người Trái Đất chính là không có lịch sử, thế nên chúng ta buộc phải ngụy tạo sơ yếu lý lịch của chính mình. Những sơ yếu lý lịch vốn không hề tồn tại này sẽ được lưu giữ vào trong tệp mạng máy tính của loài người, cứ như thể đám người chúng ta và những trải nghiệm này thật sự từng tồn tại vậy. Điều này khiến cho sự tồn tại của chúng ta trở nên hợp lý. Đối với chúng ta mà nói thì điều này không hề khó khăn, ai bảo bản chất của chúng ta tương tự với virus máy tính cơ chứ.

Thế nhưng, hiện tại Mã Đình Đình lại về nhà rồi! Cô ấy có thể trở về "cái nhà" nào được chứ? Chẳng lẽ cô ấy chỉ vì trốn tránh tôi? Tôi suy nghĩ mãi vẫn không tài nào hiểu nổi.

Nhìn từ tình hình trước mắt, tôi cảm thấy tư duy của mình đã đi đến tận cùng, "Điện ta" cũng đồng thời không thể phân tích ra được thứ gì mới mẻ cả. May là Uy Uy đã hiểu rõ mọi thứ về tôi, có một số chuyện tôi có thể bàn bạc với cậu ấy.

Tiền nhiệm của tôi mất tích, đã trao cho những kẻ này cơ hội làm phản. Thế nhưng tiền nhiệm của tôi thì sao, có phải cũng là tự động làm phản không? Bây giờ tôi nên làm thế nào đây?

Trong đầu tôi đột nhiên nảy ra một dãy số: 68327799; 3459.

Đúng vậy, đây là phương thức liên lạc của Mã Đình Đình lúc đó. Hơn nữa, chính là người đã gặp Lưu Hồng Vân vào đêm hôm đó. Nếu tôi tìm thấy cô ấy, vậy thì mọi chuyện đều sẽ được giải quyết dễ dàng.

Vừa nghĩ đến đây, tôi liền lao xuống lầu vớ lấy điện thoại.

Thế nhưng suốt vẫn không có ai gọi lại điện thoại cho tôi. Không còn cách nào khác, tôi vẫn phải đi tìm Lưu Hồng Vân.

"Tôi có một ý kiến." Uy Uy đi đến ký túc xá của tôi, vừa lên đã phun ra câu này.

"Xin vểnh tai lắng nghe." Tôi nghiêng đầu đi.

"Cậu nói những người ngoài hành tinh kia là dùng phương pháp khoa học kỹ thuật tổng hợp thành phải không?" Thấy tôi gật đầu ngầm thừa nhận, cậu ấy tiếp tục nói. "Nhưng tại sao nhất định phải thông qua phương pháp hóa học để tổng hợp chứ?"

Theo góc nhìn của cậu à? Dùng phương pháp vật lý thì không gọi là tổng hợp, cái đó gọi là lắp ráp." Tôi không chút khách khí đáp trả.

"Đầu óc đơn giản thật đấy, lại còn làm cái ngành này cơ chứ!" Uy Uy chế nhạo. "Chỉ có hóa học mới có thể tổng hợp thôi ư? Trong toán học còn có công thức cần phải tổng hợp nữa kìa!" Thấy tôi mở miệng định chỉ trích lý lẽ hoang đường này của cậu ta, Uy Uy vội vàng cất đi nụ cười. "Sao cứ hở ra là nghĩ đến phương pháp vật lý thế, kỳ thực vẫn còn phương pháp khác chứ — ví dụ như phương pháp sinh học."

Thông minh thật đấy. Trong lòng tôi không khỏi cất lời khen ngợi.

"Tôi có ấn tượng là rất nhiều chất hữu cơ đều được tổng hợp bằng phương pháp sinh học mà, chẳng phải trước đó có nhà sinh học tổng hợp ra insulin gì đó sao, cái đó chắc chắn dùng phương pháp sinh học phải không?"

Người ta nói rất đúng: Trong miệng trẻ con thường có chân lý.

Từ chỗ này là có thể nhìn ra sự vô tri của cậu rồi đấy!" Tôi lớn tiếng chế nhạo. "Cái mà cậu nói căn bản chẳng phải phương pháp thuần sinh học gì cả, mà trái lại có quan hệ mật thiết với hóa học."

"Không phải phương pháp thuần sinh học ư? Có liên quan đến hóa học á?" Uy Uy nhất thời ngẩn ngơ không hiểu gì. "Chẳng lẽ còn có phương pháp sinh hóa học nào nữa sao?"

Phương pháp hóa sinh." Tôi đính chính lại. "Sinh hóa."

Uy Uy cũng cười theo.

Tối nay chúng ta sẽ đến tòa nhà sinh học." Tôi nói. "Nhưng không phải đi tìm cái phương pháp mà cậu nói đâu, mà là đi tìm một người."

Thực ra trước khi đến tòa nhà sinh học, tôi vẫn đến phòng thường trực của ký túc xá nữ nghiên cứu sinh để gọi nhắn tin cho Lưu Hồng Vân trước. Người gác cổng bảo tôi cô ấy không có ở đó. Mà bạn học của cô ấy lại bảo tôi rằng, cô ấy nên ở trong tòa nhà giảng dạy.

Thế là, tôi liền gọi Uy Uy xuất phát.

Con đường nhỏ phía sau sân vận động đen như mực, tôi và Uy Uy bước đi trên con đường hướng về tòa nhà sinh học.

Không phải bảo cậu mang giày thể thao đến cơ mà?" Nghe thấy tiếng bước chân vang lên trong sự tĩnh lặng, tôi nhỏ giọng phàn nàn.

Tôi mang giày thể thao mà." Uy Uy biện bạch.

Thế mà vẫn lớn tiếng thế!"

Đó là tiếng của cậu đấy chứ!"

Nhưng tôi mang giày thể thao cơ mà!"

Ai bảo cậu to xác thế làm gì..."

Suýt —" Tôi đột nhiên nhỏ giọng "suýt" một tiếng. "Đừng nói nhảm nữa."

Lúc đó, tòa nhà sinh học đã hiện ra trước mắt chúng tôi.

Sảnh trước của tòa nhà sinh học không có gương lớn, thế nhưng lại trưng bày không ít tiêu bản chim thú trân quý. Để không gây ra sự nghi ngờ của người khác, tôi kéo Uy Uy đi đến trước chiếc tủ kính kia, cứ như thể một học sinh trong trường đang dẫn theo người thân tiểu bằng hữu của mình đi tham quan vậy.

Đúng lúc này cửa phòng trực đột nhiên mở ra, tôi nghe thấy nhân viên trực ban đi tới từ sau lưng mình. Đáy lòng tôi lạnh buốt, thầm nhủ "hỏng bét rồi".

Cậu!"

Cậu ta vừa thốt ra một chữ như vậy, tôi đã vã mồ hôi lạnh đầy đầu rồi. Uy Uy cũng thế, nhưng tôi nắm chặt tay cậu ấy hơn một chút, ý là bảo cậu ấy đừng có hành động thiếu suy nghĩ.

Dập thuốc lá đi!" Giọng nói của nhân viên trực ban vẫn tiếp tục vang lên.

Tôi thở phào một hơi thật dài, tảng đá lớn trong đáy lòng cũng rơi xuống đất.

Tôi và Uy Uy bước lên cầu thang. Khi đến tầng hai, tôi để Uy Uy canh chừng ở đầu hành lang, sau đó tự mình đi gõ cửa.

Cửa mở ra, Lưu Hồng Vân nhìn thấy tôi thì chỉ hơi lộ ra một chút kinh ngạc, sau đó liền mời tôi đi vào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:21
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »