Hội trưởng Luyện Đan Sư.
Kiến trúc hình tháp trông có vẻ cổ kính này, hoàn toàn khác biệt với vẻ lộng lẫy xa hoa của Đa Kim Thương Hành, mang theo chút phong vị cổ xưa, trang nhã.
Nơi này nằm ở khu vực trung tâm thành Thiên Tang, khách khứa qua lại vô cùng đông đúc, thế nhưng mỗi người khi bước qua nơi đây, gần như đều sẽ cố ý thả chậm bước chân.
“Hít!”
Từ Tiểu Thụ hít mạnh một hơi, thân mình run lên bần bật.
“Dược hương nồng đậm quá, người thường nếu sống ở nơi này, chắc hẳn cũng có thể kéo dài tuổi thọ đấy nhỉ!”
Mộc Tử Tịch nắm lấy mái tóc đuôi ngựa của mình, cũng hít hít mũi theo.
Được một lúc lâu, cô bé có chút thất vọng: “Phải rồi, vừa nãy còn ngửi thấy mùi dược hương mà, sao mới chớp mắt đã không thấy đâu nữa rồi?”
Người đi đường qua lại cũng ngẩn ngơ, chuyện này là sao chứ, sao đột nhiên mùi dược hương kia lại biến mất rồi?
Đám đông bắt đầu xôn xao bàn tán, đánh thức Từ Tiểu Thụ đang đắm chìm trong việc hít lấy hít để.
“Ưm……”
Mộc Tử Tịch nhìn hắn hai cái, nghi hoặc nói: “Lại là ngươi làm đúng không?”
“Sao có thể chứ?”
Từ Tiểu Thụ làm ra vẻ mặt khoa trương: “Chẳng lẽ ngươi hít một cái, là có thể hút cạn không khí ở đây sao?”
Mộc Tử Tịch gật gật cái đầu nhỏ: “Ồ ồ, cũng đúng……”
“Đi thôi!”
Từ Tiểu Thụ lên tiếng giục, rồi vội vàng bước vào trong tòa cổ tháp.
Người không đông, ít hơn Đa Kim Thương Hành rất nhiều.
Nhưng từng người một đều có khí chất ung dung quý phái, trông dáng vẻ rất giàu có, rất cao sang.
Từ Tiểu Thụ quan sát một vòng, đi tới trước quầy, nhìn nhân viên tiếp tân xinh đẹp trước mặt, hỏi: “Chào cô, hội trưởng của các người tên gì vậy?”
“Hội trưởng?”
Cô nàng tiếp tân vốn đang định hỏi thanh niên này cần đan dược gì, không ngờ hắn lại tới để tìm hội trưởng?
Thanh niên này là thân phận gì mà đòi gặp hội trưởng?
Tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng phép lịch sự tối thiểu cô vẫn giữ vững, lập tức mỉm cười nói: “Có phải là muốn tìm hội trưởng Sư Đề không ạ?”
“Sư Đề……”
Từ Tiểu Thụ nhìn sang Mộc Tử Tịch: “Là cái tên này sao?”
Tang lão từng đưa cho sư muội nhà mình một phong thư, nói rằng tới nơi này thì phải giao cho hội trưởng nọ.
Từ Tiểu Thụ cũng muốn liếc mắt nhìn thử hai cái, ngặt nỗi tiểu cô nương này cầm bức thư như thể đang gánh vác trọng trách cứu thế, hoàn toàn không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để phá hỏng.
“Ừm!” Mộc Tử Tịch gật đầu thật mạnh.
“Muội xem thư rồi à?” Từ Tiểu Thụ nhướng mày.
“Không có.”
“Thế sao muội biết tên là Sư Đề?”
“Ta không biết.”
“Vừa nãy muội gật đầu đấy!”
“Bên ngoài có viết tên.”
“Ha ha.” Từ Tiểu Thụ tức giận, vậy mà không chịu chia sẻ với mình, đây là loại sư muội gì cơ chứ!
“Muội đợi chút, ta tính toán một chút.” Từ Tiểu Thụ nói với cô nhân viên tiếp tân xong, liền kéo Mộc Tử Tịch lui sang một bên.
Cô nàng trong quầy hoàn toàn ngẩn người.
Đây là tình huống gì thế này?
Đôi trẻ cãi nhau à?
“Nhận được sự hâm mộ, điểm bị động +1.”
“Nói thật đi, bên trong rốt cuộc viết cái gì?” Từ Tiểu Thụ chặn Mộc Tử Tịch ở cửa, hung dữ nói.
Tang lão làm việc cổ quái, hoàn toàn không thể đoán thấu, nếu như một bức thư mà bán đứng hai người bọn họ thì……
Hoàn toàn có khả năng đấy!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Tử Tịch hơi ửng hồng: “Thật sự không xem mà……”
“Muội nhìn vào mắt ta nói lại lần nữa xem!” Từ Tiểu Thụ vỗ một tay lên cánh cửa.
“Bịch” một tiếng vang lên.
Mộc Tử Tịch nào dám nhìn, vành tai đều đỏ cả lên, cô bé chỉ thiếu nước nhắm nghiền mắt lại thôi.
Đúng lúc này, một tiếng quát tháo từ phía cửa truyền tới.
“Đồ cầm thú, mau buông cô nương kia ra!”
Từ Tiểu Thụ: ???
Hắn phải ngẩn người ra một lúc lâu mới nhận ra giọng nói này là đang nói với mình.
Dù sao tư thế hiện tại của hai người bọn họ đúng là giống hệt hành vi xấu xa của mấy tên thiếu niên hư hỏng nào đó.
Nhưng mà……
Cần thiết phải thế không?
Từ Tiểu Thụ chậm rãi quay đầu lại, vừa tức vừa buồn cười.
Đây là Hội Luyện Đan Sư đấy, ai dám làm loạn ở đây chứ?
Hơn nữa, mình nói chuyện với sư muội, từ bao giờ đến lượt người ngoài xen mồm vào vậy?
“Anh hùng cứu mỹ nhân?”
Người tới là một vị công tử mặc y phục vô cùng hoa lệ, khoác áo bào trắng thêu mây phượng, đầu đội quan ngọc thanh, thắt lưng đeo ngọc khắc hình rồng, tay cầm kiếm ba thước.
Tà áo bay phấp phới, phong thái trác tuyệt, khiến Từ Tiểu Thụ ngẩn người mất một chút.
Nam tử tuấn tú đến mức này, ngoài việc nhìn thấy trong gương đồng ra, thì đây là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến.
“Oa!”
Từ Tiểu Thụ quay đầu, kinh ngạc nói với sư muội nhà mình: “Tiểu nha đầu, mùa xuân của muội tới rồi!”
Mộc Tử Tịch: “……”
“Nhận được sự nguyền rủa, điểm bị động +1, +1, +1, +1……”
Cô bé quay đầu, trừng mắt nhìn.
Cái tên này từ đâu chui ra, không có việc gì làm hay sao mà xen vào chuyện người khác!
“Thế phong nhật hạ, thế thái viêm lương!”
Vị công tử kia rút kiếm dài, vẻ mặt chính nghĩa, hiên ngang bước tới.
Từ Tiểu Thụ nghe thấy hai câu này, sắc mặt lập tức thay đổi.
Ngây thơ thế sao, ngươi làm thế này thì cứu mỹ nhân kiểu gì, lời thoại không đạt yêu cầu rồi!
Vị công tử áo trắng lại gần, phát hiện Từ Tiểu Thụ vẫn không hề lay động, một tay chống trên cánh cửa, ngay cả cô nương kia cũng vẫn bị ép dưới thân hắn.
Rõ ràng mình đã ra tay tương trợ, tại sao……
Tại sao cô nương đáng yêu như vậy lại không tranh thủ cơ hội mà rời đi?
Chắc chắn là bị dọa sợ rồi!
Trong mắt công tử lóe lên vẻ phẫn thế kỵ tục, ngày thường hắn vốn là kẻ trượng kiếm tung hoành, uống rượu ngâm thơ, kẻ thù ghét nhất chính là hạng người như thế này trước mắt.
“Buông cô gái kia ra!”
Từ Tiểu Thụ trầm mặc một lát, hồi lâu sau mới nói: “Nhường ngươi đấy?”
Công tử: “……”
“Nhận được sự nguyền rủa, điểm bị động +1.”
Mộc Tử Tịch trong lòng bất bình, lập tức quát lên: “Vô sỉ!”
Công tử: ???
“Cái này……”
Hắn nhìn đi nhìn lại hai lần, nhận ra cô nương này đúng là đang mắng mình.
Đây là chuyện gì thế này?
Anh hùng cứu mỹ nhân, lại bị mỹ nhân mắng ngược lại?
Ta là đang cứu ngươi đấy!
Công tử áo trắng có chút cuống quýt: “Cô nương…… cô nương hiểu lầm rồi, ta không phải ý này, ta là định……”
Từ Tiểu Thụ tiện miệng tiếp lời: “Ngươi định diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân, giẫm ta dưới chân, nhân cơ hội này tiếp cận vị cô nương đây phải không?”
“Thiếu niên à, tỉnh lại đi, cách này lỗi thời từ lâu rồi.”
“Chưa nói tới chuyện chân ngươi không lớn đến thế, có giẫm nổi ta hay không còn là chuyện khác.”
“Chỉ riêng cách tư duy của ngươi, tuy bề ngoài trang trí rất đẹp đẽ, nhưng trong thâm tâm, ngươi và cái hành vi ngươi tự dựng lên trong đầu về ta, có gì khác biệt đâu?”
“Cặn bã!”
Vị công tử áo trắng bị nói cho ngơ ngác, thú thật, ý định anh hùng cứu mỹ nhân hắn đúng là có thật……
Nhưng mà, cặn bã?
Hắn lập tức bị chọc tức, phẫn nộ lên tiếng: “Ngươi……”
“Ngươi cái gì mà ngươi!”
Từ Tiểu Thụ đảo mắt: “Ta nói còn chưa đủ rõ ràng sao?”
Hắn liếc nhìn vị công tử này từ trên xuống dưới, tặc lưỡi cảm thán: “Ngọc tốt bên ngoài, mục nát bên trong.”
Vị công tử áo trắng suýt chút nữa không thở nổi mà ngất đi.
Tên này là cái loại mồm mép tép nhảy gì vậy?
Có thể cho ta nói một câu không!
Dù chỉ một câu thôi!
Thanh kiếm hắn đang cầm đều run lên, miệng vừa động, Từ Tiểu Thụ lại quay đầu nhìn về phía cô gái trước mặt hắn, hỏi: “Loại màu mè hoa lá hẹ này, các cô gái đều thấy đẹp sao?”
Mộc Tử Tịch ngẩn ra, cẩn thận đánh giá khuôn mặt của vị công tử kia, rồi nhìn lại Từ Tiểu Thụ, sắc mặt hơi ửng hồng.
“Không đẹp.”