Người Mai Táng

Lượt đọc: 524 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 91: Kiềm Chế

❊ ❊ ❊

Đúng lúc tôi sắp phát điên, thì đột nhiên cảm giác có một cái ôm lạnh lẽo từ phía sau, bên tai vang lên giọng nói của Lý Bội Bội.

“A Phàm, đủ rồi, chú Tần đã ch//ết rồi.”

Nước mắt của tôi lập tức trào ra, chảy xuống từng dòng, mà lúc này, cách đó không xa một bóng đen cao lớn đang mở to đôi mắt màu đỏ m//áu nhìn chằm chằm vào tôi.

“A Phàm!”

Tôi hướng mắt ra xa theo giọng nói kinh hãi của Lý Bội Bội, nhìn thấy bóng đen khổng lồ, đôi mắt đỏ như m//áu đang nhìn tôi chằm chằm!

“Tên đó…”

“Tà khí cực nặng, A Phàm, tên đó là yêu vật... có lẽ là một loại yêu ma qu//ỷ quái.”

Tôi siết chặt đại đao, dường như tôi chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi.

Thực tế tôi biết mình chắc chắn không phải đối thủ của hắn, nhưng sự tức giận đã khiến tôi đánh mất đi cảm giác sợ hãi.

Tuy nhiên, hắn không hề xông đến tấn công tôi mà từ từ biến mất trong bóng tối.

“Nó…”

Tôi định đuổi theo, nhưng Lý Bội Bội đã ngăn tôi lại, nói: “Anh không phải là đối thủ của nó, hôm nay anh đã gi//ết quá nhiều rồi, còn tiếp tục nữa, thì anh sẽ thực sự bị đại đao nuốt chửng mất!”

Lúc này, lại có một bóng người khác xuất hiện ở phía sau hắn.

“Nhóc con, chúng ta về nhà thôi!”

Tôi quay đầu lại, chính là hồn phách còn lại của chú Tần.

Cuối cùng tôi không thể kiềm chế được nữa, từ từ hạ đao xuống, dương hỏa trong cơ thể cũng lập tức biến mất.

“Hừ…”

Tôi nặng nề thở ra một hơi, sau đó đeo đại đao lên lưng, vẻ mặt mệt mỏi đi xuống núi.

Trong khoảng thời gian này, tôi đã ch//ém sạch gần như tất cả ác linh ở sườn núi và dưới chân núi, vậy nên chặng đường xuống núi của tôi vô cùng thuận lợi, cho tới khi đến lối ra của núi Thường Bàn, tinh lực của tôi cuối cùng cũng không trụ được nữa.

“Bịch!”

Tôi cảm thấy chóng mặt, mắt tối sầm lại, nặng nề ngã xuống đất, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nữ.

“Anh sao vậy? Tỉnh lại đi… không sao chứ?”

Giọng nói càng lúc càng yếu đi, ý thức của tôi cũng dần trở nên mơ hồ.

Tâm trí tôi như đang nhớ lại một câu chuyện mà ông nội từng kể cho tôi nghe.

Trong câu chuyện đó, có một vị cao tăng đắc đạo vì theo đuổi cảnh giới cao nhất mà vân du thế gian, tiêu diệt ác linh sống, cứu rỗi thế nhân, nhưng không ngờ đến cuối cùng lại bị sức mạnh mê hoặc, nhất niệm thành ma, chìm vào tà tu.

Trần Nhị gia gia dùng đại đao trừ ma, nhưng ông không bao giờ đánh mất tâm trí, đó là do Trần Nhị gia gia biết cách kiểm soát sức mạnh của thanh đại đao, còn bản thân tôi lại quên mất điều này.

Nói ra đúng là hổ thẹn, sử dụng đại đao vốn không khó, nhưng khống chế đại đao lại thực sự là một thử thách đối với tôi, mà hôm nay tôi đã thất bại rồi!

Nếu Trần Nhị gia gia biết chuyện, ông ấy chắc chắn sẽ rất thất vọng khi nhìn thấy tôi điên cuồng như vậy, cuối cùng còn bị đại đao nuốt chửng!

Lúc này, trong đầu tôi luôn nghĩ về những gì mà Trần Nhị gia gia nhắc nhở, trong những lời thì thầm lặp đi lặp lại đó, tôi mơ màng tỉnh dậy từ trong giấc mơ.

Thấy chiếc đèn chùm trên trần nhà, tôi từ từ bước xuống giường, đưa tay lên sờ đầu vẫn còn đau nhức, sắc mặt bối rối.

“Mình…đang ở đâu vậy?”

Một bóng người mảnh khảnh bước vào nói với tôi: “Anh ngất xỉu ở lối ra núi Thường Bàn, là tôi đã cứu anh!”

“Cô đã cứu tôi?”

Tôi nhớ lại được một chút, rồi bỗng nhiên giật mình: “Đồ của tôi đâu?”

“Đồ gì?”

“Là một chiếc ba lô, có cả một thanh đại đao!”

“Đều để ở sau anh đấy!”

Tôi nhanh chóng quay người lại, trước tiên là lật tìm cái tẩu thuốc cũ của chú Tần, thấy nó vẫn còn ở đó, tôi thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo là khuyên tai và đại đao vẫn còn, tôi cũng yên tâm được rồi.

“Rốt cuộc anh là ai? Tại sao lại đeo hẳn đại đao xuống núi Thường Bàn? Ông nội nói, trên núi Thường Bàn có yêu quái, cứ đến tối thôn Hạ sẽ cấm lên xuống núi!”

Tôi cười khổ, sau đó khẽ lắc đầu: “Tôi chỉ đến núi Thường Bàn tìm vài thứ, giờ đã tìm thấy rồi, chắc là mệt quá nên lúc xuống núi đã bị ngất!”

Trong mắt cô gái có chút mơ hồ, cô ấy hít sâu một hơi, nói: “Anh phải cảm ơn tôi đấy, nếu không phải tôi cứu anh về đây, có lẽ anh đã bị yêu quái trên núi ăn th!t rồi!”

Trông cô ấy giống như đang nói đùa, tôi cũng cười theo.

“Thật sự cảm ơn cô, tôi sẽ nhớ rõ ân tình này.”

Tôi nhìn cô gái này một lượt, cô ấy ăn mặc rất đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, cười lên rất thanh thuần, xem ra nhỏ hơn tôi vài tuổi.

“Đúng rồi, đây là đâu vậy?”

“Nhà tôi, thôn Hạ dưới núi Thường Bàn, tôi đang hái thảo dược ở gần đấy thì phát hiện ra anh!”

Tôi gật đầu: “Trong nhà chỉ có một mình cô thôi à?”

Cô gái khẽ mỉm cười, gật đầu: “Ừm, từ khi tôi sinh ra đã sống ở đây với ông nội, nhưng ông nội đã qua đời hai năm trước, chỉ còn lại một mình tôi.”

Nghe vậy, tôi vô thức cúi đầu nói: “Xin lỗi, nhắc đến chuyện không vui của cô rồi.”

“Không sao, đúng rồi, anh đang tìm gì vậy? Phải lên núi ư? Trên núi rất nguy hiểm đấy!”

“Di vật.”

“Vậy… vậy à, anh tên là gì?”

“Tên tôi Ngô Tử Phàm.”

Cô gái nghe xong cũng không khách khí vỗ ngựk nói: “Tên tôi là Lam Dao, anh có thể gọi tôi là Dao Dao.”

“Dao Dao, tên hay đấy, bây giờ là mấy giờ rồi?”

Tôi cầm đồng hồ lên xem, bây giờ đã hơn ba giờ đêm rồi.

“Đã ba giờ rồi…”

Sắc mặt tôi rõ ràng có chút khó xử, qua đêm ở nhà một cô gái sống một mình như vậy, lỡ may chuyện này truyền ra ngoài, tôi thì không sao, nhưng sẽ khiến Dao Dao bị tổn hại danh tiếng!

“Anh cứ lên giường nghỉ ngơi trước đi, anh sống ở đâu? Ngày mai tôi sẽ nhờ trưởng thôn đưa anh về!”

Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, tôi lái xe tới đây, xe của tôi đậu dưới chân núi Thường Bàn.”

Tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, nhưng Lam Dao ngăn tôi lại, cau mày hỏi: “Anh muốn đi đâu?”

“Tôi đi về, tôi có xe, không sao đâu!”

“Giờ đã hơn ba giờ đêm rồi, anh đến núi Thường Bàn là muốn đi tìm cái ch//ết à?”

Lam Dao kéo tôi lên giường, có vẻ như cô ấy hoàn toàn không để ý gì cả.

“Bây giờ anh cứ nghỉ ngơi thật tốt, có chuyện gì đợi đến mai rồi nói!”

“Một người đàn ông trưởng thành qua đêm ở nhà cô, có phải sẽ tạo ra tin đồn xấu cho cô không?”

Lam Dao trợn mắt, lắc đầu nói: “Một cô gái như tôi còn không quan tâm, thì một người đàn ông như anh quan tâm cái gì? Mau nghỉ ngơi đi! Tôi tắt đèn đây!”

Chưa kịp nói xong, cô ấy đã tắt đèn rồi đi ra phòng khách.

Bây giờ tôi vô cùng ngại ngùng, nhưng cũng rất bất lực.

“A Phàm, anh không sao chứ?”

Khuyên tai lúc này đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, bóng dáng của Lý Bội Bội sáng lên trong bóng tối.

“Bội Bội, anh không sao!”

“Vừa nãy lúc anh hôn mê, em cảm giác được linh hồn trong cơ thể anh sắp tiêu tán rồi, may là lúc sau tâm thần của anh đã ổn định lại, nếu không linh hồn bị lửa giận khống chế, anh sẽ hoàn toàn bị sát khí của đại đao nuốt chửng!”

Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm: “Đúng vậy, may là cuối cùng vẫn khôi phục lý trí, có lẽ là do câu chuyện ông nội kể cho anh!”

Nguồn: Ting Ting Tang Tang
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »