Phong ba đã lặng. Khách sạn Đa Linh.
"Hự!" Từ Tiểu Thụ đột ngột khom lưng, bật dậy khỏi giường.
Hắn cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ rất dài rất dài, trong mơ hắn gặp một gã trung niên, gã đó là một kẻ biến thái, suýt chút nữa đã hành hạ hắn đến chết.
Mắt vừa mở ra...
Mộc Tử Tịch đang dịu dàng đắp khăn nóng cho sư huynh nhà mình lập tức bị máu bắn tung lên trán, cả người văng ngược ra ngoài.
Sau khi va đập vào vách giường, thân hình nhỏ nhắn của nàng liền khảm thẳng vào vách tường.
Choang——
Lúc này, một chậu nước nóng hổi mới va vào thành giường rồi rơi xuống đất, một nửa nước nóng đổ ập lên giường của Từ Tiểu Thụ.
Số còn lại, không sót lấy một giọt, toàn bộ đều tưới lên khuôn mặt đang gục bên mép giường chảy nước miếng của Tân Cù Cù.
"Đệch!!"
Hắn lập tức bị bỏng đến mức tỉnh giấc.
"Nhận được lời nguyền, giá trị bị động +1, 1, 1, 1..."
"Nhận được sự nhục mạ, giá trị bị động +1."
Từ Tiểu Thụ ngơ ngác nhìn hai khuôn mặt đang nghi ngờ nhân sinh trước mắt, rồi lại nhìn quanh căn phòng khách sạn quen thuộc.
Hắn hoàn toàn không hiểu mô tê gì cả.
"Hửm?"
Tân Cù Cù kìm nén bàn tay đang muốn nổi nóng, chống giường đứng dậy, "Ngươi tỉnh rồi?"
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Từ Tiểu Thụ hỏi xong, tự mình cố gắng hồi tưởng lại.
Ký ức không hề bị đứt quãng, hắn mơ hồ nhớ rằng lẽ ra mình phải bị gã trung niên kia làm cho tức chết mới đúng. Kiểu chết không nhắm mắt ấy.
Xem ra hiện tại, không chết?
Gã trung niên đó, sau cùng vẫn cứu mình sao?
Hay là, Tân Cù Cù đã kịp thời chạy đến, xoay chuyển càn khôn, giành lại mình từ tay gã trung niên đó?
"Khi ngươi hôn mê, nói thật lòng là, đã xảy ra rất nhiều chuyện..."
Tân Cù Cù sờ vào khuôn mặt đang nóng ran đỏ ửng, cố gắng để bản thân bớt giận.
Hắn nhớ đến lời dặn của gã trung niên lôi thôi kia, cũng nhớ đến cú chém kinh thiên động địa của Thành chủ phủ lúc cuối, liền không dám phát hỏa.
Gã trung niên đó quá kinh khủng.
Đến Thành chủ phủ mà còn chém như vậy, khiến cho thời khắc cuối cùng, dù là Viên Tam Đao cũng buộc phải lập tức quay về cứu viện.
Đây đâu còn là điều hổ ly sơn nữa, đây rõ ràng chính là nghiền ép bằng thực lực mà!
Một cái Thiên Tang Thành, e rằng thật sự không lọt nổi vào mắt của đại lão cỡ đó.
Mà Từ Tiểu Thụ được hắn để mắt tới... vào giờ phút này, lại trở nên quan trọng đến thế.
Rõ ràng... mình chỉ tới vì Tham Thần, cuối cùng lại biến thành bảo tiêu của thằng nhóc này?
Tân Cù Cù có nỗi khổ không nói nên lời, thở dài: "Nhưng những thứ đó không quan trọng, ngươi chỉ cần biết, ngươi được ta cứu là được."
"Ngươi cứu ta?" Từ Tiểu Thụ hỏi.
"Không sai, nếu không phải ta kịp thời chạy đến, lấy một địch năm, chống đỡ lại trọn vẹn năm đại Vương Tọa, thì gã trung niên kia và người của Thành chủ phủ, chắc đã xé xác ngươi rồi."
Từ Tiểu Thụ: ???
Gương mặt hắn thoáng hiện vẻ hồ nghi.
Thành chủ phủ?
Còn nữa, lấy một địch năm?
Ngươi nghiêm túc đấy à?
Hắn nhớ đến một chỉ của gã trung niên kia, e rằng Tân Cù Cù có đỡ nổi hay không vẫn còn là chuyện khó nói.
Đang định hỏi thêm chút gì đó, thì một giọng nói nghiến răng ken két truyền đến từ phía vách tường.
"Từ-Tiểu-Thụ!"
Từ Tiểu Thụ nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy Mộc Tử Tịch đang ôm đầu, vừa lầm bầm nguyền rủa vừa đi tới.
"Ta không phải đã bảo với nàng, linh nguyên hộ thể phải luôn mở sao?" Từ Tiểu Thụ hơi đau đầu.
Mộc Tử Tịch: "..."
Nắm đấm siết chặt của nàng nới lỏng ra.
Đúng vậy nhỉ!
Có lý thật, tên này trước kia quả thật đã nói như vậy rồi?
Nhưng mà!
Tức chết đi được!
Tiểu cô nương không cam lòng trừng to đôi mắt, trong lòng đầy phẫn nộ.
Tại sao mình lau khăn cho hắn mà cũng phải chịu đựng nỗi đau này chứ.
Nhân gian không đáng!
"Ta đang giúp ngươi thay khăn mặt, vậy mà ngươi lại đánh lén!"
"Xin lỗi, ta không cố ý..."
Từ Tiểu Thụ nhẩm tính mình cũng không giải thích rõ ràng được, liền lập tức vẫy vẫy tay.
Mộc Tử Tịch khựng bước chân lại, "Làm gì?"
"Qua đây."
Trong lòng tiểu cô nương thoáng hiện dự cảm chẳng lành, nhưng bản thân chăm sóc người khác lại bị thương, lúc này, thiên lý phải đứng về phía mình.
Nàng bạo dạn bước tới trước.
"Lại đây, để sư huynh xem nàng bị thương chỗ nào?" Từ Tiểu Thụ vỗ vỗ ván giường, ra hiệu cho nàng ngồi xuống.
"Đây nè!" Mộc Tử Tịch chỉ vào vết rách to bằng ba cái móng tay trên trán, tức đến mức méo cả miệng.
Từ Tiểu Thụ nhìn vết thương lớn như vậy, bản thân cũng thấy ngại.
Hắn ghé sát lại gần, nâng khuôn mặt nàng lên, "Lại đây, sư huynh thổi cho, hết đau liền, ngoan nào."
Mộc Tử Tịch: ???
Con ngươi nàng trừng to hết cỡ, thật sự coi ta là trẻ con à?
Dễ lừa thế sao?
"Hà!"
Đột nhiên, một luồng sinh mệnh lực lớn theo tiếng "hà" của Từ Tiểu Thụ, phun trào ra ngoài.
Cú này, đôi tóc đuôi ngựa của Mộc Tử Tịch lập tức dựng đứng lên, toàn thân lỗ chân lông giãn nở, khuôn mặt đỏ ửng vì mê say, suýt chút nữa là rên khẽ thành tiếng.
Tuy nhiên, vừa nghĩ đến bên cạnh có người, nàng liền lập tức nhịn xuống.
Dù vậy, nàng cũng phát ra một tiếng rên hừ hừ, cơ thể co giật.
"Ngươi..."
"Vô sỉ!"
Cho dù vết thương lập tức khôi phục, tiểu cô nương vẫn đỏ bừng mặt trong tích tắc, buông lại một câu rồi chạy biến như thể đang trốn chạy.
Từ Tiểu Thụ: ???
Vô sỉ?
Ta vô sỉ chỗ nào chứ?
Đây rõ ràng là phương pháp trị thương tốt nhất đấy, con mèo nhà ta muốn có còn cầu không được đây này!
Hắn nhìn sang Tân Cù Cù ở bên cạnh.
Sắc mặt Tân Cù Cù đen sì.
Hắn suýt chút nữa lại rút thiền trượng trong tay ra.
May mà, sinh mệnh đáng quý, cây trượng này không thể rút.
Một lúc lâu sau, hắn mới nhịn ra được một câu: "Ở đây, còn có người ngoài là ta đây này!"
Từ Tiểu Thụ: ???
"Ta làm gì à? Vô sỉ?"
Tân Cù Cù: "..."
"Nhận được lời nguyền, giá trị bị động +1."
Hắn cảm thấy kẻ độc thân như mình đã nhận phải một vạn điểm bạo kích, ngay cả tâm lý muốn trả thù vụ bị bỏng cũng vứt sạch, đứng dậy định bỏ đi.
"Đợi đã." Từ Tiểu Thụ vội vàng gọi hắn lại.
Đống nghi hoặc đầy đầu còn chưa được giải đáp, sao mà cứ bỏ chạy thế nhỉ?
"Ta ngủ bao lâu rồi?"
Tân Cù Cù hừ một tiếng: "Một ngày."
"Một ngày..." Từ Tiểu Thụ cúi đầu trầm tư, một lúc lâu sau mới nói: "Lúc ta hôn mê trước đó, thật sự không xảy ra chuyện gì sao?"
"Có." Tân Cù Cù gật đầu: "Ta đã nói với ngươi rồi."
Từ Tiểu Thụ: "..."
Quỷ mới tin ngươi có thể lấy một đánh năm!
Nhưng gã trung niên kia khó đối phó như vậy, chắc Tân Cù Cù cũng không nắm bắt được môn đạo gì, Từ Tiểu Thụ cũng không suy nghĩ nhiều nữa.
Hồng Cẩu có thể chết, đã là vạn hạnh!
"Vậy, sao ta lại về thẳng tới đây được, ngươi tìm được chỗ này á?" Từ Tiểu Thụ hỏi lại lần nữa, hắn không tin sau khi Tân Cù Cù tìm được mình rồi, còn có thể tìm được phòng khách sạn của mình.
"Tiểu cô nương đó đưa ta tới." Tân Cù Cù bĩu môi về phía cửa.
"Mộc Tử Tịch?" Từ Tiểu Thụ ngạc nhiên: "Sao ngươi lại gặp được nàng?"
Tân Cù Cù cười.
"Gần nửa cái Thiên Tang Thành đều nổ tung, người ta chạy ra hóng hớt, không được à?"
"Ngược lại là ngươi, sao tự nhiên lại nằm giữa trận chiến của Vương Tọa, chuyện này mới là điều chúng ta đều muốn biết."
Từ Tiểu Thụ trầm mặc.
Lúc này hắn mới nhớ lại "Bị Động Chi Quyền" của mình, ngay cả Giới Vực cũng không cản nổi, chắc là đã làm bị thương người vô tội rồi.
Hắn cũng không nghĩ nhiều, dù sao lúc đó, bảo toàn tính mạng đã không dễ dàng gì.
Dùng chiêu gì, sẽ làm tổn thương đến ai, hoàn toàn không thể bận tâm được nữa.
Hoàn hồn lại, Từ Tiểu Thụ nhìn vào đôi mắt tò mò của Tân Cù Cù, chậm rãi lắc đầu.
"Không, ngươi không muốn biết đâu."
Ta nói ra, e rằng ngươi cũng không tin nhỉ!
Tân Cù Cù: "..."
Hắn không nói hai lời, lập tức chạy thẳng ra ngoài.
Hạn mức trò chuyện với thằng nhóc này trong ngày hôm nay, đã dùng hết sạch rồi.
Từ Tiểu Thụ nhìn hai người khuất bóng, lại rơi vào trầm tư.
Hắn vén chăn, đứng dậy, vận động tay chân một chút.
Trạng thái hoàn hảo!
"Một chút di chứng cũng không có..." Từ Tiểu Thụ kinh ngạc, thương thế nặng như vậy, thế mà chỉ một ngày đã khỏi hẳn?
Nếu Hồng Cẩu mà biết, chẳng phải sẽ tức đến mức tỉnh lại rồi chết thêm lần nữa sao?
Ngay lúc này, hắn đột nhiên cảm nhận được bên trong cơ thể mình, xuất hiện thêm một sợi sức mạnh không thuộc về mình.
"Kiếm khí?"
Đây là một đạo kiếm khí màu trắng đang cuộn mình trên đan điền...
Không thể nói là kiếm khí.
Ngược lại, nó giống với "niệm lực bình thường" mà Hắc Lạc Nhai ngộ ra kia...
Nhưng lại không giống!
Chất lượng của "niệm lực bình thường" này cao hơn của mình không biết bao nhiêu lần, hoàn toàn thoát ly khỏi phạm trù bình thường.
"Kiếm Niệm?" Từ Tiểu Thụ như bị quỷ sai khiến, liền thốt ra cái danh từ này.
Đột nhiên, não bộ hắn co giật một hồi, lượng lớn kiến thức không thuộc về mình ùa ra, tựa như vừa tăng liên tiếp mấy chục cấp "Kiếm Thuật Tinh Thông" vậy.
Đợt này suýt chút nữa đã tiễn hắn đi chầu trời tại chỗ.
Từ Tiểu Thụ co giật ngã quỵ xuống đất, phải mất cả nửa ngày mới hoàn hồn lại.
Trong đầu, lượng lớn kiến thức tụ lại kia, một lần nữa hóa thành một bộ cổ tịch dày cộp cổ xưa.
Trên đó có ba chữ lớn:
"《Quan Kiếm Điển》!"