Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 516 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
Đại sư huynh Võ Uy Võ Quán

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy những người mặc võ phục màu trắng này vây quanh mình, ánh mắt Hạ Bình lóe lên nhưng không hề hoảng sợ. Nơi này là cổng trường, giữa thanh thiên bạch nhật, bọn họ chắc cũng không dám ra tay.

Hơn nữa, cho dù bọn họ có ra tay thật, hắn cũng chẳng sợ.

"Ngươi chính là Hạ Bình?"

Người lên tiếng là một thanh niên đầu đinh, tuổi chừng mười bảy mười tám, thân hình vô cùng cường tráng, ánh mắt như thần, toàn thân toát ra khí thế mạnh mẽ.

Mỗi cử động của hắn dường như đều hết sức tự nhiên, ngay cả lúc đi lại cũng như đã dung nhập võ kỹ vào trong những hành động bình thường. Hạ Bình lập tức nhận ra đối phương là một cao thủ, thậm chí còn mạnh hơn cả Chu Thái An.

"Ta chính là hắn, ngươi tìm ta có việc gì?" Hạ Bình thản nhiên nhìn gã thanh niên đầu đinh này.

Đôi mắt gã thanh niên đầu đinh lộ ra ánh sáng kinh người, bức người nói: "Ta tên Diêu Trung, là đại đệ tử của Võ Uy Võ Quán. Chu Thái An cũng học ở võ quán này, nghĩa là hắn là sư đệ của ta, ngươi hiểu ý ta chưa?"

Khí thế khổng lồ trên người hắn đè ép xuống, dường như muốn ép Hạ Bình phải khuất phục.

"Hóa ra là vậy, Chu Thái An đánh không lại ta nên để sư huynh ngươi tới tìm phiền phức?" Hạ Bình khinh khỉnh nhìn đối phương: "Đánh nhỏ thì lớn ra mặt, xem ra Chu Thái An quả thật là kẻ thua không nổi mà."

"Câm miệng, tên nhóc ngươi thì biết cái gì."

"Ngươi nói ai thua không nổi chứ, tên nhóc này đừng có ở đây tung tin đồn nhảm."

"Chu sư huynh không hề gọi chúng ta đến, là tự chúng ta tới."

Đám người mặc võ phục trắng phẫn nộ hét lớn, trừng mắt nhìn Hạ Bình, hận không thể ăn tươi nuốt sống tên nhóc này. Nếu để người khác tin rằng Võ Uy Võ Quán bọn họ là đám người thua không nổi, thì danh tiếng của Võ Uy Võ Quán xem như tiêu tùng.

"Xem ra tên nhóc nhà ngươi không chỉ đê tiện vô sỉ mà miệng lưỡi còn rất độc địa."

Diêu Trung nhìn chằm chằm Hạ Bình: "Nhưng võ giả dựa vào thực lực, dựa vàocông phu, kẻ mạnh làm tôn, chứ không phải dựa vào cái miệng. Kẻ chỉ biết dùng miệng để nói thì cả đời cũng chỉ có chút bản lĩnh đó mà thôi."

Khóe miệng hắn lộ ra một tia lạnh lẽo.

Hạ Bình thản nhiên nói: "Vậy sao? Sư đệ ngươi hình như đã bị một kẻ chỉ biết múa mép khua môi đánh bại rồi, hơn nữa còn bị một quyền phế bỏ, bò cũng bò không dậy nổi."

"Câm miệng, ta cho phép ngươi nói chưa? Không biết điều!"

"Oanh" một tiếng, mắt Diêu Trung lóe lên hàn quang, đột ngột ra tay, vung một cái tát về phía mặt Hạ Bình, gió rít ào ào, chứa đựng sức mạnh kinh người.

Hơn nữa chưởng này cực kỳ quỷ dị đáng sợ, trong nháy mắt, giữa không trung xuất hiện vô số chưởng ảnh, như con bướm xuyên hoa, khiến người ta hoàn toàn không nhìn ra đâu là thực đâu là ảo.

Vút!

Hạ Bình nhìn cũng không thèm nhìn, thân hình chợt lóe, lùi lại vài bước, nhẹ nhàng né tránh chưởng này.

"Bành" một tiếng, chưởng này vỗ vào chỗ không, chưởng lực mạnh mẽ chấn động, khí kình tứ tán, ngay lập tức vỗ nát một bức tường xi măng gần đó, để lại một dấu chưởng rõ ràng, đá vụn rào rào rơi xuống.

"Cái gì? Tên nhóc này lại né được Thiên Huyễn Chưởng của đại sư huynh, sao có thể như vậy?" Đám người mặc võ phục trắng chấn động, vốn dĩ bọn họ định xem kịch hay, nhìn cảnh tên nhóc này bị sư huynh mình tát cho thê thảm, nếu bị chưởng này tát trúng, e là răng cũng rụng mấy cái, máu đầy mồm, như con chó bò dưới đất.

Thế mà tên nhóc này lại nhẹ nhàng né được, tỏ vẻ bình chân như vại.

"Có chút bản lĩnh, trách không được có thể đánh bại sư đệ Chu Thái An của ta." Ánh mắt Diêu Trung lóe lên: "Lại có thể né được Thiên Huyễn Chưởng của ta, xem ra ngươi cũng không phải hạng xoàng."

Hắn là cường giả Vũ Đồ tầng bảy, hơn nữa còn là đột ngột ra tay, có lòng tính toán vô tâm, vậy mà tên nhóc này vẫn né được, trạng thái này cực kỳ không tầm thường.

"Ngươi muốn tìm chết?!" Mắt Hạ Bình lộ ra một tia lửa giận, gã này rõ ràng là muốn khiêu khích, nếu vừa rồi hắn không né được, e là đã bị gã tát bay, mặt mũi sưng vù, bị nhục nhã một phen rồi.

"Tìm chết?"

Diêu Trung cười lạnh một tiếng: "Chỉ bằng thực lực của ngươi mà cũng muốn ra tay với ta? Ta khuyên ngươi tốt nhất nên nhẫn nhịn, dù ngươi có may mắn né được một chưởng của ta thì cũng không thể là đối thủ của ta đâu."

"Hơn nữa ta đến đây cũng không phải để đánh nhau với ngươi, chỉ là đến cảnh cáo ngươi một tiếng, làm người đừng có quá kiêu ngạo, nếu không sớm muộn gì cũng gặp tai ương."

"Sư đệ ta lần này tuy thua ngươi, nhưng không có nghĩa là sau này sẽ thua ngươi."

"Mối thù này, sau này hắn sẽ tự mình báo, ngươi cứ chờ đấy."

Nói xong câu này, hắn định dẫn đám người rời đi.

"Ngươi đánh ta một chưởng, ngươi tưởng có thể rời đi dễ dàng vậy sao?" Hạ Bình thản nhiên nhìn Diêu Trung: "Ngươi cũng đỡ ta một quyền, xem ngươi có tư cách nói khoác như vậy không."

Oanh~~

Trong nháy mắt, cơ thể hắn chuyển động, khí thế bùng nổ, chỉ trong chớp mắt đã vượt qua ba bốn mét, đến trước mặt Diêu Trung, đột ngột tung một quyền.

Ngũ Hình Quyền chi Long Quyền —— Thương Long Động Thiên!

"Cái gì?!"

Sắc mặt Diêu Trung đại biến, hắn làm sao ngờ được tên nhóc này lại dám ra tay, dám ra tay với cường giả Vũ Đồ tầng bảy như hắn, nhất thời có chút trở tay không kịp.

Hơn nữa quyền này cực kỳ đáng sợ bá đạo, tỏa ra sức mạnh hàng ngàn cân, ầm ầm vang dội, khí kình tứ tán, dường như giữa hư không có cự long gầm thét, chấn động trời đất.

Trong lúc vội vàng, hắn chỉ có thể đưa hai tay ra, bày ra thế phòng thủ. Quyền và chưởng va chạm, khí kình nổ tung. Mà Diêu Trung không chịu nổi luồng sức mạnh khủng bố này, cơ thể lập tức bị oanh bay ra ngoài.

Bành!

Cơ thể hắn nện mạnh vào tường trường học, đập ra một cái hố hình người, đá vụn bắn tung tóe, bụi bặm mù mịt, thậm chí hắn còn không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi, nội tạng bị thương.

"Chỉ có chút bản lĩnh này mà cũng dám múa mép khua môi trước mặt ta, ngươi, Diêu Trung, còn chưa đủ tư cách, hiểu chưa?" Hạ Bình thản nhiên nhìn Diêu Trung bị mình oanh bay, chắp tay đứng đó.

"Nếu làm ta nổi giận, ta cũng sẽ một quyền phế ngươi, đưa ngươi vào bệnh viện giống hệt tên sư đệ ngu xuẩn của ngươi."

Nghe thấy lời này, đám người mặc võ phục trắng nổi giận, tức đến mức muốn nổ tung.

"Ra tay đánh lén mà còn dám kiêu ngạo như vậy?!"

"Dám ra tay với Diêu sư huynh, ngươi là muốn chết."

"Mọi người cùng lên giết hắn, cho hắn biết tay."

Bọn họ đều tức đến phát điên.

"Muốn ra tay? Tốt nhất các ngươi nên liệu hồn." Hạ Bình cười lạnh: "Nơi này là trường trung học số 95 Thiên Thủy, đây là địa bàn của ta. Chỉ cần ta lên tiếng, mấy trăm huynh đệ sẽ xông ra."

"Các ngươi muốn chết thì cứ việc ra tay."

Nghe thấy lời này, mười mấy tên mặc võ phục trắng lập tức ngẩn người, bắt đầu có chút sợ hãi. Lúc này bọn họ mới nhớ ra mình đang ở trên địa bàn của người ta, lại còn đang đứng ngay cổng trường.

Nếu tên nhóc này thật sự hét lên một tiếng, biết đâu hàng trăm người sẽ lao ra đánh cho bọn họ một trận thừa sống thiếu chết, đến lúc đó bọn họ e là sẽ rất thê thảm, ít nhất cũng phải nằm viện mấy tháng.

Nhất thời, bọn họ nhìn nhau, không biết phải làm sao.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:41
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »