Lưu Quang Kiếm Tôn mang theo Đào Yêu Yêu tới thăm, nguyên nhân vô cùng đơn giản, tự nhiên là vì Bổ Thiên Đằng trong tay Lâm Phong mà đến.
Đào Yêu Yêu là người có thiên phú nhất xuất thân từ Lưu Quang Kiếm Tông trong gần ngàn năm qua, được Lưu Quang Kiếm Tôn thu làm thân truyền đệ tử, vẫn luôn dốc lòng bồi dưỡng.
Ngay từ hàng trăm năm trước, Đào Yêu Yêu đã đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, là hậu bối nổi danh khắp toàn bộ Thần Châu Hạo Thổ, không chỉ tu vi cảnh giới tăng tiến cực nhanh, thực chiến đấu pháp cũng vô cùng hung hãn.
Nhưng cũng chính vì Đào Yêu Yêu tính tình hiếu chiến, trong quá trình giao thủ với một lão quái Nguyên Anh kỳ, tuy thành công lấy yếu thắng mạnh, vượt cấp trảm sát đối thủ, nhưng bản thân Đào Yêu Yêu cũng phải trả giá đắt, trên Kim Đan xuất hiện vết nứt to lớn, suýt chút nữa là vỡ tan tành.
Kể từ đó về sau, Đào Yêu Yêu buộc phải về núi tĩnh dưỡng, vì lý do Kim Đan rạn nứt, việc kết Anh vốn đã ở ngay trước mắt cũng tan thành mây khói.
Hàng trăm năm sau đó, Đào Yêu Yêu vẫn luôn đình trệ ở cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, uổng phí mất khoảng thời gian tươi đẹp.
Trên thực tế, trước khi xảy ra chuyện, khá nhiều người trong Lưu Quang Kiếm Tông đều đặt hy vọng tông môn sẽ xuất hiện thêm một cường giả Nguyên Thần lên người Đào Yêu Yêu, dù lúc đó nàng chỉ mới có tu vi Kim Đan kỳ, tiềm lực cao, tiền đồ xa rộng, từ đó có thể thấy rõ một vài phần.
Một năm trước, Đào Yêu Yêu theo Lưu Quang Kiếm Tôn cùng đi tới Hoang Hải Pháp Hội, tham gia pháp hội cùng một đám tu sĩ nếu xét về tuổi tác và bối phận thì có thể coi là vãn bối của nàng, chính là để có thể tiến vào Hoang Hải Cổ Giới, đạt được linh vật Bổ Thiên Đằng chỉ có ở Hoang Hải Cổ Giới.
Bổ Thiên Đằng có kỳ hiệu nghịch thiên trong việc tu bổ tổn hại hậu thiên, Đào Yêu Yêu vốn dĩ chí tại tất đắc, kết quả đồ vật lại rơi vào trong tay Huyền Môn Thiên Tông của Lâm Phong.
Cho dù là Lưu Quang Kiếm Tôn muốn tự mình ra tay cướp bóc Lâm Phong cũng không thể làm được, trong tình thế bất đắc dĩ đành phải đến tận cửa cầu xin.
Lâm Phong lúc đó từng hứa hẹn, một năm sau Hoang Hải Pháp Hội, Lưu Quang Kiếm Tôn có thể sai Đào Yêu Yêu tự mình đến cửa cầu thuốc.
Nay kỳ hạn một năm đã tới, Đào Yêu Yêu đến đúng hẹn. Chỉ là không biết vì cân nhắc gì mà Lưu Quang Kiếm Tôn cũng đi theo tới.
Việc này khác với lúc Lâm Phong bồi Tiêu Diễm lên Hành Vân Phong. Lâm Phong khi đó là công khai chống lưng cho đại đồ đệ của mình, còn Lưu Quang Kiếm Tông lần này là có việc cầu người, thái độ tự nhiên phải hạ thấp mới đúng.
Sự tình trong này, Tiêu Diễm đã hiểu rõ, cho nên dù cảm thấy lạ tại sao Lưu Quang Kiếm Tôn lại đích thân chạy một chuyến, nhưng hắn lễ độ chu toàn, không kiêu không nịnh, nghênh đón sư đồ Lưu Quang Kiếm Tôn.
Lưu Quang Kiếm Tôn nhìn chằm chằm Tiêu Diễm một cái, từ từ gật đầu.
Đối với người đã thành tựu Nguyên Thần cảnh giới như hắn mà nói, bình thường đều sẽ không để ý tới một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ.
Trong mấy ngàn năm cuộc đời, hắn đã thấy quá nhiều thiên tài tuấn kiệt quật khởi, cũng thấy quá nhiều thiên tài chết yểu rơi rụng, người bình thường sẽ không khiến hắn để tâm.
Nhưng Tiêu Diễm khẳng định là một ngoại lệ, hơn một năm trước, chính là Tiêu Diễm lên Hành Vân Phong, lấy tu vi Kim Đan sơ kỳ nghênh chiến thái tử Đại Tần Hoàng Triều là Thạch Sùng Vân đang ở Nguyên Anh sơ kỳ, sau đó hoàn thành vụ cá cược với đệ tử Lưu Quang Kiếm Tông là Mộ Dung Yên Nhiên, trước mặt toàn bộ người quan chiến, sau khi chiến thắng tại chỗ độ qua Âm Hỏa chi kiếp tấn thăng Kim Đan trung kỳ, làm mất mặt Lưu Quang Kiếm Tông không ít.
Hôm nay gặp lại, Lưu Quang Kiếm Tôn liếc mắt liền nhìn ra tu vi Tiêu Diễm đã tăng vọt lên Kim Đan hậu kỳ, nay cách ngày đó trên Hành Vân Phong mới chỉ trôi qua hơn một năm thời gian.
Với nhãn lực của Lưu Quang Kiếm Tôn, tự nhiên có thể nhìn ra Tiêu Diễm tuy có tu luyện trong động thiên gia tốc thời gian, nhưng thời gian cũng vô cùng hạn hẹp. Trong thời gian ngắn như vậy đạt được tiến bộ lớn như thế, ngay cả tu sĩ Nguyên Thần kỳ như hắn cũng phải liếc mắt nhìn.
Huống chi, Lưu Quang Kiếm Tôn có thể cảm nhận rõ ràng, trong cơ thể Tiêu Diễm ẩn chứa sức mạnh vô cùng khủng bố. Sự tăng lên của chiến lực thực tế còn to lớn hơn cả việc tăng lên cảnh giới.
Đào Yêu Yêu cũng đang không ngừng đánh giá Tiêu Diễm, một năm trước trên Hành Vân Phong nàng đang bế quan, không chạm mặt Tiêu Diễm, sau sự việc có chút tiếc nuối.
Nàng tuy là nữ tử, nhưng tính cách cương liệt hiếu chiến, trước Hoang Hải Pháp Hội vẫn luôn muốn phân cao thấp với Tiêu Diễm, Tiêu Diễm không tham gia Hoang Hải Pháp Hội nàng còn cảm thấy tiếc nuối, nhưng sau khi chứng kiến trận chiến giữa Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo, trong lòng nàng rùng mình.
Thông qua Chu Dịch và Thạch Thiên Hạo, nàng đại khái có thể suy đoán ra thực lực của Tiêu Diễm, vào lúc đó, nếu Kim Đan của nàng không có vấn đề, có lẽ còn có sức đánh một trận, nhưng trong tình trạng Kim Đan rạn nứt, thì phần lớn là không địch lại.
Mà đối diện với Tiêu Diễm lúc này, nàng cảm nhận được áp lực khổng lồ, trực giác mách bảo nàng, cho dù nàng ở trạng thái đỉnh phong của mình, cũng vẫn không phải đối thủ của Tiêu Diễm, thậm chí, cho dù nàng kết Anh thành công tấn thăng Nguyên Anh kỳ, cũng chưa chắc có thể có bao nhiêu phần thắng.
Tiêu Diễm dẫn sư đồ hai người Lưu Quang Kiếm Tôn tới Chư Thiên Đại Điện của tông môn nhà mình, sau khi vào điện, liền thấy Lâm Phong lặng lẽ ngồi trên chủ vị.
Thấy Tiêu Diễm dẫn người vào, Lâm Phong đứng dậy từ trên chỗ ngồi, mỉm cười: "Lưu Quang Kiếm Tôn, bản tọa có lễ, không tiếp đón từ xa, chớ trách chớ trách."
Lưu Quang Kiếm Tôn nhìn chằm chằm Lâm Phong một lát sau, bình thản nói: "Huyền Môn Chi Chủ khách khí rồi, là sư đồ chúng ta quấy rầy."
Đào Yêu Yêu cũng tiến lên hành lễ với Lâm Phong, nàng tuy từ trước tới nay trời không sợ đất không sợ, nhưng cũng biết, Lâm Phong trước mắt là một nhân vật mà ngay cả sư phụ mình cũng phải cẩn trọng đối đãi.
Kể từ sau khi Lâm Phong phá Lục Mạch Tiên Thiên Kiếm Trận, trảm Tiên Thiên Kiếm Quân, toàn bộ Thần Châu Hạo Thổ đã mặc định địa vị cự đầu của Lâm Phong.
Lâm Phong cũng không vòng vo, sau khi nhìn Đào Yêu Yêu một cái, nói với Tiêu Diễm: "Dẫn vị tiểu hữu này, tới Dược Cốc cắt một đoạn Bổ Thiên Đằng."
Tiêu Diễm cúi người hành lễ: "Đệ tử tuân mệnh." Hắn xoay người nhìn về phía Đào Yêu Yêu: "Đào đạo hữu, mời theo ta."
Hai người cùng nhau rời khỏi Chư Thiên Đại Điện, một trước một sau hướng về Dược Cốc đi tới, Tiêu Diễm truyền âm tới Niết Bàn Động Thiên cho Dương Thanh, Dương Thanh là quản lý Dược Cốc, tuy bản thân y tỏ ý Tiêu Diễm vào cốc hái thuốc không cần thông báo cho y, nhưng lần nào Tiêu Diễm cũng đều sẽ báo cho y một tiếng.
"Đại sư huynh cứ việc dẫn vị Đào đạo hữu kia tới là được, tiểu đệ lúc này đang ở Dược Cốc." Nhận được hồi âm của Dương Thanh, Tiêu Diễm nhún nhún vai, hai tay đan chéo kê sau đầu, lắc lư đi về phía Dược Cốc.
Đào Yêu Yêu đi theo phía sau, thần thái cũng rất thoải mái, mắt nhìn bốn phía, đầy hứng thú ngắm nhìn từng cây cỏ mỗi cái cây trên đỉnh Ngọc Kinh Sơn, miệng tắc tắc tán thưởng không thôi.
Họ đi vào cửa Dược Cốc, xuyên qua sơn nham, tới trong sơn cốc, liền thấy trên một mảnh dược điền phì nhiêu, trồng đầy các loại thuốc thảo linh thảo.
Rất nhiều linh thảo đều có từng sợi sương mù trắng tuôn ra, trong không trung dần dần ngưng tụ thành từng hư ảnh anh nhi màu trắng, vây quanh bản thể của mình, vui vẻ chạy tới chạy lui, tỏa ra dược khí mạnh mẽ.
Đào Yêu Yêu ánh mắt lóe lên: "Nhiều dược liệu như vậy đều thành tinh rồi sao?"
Lưu Quang Kiếm Tông cũng có dược điền của mình, sau nhiều năm tích lũy, dược liệu thành tinh cũng không phải là ít, nhưng Huyền Môn Thiên Tông khai sơn lập phái mới chỉ được thời gian ngắn ngủi, mà lại có dược điền quy mô lớn, phẩm chất cao như vậy, không thể không khiến Đào Yêu Yêu nhìn bằng con mắt khác.
Nàng là người có nhãn lực, tự nhiên biết, càng là những thứ nhìn qua không đáng chú ý, khá cơ bản bình thường này, thường thường lại càng có thể thể hiện ra nội hàm của một tông môn.
Ánh mắt của Đào Yêu Yêu rơi vào trong mắt Tiêu Diễm, hắn tuy không rõ Đào Yêu Yêu cụ thể đang nghĩ gì, nhưng cũng có thể đoán ra đại khái, không khỏi thầm cười trong lòng: "Đây mới chỉ là dược điền trong trạng thái bình thường, nếu trải Thiên Cát Linh Nhưỡng ra, thì còn mạnh hơn nữa."
Trong dược điền đã có hai người ở đó, một thiếu niên áo tím, diện mạo ôn hòa, Đào Yêu Yêu từng thấy ở Hoang Hải Pháp Hội, nhận ra là ngũ sư đệ Dương Thanh của Tiêu Diễm, cũng chính là người Tiêu Diễm vừa liên lạc lúc nãy.
Mà một thiếu niên cao gầy vẻ ngoài đen gầy khác, thì không có chút ấn tượng nào.
Tiêu Diễm nhìn thấy hắn, cười nói: "Ồ, Nguyên Phóng, ngươi cũng ở đây à?"
Thiếu niên cao gầy đen gầy kia chính là Lý Nguyên Phóng, sau khi hắn từ chỗ Lâm Phong trở về, tình cờ gặp Dương Thanh, hai người liền trò chuyện về vấn đề đạo pháp, vừa trò chuyện vừa cùng nhau tới trong Dược Cốc.
Dương Thanh có dược liệu linh thảo cần chăm sóc, Lý Nguyên Phóng liền ở một bên kiên nhẫn chờ đợi, hắn lặng lẽ nhìn Dương Thanh chăm sóc từng gốc linh thảo, xem đến say sưa ngon lành, đối với hắn mà nói, những việc khá tỉ mỉ thế này đều cảm thấy thú vị.
So với sự nghiêm ngặt hoàn toàn của trận pháp, phương diện thực vật tràn đầy biến hóa sự sống, Lý Nguyên Phóng cũng cảm thấy rất thú vị.
Thấy Tiêu Diễm và Đào Yêu Yêu cùng nhau tới, Lý Nguyên Phóng nghiêm túc hành một lễ: "Tiêu trưởng lão."
Tiêu Diễm đối với bộ dạng cứng nhắc của hắn đã thấy mãi thành quen, chào hỏi hắn xong, liền nói với Dương Thanh: "Ngũ sư đệ, ta dẫn vị Đào đạo hữu này tới, phụng mệnh sư phụ, cắt một đoạn Bổ Thiên Đằng."
"Ngươi ở đây tự nhiên là tốt nhất rồi, kỹ thuật của ngươi còn thuần thục hơn ta, để ngươi ra tay đi."
Dương Thanh mỉm cười gật đầu, đi trước về phía vị trí của Bổ Thiên Đằng, ba người còn lại thì đi theo sau lưng y, vừa đi, Dương Thanh vừa tiếp tục trao đổi quan điểm về đạo pháp vừa thảo luận lúc nãy với Lý Nguyên Phóng, chỉ là trước mặt Đào Yêu Yêu, Dương Thanh áp dụng phương thức truyền âm pháp lực, Lý Nguyên Phóng cũng tùy theo đó mà áp dụng cùng phương pháp.
Lâm Phong từng có lời dặn dò với chúng đệ tử dưới môn, trao đổi đạo pháp không cần kiêng dè Lý Nguyên Phóng, nhưng đãi ngộ tương tự, Đào Yêu Yêu tự nhiên không thể được hưởng.
Bốn người một đường đi tới, Đào Yêu Yêu có chút tò mò nhìn Lý Nguyên Phóng, quan sát lời nói cử chỉ của hắn, không giống người Huyền Môn Thiên Tông, thế nhưng lại có thể hoạt động ở khu vực cốt lõi như Dược Cốc, hơn nữa cắt Bổ Thiên Đằng loại linh dược này cũng hoàn toàn không kiêng dè.
Tới nơi, liền thấy một gốc dây leo xanh biếc bám vào trên sơn nham, màu xanh biếc, linh khí dạt dào.
Tính cách từ trước đến nay đại khái, qua loa của Đào Yêu Yêu, khi thấy dây leo này, hô hấp cũng không khỏi hơi khựng lại, đây chính là Bổ Thiên Đằng nàng nằm mơ cũng muốn có, nàng đã đợi đủ mấy trăm năm công phu mới đợi được Hoang Hải Cổ Giới mở ra, cuối cùng lại vẫn lướt qua nó.
"Đào đạo hữu xin chờ một chút." Dương Thanh bước lên phía trước, bắt đầu dùng pháp lực của bản thân để cắt dây leo, động tác của y khá chậm, vô cùng nhẹ nhàng, Thái Âm Chân Thủy màu xanh biếc cùng lúc tuôn ra, nuôi dưỡng dây leo.
Phương pháp của Dương Thanh, không làm tổn hại nguyên khí của linh thảo, mà lại có thể thuận lợi hái được linh thảo, chỉ là tốc độ khá chậm, cần tiêu hao một chút thời gian.
Đào Yêu Yêu tự nhiên có thể chờ được.
Tiêu Diễm từ trước đến nay tính tình nóng nảy, nhưng cũng không để ý chút thời gian này, ngược lại Lý Nguyên Phóng lặng lẽ đứng một bên sau khi bấm ngón tay tính toán thời gian, gật đầu với ba người Tiêu Diễm: "Ba vị xin lỗi, tại hạ xin phép cáo lui."
Hắn ôm quyền sau, quay người liền đi, không chút dừng lại, Tiêu Diễm và Dương Thanh cũng đều là bộ dạng đã thấy mãi thành quen.
Đào Yêu Yêu kỳ lạ nhìn Lý Nguyên Phóng rời đi: "Vị... đạo hữu này là làm gì vậy?"
Tiêu Diễm và Dương Thanh nhìn nhau một cái, đều lắc đầu cười khẽ, Tiêu Diễm cười không nói, Dương Thanh thì mỉm cười giải thích: "Đã đến thời gian rồi." (Chưa xong còn tiếp...)