"Hắn là Từ Tiểu Thụ!" Thiệu Ất truyền âm nói, giọng đầy ngưng trọng.
"Hắn không phải Từ Tiểu Thụ!" Phong Không mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng trên hòn non bộ, "Từ Tiểu Thụ tu vi bát cảnh, hắn là cửu cảnh!"
"Hắn đột phá rồi!"
"Ha ha, trùng hợp vậy sao?"
"Hắn không dám quay người! Bóng lưng hắn quá giống Từ Tiểu Thụ trong miêu tả tình báo! Tu vi hắn tuyệt đối chưa tới Tiên Thiên! Hắn mặc bạch y, sát thủ sẽ không ngu xuẩn tới mức mặc bạch y!"
Thiệu Ất tuôn ra một tràng, hắn biết những thông tin này Phong Không chỉ cần một hơi thở là có thể suy đoán ra, thậm chí còn suy luận được nhiều hơn hắn.
Nhưng hắn vẫn phải nói, hắn cần đối phương cho một tín hiệu để hắn ra tay.
Cho dù tín hiệu này có thể khiến Thiệu Ất hắn trong nháy mắt vạn kiếp bất phục, nhưng cũng có thể khiến Phong Không có thêm một tia cơ hội chạy trốn.
"Thực sự đơn giản như bề ngoài nhìn thấy sao?"
Phong Không do dự, hắn thừa nhận, hắn đã bị trấn áp rồi!
Dù cho người này, 99,9% chính là Từ Tiểu Thụ!
Nhưng nhỡ đâu hắn không phải thì sao!
Hố to trên mặt đất, gian nhà chính biến mất, rõ ràng bên trong có người mà vừa rồi lại không hề có lấy nửa phần đáp lại... Những cái này giải thích thế nào?!
Thiệu Ất có thể bắt mình dùng mạng của hắn để đánh cược, còn mình có thể làm được lạnh lùng vô tình sao?
Người trước mắt nếu không phải Từ Tiểu Thụ, thì chính là một đại lão đáng sợ còn biết che giấu tu vi hơn cả mình, thậm chí có khả năng là một trong nhóm nhỏ những kẻ đã biến mất từ lâu trong số ba mươi ba người của nội viện!
Hắn không ra tay, hơn nữa chỉ thấy một bóng lưng, vẫn còn lý do để sống tiếp.
Một khi ra tay, liền khiến đối phương có lấy một tia cớ để diệt khẩu.
Vì một Từ Tiểu Thụ, đáng không?
Thiệu Ất đợi mãi không được hồi đáp, trong lòng ba đào cuộn trào.
Phong Không do dự rồi!
Hắn vậy mà lại thấy tên này do dự!
Trời mới biết, điều này đối với sát thủ chuyên nghiệp mà nói đáng sợ đến mức nào.
"Ầm!"
Trên không trung lóe lên tia chớp bạc, mưa đột nhiên lớn hơn!
Đình viện tĩnh mịch vô cùng, chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích.
Người trên hòn non bộ không nói, hai kẻ lầm lạc vào đầm sâu cũng im lặng, có lẽ trong lòng mỗi người bọn họ đều chứa đầy nghi vấn, nhưng lại hiểu rõ... ai mở miệng trước, người đó thua!
---❊ ❖ ❊---
"Bị nghi ngờ, điểm bị động, +1."
"..."
Bảng tin điên cuồng nhảy số, chỉ trong vài hơi thở đã có không dưới mấy trăm dòng tin tức!
Người bí ẩn đứng trên hòn non bộ là ai... còn cần phải hỏi sao?
Chính là Từ Tiểu Thụ!
Tại sao hắn mặc bạch y? Vì không kịp thay chứ sao!
Tại sao hắn không chịu quay người? Vì hắn chính là Từ Tiểu Thụ mà!
Nhưng tại sao hắn lại dám đứng trước mặt hai người kia? —— Bởi vì không còn cách nào khác nữa rồi!
Từ Tiểu Thụ bây giờ ngay cả chân cũng đã nhũn ra, nếu hai tên này lập tức tấn công, hắn thậm chí không chắc có thể tránh né ngay lập tức hay không.
Thế nhưng đợt quan sát vừa rồi cho hắn biết, hai người trước mắt này... kiên nhẫn đủ đầy, tâm tư cẩn mật, mưu tính rồi mới hành động... đây tuyệt đối là những sát thủ đã qua đào tạo chính quy!
Đồng thời, hai người này tuyệt đối sẽ suy nghĩ; hay nói cách khác, vì có người kia ở phía sau, khiến hai người họ không thể không nghĩ nhiều.
Chỉ cần nghĩ nhiều, tất nhiên sẽ suy diễn lung tung!
Trước đó mình xả chiêu loạn xạ khiến trong sân biến thành cảnh tượng này, lúc này ngược lại đã trở thành cọng rơm cứu mạng của mình!
Có thể nghĩ điều họ đang nghĩ, khiến họ nghĩ đến những điều mình muốn họ nghĩ đến, hoặc không muốn họ nghĩ đến, rồi lại phản tư, từ đó khiến tư duy của họ tự do phân tán, suy nghĩ lung tung... Từ Tiểu Thụ thấy hơi choáng...
Nhưng hắn biết, lúc này mình phải nghĩ, đây là vốn liếng duy nhất để sống sót!
Tóm lại, đây là hai kẻ thông minh cộng thêm đại lão tu vi cao cường, mà đối phó với hạng người này, cứng đối cứng chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, chỉ có thể dùng trí thắng.
Có thể sống sót hay không, phụ thuộc vào bộ não của chính mình.
Mà muốn dọa sợ bọn họ, phải nắm giữ thế chủ động, khiến bọn họ thông qua một chút thông tin mình đưa ra, phản suy ngược lại thân phận của mình... từ đó nảy sinh những nghi vấn sau:
"Hắn rốt cuộc là ai? Nếu là Từ Tiểu Thụ, tại sao hắn dám đường hoàng đứng trước mặt hai người mình, cảnh tượng trong sân vì sao lại như thế này?"
"Nếu hắn không phải Từ Tiểu Thụ, vậy cũng là người tới giết Từ Tiểu Thụ, cảnh tượng trong sân liền được giải thích; nhưng bị hai người mình bắt gặp, thực lực của hắn lại hoàn toàn vượt xa chúng ta, tại sao không lập tức ra tay diệt khẩu?"
Từ Tiểu Thụ gan mật đều run rẩy.
Thân phận hiện tại của hắn phải liên tục chuyển đổi giữa hai khả năng này, không thể để đối phương có được một đáp án khẳng định, chỉ có thể để bọn họ đi suy đoán, từ đó làm loạn tấc lòng.
Nhưng mình thực sự có thể suy đoán không sai một ly điều bọn họ đang nghĩ sao? Không thể nào!
Cho nên, hắn cũng im lặng, nói nhiều sai nhiều.
Mà đôi khi đối đãi với người thông minh, vận dụng phép trừ một cách thích hợp, ngược lại có thể đạt được hiệu quả ngoài ý muốn.
Vì vậy hắn chỉ đưa ra một câu cảm thán đúng sai mơ hồ, đã thu hoạch được bảng thông tin điên cuồng nhảy số trong đầu, hắn biết, thế này là đã thành công một phần nhỏ rồi.
Thế nhưng cho dù có 99% xác suất dọa được họ, một khi đối phương thử ra tay, mình chắc chắn phải chết.
Cho nên chặng đường phía sau này phải đi thế nào... nói thật, không nắm chắc!
Từ Tiểu Thụ quay lưng về phía bọn họ, nhưng "Cảm Tri" có thể quan sát rõ ràng biểu cảm khuôn mặt của hai người, đây là chỗ dựa lớn nhất của hắn.
Sự im lặng vẫn tiếp tục, ba người mỗi người một tâm tư, nhưng đều đang đợi đối phương lên tiếng.
Trong đầu, tốc độ nhảy số của dòng "Bị nghi ngờ" giảm mạnh, Từ Tiểu Thụ trong lòng trở nên căng thẳng.
Hai người này còn bình tĩnh hơn hắn tưởng, khiến hắn muốn tiếp lời dẫn dắt cũng không tìm được chỗ chen vào.
Không xong rồi, phải nói chuyện thôi, đợi tiếp nữa chắc là vòng kiểm chứng thứ hai của bọn họ rồi.
Thế nhưng... nói gì đây?
Từ Tiểu Thụ biết câu tiếp theo của mình sẽ quyết định sự sống chết của bản thân, hắn ngập ngừng...
"Hừ, các ngươi cũng tới giết Từ Tiểu Thụ sao?" Hạ thấp giọng.
"Đáng tiếc, chậm rồi." Ý vị thâm trường.
Đùa gì vậy!
Hai câu này mà thốt ra, chẳng phải là "lạy ông tôi ở bụi này" sao? Chỉ có kẻ ngốc mới nghĩ thế thôi!
---❊ ❖ ❊---
Phong Không đôi mắt chim ưng nhìn chằm chằm vào người trên hòn non bộ, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.
Mồ hôi sau gáy hòa cùng nước mưa chảy xuống, hơi lạnh thấm từ ngoài vào trong.
Hắn vẫn kiên định tin rằng người này chính là Từ Tiểu Thụ, nhưng, mình đã biểu hiện kinh nghi bất định như vậy rồi, tại sao... tên này vẫn có thể giữ bình tĩnh?!
Hắn liếc mắt một cái cực kỳ vi diệu, Thiệu Ất lập tức nhận được thông điệp. Ra tay!
"Xoẹt!"
Một tiếng cười khẩy giễu cợt, cực nhẹ, nhưng đã ngắt quãng thành công động tác của Thiệu Ất, người trên hòn non bộ dường như đang cúi đầu lẩm bẩm, "Không nhịn nổi nữa sao..."
Hai người suýt chút nữa không nghe rõ hắn đang nói gì, nhưng sự trêu chọc trong lời nói này lại nghe rất rõ ràng.
Hắn giống như đang chơi trò mèo vờn chuột, sống chết đã định, chỉ muốn nhìn thấy sự giãy giụa của con mồi.
Đồng tử Phong Không co rút, cả người phát lạnh.
Hắn nhìn thấy!
Hắn thậm chí còn không quay người, sự ăn ý cực kỳ vi diệu giữa mình và Thiệu Ất, làm sao hắn có thể nhìn thấy được?!
"Rốt cuộc là có ra tay hay không đây!" Thiệu Ất sắp phát điên rồi.
Hắn dù có ngu đến đâu cũng biết hai đại lão này đang chơi đấu trí tâm lý, nhưng hắn không xen vào được, hắn chỉ có thể đợi Phong Không cho hắn tín hiệu.
Mà bây giờ... tín hiệu lại mẹ nó đứt đoạn rồi!
"Mẹ kiếp!"
Thiệu Ất sụp đổ rồi!