thần tượng trời sinh

Lượt đọc: 1607 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Nhập học (2)

❊ ❊ ❊

“Vay vốn sinh viên à, cái này tôi cũng không rõ lắm……” Hào Tử nói, sau đó nhiệt tình hẳn lên, “Anh em, thế này đi, một chiến hữu của bố tôi làm ở phòng hậu cần của trường này, để tôi đi hỏi ông ấy xem, nhờ ông ấy nghĩ cách giúp.”

“Đúng đấy, vay vốn sinh viên tuy phải xét mức độ nghèo khó, nhưng quan hệ xã hội cũng quan trọng lắm đấy.” Lâm Cường ra dáng người từng trải gật gật đầu, “Thời buổi này có quan hệ mới dễ làm việc, tên béo cậu cứ giúp Tạ Lãng để ý chút, dù sao sau này cũng làm anh em với nhau bốn năm mà.”

“Phức tạp vậy sao?” Tạ Lãng hơi khó hiểu, vốn sinh viên đều là chuẩn bị cho sinh viên nghèo, nhà ai nghèo thì cấp cho người đó thôi, có liên quan gì đến việc đi cửa sau chứ?

“Ài, anh em à, cậu thật sự chưa hiểu sự đời rồi.” Hào Tử thở dài một tiếng, cũng không biết phải giải thích với Tạ Lãng thế nào, cuối cùng đúc kết một câu: “Sau này cậu sẽ hiểu thôi.”

“Ôi ông nội ơi, sao đã gần sáu giờ rồi, hèn gì bụng tôi đói cồn cào đây này.” Lâm Cường nói lớn, “Đi thôi, dù sao bốn anh em chúng ta đã tụ họp đủ cả, đi ra ngoài ăn mừng một bữa đi.”

“Được, vậy tôi mời.” Tưởng Thành Thực tỏ ra rất hào phóng.

Đại học Tây Nam có diện tích xây dựng lên tới mấy ngàn mẫu, từ ký túc xá nam đi bộ đến cổng trường cũng phải mất gần nửa tiếng đồng hồ.

Vì Hào Tử là người bản địa, đã đến Đại học Tây Nam nhiều lần rồi nên cậu ta rất hiểu tình hình khu vực xung quanh đây. Vừa đi, cậu ta vừa giới thiệu cho ba người bạn cùng phòng rằng quán ăn nào quanh trường vừa ngon vừa rẻ, quán nào chỉ được cái mã mà không có chất, quán net nào rẻ, quán bar nào có phong vị nhất, hay quán karaoke nào có nhiều mỹ nữ ăn mặc hở hang nhất……

“Ơ, sao chỗ này lại mọc ra một cái quán thế này…… ‘Muội Muội Đậu Phụ’, cái tên quán này có chút thú vị đây?”

Mắt Hào Tử mở to, không phải vì có thêm một quán ăn mà cậu ta ngạc nhiên đến vậy, mà là vì cái tên quán này thực sự quá thú vị, nhất là hai chữ “Muội Muội”, đặc biệt thú vị, nghe hay hơn mấy cái kiểu như Sơn Trân Quán hay Hải Tiên Các nhiều.

“Vậy thì chọn chỗ này đi, bản thiếu gia cũng muốn vào xem thử ‘muội muội’ của quán này rốt cuộc có gì đặc biệt.” Tưởng Thành Thực cười ha hả, đi đầu bước thẳng vào trong nhà hàng.

Cũng là uống rượu, nhưng có người uống rượu vui, có người lại uống rượu đắng.

Bên trong một nhà tạm giữ tại Thành Đô, Miêu Cửu đang ngồi uống rượu đắng một mình. Nhắc mới nhớ, rượu này cũng là do hai đàn em của hắn bỏ tiền hối lộ cai ngục mới đưa vào trót lọt được.

Hai tên đàn em lúc này đang canh gác bên ngoài, một tên ghé sát cửa sắt ngăn cách nhà lao nói với Miêu Cửu ở bên trong: “Miêu ca, anh còn dặn dò gì không ạ?”

“Mày nói nhảm đấy à, mau nghĩ cách tìm người đưa tao ra ngoài đi chứ.” Miêu Cửu quát lớn, “Đi tìm cái thằng khốn Hùng Kinh Đào kia kìa, chẳng phải nó bảo sẽ che chở cho anh em chúng ta sao? Ăn của tao bao nhiêu tiền rồi, lúc tao gặp nạn thế này sao nó đến cái rắm cũng không thèm thả một cái thế!”

“Miêu ca, anh nhỏ tiếng chút đi ạ. Hùng sở trưởng chúng em đã tìm rồi, nhưng ông ta nói là do số anh khổ, lại đắc tội đúng vào tay Độc Hồng Mai kia, lúc này có tìm đến Cục trưởng Cục cảnh sát thành phố cũng vô dụng thôi, đừng nói là một sở trưởng nhỏ bé như ông ta.”

“Nhiễm Hề Hề, tất cả là tại con tiện nhân đó.” Miêu Cửu nghiến răng nghiến lợi, sau đó chắc là nhớ tới Tạ Lãng, kẻ đồng lõa kia, lại chửi bới thêm một câu, “Còn thằng nhóc nhà quê đáng ghét kia nữa, tụi mày đi tra cho tao xem nó là gốc gác thế nào, tìm người dạy cho nó một bài học. Ơ, mặt mũi tụi mày sao lại thế kia?”

Hóa ra hai tên lưu manh đã bị đánh bầm dập, vì ánh đèn trong nhà lao lờ mờ nên nãy giờ Miêu Cửu không nhìn thấy.

“Miêu ca, đây gọi là cây đổ bầy khỉ tán đấy ạ.” Một tên lưu manh thở dài nói nhỏ, “Biết anh rơi vào tay Độc Hồng Mai, Hào Tử chiều nay đã dẫn người sang đánh chiếm địa bàn rồi, mấy anh em còn lại đều đi theo phe Hào Tử cả. Hai đứa em lỡ miệng cãi lại Hào Tử mấy câu, liền bị đánh cho một trận. Miêu ca, sau khi anh ra ngoài, nhất định phải đòi lại công bằng cho anh em chúng em đấy ạ.”

“Cái thằng chó Hào Tử đó, vậy mà gan lớn đến thế sao? Chờ tao ra ngoài, chính tay tao sẽ phế nó.” Miêu Cửu gào lên, rồi lại thở dài, “Nhưng chắc tao không ra ngay được, nếu không thì sao Hào Tử dám bén mảng đến địa bàn của chúng ta. Ài, không ngờ một đời anh hùng như Miêu Cửu tao lại lật thuyền trong mương, truyền ra ngoài đúng là làm mất mặt sư phụ tao rồi.”

Nói đoạn, giọng Miêu Cửu nghẹn ngào hẳn đi, xem ra tên trộm vặt này cũng biết tôn sư trọng đạo.

“Miêu ca anh đừng nản lòng, trước giờ anh chưa từng có tiền án, lần này vào chắc một năm rưỡi là ra thôi.” “Đúng đấy Miêu ca, đến lúc đó anh vẫn là một trang nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, anh em chúng em vẫn sẽ theo anh……”

“Theo cái con khỉ!” Miêu Cửu đột nhiên cười lạnh, ánh mắt lóe lên hai tia hung ác, “Hào Tử tưởng miếng bánh ở nhà ga dễ nuốt lắm sao? Loại không biết quy củ như nó, e là bị người ta phế lúc nào cũng không biết đâu!”

“Nhưng Miêu ca, em nghe nói Hào Tử cũng đã cấu kết với Hùng sở trưởng rồi ạ.” Tên lưu manh kia tỏ vẻ bất an. Vì đã chọn phe Miêu Cửu nên họ chỉ có thể vinh nhục cùng Miêu Cửu, giờ Miêu Cửu gặp nạn, ngày tháng của họ cũng chẳng dễ chịu gì.

“Hùng Kinh Đào, hừ, nó là cái thá gì!” Miêu Cửu nhổ bọt, cười trên nỗi đau của người khác nói, “Chúng ta cứ chờ xem, nếu thằng Hào Tử đó mà sống yên ổn được đến rằm tháng sau, thì Miêu Cửu tao xin đi gánh phân ở quê.”

“Hào Tử à Hào Tử, nhà ga tuy là miếng thịt béo bở, nhưng một con chuột nhỏ như mày mà cũng đòi nuốt trọn miếng thịt đó, không sợ bị nghẹn chết à?” Miêu Cửu đắc ý nghĩ thầm.

Không sai, mấy năm nay Miêu Cửu kiếm chác được không ít ở khu vực nhà ga, nhưng ít nhất một nửa số lợi lộc đó hắn đều phải cống nạp lên trên.

Dù sao những thứ như Càn Khôn Nang, Song Dực Giới, sao một tên trộm vặt bình thường có thể sở hữu được chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:795
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một