Đêm tối lại một lần nữa buông xuống.
Ngôi làng tĩnh lặng hiền hòa lại chìm trong bóng tối, trong làng chỉ có lác đác vài ngọn đèn đường vẫn đang tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, một vài ngọn đèn do không được bảo trì nên căn bản đã không còn sáng nữa.
Dương Gian suốt thời gian này không hề rời khỏi ngôi nhà cũ.
Anh vẫn luôn ở trong căn phòng đặt di ảnh, để mắt đến động tĩnh nơi này, giống như một khúc gỗ không hề có thêm bất cứ cử động dư thừa nào.
Nhưng thật đáng tiếc.
Ngoại trừ tiếng bước chân lúc trước, Dương Gian không phát hiện ra điều gì khác. Anh suy đoán, cơn ác mộng vẫn đang tiếp tục, con quỷ trong mơ đã rời khỏi nơi này, tạm thời sẽ không quay lại nữa.
"Dương Gian, anh đang làm gì vậy? Em tìm anh nãy giờ đấy." Lúc này, Giang Diễm cẩn thận xuất hiện ngoài hành lang, lén lút liếc nhìn vào trong.
Nhìn thấy Dương Gian trong phòng, cô lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Tìm tôi làm gì? Không có việc gì thì đi ngủ đi, trời tối rồi." Dương Gian đã sớm nghe thấy động tĩnh, anh không hề ngạc nhiên.
Giang Diễm bước vào nói: "Chẳng phải là chuyện vừa rồi muốn báo cáo với anh một tiếng sao, anh đoán xem lúc nãy em đã cho mượn bao nhiêu tiền? Mấy người thân của anh cứ như phát điên vậy, em suýt chút nữa thì bị bao vây rồi, quả nhiên, người tốt không thể làm bừa được."
"Cô tự xử lý đi, chút chuyện nhỏ này tôi không có hứng thú biết." Dương Gian nói.
"Chuyện nhỏ? Mấy triệu đấy." Giang Diễm nói: "Đủ nuôi em cả đời rồi."
"Mẹ tôi đâu?" Dương Gian không để tâm, quay sang hỏi.
Giang Diễm nói: "Vừa mới về phòng ngủ rồi, ở dưới lầu, có chuyện gì sao?"
"Không có gì, hỏi vu vơ thôi." Dương Gian nói.
Lúc này Giang Diễm đi tới, vòng tay ôm lấy cổ Dương Gian từ phía sau, cười hì hì nói: "Anh ngồi đây một mình chán chết, hay là để em ở bên cạnh anh nhé, hiếm khi hai người chúng ta được ở bên nhau, lãng phí thời gian như vậy thật sự tốt sao?"
Nói xong, cô áp sát vào tai Dương Gian, tỏ ra vô cùng thân mật.
Dương Gian lạnh lùng như khúc gỗ, không chút động tâm, anh liếc nhìn một cái: "Tôi có linh cảm đêm nay trong ngôi làng này sẽ không bình thường, tôi phải canh đêm, cô không muốn giống như Lâm Tiểu Tịch ban ngày đâu đúng không, đột nhiên tự tấn công chính mình, tự chặt đứt đầu mình đấy chứ."
"Á?"
Giang Diễm sợ đến mức co rúm người lại: "Anh lại dọa em à?"
"Không dọa cô, vốn dĩ tôi định rời khỏi Mai Sơn thôn ngay trong đêm nay, nhưng nghĩ kỹ lại thì còn nhiều thứ chưa xử lý, nên quyết định ở lại thêm một ngày nữa. Quyết định này thực ra có chút liều lĩnh, vì nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì rất có thể sẽ kéo cả cô và mẹ tôi vào."
Dương Gian trầm mặc một chút.
"Nhưng tôi lại quay sang lo lắng, nếu đưa mọi người đi, nhỡ đâu các người gặp nguy hiểm ở thành phố Đại Xương, mà tôi ở đây có khả năng sẽ cứu viện không kịp thời, cho nên sau khi suy nghĩ kỹ mới đưa ra quyết định này."
"Hì hì, quả nhiên anh là quan tâm em nhất." Điểm chú ý của Giang Diễm có chút kỳ lạ, lúc này lại vui vẻ cười hớn hở.
Cô cảm thấy bản thân đã trở nên rất quan trọng, bắt đầu được coi trọng rồi.
Tuy nhiên cuối cùng Dương Gian vẫn đuổi cô sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi.
Bởi vì anh muốn đảm bảo trước khi rời đi vào ngày mai đừng xảy ra vấn đề gì thì tốt hơn.
Thế nhưng theo thời gian dần trôi qua.
Màn đêm ngày càng sâu.
Dương Gian vẫn một mình ngồi trong phòng, đối diện với tấm di ảnh trên bàn, đồng thời cũng để ý đến động tĩnh xung quanh.
Giờ này chắc cũng đã hơn mười một giờ rồi, đại đa số mọi người trong làng chắc hẳn đều đã ngủ say, bên ngoài vô cùng yên tĩnh, không có lấy một tiếng động lạ nào, thậm chí không nghe thấy cả tiếng gầm rú của xe cộ qua lại.
Chìm vào giấc ngủ trong môi trường này chắc hẳn chất lượng giấc ngủ sẽ rất tốt.
Tuy nhiên Dương Gian vẫn không ngủ, anh không dám ngủ, sợ lại gặp ác mộng lần nữa.
Nhưng đại khái vào lúc một giờ sáng, thần sắc Dương Gian khẽ động, bởi vì anh nghe thấy một động tĩnh, âm thanh một người đi ngang qua con hẻm nhỏ bên cạnh, tuy cử động rất nhẹ nhàng, nhưng trong đêm tối tĩnh mịch không một tiếng động này, nếu chăm chú lắng nghe thì vẫn có thể nghe thấy được.
Đây là có người đang đi lại trong làng vào ban đêm.
Nhưng vào lúc này, kẻ đi lại bên ngoài liệu có thực sự là người không?
Từ vị trí âm thanh truyền tới, đại khái có thể phán đoán ra, người nọ dường như muốn đi ngang qua cửa nhà mình.
Dương Gian quyết định bước ra xem thử, nhưng ngay khi anh chuẩn bị đứng dậy, đột nhiên nghe thấy dưới lầu có một người đang gọi mình.
"Dương Gian, có đó không?"
Đây không phải giọng của em họ Tiểu Viên, mà là giọng của một nam tử xa lạ, một người xa lạ mà trước đây chưa từng tiếp xúc, bởi vì trong tâm trí Dương Gian không hề có chút ấn tượng nào.
Nhưng chưa kịp để Dương Gian làm gì, thần trí anh khẽ choáng váng, ngay sau đó căn phòng này đã xảy ra biến hóa to lớn.
Căn phòng nhanh chóng trở nên cũ kỹ, ánh đèn lóe lên một cái rồi tắt ngấm, đồng thời bố cục trong phòng cũng hoàn toàn khác so với trước đây.
Chiếc bàn vốn đặt di ảnh không biết từ lúc nào đã biến thành một chiếc giường đơn, đồng thời trong phòng còn xuất hiện thêm một vài món đồ cũ kỹ không hề ăn nhập với dáng vẻ lúc trước, giống như nơi này đột nhiên trở về mười mấy năm trước vậy, tất cả bài trí đều lộ rõ vẻ vô cùng cũ nát.
Thậm chí, Dương Gian còn nhìn thấy một đôi giày da thay ra bên cạnh chiếc giường đơn đó.
Trên mặt đất còn xuất hiện thêm vài dấu chân, đó là vết bùn đất dính dưới đế giày để lại.
"Chết tiệt."
Dương Gian nhận ra điều gì đó, lập tức bước ra khỏi phòng.
Ngay lập tức, sắc mặt anh thay đổi.
Ngôi làng không còn là ngôi làng quen thuộc mà anh biết nữa, mà có chút xa lạ, rất nhiều nhà cửa kiến trúc đều đã biến thành bộ dạng của mười mấy năm trước, đèn đường ở cửa biến mất, bầu trời cũng u ám đè nén, không nhìn thấy lấy một chút ánh sáng nào, nhưng kỳ quái là xung quanh lại không hề tỏ ra tối tăm, trái lại còn có thể nhìn rõ môi trường bốn phía.
Là mơ sao?
Cơn ác mộng đó lại bắt đầu rồi.
Dương Gian nhận ra mình lại bị kéo vào trong một cơn ác mộng, nhưng chính anh cũng thấy không thể tin nổi, bởi vì anh vô cùng khẳng định lúc nãy mình căn bản không hề ngủ, ý thức vô cùng tỉnh táo, nếu là sự kiện linh dị mang mã hiệu "Ác Mộng", thì việc mình không ngủ đáng lẽ ra có thể tránh được mới phải.
Là do người xuất hiện dưới lầu gọi tên mình lúc trước sao?
Anh phát hiện ra điểm chung của hai lần gặp ác mộng.
Lần đầu tiên là em họ Tiểu Viên gọi tên mình dưới lầu, lần thứ hai là giọng của nam tử xa lạ gọi tên mình dưới lầu.
Cứ gọi tên là mình tiến vào ác mộng.
Chỉ trong khoảnh khắc lơ đãng, căn bản không phải cứ giữ tỉnh táo là có thể chống lại được, điều này tương đương với một ám hiệu khởi động sự kiện linh dị vậy.
Thế nhưng không đợi Dương Gian suy nghĩ nhiều.
Cửa phòng bên cạnh lại mở ra.
Giang Diễm dụi dụi mái tóc có chút rối bời, mơ màng nói: "Dương Gian, muộn thế này rồi gọi em ra làm gì, em vẫn đang ngủ mà?"
Ánh mắt Dương Gian lập tức dời sang phía Giang Diễm, anh lập tức trở nên nghiêm trọng.
Giang Diễm cũng bị kéo vào trong cơn ác mộng sao?
Hay nói cách khác, Giang Diễm là giả, là lệ quỷ trong mơ giả dạng thành?
"Sao nhìn em chằm chằm như vậy?" Giang Diễm có chút nghi hoặc nhìn Dương Gian, chớp chớp mắt.
"Lúc nãy tôi không hề gọi cô, người gọi tên cô không phải là tôi." Dương Gian bình tĩnh nói.
Giang Diễm nói: "Sao có thể chứ, lúc nãy em nghe rõ ràng là anh gọi em dưới lầu, bảo em ra ngoài một lát, em đối với giọng nói của anh sớm đã quen thuộc không thể quen hơn được nữa, căn bản không thể nào nghe nhầm."
"Cô tin tôi, hay tin một âm thanh?" Dương Gian ánh mắt lạnh lẽo nói: "Cô bị quỷ gọi tên rồi, hiện tại đã tiến vào một cơn ác mộng linh dị, không tin thì tự nhìn xung quanh xem, đã không giống với ban ngày nữa rồi."
"Hửm?"
Lúc này Giang Diễm mới để ý xung quanh một chút, ngay lập tức cả người ngẩn ra.
Đúng là không giống rồi, đứng từ phía ban công nhìn ra, rất nhiều kiến trúc đều khác với ban ngày, hơn nữa Dương Gian gọi mình dưới lầu lúc này lại đang ở trên hành lang, tình huống cũng không khớp.
"Á? Em thực sự đang nằm mơ sao? Em rõ ràng không cảm thấy mình đang nằm mơ, cứ như vừa mới ngủ dậy vậy." Giang Diễm tuy kinh nghi bất định, nhưng nhìn thấy Dương Gian bên cạnh thì lại không còn sợ hãi như vậy nữa.
Dương Gian nói: "Giấc mơ linh dị có thể giống giấc mơ bình thường sao?"
Quan sát đánh giá Giang Diễm một lúc.
Anh tạm thời không phát hiện ra khả năng Giang Diễm là quỷ, chỉ có thể tạm thời thu lại sự cảnh giác.
Mà vào lúc này.
Không chỉ có hai người Dương Gian và Giang Diễm.
Từ những căn nhà khác trong làng cũng lục tục có người đi ra, họ đều là dân làng trong thôn, lúc này cảm thấy vô cùng nghi hoặc, bởi vì họ đều nghe thấy một âm thanh gọi tên mình ở bên ngoài.
Ngôi làng vốn trống trải tĩnh mịch, vậy mà bắt đầu xuất hiện không ít người.
"Đùa gì vậy, bao nhiêu người bị kéo vào thế này sao?"
Dương Gian nhìn thấy không ít bóng người, ban đầu anh tưởng là quỷ, nhưng khi có người chào hỏi mình thì mới phát hiện ra, căn bản không phải là quỷ, tất cả đều là những người trong làng ban ngày.
"Con quỷ này còn đáng sợ hơn trước, dường như đã kéo cả người trong một ngôi làng vào trong ác mộng, tình thế này đã có dấu hiệu mất kiểm soát rồi... chẳng lẽ có liên quan đến thi thể ban ngày."
Anh hồi tưởng lại, thứ duy nhất có liên đới chính là cái thi thể bị tách rời kia.
Mình đã động vào cái thi thể đó, kết quả là ban đêm liền xảy ra chuyện này, nếu nói không có chút liên hệ nào thì đánh chết anh cũng không tin.