“Ngươi có một đồ đệ tốt!”
Trong nháy mắt, lòng Ấn Thần Cung chợt nóng rực lên.
Chỉ cảm thấy đủ loại cảm xúc sủng ái, hổ thẹn, an ủi... pha trộn lẫn lộn, nhất thời không nói nên lời.
Nhan Bắc Hàn giọng điệu nhàn nhạt, nói: “Hôm trước Dạ Ma đột nhiên gửi tin nhắn cho ta, nói là có một lời thỉnh cầu quá đáng. Ta hỏi chuyện gì, thì ra là chuyện Ấn giáo chủ tới tổng bộ.”
“Dạ Ma nói với ta, y ở kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần giết người quá nhiều, lần này Ấn giáo chủ tới tổng bộ, nghe nói có thế gia đang hành động, hy vọng ta có thể chiếu cố một hai.”
“Ta...” Ấn Thần Cung chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Đối mặt với cả bàn mỹ vị, nhưng đột nhiên lại có cảm giác cảm động đến nghẹn họng.
Nhan Bắc Hàn nhàn nhạt nói: “Theo ta được biết, ngoài ta ra, y còn nhờ Thần chiếu cố ông, y chỉ có một yêu cầu, là để ông bình an trở về Đông Nam Nhất Tâm Giáo. Bên phía ta, tên nhóc này không đưa ta thứ gì cả. Nhưng bên phía Thần, y đã trả giá những gì thì ta không biết.”
Nàng khẽ mỉm cười: “Thần không phải là người dễ sai khiến đâu.”
Trong lòng Ấn Thần Cung ấm áp, an ủi, cũng hổ thẹn vô cùng. Thằng bé ngốc, nhân tình của hậu nhân Phó Tổng giáo chủ Tổng giáo này, là dễ nợ như vậy sao?
Ngươi vì ta, mà nợ tới hai người!
Ấn Thần Cung đột nhiên cảm thấy, bản thân mình sao mà có lỗi với đứa nhỏ đó đến vậy. Bản thân thậm chí vừa mới ép y tự tay giết chết tâm phúc do chính y khổ công bồi dưỡng.
Chỉ vì sự đa nghi như kẻ tâm thần của mình.
Thậm chí lúc mới vào thành, còn đang oán trách Dạ Ma gây cho mình rắc rối lớn như vậy.
Hắn đột nhiên hiểu ra, những lời Dạ Ma nói hôm đó, đều là lời tâm can.
“Con không muốn làm Nhất Tâm Giáo giáo chủ, nếu tu vi thực sự cao rồi, con sẽ làm Phó giáo chủ cho sư phụ, kẻ nào bất kính với sư phụ, con giết cả nhà nó!”
Dòng nhiệt trong lòng hắn cuộn trào, không nhịn được bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Một luồng tửu ý cuồn cuộn trong cơ thể, hắn thở dài đầy sầu muộn: “Dạ Ma... quả nhiên là một đứa trẻ tốt! Đứa trẻ tốt a...”
Nhan Bắc Hàn cười lớn, nói: “Ấn giáo chủ, có được đồ đệ như thế này, ông cũng đủ an lòng rồi.”
“Phải!”
Ấn Thần Cung mượn men rượu, cúi đầu che giấu hốc mắt, vận công xóa đi vệt đỏ quanh mắt, cười nói: “Ta có Dạ Ma, kiếp này không hối tiếc.”
Nhan Bắc Hàn nâng chén kính, nói: “Ấn giáo chủ, có thể kể cho ta nghe về trải nghiệm cuộc đời của Dạ Ma không?”
Ấn Thần Cung khẽ thở dài, trong mắt lộ ra vẻ kiên quyết, khẽ nói: “Nhan đại nhân... thân phận của Dạ Ma là một bí mật. Thân phận một khi bại lộ, trong nháy mắt chính là chết không chỗ chôn thây.”
“Hửm?”
Nhan Bắc Hàn cau mày.
Nàng nghe ra rồi.
Ấn Thần Cung vậy mà lại từ chối.
Vị giáo chủ của giáo phái hạ thuộc luôn luôn khúm núm, bước vào thành cảm nhận được bầu không khí kia, gần như đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, bước vào căn phòng này gần như đã sợ vỡ mật, vậy mà vì Dạ Ma, lại từ chối mình.
Lão giả râu trắng Nhạn lão ngồi một bên lại tỏ ra hứng thú, chậm rãi nói: “Thân phận của Dạ Ma quan trọng tới vậy sao?”
Kể từ lúc ngồi xuống, Ấn Thần Cung đã dồn hơn phân nửa sự chú ý lên người lão già râu trắng này.
Luôn đoán xem thân phận là gì.
Hắn từng gặp Phó Tổng giáo chủ Nhạn, trong cuộc họp tại tổng bộ nhiều năm về trước, Phó Tổng giáo chủ Nhạn từng huấn thị, nhưng lúc đó tuyệt đối không phải dáng vẻ này.
Cho nên người này là ai?
Nhạn lão?
Vị Nhạn lão này vậy mà cũng tỏ vẻ bề trên đối với Nhan Bắc Hàn?
Hơn nữa uống rượu ăn thức ăn, cũng chẳng bao giờ quan tâm tới người khác, muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống.
Ngược lại Nhan Bắc Hàn thường xuyên vô tình hay hữu ý mà tự nhiên gắp thức ăn cho lão giả, sợ có điểm nào chăm sóc không chu đáo.
Nhan Bắc Hàn còn luôn để ý chén rượu của lão giả, chỉ cần vơi đi một nửa, thì hơi liếc mắt một cái, thị nữ liền qua rót rượu, mọi thứ đều tự nhiên mà thành, không chút miễn cưỡng, dường như những việc này, Nhan Bắc Hàn đã làm vô số lần.
Thành thạo vô cùng.
Mỗi khi phát hiện một chi tiết, lòng Ấn Thần Cung lại run lên một lần, hơn nữa loại suy đoán trong lòng kia cũng ngày càng mãnh liệt.
Giờ phút này khi nghe thấy vị Nhạn lão này hỏi chuyện, Ấn Thần Cung theo bản năng cúi người hạ đầu, cung kính tới cực điểm nói: “Thân phận Dạ Ma, đối với Tổng giáo chúng ta mà nói, không quan trọng. Nhưng đối với bản thân y, lại là chuyện sống còn. Đứa nhỏ này... tuy tuổi còn trẻ, nhưng kẻ thù gần như đã đầy thiên hạ.”
Nhạn lão bưng chén rượu uống một ngụm, nhàn nhạt nói: “Nói như vậy, xem ra Dạ Ma còn có thân phận khác, một thân phận đủ để y hoạt động, phải không?”
“Phải.”
“Vậy diện mạo y thể hiện trong kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần, cũng không phải diện mạo vốn có.” Nhạn lão nói.
“Ngài nói không sai, quả thực không phải diện mạo vốn có.”
Nhan Bắc Hàn tò mò hỏi: “Diện mạo vốn có của Dạ Ma trông như thế nào, cái này nói được chứ?”
Ấn Thần Cung trầm ngâm một lát, nói: “Diện mạo vốn có của Dạ Ma à... chỉ có thể nói thế này, Ấn Thần Cung ta cả đời này đã gặp không ít công tử tuấn tú, nhưng không một ai có thể sánh bằng Dạ Ma.”
Đôi mắt đẹp của Nhan Bắc Hàn sáng lên, nói: “Tuấn tú đến mức nào? Còn tuấn tú hơn các công tử ở Tổng giáo sao?”
Đột nhiên nhớ tới sau kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần, lúc mình hỏi Dạ Ma về diện mạo thật, Dạ Ma đã nói gì.
Không nhịn được bật cười.
Tên đó xem ra lúc đó không nói dối?
Ấn Thần Cung nghĩ nghĩ, dù sao cũng không dám đắc tội các vị công tử ở Tổng giáo quá sâu, bèn nói: “So với các vị công tử ở Tổng giáo, nếu luận về tuấn tú, Dạ Ma là thượng thượng đẳng, mà khí chất lại hoàn toàn khác biệt, trên người y không có khí chất quý tộc cao cao tại thượng, mà là... là loại siêu phàm thoát tục, lại còn có một loại tiêu sái xem nhẹ mọi thứ.”
“Tiêu sái xem nhẹ mọi thứ?”
Nhan Bắc Hàn nhớ lại biểu hiện của Dạ Ma trong kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần, loại khí thế một kiếm trong tay đồ sát thiên hạ, khí thế cuồng bạo không hề nghĩ tới bất kỳ hậu quả nào đó...
Đúng là xem nhẹ mọi thứ thật.
Người khác là sinh tử xem nhẹ, không phục thì làm.
Mà Dạ Ma lại là sinh tử xem nhẹ, không phục thì giết.
Có một loại điên cuồng kiểu 'mặc kệ ngươi thân phận gì, cùng lắm thì một mạng đổi một mạng'.
Y thật sự là loại người đến mạng của mình cũng chẳng để tâm mấy.
Nhạn lão nhàn nhạt nói: “Đã tuấn tú như vậy, khí độ siêu phàm, tại sao lại xem nhẹ sinh tử?”
Ông nói cái này dường như không liên quan gì, nhưng chỉ người có nhiều trải nghiệm mới hiểu được, sự liên quan trong đó thực sự quá chặt chẽ.
Ấn Thần Cung càng thêm cung kính, cúi người gần như không đứng thẳng nổi, nói: “Dạ Ma có chỗ khác người. Đứa nhỏ đó, sát tính rất nặng.”
Nhạn lão nheo mày nhìn Ấn Thần Cung.
Ấn Thần Cung cúi người bất động.
Nhưng mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như mưa.
Một trái tim, suýt chút nữa là nhảy ra khỏi cổ họng.
Nhạn lão chậm rãi nói: “Cho nên, thân phận của Dạ Ma kia, ta hỏi, ngươi cũng không nói?”
Ấn Thần Cung không chịu nổi áp lực, bịch một tiếng quỳ xuống: “Nói được!!”
Nhạn lão hừ một tiếng, mặc kệ Ấn Thần Cung cứ quỳ như vậy, tự mình gắp thức ăn, sau khi uống hai chén rượu mới nhàn nhạt nói: “Ngươi đoán ra bằng cách nào?”
Ấn Thần Cung quỳ thẳng tắp, giọng run rẩy nói: “Là Nhan đại nhân... Nhan Bắc Hàn đại nhân, luôn hầu hạ ngài... thuộc hạ, thuộc hạ mới...”
Nhạn lão tự nhiên chính là Nhạn Nam, vị Phó Tổng giáo chủ thứ hai chưởng quản giáo vụ của Duy Ngã Chính Giáo.
Nghe vậy không nhịn được liếc nhìn Nhan Bắc Hàn một cái.
Nhan Bắc Hàn bĩu môi, nói: “Ông nội, cái này không thể trách con, ngài ngồi ở đây, con vô thức cứ làm vậy, đâu phải cố ý.”
Nhạn Nam cười ha ha, lắc đầu nói: “Con đó, vẫn còn thiếu chút tâm cơ.”
Nhan Bắc Hàn bất mãn ngụy biện: “Tâm cơ gì cũng không thể cao cao tại thượng trước mặt ông nội được, cái này thì liên quan gì tới tâm cơ đâu.”
Nhạn Nam cười lớn nói: “Các ngươi ra ngoài đi.”
Hồng di lập tức đứng dậy, vung tay một cái, dẫn theo hai thiếu nữ áo trắng đi ra ngoài.
Nhan Bắc Hàn ho khan một tiếng, ngồi yên không động, mắt lén lút nhìn sắc mặt ông nội, bĩu môi.
Rõ ràng, nàng cũng muốn nghe.
“Con cũng ra ngoài.” Nhạn Nam nói.
“Ông nội”
Nhan Bắc Hàn làm nũng: “Con rất có hứng thú với Dạ Ma. Con cũng nghe một chút...”
“Ra ngoài.”
Nhạn Nam cau mày, trừng mắt.
“Đi thì đi! Ai thèm nghe lắm đấy!”
Nhan Bắc Hàn dậm chân đi ra ngoài, giẫm lên sàn nhà kêu cộp cộp, biểu thị sự bất mãn mãnh liệt của mình. Trước kia chỉ cần mình làm thế, ông nội sẽ gọi mình về, Nhan Bắc Hàn mong chờ.
Nhưng lần này cho tới khi nàng đi ra ngoài, Nhạn Nam cũng không gọi nàng về.
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Nhạn Nam vung tay, một đạo kết giới cách âm ngăn cách tất cả.
Ấn Thần Cung vẫn quỳ trên mặt đất, hơi thở cũng không dám mạnh.
Hắn vạn vạn không ngờ tới, Nhan Bắc Hàn mời mình ăn cơm, vậy mà lại gọi Phó Tổng giáo chủ Nhạn tới làm bồi.
Vinh sủng đột nhiên biến thành kinh hãi!
Suýt chút nữa là hồn phi phách tán.
“Đứng lên đi.”
Nhạn Nam nhàn nhạt nói.
“Thuộc hạ không dám.” Ấn Thần Cung ngay cả thở cũng không biết, hơi hỗn loạn.
Nhạn Nam cười nhạt, vậy mà lại quan tâm hỏi: “Ngươi ăn no chưa?”
Ấn Thần Cung suýt nữa không biết trả lời thế nào, vội vàng dập đầu: “Thuộc hạ ăn no rồi.”
“Vậy chúng ta qua bên kia nói chuyện.”
Thân hình Nhạn Nam bay ra ngoài.
Ấn Thần Cung hơi mê muội.
Ý gì vậy?
Tổng không phải là vì Nhan Bắc Hàn chưa ăn xong nên muốn để lại thức ăn chứ? Cho dù là Ấn Thần Cung ta, gặp phải tình huống này, sau khi nói chuyện xong quay lại cũng là phải làm một bàn mới.
Phó Tổng giáo chủ Nhạn không thể tiết kiệm như vậy chứ?
Đi theo Nhạn Nam tới một bên.
Chỉ thấy Nhạn Nam tùy tay lấy ra một khối Tử Tinh Ngọc từ sau rèm cửa, nghiền trong lòng bàn tay, hóa thành bột phấn.
Tức thì một luồng linh khí tinh thuần tỏa ra.
“Con bé này, giờ tâm cơ nhiều, thủ đoạn cũng nhiều, còn phải phòng nó hai chiêu.”
Nhạn Nam cưng chiều cười cười.
Ấn Thần Cung giờ đối với Nhan Bắc Hàn đã bội phục sát đất!
Con bé này giỏi thật!
Ngay cả cuộc trò chuyện của Nhạn Nam mà cũng muốn nghe lén.
Thật là lợi hại.
Bên ngoài.
Nhan Bắc Hàn trong tay cầm một khối Tử Tinh, đột nhiên sắc mặt thay đổi, vô cùng ảo não: “Ông nội đúng là cáo già! Thật đáng ghét.”
Hận hận dậm chân.
Hồng di ho khan một tiếng. Không nói gì.
Thầm nghĩ đây chẳng phải là cách hai ông cháu các ngươi thay phiên dỗ dành nhau sao?
Đối với Nhan Bắc Hàn, Hồng di hiểu rõ hơn bất kỳ ai; thậm chí còn hiểu rõ con bé này hơn cả mẹ ruột của Nhan Bắc Hàn.
Biểu hiện bên ngoài của Nhan Bắc Hàn luôn là kiểu đại khái, tính cách nóng nảy, trực tính, nói là làm, ngây thơ đáng yêu, dung mạo như tiên, phong hoa tuyệt đại, không có tâm cơ gì, lại càng không có dã tâm.
Tuy cao cao tại thượng, nhưng thực sự ở chung lại không hề mệt mỏi chút nào.
Nhưng chỉ có Hồng di và Nhạn Nam biết, con bé này tuyệt đối không phải dáng vẻ thể hiện ra ngoài.
Nếu thực sự tính khí như vậy, Nhạn Nam cũng sẽ không cưng chiều như thế.
Nhan Bắc Hàn thực sự, rất ít người nhìn thấy.
“Giờ chắc không sao rồi.”
Khi ở riêng, Nhạn Nam không có loại khí thế cao cao tại thượng nắm giữ thiên hạ đó, ngược lại rất ôn hòa, rất nhân từ.
Nhưng Ấn Thần Cung tuyệt đối không dám cho là vậy.
Nhạn Nam dù có nhân từ thế nào, thì đó cũng là Đại Ma đầu vị thế cao mà Ấn Thần Cung nằm mơ cũng không thấy nổi!
Nhạn Nam ngồi trên ghế, Ấn Thần Cung lại muốn quỳ xuống.
“Đừng quỳ, đứng nói đi.”
Nhạn Nam cười nhạt, nói: “Lần này gọi ngươi tới, là muốn tìm hiểu một chút về nhà vô địch của kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần này, Dạ Ma.”
Trái tim Ấn Thần Cung đập thình thịch.
Sao lại thế này?
Dạ Ma từ khi nào trở nên quan trọng thế này?
“Có lẽ ngươi còn chưa biết, Dạ Ma đã bị Đông Phương Tam Tam để ý tới rồi.”
Nhạn Nam nhàn nhạt nói.
“Vâng, Đông Phương quân sư đã hạ lệnh tuyệt sát thủ hộ giả, muốn giết chết Dạ Ma.”
“Đó là tung hỏa mù.”
Nhạn Nam nhàn nhạt nói: “Bởi vì thân phận của Dạ Ma được bảo mật, cho nên bên phía thủ hộ giả căn bản không biết tin tức về Dạ Ma, cho nên lệnh tuyệt sát gì đó, chẳng có tác dụng gì cả. Hắn chỉ mượn cái danh lệnh tuyệt sát Dạ Ma, để chém giết đệ tử lịch luyện của Tổng giáo chúng ta mà thôi.”
Ấn Thần Cung ngẩn người.
Điểm này, thật sự không nghĩ tới.
Nhưng nghĩ kỹ lại, làm vậy đúng là rất hợp với tính khí và phong cách làm việc của vị Đông Phương quân sư kia.
“Ngay cả Đông Phương Tam Tam cũng không tìm được người, ta rất hứng thú. Rốt cuộc là làm sao làm được?”
Nhạn Nam quả thực rất hứng thú.
Ông ta đều không thể tưởng tượng nổi, ngay cả Đông Phương Tam Tam cũng không có cách tìm được Ma đầu, rốt cuộc là loại tồn tại như thế nào. Hơn nữa trâu bò hơn là, Duy Ngã Chính Giáo nhiều thế gia minh sát ám phóng như vậy, vậy mà cũng không tra ra được!
Bí ẩn tới mức độ này quả thực là không thể tin nổi.
Nghe thấy câu này, Ấn Thần Cung cũng là một mặt vớ vẩn, thậm chí còn có cảm giác kỳ lạ dở khóc dở cười.
Đó là một cảm giác vặn vẹo kiểu 'có ý trồng hoa hoa không nở, vô tình cắm liễu liễu lại xanh'.
“Khởi bẩm Phó Tổng giáo chủ, chuyện này nói ra rất dài, hơn nữa trong đó, thực sự có rất nhiều trùng hợp. Mới tạo thành tình huống kỳ diệu như hiện tại.”
“Vậy thì kể lại từ đầu đi.”
Nhạn Nam nửa nằm trên ghế, nhắm mắt lại.
Ấn Thần Cung cung kính đứng đó, nói: “Thật ra lúc ban đầu, thân phận của Dạ Ma chỉ là một giáo chúng ở tầng thấp nhất, là một vị cung phụng đi ra từ trong giáo, đảm nhiệm sứ giả truyền linh, tìm kiếm thiếu niên tư chất tốt... Bởi vì, những ngũ linh cổ chưa qua xử lý và tối ưu hóa của giáo phái chúng ta, nếu ở bên ngoài sử dụng, không phải thiếu niên tư chất cực cao, căn bản không chịu nổi, sẽ chết ngay tại chỗ.”
Nhạn Nam nhắm mắt, không nói một lời, hơi thở dài lâu, dường như đã ngủ.
Nhưng Ấn Thần Cung biết Nhạn Nam tuyệt đối chưa ngủ.
Từng chữ, ông ta đều đang nghe.
Đứng đắn đứng đó tiếp tục báo cáo: “... Vị cung phụng tên Tôn Nguyên này phát hiện... thu đồ... phát hiện... quay về trong giáo khoe khoang, mình tìm được thiên tài, còn bị nhóm người đánh cho một trận.”
“Bởi vì lúc đó Nhất Tâm Giáo chúng ta muốn hành động đối với Thiết Huyết Bảo bên kia, cho nên ta mang theo mấy vị cung phụng cùng...”
“...phát hiện, tư chất... quan trọng nhất là, khi thực hiện lễ rửa tội nhập giáo, thần niệm dẫn dắt của Thiên Ngô Thần vậy mà thể hiện ra ý thưởng thức rất rõ ràng.”
“Sau đó ta liền truyền thụ một bộ Huyết Linh Thất Kiếm thử nghiệm...”
“Đợi đã!”
Nhạn Nam đột nhiên mở mắt, mày nhíu lại, trong mắt tinh quang bắn ra, tức thì một luồng khí thế cuộn trời đổ xuống: “Ngươi vừa nói cái gì? Thiên Ngô Thần thưởng thức?”
Ấn Thần Cung bị luồng khí thế này trực tiếp áp chế xuống đất, trán chạm đất: “...Vâng, là khi ở trong lễ rửa tội nhập giáo, thần niệm dẫn dắt của Thiên Ngô Thần, biểu hiện ra ý thưởng thức rõ ràng.”
Nhạn Nam hít sâu một hơi, thu hồi khí thế, lại nhắm mắt lại, nói: “Ngươi kể tiếp đi.”
“Sau đó tên nhóc đó lúc ấy mới tu vi Võ Sĩ, xem qua một lượt Huyết Linh Thất Kiếm, vậy mà có thể nhớ được, hơn nữa tư thế bộ pháp, đều là chuẩn mực. Lúc đó thuộc hạ thấy là một hạt giống tốt, liền ban tên hiệu Dạ Ma...”
“Sau đó...”
“Cho tới Bạch Vân Võ Viện... sau đó...”
“Sau đó nữa, chính là kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần, do Nhất Tâm Giáo lúc đó xảy ra tai nạn, Phó giáo chủ... cho nên dẫn đến thuộc hạ không còn ai để dùng...”
Bài kể này của Ấn Thần Cung, đều không nói một lời dối trá nào.
Bao gồm tất cả sai lầm mình phạm phải, cũng không thiếu một chữ.
“Lúc đó Dạ Ma mới là Võ Đạo Đại Tông Sư, còn chưa tới cấp Võ Tướng. Nhưng thuộc hạ đã không còn... chỉ có thể gắng hết sức thúc giục, sau đó Dạ Ma...”
“Cuối cùng xông tới cấp Tướng... trong kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần...”
“Sau đó, do bản thân y còn mang nghi ngờ, cho nên, luôn bị nhắm tới, sau đó, liền tiến vào Trấn Thủ Đại Điện nhậm chức chấp sự. Cho tới bây giờ, đã là Tổng chấp sự Trấn Thủ Đại Điện Bạch Vân Châu.”
“Mà do Dạ Ma giết chóc trong kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần, dẫn đến thân phận Dạ Ma này không thể công khai, không còn cách nào khác, chúng ta nghĩ cách, để y lại hóa danh Tinh Mang, làm Đà chủ phân đà Bạch Vân Châu... chính là phân đà lần này, thật ra là một tay Dạ Ma tạo ra.”
Nhạn Nam cũng không nhịn được kinh ngạc: “Phân đà này, vậy mà cũng là Dạ Ma tạo ra? Tên nhóc này còn có tài năng lãnh đạo khai phá như vậy?”
“Phải, đúng là một tay y tạo ra. Hơn nữa từ đầu tới cuối, ta không phái một người nào cho y. Hoàn toàn là y tự mình tay trắng làm nên từ con số không.”
Ấn Thần Cung giờ đối với Dạ Ma thì vô cùng hết lòng khen ngợi, giống như là đứng trước lãnh đạo lớn có thể quyết định tiền đồ, liều mạng ca tụng con trai mình có năng lực thế nào vậy.
“Vậy, nói nghe xem.”
Thế là Ấn Thần Cung lại bắt đầu, từ khi Dạ Ma thăng chức Đà chủ, mình giao cho y nhiệm vụ mỗi tháng 50 vạn lượng bạc bắt đầu, cho tới khi được Tổng bộ biểu dương. Dạ Ma đã làm thế nào, dùng thủ đoạn gì, làm thế nào kiểm soát lòng người, làm thế nào dẫn dắt biết nghe lời, làm thế nào họa thủy đông dẫn, làm thế nào tâm ngoan thủ lạt...
Hắn biết, những thứ này, đối với Duy Ngã Chính Giáo mà nói, đều là ưu điểm!
Nhạn Nam nghe rất hứng thú, hơn nữa Nhạn Nam với tư cách là Tổng giáo chủ, cân nhắc nhiều hơn Ấn Thần Cung, nhìn một cái là thấy Dạ Ma đang trải đường.
Dã tâm không nhỏ nha... Nhạn Nam sờ cằm, trầm tư.
Cuối cùng cũng nói xong chiến tích của Đà chủ Tinh Mang, Ấn Thần Cung lại quay ngược trở lại, bắt đầu kể trải nghiệm của Dạ Ma.
Lần này Ấn Thần Cung là dốc hết vốn liếng.
Không hề giấu diếm chút nào.
Bao gồm cái chết của Tôn Nguyên, bao gồm Phương Triệt báo thù, bao gồm đủ loại xen vào của Đà chủ Tinh Mang, cách Chấp sự Phương Loạn vào, bao gồm các giáo phái chèn ép, bao gồm đủ loại hãm hại đồ sát, thậm chí bao gồm cả việc mình ép Dạ Ma chém giết Trấn thủ giả...
Dốc hết ruột gan ra kể.
Giống như Phương Triệt đối diện với Đông Phương Tam Tam vậy.
Ấn Thần Cung đối diện với Nhạn Nam cũng là cảm giác y hệt: Nếu người trước mắt này không đáng để ta tin tưởng, thì trên đời này, không còn người thứ hai nào có thể tin tưởng được nữa!
Đạo lý y hệt.
Cho nên tiết lộ bí mật gì đó, Ấn Thần Cung căn bản chưa từng nghĩ tới.
Nhạn Nam tới tận khi nghe xong, mới cuối cùng mở mắt, thần sắc trong mắt rất khó hiểu.
“Hóa ra là vậy. Chuyện này, có thể nói là... vô cùng quỷ thần xui khiến.”
Nhạn Nam không nhịn được muốn cười, nói một cách nghiêm túc, chính là mấy vụ ngoài ý muốn, dẫn đến thân phận của Dạ Ma vậy mà thành bí mật lớn nhất thiên hạ.
Ngay cả Đông Phương Tam Tam tính không bỏ sót cũng tuyệt đối không nghĩ tới.
Người mà hắn một lòng muốn bắt ra giết Dạ Ma, vậy mà chính là Trấn thủ giả dưới trướng hắn.
Hơn nữa chỉ là một tiểu chấp sự.
“Bước này, quỷ thần xui khiến thật sự đi quá tuyệt.”
Nhạn Nam càng nghĩ càng cảm thấy, chuyện này thật sự là mẹ nó... quá kỳ diệu.
Cho dù có người vắt hết óc đi sắp đặt, cũng không thể làm được sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, lại sắp đặt hoàn hảo tới mức này.
“Tuyệt thật!”
Nhạn Nam sau khi thưởng thức lại một phen, bật thốt lên khen ngợi một câu: “Dạ Ma, đúng là nhân tài!”
Ấn Thần Cung khom người, không dám nói lời nào.
“Đây là một thiên tài võ đạo.”
Nhạn Nam nhắm mắt, từ từ tính toán: “Y từ khi bái sư Tôn Nguyên đó... tu vi Võ Sĩ tam phẩm, cho tới bây giờ... vừa đúng một năm thôi phải không?”
“Phải, tính tròn là một năm.”
“Vậy Dạ Ma giờ tu vi gì?”
“Vương cấp. Vừa mới đột phá!”
“Một năm thời gian, từ Võ Sĩ, tới Võ Sư, Võ Tông, Đại Tông Sư, Võ Tướng, Võ Soái, Võ Hầu, Võ Vương... một năm thời gian, vượt qua 61 phẩm giai.”
Nhạn Nam lặng lẽ tính toán, nói: “Trung bình 6 ngày một phẩm.”
“Phải.”
“Hơn nữa không dùng bất kỳ đan dược hỗ trợ tu luyện nào, không dùng bất kỳ đan dược tăng tiến tu vi nào.”
Nhạn Nam lẩm bẩm.
“Dạ Ma... từng trong kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần, cướp quả Thủy Vân Thiên của Nhan Bắc Hàn đại nhân.”
Ấn Thần Cung cẩn thận nói.
“Một quả Thủy Vân Thiên, tuyệt đối không có công hiệu như vậy.”
Nhạn Nam quả quyết nói: “Gia tộc nhỏ, không nội hàm, lại một bước lên mây, đây là tư chất.”
Ông cau mày, nói: “Suốt dọc đường đi tới giờ, ngươi cho bao nhiêu thứ củng cố bản nguyên?”
“Rất nhiều!”
Ấn Thần Cung cười khổ, nói: “Cộng lại, ba cỗ xe ngựa không chứa hết.”
“Cũng không nhiều.”
Nhạn Nam trầm ngâm, nói: “Nước cờ này đã quỷ thần xui khiến mà đi tới bước này, không thể dễ dàng lãng phí được.”
“Hiện tại... điểm yếu lớn nhất trên người y, là lịch sử đen tối ở Bích Ba Thành lúc ban đầu?”
“Đúng. Chỉ điểm đó, có dấu vết Nhất Tâm Giáo chúng ta ở trong đó, cũng chính vì vậy, luôn không được bên kia tin tưởng.”
Ấn Thần Cung nói: “Tuy nhiên người biết chuyện này bên kia, cũng chỉ giới hạn ở mấy người trong Trấn Thủ Đại Điện đó. Là muốn lợi dụng thân phận của y, dò xét tin tức của chúng ta.”
“Hửm?” Nhạn Nam cau mày.
“Cũng chỉ biết Phương Triệt có thể liên quan tới Nhất Tâm Giáo, nhưng không biết y chính là Dạ Ma.”
Ấn Thần Cung giải thích chi tiết.
Nhạn Nam gật đầu.
Nhàn nhạt nói: “Điểm này, cũng cần xóa bỏ. Nếu không, Dạ Ma ở Trấn Thủ Đại Điện, cũng không tiến xa được.”
“Nhưng gia tộc ở Bích Ba Thành đó, người đều chết sạch rồi... muốn xóa sạch, cũng không có cách nào.” Ấn Thần Cung thở dài.
Hắn còn muốn xóa đi lịch sử đen tối này của Phương Triệt hơn bất kỳ ai.
Nhưng thật sự không còn cách.
Nhạn Nam cau mày: “Chuyện này, lúc đó ngươi làm thật sự là quá cẩu thả.”
“Vâng, thuộc hạ giờ nghĩ lại, hối hận nhất chính là chuyện này, không làm chu toàn.”
Ấn Thần Cung cũng đầy vẻ hối hận, nói: “Lúc đó Phương Triệt vẫn chỉ là con tép, hơn nữa ở nhà ngoại, không có bao nhiêu tài nguyên, cho nên y khi thấy tài sản của Tô gia đó, theo bản năng liền muốn lấy qua đổi tài nguyên; mà lúc đó, y cũng còn cách xa mức có thể được ta coi trọng. Thế là cứ thuận nước đẩy thuyền thôi.”
“Dù sao cũng chỉ là giáo chúng nhỏ tầng thấp nhất, ai, thuộc hạ căn bản không nghĩ tới Phương Triệt càng đi về phía trước, càng lập công nhiều, càng làm việc đẹp, vị trí càng lúc càng quan trọng... muốn đi xóa đi lịch sử đen tối, lại đã căn bản không kịp nữa rồi. Tới khi kế hoạch Nuôi Cổ Thành Thần kết thúc, chuyện này, suýt chút nữa đã thành một tâm bệnh của ta.”
Ấn Thần Cung giờ đối với chuyện này hối hận không chỉ một chút.
Nhạn Nam trừng hắn một cái, nói: “Giờ, cũng là một tâm bệnh của lão phu.”
Ông cau mày, trầm ngâm.
Trong mắt Nhạn Nam, chuyện này, lại là mình quỷ thần xui khiến mà chiếm thế thượng phong so với Đông Phương Tam Tam.
Ai mà biết được, Ấn Thần Cung vậy mà có thể dùng con tép nhỏ bày một cục diện như vậy?
Dùng Võ Sĩ để bố cục... nói thật, loại thao tác này, Nhạn Nam có nát óc cũng không nghĩ ra.
Hơn nữa Nhạn Nam có thể rõ ràng là: Ngay cả người bày ra cục diện này là Ấn Thần Cung, cũng tuyệt đối không ngờ tới cục diện này, con tép nhỏ này sẽ trưởng thành tới mức độ như vậy.
Cho nên... tất cả đều là sự nhầm lẫn không thể tin nổi, dẫn tới kết quả như vậy.
“Chuyện như vậy, người bày cục đứng trước mặt lão tử báo cáo chi tiết, lão tử nghĩ nửa ngày cũng không hiểu nổi; cũng không trách được tên Đông Phương Tam Tam kia căn bản không có manh mối.”
Nhạn Nam đột nhiên đắc ý lên.
Tuy hiện tại chỉ là một Vương cấp nhỏ bé, nhưng... Đông Phương Tam Tam ngươi chẳng phải xưng là trí giả số một đại lục sao? Sao ngươi lại không nghĩ tới người của lão tử lại nằm trong đội ngũ dưới trướng ngươi?
Còn bắt? Bắt cái gì mà bắt!
Khen ngợi liếc nhìn Ấn Thần Cung một cái, hèn gì giáo chủ của giáo phái hạ thuộc này nói thế nào cũng không chịu lộ ra, hóa ra trong đó có ẩn tình lớn thế này.
Đây là việc tốt lớn a.
Nhưng vấn đề hiện tại là, hành động vơ vét tài nguyên để có được tài nguyên khi Phương Triệt còn nhỏ yếu, để lại vết nhơ Nhất Tâm Giáo.
Vết nhơ này tuyệt đối không lớn.
Nhưng lại cứ trở thành lực cản lớn nhất trên con đường thăng tiến.
Trong trận doanh thủ hộ giả, có vết nhơ mang nội hàm Ma giáo thế này, trực tiếp là không được tin tưởng. Hơn nữa, vạn nhất vết nhơ này, bị người dưới báo cáo lên chỗ Đông Phương Tam Tam, hậu quả căn bản không dám nghĩ tới.
“Khả năng Đông Phương Tam Tam nhận được báo cáo loại này lớn bao nhiêu?”
Nhạn Nam cau mày nghĩ.
Khả năng loại này rất nhỏ.
Căn bản bằng một lãnh đạo cấp huyện báo cáo một chuyện nhỏ trong phạm vi quản lý của mình lên lãnh đạo tối cao. Nhưng cũng không thể không phòng!
“Khai cục hơi thô rồi.”
Nhạn Nam cau mày cân nhắc, vết nhơ này, bắt buộc phải xóa bỏ.
Ấn Thần Cung run rẩy đứng khom người.
Hắn đang nghĩ, vừa rồi mình kể, có một phần mang thành phần biện giải, tuy thực tế mình đúng là không biện giải gì, mà là đang kể tình huống thật lúc đó, nhưng Phó Tổng giáo chủ có nghĩ mình đang ngụy biện không?
Đây là ấn tượng rất quan trọng. Nếu Phó Tổng giáo chủ Nhạn cho rằng mình không dám chịu trách nhiệm, vội vàng rũ bỏ quan hệ, thì hỏng rồi.
Nhạn Nam khẽ trầm ngâm, nói: “Lập công cho Trấn Thủ Đại Điện thì sao?”
Ấn Thần Cung cười khổ: “Phương pháp này, đã dùng qua, nhưng Dạ Ma dù sao hiện tại tu vi quá thấp, lập đại công không hợp lý, hơn nữa bên ta... cũng không có đại công gì có thể sắp đặt. Chỉ lập công nhỏ, từ từ tích lũy.”
Nhạn Nam giận dữ: “Ngươi biết rõ như vậy, ngươi vậy mà còn ép y giết mười tâm phúc của Trấn Thủ Đại Điện, đúng là ngu không thể tả!”
Ấn Thần Cung vô cùng hối hận: “Thuộc hạ giờ hối hận nhất chính là chuyện này, dẫn đến hậu quả quá lớn... nếu biết sớm, thuộc hạ nói thế nào cũng sẽ không... nhưng tấm danh thiếp này...”
“Có ngũ linh cổ còn cần danh thiếp?”
Nhạn Nam nhìn Ấn Thần Cung, trong lòng thầm có một cái nhìn: Người này tâm hồn hẹp hòi, có thể dùng, nhưng không thể trọng dụng.
“Dạ Ma tuy ẩn nấp thành công, nhưng chức vị hiện tại quá thấp, còn chưa thể trọng dụng. Tiếp tục bồi dưỡng.”
Giọng Nhạn Nam trầm thấp, nói: “Cho dù hiện tại bại lộ, cũng chẳng làm nên trò trống gì, càng không đe dọa được Đông Phương Tam Tam, ngay cả cảm giác buồn nôn cũng không có. Quá thấp, quá yếu rồi.”
“Sau này toàn lực bồi dưỡng địa vị của Dạ Ma ở Trấn Thủ Đại Điện, tìm cơ hội, thanh trừ những kẻ biết chuyện năm đó của Dạ Ma, rồi sắp đặt một lý lịch hoàn hảo. Để chuẩn bị cho tương lai xung kích vị trí cao.”
“Thời gian còn nhiều, chúng ta đợi được.”
Nhạn Nam hơi cau mày, sau khi nghe Ấn Thần Cung khảo nghiệm Dạ Ma đủ kiểu, ông ta cơ bản đã xác định được độ tin cậy của Dạ Ma.
Nhưng rốt cuộc thế nào, còn phải tự mình xem mới được.
Nhưng Dạ Ma hiện tại thực lực quá thấp, căn bản không có tư cách để Phó Tổng giáo chủ Nhạn nhìn một cái.
Nếu tương lai, Đông Phương Tam Tam phát hiện người kế thừa của mình, vị đại viên hay cự đầu mà hắn coi trọng, vậy mà là người của Duy Ngã Chính Giáo... không biết sẽ nghĩ gì?
Nhạn Nam nghĩ tới, mày đang cau chặt liền giãn ra, hóa thành nụ cười nhạt.
Ông ta rất kỳ vọng.
“Ở bên này, cũng cần nâng cao tương ứng, điểm này, sau này có thể báo cáo riêng với ta. Tuy nhiên, không có chuyện lớn đừng báo cáo tin tức lung tung.”
“Vâng, thuộc hạ hiểu.”
Ấn Thần Cung vui mừng tới cực điểm!
Ta... thực sự đã đạt tới đỉnh cao cuộc đời rồi.
Ta vậy mà có được tư cách báo cáo riêng với Phó Tổng giáo chủ Nhạn.
Sau đó hắn ngày càng cảm thấy, bước mình bồi dưỡng Dạ Ma này, đi thật sự quá tuyệt.
Ai mà ngờ được nhân duyên trùng hợp gặp thời thế, vậy mà có thể tạo ra kết quả kịch tính như vậy?
Mang theo tâm tình triều thánh, thêm phương thức liên lạc của Phó Tổng giáo chủ.
Nhạn Nam cau mày, hỏi một câu: “Cái người Tôn Nguyên đó... tên là Tôn Nguyên phải không?”
“Phải.”
“Hắn chết thế nào?”
“Là... gia tộc ở Tổng bộ, nghe nói là chuyện của Lý gia và Vương gia làm.” Ấn Thần Cung cẩn thận nói.
“Lý gia và Vương gia nào?”
“Nghe nói là...”
Ấn Thần Cung kể hết những gì mình biết.
“Dạ Ma đã giết kẻ ra tay rồi?”
“Phải.”
“Vậy mối ân oán này, tốt nhất là xóa bỏ đi thì hơn.” Nhạn Nam trầm ngâm.
“Khởi bẩm Phó Tổng giáo chủ, Dạ Ma vì chuyện này, đã thề với Thiên Ngô Thần, lập thề tương lai, phải giết sạch hai nhà gà chó không tha, ngay cả một con giun trong đất nhà Vương gia Lý gia cũng phải chẻ dọc ra.”
Ấn Thần Cung mồ hôi đầy mặt, run rẩy.
Nhạn Nam cũng cạn lời: “Thề độc như vậy... cái này thật sự là khác người. Giun chẻ dọc ra...”
Nhạn Nam đã lâu không có tâm trạng buồn cười, giờ cũng có chút không nhịn được mà bật cười.
“Đã vậy... vậy thì sau này xem sao.”
Nhạn Nam thở dài.
Thề độc với Thiên Ngô Thần như vậy, không cứu vãn được rồi.
Thấy chủ đề này kết thúc, Ấn Thần Cung thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận xin chỉ thị: “Thuộc hạ có một chuyện, tới nay vẫn chưa quyết định được. Chính là người nhà của Dạ Ma.”
Nhạn Nam khẽ trầm tư, nói: “Nếu Dạ Ma chỉ phát triển trong giáo phái, chuyện người nhà này, ngược lại là điểm yếu. Nhưng y bắc cầu hai bên, đối với thủ hộ giả mà nói, người nhà ngược lại là ưu thế.”
“Hơn nữa các thủ hộ giả cứ qua một thời gian khảo hạch, cũng cần dùng tới. Mà điểm này, là điểm yếu mà chúng ta không thể thay thế. Cho nên, gia tộc nhỏ đó, giữ lại lợi nhiều hơn trừ đi.”
“Ngươi chớ hành động thiếu suy nghĩ.”
“Vâng.”
Ấn Thần Cung trong lòng đã biết rõ.
“Ngoài ra chính là... Nhan Bắc Hàn đại nhân và Dạ Ma đang qua lại, mà công tử Thần cũng vậy, hiện tại... công tử Phong Tinh cũng để mắt tới thân phận khác của Dạ Ma là Tinh Mang.”
Ấn Thần Cung khó khăn lắm mới gặp được Phó Tổng giáo chủ một lần, những gì có thể báo cáo hiện tại đều báo cáo đủ cả.
“Đám nhóc này, từng đứa mắt cũng tinh thật.”
Nhạn Nam cười nhạt, nói: “Chỉ tiếc, Dạ Ma không thể bị bọn chúng nắm giữ được. Hợp tác thì có thể, nhưng nắm giữ thì không. Bố cục non nớt của bọn chúng, đối chọi với Đông Phương Tam Tam, chỉ có thảm bại.”
“...Vâng.”
“Không cần quản bọn chúng, để bọn chúng âm thầm làm là được, nhưng phải nói với Dạ Ma, trong lòng phải biết chừng mực.”
“Vâng.”
“Đối với Dạ Ma lão phu chỉ có một yêu cầu, ngươi phải nhớ kỹ.”
“Xin Phó Tổng giáo chủ chỉ dạy.”
“Vững bước tiến lên, thăng chức từng bước, chớ vội chớ nóng, kiên trì thêm một đoạn thời gian, đều là được cả. Thậm chí mấy trăm năm cả ngàn năm, đều có thể chờ đợi. Bất cứ lúc nào, không được bại lộ.”
Nhạn Nam chậm rãi nói: “Nếu y tự mình có thể trưởng thành, vậy tới khi y đạt cấp Tôn Thánh, ta sẽ để y tới gặp ta.”
“Thuộc hạ hiểu.”
“Chuyện này có ngươi thao tác, không được qua tay bất kỳ người nào khác, mọi việc ngươi phải cẩn thận.”
“Vâng.”
“Đông Phương Tam Tam đề xuất trận giao hữu thế hệ trẻ, chính là muốn tìm ra Dạ Ma để giết, cho nên Nhất Tâm Giáo các ngươi có thể ra danh ngạch, nhưng... đã vậy, Dạ Ma và Tinh Mang không thể xuất chiến rồi.”
Nhạn Nam đối với điểm này trước khi Ấn Thần Cung tới, đã quyết định chắc chắn. Hiện tại chỉ là lấy cả Tinh Mang ra thôi.
Còn về chuyện Dạ Ma của Nhất Tâm Giáo không xuất chiến tất nhiên sẽ bị trọc đầu, đã không quan trọng nữa rồi.
Ấn Thần Cung còn không biết chuyện trận giao hữu thế hệ trẻ gì đó, trong lòng ngơ ngác, miệng liên tục đồng ý.
“Còn nữa, sau trận giao hữu lần này, do Đông Phương Tam Tam không đạt được mục đích tìm ra Dạ Ma, hơn nữa những người lịch luyện Tổng bộ kia cũng đều quay về. Việc mượn đề tài phát huy của Đông Phương Tam Tam lại sẽ không kết thúc.”
Khóe miệng Nhạn Nam cười nhạt.
Ông ta cảm thấy mình đã nhìn thấu kế hoạch tiếp theo của Đông Phương Tam Tam.
Ông phát hiện đối phó Đông Phương Tam Tam thật ra không hề khó: Chỉ cần biết mục đích thực sự của Đông Phương Tam Tam, vậy tiếp theo, hắn sẽ làm thế nào, cơ bản nghiên cứu đã hoàn toàn rõ ràng.
Tuyệt đối chính là quy luật này.
“...Cho nên hắn để thực hiện mục đích này, hành động tiếp theo của hắn, nhất định chính là triển khai nhắm vào Nhất Tâm Giáo của ngươi. Điểm này, không nghi ngờ gì.”
Ấn Thần Cung tức thì kinh ngạc: “À?”
“Hắn muốn giết Dạ Ma, nhưng không tìm được, mà ngươi là sư phụ của Dạ Ma, vậy không tìm ngươi gây phiền phức thì tìm ai?”
Nhạn Nam trừng hắn một cái, nói: “Cho nên tiếp theo, Nhất Tâm Giáo các ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi. Ước chừng sẽ rất gian nan.”
Ấn Thần Cung hít sâu một hơi, nói: “Thần Cung tuyệt đối không dám phụ lòng mong đợi của Phó Tổng giáo chủ!”
“Ừ.”
“Còn về những người thế gia muốn đối phó ngươi... chuyện này ngươi không cần lo.”
Nhạn Nam nghĩ nghĩ, vẫn cho Ấn Thần Cung một viên thuốc an thần.
Ấn Thần Cung tự nhiên không quan trọng, nhưng đồ đệ Dạ Ma của hắn, vậy mà có thể liên quan tới mưu tính của Đông Phương Tam Tam, rất quan trọng.
Cho nên, cho Ấn Thần Cung chút ngọt ngào, cũng là cần thiết.
“Thuộc hạ cảm ơn Phó Tổng giáo chủ.”
“Tốt.”
Mắt thấy cuộc trò chuyện đã kết thúc, Ấn Thần Cung đột nhiên sắc mặt thay đổi.
Dạ Ma gửi tin nhắn tới rồi.
Không nhịn được muốn nói lại thôi.
Nhạn Nam cảm giác nhạy bén: “Hửm?”
“Dạ Ma gửi tin nhắn tới cho thuộc hạ.”
“Tin tức gì?”
Ấn Thần Cung nhìn một chút, nói: “Dạ Ma nói... y ở Trấn Thủ Đại Điện, bị chỉ định tham gia tuyển chọn trận giao hữu hai bên, hỏi ta làm sao bây giờ.”
“Dạ Ma muốn ở bên kia tham gia tuyển chọn trận giao hữu? Còn có chuyện này nữa?”
Nhạn Nam cảm thấy mình đang buồn ngủ lại gặp cái gối, tức thì hứng thú, nói: “Ta xem.”
Ấn Thần Cung ho khan một tiếng, một bên thông báo Ngũ Linh Cổ, hiện ra chữ trên ngọc thông tin, một bên cẩn thận nói: “Đồ đệ này của thuộc hạ, nói chuyện có chút không qua não...”
Hắn còn chưa nói hết, Nhạn Nam đã nhìn thấy đoạn lời kia của Dạ Ma.
“...Sư phụ chuyến này tới Tổng bộ nếu có chuyện gì, đệ tử thề với Thiên Ngô Thần, tương lai tất nhiên giết sạch tất cả thế gia Duy Ngã Chính Giáo!”
Nhạn Nam trên mặt lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Ấn Thần Cung trên mặt mồ hôi tuôn như mưa: “Phó Tổng giáo chủ bớt giận, đứa nhỏ này tính cách có chút cực đoan...”
“Sát tính khá đấy.”
Nhạn Nam nhàn nhạt nói: “Một thế gia giết ngươi, tất cả thế gia bồi táng... chậc, đồ đệ này của ngươi, đối với ngươi là vô cùng tâm phúc a.”
Ấn Thần Cung hổ thẹn thêm ấm áp: “Vâng, đứa đồ đệ này của thuộc hạ, quả thực là trung thành tận tụy.”
Sau đó Nhạn Nam vậy mà lật lên lật xuống, xem mấy đoạn chat khác còn xem được hai trang.
Khóe miệng lộ nụ cười.
Tức thì mới lật xuống xem cái mới nhất.
Ấn Thần Cung chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, Phó Tổng giáo chủ hôm nay hứng thú cao thế, mình trước kia không nói gì với Dạ Ma không nên nói chứ?
Sau đó Nhạn Nam liền nhìn thấy tin nhắn mới nhất Dạ Ma gửi.
“Sư phụ, có chuyện cần báo cáo; nghe nói chúng ta muốn cùng thủ hộ giả tiến hành trận giao hữu thế hệ trẻ, mà Trấn Thủ Đại Điện chọn con vào để con đi tuyển chọn Vương cấp, sư phụ, cái này làm sao đây? Nếu có thể, con vẫn muốn lấy thân phận Dạ Ma đại diện giáo chúng ta xuất chiến, Dạ Ma im ắng lâu quá rồi, uy danh của con đều mất hết rồi...”
Nhạn Nam tặc lưỡi một tiếng.
“Chỉ là một con kiến hôi vừa mới đột phá Vương cấp nhất phẩm, vậy mà còn ‘uy danh của Dạ Ma’... chậc, uy danh...”
Tin nhắn của Dạ Ma: “Nếu đệ tử đại diện cho phía thủ hộ giả xuất chiến, e là sẽ nghiền nát bên kia mất, dù sao thực lực đệ tử hiện tại quá mạnh, đồng giai vô địch không phải thổi đâu, đám con tép bên Tổng bộ kia, một kiếm một tên không thành vấn đề.”
Nhạn Nam liếc mắt nhìn Ấn Thần Cung, có chút cạn lời: “Ngươi bình thường đều dạy đồ đệ thế nào? Chỉ toàn dạy thổi phồng thôi sao?”