Khủng Bố Phục Sinh

Lượt đọc: 1074 | 8 Đánh giá: 5,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 852
Thời gian sai lệch

❊ ❊ ❊

"Cạch!" Trong cổ trạch, một cánh cửa gỗ rách nát không nguyên vẹn bị đẩy ra.

Lý Dương hơi cảnh giác thò nửa thân người ra khỏi bên trong, cậu ta nhìn ra bên ngoài trước, xác định bên ngoài an toàn mới dám bước ra.

"Kết thúc rồi sao? Bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, xem ra là thắng rồi, nhưng điều này cũng nằm trong dự liệu, có đội trưởng ở đây, đám người đó không thể là đối thủ của chúng ta."

Thế nhưng khi Lý Dương đi tới đại sảnh lại lập tức phát hiện có gì đó không ổn.

Toàn bộ đại sảnh vậy mà đã trống không, chẳng một bóng người.

Không có thi thể của những người đã chết, cũng không thấy Dương Gian, Đồng Thiến, Phùng Toàn, Hùng Văn Văn đâu cả.

Trong đại sảnh u tĩnh, mờ tối, chỉ còn lại một mình Lý Dương.

"Chẳng lẽ mình bị lạc rồi?"

Sắc mặt Lý Dương lập tức thay đổi, rất nhanh đã nhận ra là chính mình gặp vấn đề.

Ở đây không thể nào tất cả mọi người đều biến mất không thấy tăm hơi, khả năng duy nhất chính là người khác không biến mất, người biến mất là chính mình.

Cậu lập tức dừng bước, không đi lung tung mà bắt đầu hồi tưởng lại những việc đã xảy ra, cố gắng tìm ra nguyên nhân, phân tích tình hình trước mắt.

Nhưng theo như Lý Dương không ngừng hồi tưởng, cậu phát hiện tất cả những gì mình làm đều rất bình thường, không có bất kỳ vấn đề gì.

Ban đầu cậu dẫn dụ hai vị Ngự Quỷ Giả, trốn vào trong căn phòng nhỏ đó.

Phòng không có vấn đề gì, chỉ là một căn phòng bình thường đã bị bỏ hoang, bên trong vừa không có Lệ Quỷ, cũng không có Ngự Quỷ Giả nào khác.

Điểm duy nhất chính là thời gian cậu ở trong căn phòng đó hơi lâu một chút.

Nhưng đây là chuyện không thể làm khác được.

Cậu bắt đầu bằng việc giải quyết một vị Ngự Quỷ Giả, sau đó vì để tránh tiếng khóc của Đồng Thiến nên tạm thời ở lại trong phòng không đi ra, đồng thời vận dụng năng lực của "Đổ Môn Quỷ" để phong tỏa căn phòng đó, ngăn cách sự xâm nhập của sức mạnh linh dị.

Hiệu quả rất rõ rệt.

Lý Dương ở trong phòng không hề bị ảnh hưởng bởi tiếng khóc.

"Trong khoảng thời gian mình bị nhốt ở trong phòng, bên ngoài chắc chắn đã xảy ra một số thay đổi không rõ mà không ai ngờ tới." Lý Dương thầm nghĩ trong lòng.

"Tóm lại, bây giờ liên lạc với đội trưởng trước đã."

Ngay lập tức, cậu lấy điện thoại định vị vệ tinh ra.

Trên điện thoại vẫn hiển thị có tín hiệu, đây là một tin tốt.

Cổ trạch này tuy rất đặc biệt nhưng lại không cách ly tín hiệu.

Góc trên bên phải của điện thoại định vị vệ tinh hiển thị thời gian hiện tại: 6 giờ 26 phút.

Cuộc gọi được gọi đi trót lọt, nhưng rất nhanh đã bật ra một thông báo: Không có tín hiệu đối phương...

"Sao lại thế này? Ở đây điện thoại của mình đều có tín hiệu, điện thoại của Dương đội chắc cũng có tín hiệu chứ, chẳng lẽ là vì điện thoại của Dương đội không phải là điện thoại định vị vệ tinh?"

Lý Dương đoán mò như vậy, cậu lại chuyển sang gọi cho điện thoại định vị vệ tinh của Đồng Thiến.

Rất nhanh.

Kết quả đã rõ, vậy mà cũng giống như trước, vẫn là không có tín hiệu đối phương.

Lý Dương thấy vậy nhíu mày, bỏ điện thoại xuống.

Một cái không gọi được, hai cái không gọi được, vậy đã đủ để nói lên vấn đề rồi, tiếp tục thử nữa cũng không có ý nghĩa gì lớn.

"Đã rằng mình bị lạc trong cổ trạch này, vậy phương pháp an toàn nhất chính là đảm bảo an toàn cho bản thân rồi rời khỏi đây trước."

Cậu nhìn cánh cổng cổ trạch đang đóng chặt kia.

Một mình bị tụt lại phía sau mà cứ tiếp tục ở lại đây là điều cực kỳ không sáng suốt, vì vậy Lý Dương quyết định rời đi trước.

Lý Dương không đi ra từ cổng chính, cậu quyết định leo cửa sổ, nhảy ra từ ô cửa sổ không có kính đó, tránh việc phải chịu đựng những lời nguyền không rõ nguồn gốc.

Tiếng bước chân vang vọng trong đại sảnh u tĩnh, trống trải.

Xung quanh đều vắng lặng, khắp nơi đều là một mảng mờ tối, trong không khí tràn ngập một luồng khí tức âm lãnh.

Ở nơi như thế này mà ở một mình thì thần kinh sẽ bị căng thẳng quá độ mà sinh ra vấn đề.

Bản thân Lý Dương cũng đang căng như dây đàn.

Bởi vì cậu cực kỳ khẳng định, trong cổ trạch này phần lớn là có quỷ, dù cho trước kia không có, nhưng vừa rồi đã giết nhiều Ngự Quỷ Giả như vậy, bây giờ sợ là Lệ Quỷ đã thức tỉnh rồi.

Quỷ thức tỉnh và quỷ đã bị khống chế không phải cùng một đẳng cấp.

Bạn có thể dễ dàng xử lý một Ngự Quỷ Giả, nhưng một khi con quỷ trong cơ thể hắn triệt để thức tỉnh, có khi bạn còn không có cơ hội để chạy thoát thân.

Lúc rời đi may mà có kinh vô hiểm.

Lý Dương đi tới ô cửa sổ chuẩn bị trèo ra ngoài.

Thế nhưng đúng vào lúc này.

"Cạch!"

Cánh cổng cổ trạch cũ kỹ và dày nặng lúc này vậy mà lại mở ra lần nữa, phát ra một tiếng động khẽ, âm thanh này tuy không lớn nhưng lại vang vọng trong cổ trạch u tĩnh.

Lý Dương run lên.

Theo bản năng nhìn về hướng cổng cổ trạch.

Ngay lập tức.

Đồng tử Lý Dương co rút mạnh.

Cậu nhìn thấy một người phụ nữ tầm hơn ba mươi tuổi, mặc trang phục kiểu dáng thập niên tám mươi, chín mươi, cơ thể mang lại cho người ta cảm giác hư ảo, hơi trong suốt, không chân thực, và điều quỷ dị nhất chính là người này vậy mà lại hiển hiện một màu đen trắng không thể lý giải được.

Giống như một bức ảnh đen trắng lạc quẻ bị khảm vào trong thế giới thực tại.

Hơn nữa hiện tượng này, Lý Dương từng thấy qua.

Khi cậu ở Đại Xuyên Thị đối mặt với phòng 301 cùng với Dương Gian, đã từng thấy loại...... quỷ tương tự.

Lúc đó là một bà lão, nhưng đây lại là một người phụ nữ trung niên.

Diện mạo không giống nhau.

Chỉ là cảm giác quỷ dị này thì giống nhau.

"Không phải chứ, một con quỷ từ bên ngoài đi vào trong cổ trạch à?"

Trong đầu Lý Dương lập tức nảy ra suy nghĩ như vậy, kinh hãi đến mức không dám cử động lung tung.

Quỷ sau khi đi vào đại sảnh liền đứng yên tại chỗ không chút nhúc nhích, xoay chuyển cái cổ cứng đờ, một đôi mắt xám chết chóc tê dại đánh giá xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Không xong rồi."

Lý Dương thấy con quỷ đó vậy mà đang dòm ngó bốn phía, mồ hôi lạnh toát ra, lập tức muốn trèo ra ngoài rời khỏi cổ trạch này.

Thế nhưng chưa kịp để cậu hành động, cậu lại cứng đờ người lần nữa.

Bởi vì cậu nhìn thấy bên ngoài cửa sổ, một nam một nữ hai vị lão nhân tử khí trầm trầm đang đứng ở ô cửa sổ, hai ông bà lão này nắm chặt tay nhau, mang theo một vẻ mặt quỷ dị nhìn về phía này, ánh mắt đó không có thần thái, giống như mắt của người chết, lại giống như một bức di ảnh bị đóng băng.

"Bên ngoài còn có nữa sao?" Đồng tử Lý Dương đột nhiên co rút.

Khoảnh khắc này cậu vậy mà có chút hoảng loạn.

Ba con quỷ.

Có tới ba con quỷ xuất hiện ở gần cổ trạch.

Đây, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đây, tại sao lại có nhiều quỷ như vậy, trước đó khi tới tại sao không phát hiện ra, hay là chính mình bây giờ đã bị lạc vị trí, chạm vào linh dị thực sự bên trong cổ trạch?

"Đi từ ô cửa sổ khác."

Da đầu tê dại, Lý Dương không dám nhìn thẳng vào ánh mắt kinh khủng của hai vị lão nhân kia mà trèo ra ngoài, mà nhanh chóng rút lui trở lại.

Trong lòng cậu chỉ hy vọng bản thân đừng kích hoạt quy luật giết người của ba con quỷ này là tốt rồi.

Bằng không mà nói, muốn sống sót rời khỏi đây sợ là có chút khó khăn.

Vận khí của Lý Dương có vẻ không tệ, con quỷ đang lảng vảng trong đại sảnh tuy tầm mắt đã dời sang trên người cậu, nhưng không hề nhắm vào cậu, ngược lại sau khi tuần tra một vòng liền tiếp tục chọn đi sâu vào trong cổ trạch.

Cậu tránh né ánh mắt của cặp lão nhân ngoài cửa sổ xong thì thành công trèo ra khỏi cổ trạch, đi tới bên ngoài cổ trạch.

Trên bãi đất trống bên ngoài cổ trạch, từng cỗ quan tài mới cũ khác nhau được đặt trên mặt đất, một số quan tài thì dựa tường dựng đứng, kiểu dáng, màu sắc của những chiếc quan tài này cũng khác nhau, có cái là quan tài gỗ sơn đen, có cái là quan tài gỗ sơn đỏ, còn có một số là quan tài gỗ nguyên khối, màu gỗ nguyên khối đó hiển hiện màu xám, là do để quá lâu mà thành.

"Hai vị lão nhân kia lại biến mất rồi?"

Thế nhưng khi Lý Dương nhìn về phía ô cửa sổ vừa rồi, ông lão đó, bà lão đó, cặp lão nhân kinh khủng kia lại không thấy đâu nữa.

"Vừa rồi là ảo giác của mình sao...... hay là hai con quỷ đó đã rời đi rồi." Lý Dương lúc này cảm thấy bản thân vô cùng căng thẳng.

Cậu hiện tại đang ở trạng thái lẻ loi một mình.

Nếu thật sự bị Lệ Quỷ tập kích, khả năng lớn là sẽ chết.

Thế nhưng đúng vào lúc này.

"Đùng! Đùng! Đùng!"

Dường như đã đến giờ đúng, tiếng chuông đồng hồ quả lắc vang lên.

Lý Dương giật mình, nhìn thời gian trên điện thoại.

6 giờ 30 phút.

Cùng lúc đó, tại một thời điểm khác.

Ở khu vực cửa ra vào trong cổ trạch.

Dương Gian dẫn theo Phùng Toàn, Đồng Thiến và những người khác bước ra khỏi Quỷ Vực.

Nhìn thời gian.

"Đúng 6 giờ lại đến rồi, quả nhiên đồng hồ quả lắc lại vang lên, nhưng lần này dường như không hề khởi động lại, thời gian vẫn đang tiếp tục tiến về phía trước." Dương Gian nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ trên tay.

Kim trên đó không hề lùi lại, mà là đang tiếp tục tiến lên.

6 giờ 05 giây, 6 giờ 06 giây......

"Tiếng chuông đúng giờ sẽ vang lên một lần, nhưng khởi động lại lại không phải lần nào cũng có, là có người đang điều khiển, hay nói là tính ngẫu nhiên?" Phùng Toàn nhíu mày.

Dương Gian lại lần nữa đi tới đại sảnh, cố gắng men theo tiếng chuông của đồng hồ quả lắc để xác định vị trí của chiếc đồng hồ đó.

Thế nhưng định vị thất bại.

Âm thanh của đồng hồ quả lắc vang vọng trong cổ trạch, căn bản không thể xác định rốt cuộc nó ở đâu, chỉ có thể phỏng đoán mơ hồ rằng đồng hồ quả lắc đó ở một vị trí nào đó sâu trong cổ trạch.

Xem bộ dạng này muốn xử lý chiếc đồng hồ quả lắc đó vẫn còn chút khó khăn.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng.

Nhiều Ngự Quỷ Giả trong cổ trạch này như vậy đều không tìm thấy chiếc đồng hồ quả lắc kia, bản thân mình muốn tìm thấy một cách tùy tiện chắc chắn là không thể.

"Thông báo cho Lý Dương nhập đội, 6 giờ đã qua, có thể ra tay rồi, lần này giết bọn họ một lần nữa, tôi muốn xem xem đám người này liệu còn có thể sống lại được nữa hay không." Dương Gian nói.

"Con quỷ này phải làm sao?" Đồng Thiến nhìn thi thể quỷ dị vẫn luôn bị đóng đinh dưới chân Dương Gian.

Dương Gian nói: "Không mang thùng chứa để giam giữ đến, Phùng Toàn, giúp một tay, đem con quỷ này chôn đi."

Phùng Toàn gật đầu, không nói hai lời liền bước tới, áp sát con Lệ Quỷ đang bị đóng đinh kia.

Cơ thể hắn dần dần tan rã, từng mảng lớn, từng mảng lớn đất mộ rơi xuống.

Chẳng bao lâu sau, một ngôi mộ cũ đã được đắp thành.

Ngôi mộ cũ này chôn vùi con Lệ Quỷ kia.

Mà Phùng Toàn lúc này động đậy, rút thân rời khỏi ngôi mộ cũ.

Dương Gian rút đinh quan tài ra.

Ngôi mộ cũ lặng yên bất động, hình thành một sự áp chế.

Đất mộ của Phùng Toàn bản thân nó có thể áp chế Lệ Quỷ, chỉ là cần phải đắp đất mộ đến số lượng và độ cao nhất định, bằng không mà nói Lệ Quỷ sẽ phá mộ mà ra.

Trước mắt Phùng Toàn đã khống chế ba con quỷ, trong tình huống dựa vào quỷ khô lâu để ghép nối cơ thể, chỉ cần giữ lại một cái đầu ở bên ngoài không bị đất mộ chôn vùi là hắn có thể làm lơ cái giá của sự thức tỉnh này.

"Làm việc trước đã, chờ xong việc rồi xử lý con quỷ trong ngôi mộ cũ này sau." Dương Gian liếc nhìn một cái, xác định không có gì bất thường mới hành động.

"Vẫn phải xử lý tên tóc bạc kia trước, không thể để hắn chơi xấu, bằng không sẽ chết người đấy." Hùng Văn Văn nhắc nhở.

Dương Gian nói: "Được. Vậy thì giết hắn trước."

Nói rồi anh bước tới, đi tới vị trí của Liễu Bạch Mục lúc trước.

Cái bóng dưới chân dần dần bao phủ ra xung quanh.

Anh cầm cây trường thương vàng nứt nẻ, lợi dụng đặc tính của con dao củi để kích hoạt môi giới.

Ngay lập tức.

Hình ảnh của Liễu Bạch Mục đó xuất hiện trước mắt anh.

Không nói hai lời.

Dương Gian giơ tay vung một đao, chém về phía bóng dáng môi giới mà Liễu Bạch Mục để lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:865
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »