Dương Gian bị chém ngang lưng thành hai nửa, nhếch nhác nằm rạp trên mặt đất, máu tươi chảy đầy sàn.
Lúc này, toàn thân đang nhanh chóng lạnh dần đi, nhịp tim cũng dần dần ngừng đập, cơ thể hắn sau khi phải chịu tổn thương ở mức độ này lại một lần nữa nhanh chóng chết đi. Nhưng ý thức của Dương Gian vẫn còn tồn tại, hắn vẫn sống sót theo một cách không thể lý giải nổi, không hề bị cây dao sài quỷ dị kia chém chết.
"Quả nhiên, dự đoán lần trước của Hùng Văn Văn là chính xác, ta mạo muội tới gần con quỷ này sẽ bị giết chết ngay lập tức."
Phần thân trên còn sót lại của Dương Gian đang giãy dụa, hắn ngẩng đầu nhìn theo hướng thi thể nam cao lớn kia rời đi, sắc mặt thay đổi bất định.
Cuộc tấn công vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì? Là không thể chạm vào con quỷ này sao? Hay đơn thuần chỉ vì lý do tới gần?
"Đợi đã, bóng lưng của con quỷ này sao lại có chút quen mắt." Dương Gian nhìn thi thể nam cao lớn kia, thi thể dần rời xa, sau khi dần chìm vào sự u ám thì để lại một hình dáng tựa như con người.
Hình dáng này giống như một cái bóng đen, càng giống Vô Đầu Quỷ Ảnh hơn.
Không, không phải là giống, bóng lưng của Vô Đầu Quỷ Ảnh và thi thể nam cao lớn này hoàn toàn giống hệt nhau, gần như chồng khít lên nhau một cách hoàn hảo. Điểm khác biệt duy nhất là Vô Đầu Quỷ Ảnh không có đầu, còn thi thể nam cao lớn thối rữa này lại có đầu.
Dương Gian lập tức nhìn lại Vô Đầu Quỷ Ảnh phía sau mình. Ngay lập tức, hắn sững sờ.
Vô Đầu Quỷ Ảnh phía sau vậy mà cũng bị đứt làm hai đoạn, giống hệt thi thể của hắn, bị chém ngang lưng, ở giữa không hề kết nối với nhau.
"Vô Đầu Quỷ Ảnh bị đứt rồi? Đùa gì thế, thứ đó ngay cả quỷ ảnh cũng có thể tấn công sao?" Dương Gian nhìn đôi chân vẫn đang đứng tại chỗ của mình, phía sau đôi chân đó chỉ còn bóng của một đôi chân, bóng của phần thân trên đã biến mất.
Hắn cúi đầu nhìn. Nửa cái bóng còn lại đang ở trên phần thân trên của mình.
Khoảnh khắc này, Dương Gian đã hoàn toàn hiểu rõ, tại sao trong dự đoán của Hùng Văn Văn, Quỷ Thằng lại bị chém đứt. Bởi vì cây dao sài quỷ dị này dường như ở một mức độ nào đó có thể khắc chế quỷ.
Không, phải nói là sở hữu năng lực chia cắt quỷ. Con quỷ hoàn chỉnh, vì cây dao sài quỷ dị kia mà bị đánh tan.
"Nhưng tại sao vết thương trên eo của quỷ ảnh này lại giống hệt vết thương trên cổ?" Dương Gian lại để ý thấy, phần đầu của Vô Đầu Quỷ Ảnh, cùng với phần eo vừa bị chém đứt, đều là một đường thẳng tắp bằng phẳng. Vết thương giống hệt nhau. Đây tuyệt đối không phải trùng hợp, mà là một loại bằng chứng.
"Vô Đầu Quỷ Ảnh vốn có đầu, nó đã từng xui xẻo như ta ở một thời điểm nào đó, bị cây dao sài quỷ dị này chém trúng, sau đó cái đầu rơi xuống. Thế là quỷ ảnh hoàn chỉnh bị chia cắt, đánh tan thành các mảnh ghép, cơ thể trở thành Vô Đầu Quỷ Ảnh, còn cái đầu trở thành một con quỷ khác..."
Sau khi phát hiện ra điểm này, nội tâm Dương Gian vô cùng kinh ngạc. Hắn vô tình phát hiện ra một số liên kết giữa các mảnh ghép của quỷ, thậm chí có thể nói là đã tìm thấy một phần mảnh ghép gốc của con quỷ.
"Vô Đầu Quỷ Ảnh rất có khả năng là cái bóng của con quỷ này, bóng lưng hoàn toàn giống hệt nhau, cái đầu của quỷ ảnh nghi là bị cây dao sài trong tay con quỷ này chém xuống." Ánh mắt Dương Gian khẽ động: "Vậy ra, con quỷ này tự chém đứt cái bóng của chính mình sao?"
Nghe có vẻ vô cùng khó tin.
Con quỷ đã hoàn thành mảnh ghép lại tự mình đánh tan mảnh ghép của chính mình?
Cơ thể thối rữa, Vô Đầu Quỷ Ảnh, đầu quỷ ảnh, chia thành ba phần.
"Vậy nếu suy đoán là thật, thì cái đầu quỷ ảnh cuối cùng sẽ ở đâu? Cũng ở Phúc Nhân thương trường tại thành phố Đại Xương trước kia sao? Nhưng lần đó khi ta giam giữ Vô Đầu Quỷ Ảnh thì không hề phát hiện ra... Hay là do lúc đó ta làm việc không đủ tỉ mỉ, bản thân vô tình bỏ sót?"
Dương Gian cảm thấy khả năng mình bỏ sót là rất cao.
Tất nhiên, còn một khả năng nữa, đó là cái đầu của quỷ ảnh không nằm ở đó, mà ở một nơi khác trên thế giới này.
"Bây giờ dường như không phải lúc nghĩ chuyện này, dù cho quỷ ảnh là cái bóng của con quỷ này, nhưng quỷ ảnh đã chết máy, hơn nữa người điều khiển là ta, mà ta thì sẽ không giao mảnh ghép này cho con quỷ kia."
Quỷ ảnh trên phần thân trên của Dương Gian dần dần kéo dài ra, cố gắng kết nối cái bóng ở phần thân dưới lại với nhau, để lắp ghép lại lần nữa.
Thế nhưng rất nhanh, hắn đã nhíu mày.
Quỷ ảnh phần thân trên và quỷ ảnh phần thân dưới tuy đang ghép lại, nhưng tốc độ này lại chậm hơn tưởng tượng rất nhiều, cứ đà này thì ít nhất phải mất mấy tiếng đồng hồ mới có thể hồi phục lại trạng thái trước kia.
"Quỷ đã bị đánh tan không thể hồi phục trong thời gian ngắn sao? Dường như không chỉ quỷ ảnh, ngay cả Quỷ Vực của ta cũng xuất hiện lỗ hổng." Dương Gian ngẩng đầu nhìn Quỷ Vực tầng ba của mình.
Một lỗ hổng lớn xuất hiện, trong thời gian ngắn cũng không có cách nào hồi phục.
Trong tầm nhìn của Quỷ Nhãn dường như xuất hiện một điểm mù, chỗ đó không thể nhìn rõ được.
"Quả đúng là một vật phẩm quỷ dị đáng sợ." Dương Gian sử dụng Quỷ Vực di chuyển cơ thể, để hai nửa cơ thể bị đứt lìa kết hợp lại với nhau, sau đó dùng quỷ ảnh phần thân trên để ghép nối.
Ngay lập tức, cơ thể hắn hồi phục bình thường.
Nhưng đôi chân đã mất cảm giác, không thể đi lại được.
Lỗ hổng của quỷ ảnh vẫn chưa hồi phục, hắn không thể điều khiển quỷ ảnh phần thân dưới để bước đi, bởi vì cơ thể mình đã chết, vốn dĩ không thể cử động. Trước kia có thể đi lại, hoàn toàn là do Vô Đầu Quỷ Ảnh đang điều khiển, chứ không phải bản thân hắn biến thành thi thể mà vẫn có thể cử động.
"Quan Tài Đinh ở thành phố Đại Xương, Quỷ Kéo của Phương Thế Minh, còn cả cây dao sài quỷ dị ở đây, loại vật phẩm linh dị này rất đặc biệt... Nếu lần này không thể lấy đi, ta thậm chí phải cân nhắc xem có nên cạy mấy viên gạch lát nền mà Phương Thế Minh từng đi qua để lại đây, cho con quỷ này dẫm lên dấu chân còn sót lại trên đó hay không."
Đôi chân Dương Gian bị chém phế cũng không cản trở gì, hắn vẫn có thể dùng Quỷ Vực để di chuyển.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, phương án này đã bị hắn từ bỏ.
Vì tính không chắc chắn quá lớn.
Nơi này rộng lớn như vậy, cho dù có mang dấu chân của Phương Thế Minh tới, thì đợi đến khi con quỷ này hoàn toàn bao phủ và dẫm lên thì đến bao giờ?
Nếu may mắn thì có khi vài năm cũng không dẫm trúng.
Dương Gian không thể đợi đến lúc đó.
"Tiếp tục thử cách khác, tranh thủ lúc nguyền rủa của Hộp Nhạc vẫn còn, không thể lãng phí cơ hội này. Một khi bỏ lỡ bây giờ, sau này muốn tiếp xúc với con quỷ này là điều không thể. Kiểu tấn công đó, bất cứ Ngự Quỷ Giả nàophỏng chừng (ước chừng) cũng không thể chống đỡ nổi đâu."
Dương Gian lại đuổi theo, hắn quyết định sẽ tiêu hao với con quỷ này.
Không lấy được thứ này thì đối kháng với Quỷ Kéo của Phương Thế Minh thế nào đây.
Con quỷ không rời đi quá xa.
Dương Gian rất nhanh đã đuổi kịp, lần này hắn bạo dạn hơn một chút, trực tiếp tới gần.
Từ cách mười mét, từng chút từng chút rút ngắn khoảng cách.
Hắn muốn dùng mạng để thăm dò phương thức tấn công thứ hai của con quỷ này.
Chín mét, tám mét, bảy mét...
Dương Gian đi theo phía sau thi thể thối rữa cao lớn kia, nhưng lần này hắn lại không phải chịu sự tấn công.
Con quỷ vẫn đang bước những bước chân nặng nề cứng nhắc đi về phía trước, đối với Dương Gian ở phía sau hoàn toàn không hề nhận ra, cũng không hề để ý.
"Phương thức tấn công của quỷ không liên quan đến khoảng cách." Dương Gian rút ra kết luận sau khi đi vào phạm vi năm mét.
Tới gần sẽ không bị quỷ tấn công, nếu muốn tấn công thì giờ này con quỷ đã chém hắn một dao rồi.
"Xác suất lớn là tiếp xúc." Dương Gian lại nghĩ đến tình huống vừa rồi.
Quỷ Thủ tiếp xúc với con quỷ này, thế là kích hoạt quy luật giết người, quỷ xoay người lại.
Nhưng nhát dao đó có lẽ không phải nhắm vào hắn, mà nên nhắm vào cơ thể gốc của Quỷ Thủ, có lẽ hắn chỉ là bị vạ lây thôi, dù sao Quỷ Thủ kích hoạt quy luật giết người cũng không phải tay của hắn.
Nhưng đây cũng chỉ là một trong những suy đoán mà thôi, không nhất định là thật.
"Dù không phải là tiếp xúc, thì chắc chắn cũng có liên quan đến việc này, vậy thì điều ta cần cân nhắc là làm thế nào để lấy đi vật phẩm linh dị trong tay quỷ mà không cần tiếp xúc với quỷ." Ánh mắt Dương Gian khẽ động, nghĩ đến một vật phẩm linh dị khác lấy được từ trụ sở trước đó.
Khỏa Thi Bố (vải liệm xác).
Thứ này nghe nói có thể vô giải áp chế bất kỳ con quỷ nào, đến nay vẫn chưa có tiền lệ thất bại, điểm khác biệt duy nhất là cần phải bao bọc lấy con quỷ, hiệu suất rất chậm.
Chỉ một câu hiệu suất chậm, đã gần như biến Khỏa Thi Bố thành đồ bỏ đi.
Hạn chế quỷ đều cần hiệu quả tức thì, ai cho ngươi thời gian thong thả làm?
Nhưng lý do Dương Gian chọn thứ này là vì có hai phương án cân nhắc, một là dùng cho bản thân, hai là dùng cho con quỷ trước mắt này.
Cho nên Khỏa Thi Bố hắn vẫn mang theo người.
Nghĩ đến đây, Dương Gian lấy từ trong quần áo ra Khỏa Thi Bố được đựng trong chiếc hộp vàng.
Thứ này gấp lại trong hộp không hề chiếm diện tích, mang theo bên người là không có vấn đề gì.
Sau khi mở ra.
Bên trong tấm vải dày màu xám trắng còn lưu lại hình dáng của một con người, hắn thậm chí có thể nhìn thấy khuôn mặt mờ ảo được in trên Khỏa Thi Bố, cùng với dấu vết của cơ thể, điều này chứng minh rằng ở một thời điểm nào đó trước đây, thứ này đã từng bọc lấy một thi thể hoặc một con quỷ.
Tấm vải không bị hư hỏng, chứng tỏ từng có một con quỷ bị áp chế đến chết, chỉ là sau đó không biết vì lý do gì mà con quỷ đã trốn thoát, để lại Khỏa Thi Bố trống rỗng.