thần tượng trời sinh

Lượt đọc: 756 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 495
Trên mặt trăng (một)

❊ ❊ ❊

Bí mật nằm trên mặt trăng.

Nếu bí mật thực sự nằm trên mặt trăng, vậy rốt cuộc đó là bí mật gì, và ai có thể "giấu" bí mật đó ở trên mặt trăng được chứ?

Thế nhưng, trên mặt trăng thực sự tồn tại một vài thứ quỷ dị.

Ngay cả đến tận bây giờ, Tạ Lãng vẫn có thể cảm nhận được những thông tin Phượng Văn thần bí truyền đến từ một nơi nào đó trên mặt trăng.

Tức là, trên mặt trăng thực sự tồn tại một vài thứ liên quan đến Truyền Kỳ Tượng Nhân.

Thế nhưng, cụ thể là thứ gì thì Tạ Lãng đương nhiên không thể đoán ra được.

Tuy Tạ Lãng hiện tại đã đạt đến cảnh giới Thần Công, có thể coi là sở hữu sức mạnh sánh ngang thần phật, nhưng nếu bảo rằng muốn một mình đi đến mặt trăng, e rằng vẫn là điều không thể.

Nguyên nhân rất đơn giản, trên mặt trăng căn bản không tồn tại thiên địa bản nguyên lực lượng. Hơn nữa, là một sinh viên đại học, Tạ Lãng hiểu rất rõ mặt trăng là một loại môi trường như thế nào, đó tuyệt đối không phải là nơi ai cũng có thể đến được.

Trừ khi Tạ Lãng có thể làm được việc hấp thụ lực lượng trực tiếp từ trong vũ trụ.

Cảnh giới vi diệu này, Tạ Lãng hiện tại vẫn chưa đạt tới.

Mặc dù sau khi tiến vào lĩnh vực Thần Công, Tạ Lãng cảm thấy cơ thể và vũ trụ tự nhiên hòa làm một, nhưng điều đó không có nghĩa là đã chế ngự được mọi môi trường khắc nghiệt của vũ trụ này. Dẫu cho thân thể của hắn đã trải qua nhiều lần cải tạo, nhưng xét cho cùng vẫn là cơ thể máu thịt.

Nhưng, rốt cuộc thì trên mặt trăng đang cất giấu thứ gì?

"Diệu Pháp Thượng Sư, chẳng lẽ thù lao của ta chỉ có chừng này thôi sao?" Tạ Lãng cố gắng muốn moi thêm một vài thông tin hữu ích từ miệng lão già này.

"Đứa nhỏ, con nên hiểu đạo lý biết đủ thì thường vui chứ." Diệu Pháp Thượng Sư nói: "Tin lão già này đi, trên mặt trăng dù có thứ gì, thì đó chắc chắn cũng không phải là thứ con muốn. Ta nghĩ, các vị tiền bối của Hắc Tông chúng ta luôn thủ hộ bí mật này là rất có lý lẽ. Một vài bí mật vốn dĩ nên được che giấu mãi mãi, một vài thứ cũng nên bị người đời lãng quên đi."

"Nhưng người như ta lại rất thích đi đào bới những bí mật đó. Bí mật càng được giấu lâu, ta lại càng có hứng thú."

Tạ Lãng dường như đã mất kiên nhẫn: "Diệu Pháp Thượng Sư, ta biết trong mắt ông, ta vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nhưng có lẽ ông không biết, tính khí của trẻ con luôn khó mà đoán định. Cho nên nếu ta không nhận được thù lao tương xứng, trong lòng sẽ không thoải mái. Một khi không thoải mái, thì chính ta cũng khó đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì đấy."

"Con đâu còn là đứa trẻ, ta biết thân phận hiện tại của con đã không phải tầm thường rồi." Diệu Pháp Thượng Sư vẫn bình thản như thế: "Lần này con đến, trên người đã toát ra một loại khí trường khác. Rõ ràng vị thế và cảnh giới của con hiện nay đã khác xưa rồi, Hắc Tông chúng ta đương nhiên cũng không muốn đắc tội với con. Ai, thôi được rồi, đã khi con nhất quyết như vậy, có lẽ con thực sự nên biết bí mật đó rốt cuộc là gì. Nhưng, bí mật này chỉ giới hạn một mình con biết là được, ngay cả ta cũng không cần phải biết."

"Ý ông là, bí mật này ngay cả ông cũng không biết?" Tạ Lãng không khỏi ngẩn người, thật sự không biết trong hồ lô của lão già này đang bán thuốc gì.

"Ta chỉ biết cách mở ra bí mật này, chứ không biết bí mật rốt cuộc là gì." Diệu Pháp Thượng Sư nói: "Hoặc có lẽ, con thực sự là người tiếp nhận bí mật này, bởi vì việc mở ra bí mật cần đến Thời Luân Kim Cang, mà con lại vừa vặn là người mang trả Thời Luân Kim Cang."

Vừa nói, Diệu Pháp Thượng Sư vừa lấy ra từ trong thiền thất một cuộn trục cổ xưa.

"Trên cuộn trục này, ghi chép lại phương pháp mở ra bí mật." Diệu Pháp Thượng Sư đưa nó cho Tạ Lãng: "Những văn tự này, nghe nói là một loại văn tự vô cùng vô cùng cổ xưa. Ngay cả người của Hắc Tông chúng ta cũng không thể nhận biết được thứ văn tự này, cho nên giờ con đã hiểu tại sao chúng ta luôn bảo thủ bí mật này, nhưng lại không biết nội dung bí mật là gì rồi chứ."

Tạ Lãng tiếp lấy cuộn trục nhìn qua, lập tức bật cười, nói: "Diệu Pháp Thượng Sư, xem ra ông nói đúng, bí mật này quả thực nên do ta vén màn, bởi vì văn tự trên này, ta vừa vặn nhận ra."

Trên cuộn trục kia, không phải là giáp cốt văn, nòng nọc văn gì cả, mà là Phượng Văn được sử dụng bởi các Truyền Kỳ Tượng Nhân.

Kể từ sau khi Tạ Lãng dung hợp một phần thần thức của Bắc Minh, năng lực lĩnh ngộ đối với Phượng Văn đã sớm vượt xa người thường. Huống hồ nay Tạ Lãng đã tiến vào cảnh giới Thần Công, bất kể là tu hành hay cảm ngộ đều tiến thêm một bước, dẫu cho là những Phượng Văn hóc búa khó hiểu này, đối với Tạ Lãng cũng không thành vấn đề.

Cuộn trục hay gì cũng được, ít nhất thứ viết trên đó là Phượng Văn, thì làm sao có thể làm khó được Tạ Lãng chứ.

Diệu Pháp Thượng Sư nhìn thấy biểu cảm này của Tạ Lãng, liền biết rằng lời hắn nói không hề hư cấu. Những văn tự giống như thiên thư này, Diệu Pháp Thượng Sư đã nghiên cứu nhiều năm mà vẫn hoàn toàn không thu hoạch được gì, không ngờ đứa nhỏ Tạ Lãng này lại nhận biết được, xem ra bí mật này quả nhiên đã định sẵn là phải do hắn vén màn.

Chưa đầy mười phút, Tạ Lãng đã hiểu rõ ý nghĩa của văn tự trên cuộn trục.

Hóa ra, mặc dù Hắc Tông được thành lập từ thời nhà Đường, nhưng thời điểm xuất hiện của cuộn trục này còn sớm hơn nhiều, thậm chí không biết là từ niên đại nào.

Trên cuộn trục ghi chép rằng, vào thuở sơ khai khi nhân loại vừa sinh ra, đã có sự tồn tại của thợ thủ công.

Chỉ là, kỹ nghệ và công cụ của những thợ thủ công này còn rất nguyên sơ. Nhưng một ngày nọ, có người nhận được thần dụ, được truyền thụ "Thiên Thư Phượng Văn", thế là thợ thủ công bắt đầu hấp thụ những Phượng Văn hữu dụng từ Thiên Thư, mượn sức mạnh của Phượng Văn dung hợp vào trong kỹ nghệ, kinh ngạc phát hiện ra sức mạnh thần bí của những Phượng Văn này đã ảnh hưởng đến kỹ nghệ, khiến cho kỹ nghệ và công cụ đều trở nên càng thêm thần diệu.

Thế là, Truyền Kỳ Tượng Nhân mới dần dần phát triển lên.

Thuở ban đầu, người thợ thủ công nhận được thần dụ đó sở hữu sức mạnh vô cùng cường đại, thế là hắn đã triệu tập các Truyền Kỳ Tượng Nhân trên thế gian lại, xây dựng nên một tổ chức Truyền Kỳ Tượng Nhân.

Bởi vì nhận được sự khai sáng từ thần dụ, họ đã thu nhận được sức mạnh từ Thiên Thư, nên đã đặt tên cho tổ chức này là Thiên Cơ.

Hơn nữa, người thợ thủ công đó đã dẫn dắt chúng thợ thủ công, xây dựng nên một tòa Thiên Thượng Chi Thành hùng vĩ.

Không cần phải nói, Tạ Lãng cũng biết đây chính là cái gọi là Thiên Cơ Thành.

Thế nhưng, người thủ lĩnh của Truyền Kỳ Tượng Nhân đó lại không giữ lại bản gốc của "Thiên Thư", mà quyết định phong ấn nó ở trên mặt trăng.

Việc này do chính tay thủ lĩnh Truyền Kỳ Tượng Nhân đó thực hiện, và kể từ sau đó hắn không bao giờ xuất hiện nữa.

Hơn nữa trước khi rời đi, hắn từng hạ lệnh không cho phép bất kỳ Truyền Kỳ Tượng Nhân nào nhắc lại chuyện liên quan đến hắn nữa.

Thế nhưng, không ai biết được, hắn lại âm thầm để lại một cuộn trục như thế này.

Cuộn trục được một người mà hắn tin tưởng nhất bảo quản, nhưng người bảo quản lại không phải là Truyền Kỳ Tượng Nhân, cho nên cũng không thể biết được nội dung trên cuộn trục.

Về sau, cuộn trục này được người bảo quản lưu truyền xuống, nhưng lại luôn cố gắng tránh để Truyền Kỳ Tượng Nhân phát hiện ra nó.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:463
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một