Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 2875 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1111
Gặp phải chuyện như vậy thì làm sao? Chụp ảnh chứ sao! (2/4)

❊ ❊ ❊

“Các con! Đây là... làm cái gì thế hả?”

Dương Dật phải khó khăn lắm mới tìm được đám nhỏ trong phòng ngủ chính, kết quả vừa nhìn thấy mấy tiểu... yêu ma quỷ quái này, anh suýt chút nữa không dám tin vào mắt mình. Kể cả Hi Hi, đám nhóc tì này có phải bị yêu tinh bắt đi, đổi dạng rồi mới thả về không thế?

Vốn dĩ định trách mắng vài câu, nhưng Dương Dật nhìn gương mặt được vẽ vời ngũ sắc rực rỡ của chúng, thấy vẻ vừa phấn khích vừa bất an, lời khiển trách nghẹn lại ở cổ họng. Đúng là vừa giận vừa buồn cười.

Cuối cùng, Dương Dật chỉ vào mấy nhóc tì với gương mặt trang điểm đủ kiểu, dở khóc dở cười nói: “Các con, ai da, tất cả ra đây, đứng thành một hàng, cho ba xem nào!”

Cơn hứng khởi qua đi, Hi Hi, Lan Hinh và những đứa khác cuối cùng cũng nhận ra hình như mình đã gây họa. Chúng cúi cái đầu nhỏ, vẻ mặt đầy xấu hổ, nhích từng bước sang một bên.

Vì phải đứng thành hàng nên chúng vẫn hy vọng có thể đứng vào góc, như vậy hình như sẽ đỡ bị chú ý hơn.

Đứng thành một hàng, một bên là Lục Hiểu Du, Trần Thi Vân, Nam Chiêu Vũ, còn ở giữa chỉ còn lại Vu Tiểu Vi và Tiểu Đồng Đồng đang lén lút trốn bên chân chị Tiểu Vi.

Tiểu Đồng Đồng cũng cảm thấy có gì đó không ổn, cậu bé cố trốn ra sau lưng người chị cao lớn, tưởng rằng như vậy có thể tránh khỏi tầm mắt của ba. Nhưng không ngờ, cuối cùng chúng lại rơi vào vị trí chính giữa, và Tiểu Đồng Đồng hiển nhiên cũng lọt thỏm vào tầm mắt của ba.

“Đồng Đồng, cả con nữa à!” Dương Dật trừng mắt, chỉ vào Tiểu Đồng Đồng trông như con mèo hoa, dở khóc dở cười nói.

Tiểu Đồng Đồng cũng bị vẽ vài cái ria mép, nhưng có lẽ vì cảm thấy khó chịu, nhóc vô thức dụi mặt, khiến màu sắc trên má lem nhem cả một mảng. Tay áo của nhóc còn dính đầy vết son môi!

Bị ba chỉ vào cười, Tiểu Đồng Đồng rất xấu hổ trốn ra sau lưng chị Vu Tiểu Vi, thế là lại bôi thêm vài vệt son lên quần áo của chị Tiểu Vi!

Vẻ mặt Vu Tiểu Vi là hoảng loạn nhất. Em cảm thấy Dương Dật bắt chúng đứng thành hàng là điềm báo sắp nổi trận lôi đình. Vu Tiểu Vi vốn đã khá hiểu chuyện, lúc này trong lòng vô cùng áy náy, lông mày cụp xuống, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào.

Tiểu Đồng Đồng trốn sau lưng, Vu Tiểu Vi chẳng hề hay biết, trong lòng hoảng loạn tột độ, chỉ cần một chút kích thích nữa thôi là em sẽ khóc òa lên!

“Ơ, Tiểu Vi, sao cháu khóc rồi?” Dương Dật cúi người xuống, lúc đang vừa giận vừa buồn cười xoa đầu Tiểu Đồng Đồng thì mới phát hiện ra điều này. Lúc nãy anh còn tưởng Vu Tiểu Vi mặt đỏ bừng là do trang điểm cơ.

Vừa nghe anh hỏi, Vu Tiểu Vi hít hít mũi, nước mắt lã chã rơi xuống.

Nghe tin Vu Tiểu Vi khóc, “thủ phạm” Hi Hi và Lan Hinh đang cố tìm cách lẩn trốn ban nãy cũng chẳng màng tới bản thân nữa, vội vàng vây lại, nhìn Vu Tiểu Vi quan tâm hỏi: “Ôi chao, chị Tiểu Vi, chị đừng khóc mà!”

May là Vu Tiểu Vi bây giờ không còn là Vu Tiểu Vi của năm ngoái khi Hi Hi mới quen nữa. Vu Tiểu Vi đã cởi mở hơn nhiều, em vẫn sẵn lòng lên tiếng giải thích.

“Chú... chú Dương...” Cô bé nức nở giải thích, “Chú, chú đừng giận, được không ạ? Cháu biết lỗi rồi, chú, chú đừng, đừng không cho cháu chơi với Hi Hi nữa.”

Hóa ra, Vu Tiểu Vi bị Dương Dật làm cho sợ hãi! (Dương Dật: Chú có làm gì đâu chứ!)

Có lẽ từ bé, do tính cách cô độc, Vu Tiểu Vi không thích chơi với bạn bè khác, còn những người lớn khác cũng cho rằng em có vấn đề về tâm lý nên dặn dò con cái họ: “Đừng có chơi với con bé Vu Tiểu Vi đó!”

Những chuyện này đã để lại ám ảnh rất sâu sắc trong lòng em.

Bây giờ Vu Tiểu Vi cũng rất hoang mang, lo sợ lần này mình nghịch ngợm quá mức sẽ khiến chú Dương Dật cũng nói ra những lời như vậy!

Dương Dật tất nhiên sẽ không làm thế. Ban đầu anh bắt đám nhỏ đứng xếp hàng chỉ là muốn xem chúng nghịch ngợm đến mức nào, tiện thể dạy bảo chúng đôi chút. Nhưng giờ thấy Vu Tiểu Vi sợ hãi như vậy, anh cũng chẳng nỡ trách mắng chúng nữa.

“Sao có thể chứ? Chú sao lại không cho cháu chơi với Hi Hi?” Dương Dật cười nói, “Cháu và Hi Hi là bạn rất thân mà!”

“Đúng ạ, cháu với chị Tiểu Vi là bạn rất rất thân!” Hi Hi vội vàng gật đầu bên cạnh. Thấy Vu Tiểu Vi khóc, cô bé cũng có chút buồn phiền, chú mèo nhỏ đáng yêu giờ ủ rũ, nhìn rất đáng thương. Cô bé lấy hết can đảm nói: “Ba, ba đừng giận chị Tiểu Vi, được không ạ? Ba giận con đi, là lỗi của con.”

“Cũng là lỗi của con, là con dùng đồ trang điểm của bà ngoại Hi Hi trước!” Lan Hinh cũng rất nghĩa khí đứng cạnh bạn thân để chống lưng. Cô bé ngập ngừng một chút, bĩu môi nói: “Chú Dương, hay là chú phạt con đi, cho con một tuần không được ăn vặt, nhưng đừng trách chị Tiểu Vi, có được không ạ?”

Ồ, hai cô nhóc này còn biết nghĩa khí nữa cơ à?

Dương Dật vẫn còn chút hơi hướng giang hồ, tất nhiên anh khá tán thưởng hành động đứng ra nhận lỗi của Hi Hi và Lan Hinh.

Tuy nhiên, để mấy nhóc tì không phải gánh nặng tâm lý quá nhiều, nhất là Lục Hiểu Du và Nam Chiêu Vũ đang sợ tới mức không dám hé răng bên cạnh, Dương Dật cười nói: “Ai bảo chú bắt các con đứng hàng là để trách phạt các con?”

“Tất nhiên, các con tự ý lấy đồ trang điểm của người khác ra chơi là không đúng. Chỉ vì đây là lần đầu các con phạm lỗi, nên chú tha cho các con.” Dương Dật liếc nhìn máy ảnh kỹ thuật số Hi Hi để bên cạnh, cầm lấy rồi lắc lắc trước mặt chúng, đắc ý nói: “Nhưng đã vẽ mặt mũi thế này rồi, không thể lãng phí được. Các con nói xem có phải không? Chú Dương chụp cho mỗi đứa một tấm ảnh làm kỷ niệm nhé! Được không?”

“Chụp ảnh ạ? Được ạ! Được ạ!” Hi Hi thấy ba không giận nữa, lập tức vui vẻ hẳn lên, tranh giành trả lời.

Lan Hinh cũng hào hứng reo lên: “Con cũng muốn chụp ảnh, chú Dương, chú chụp cho Chiêu Vũ nhiều tấm vào, bạn ấy, bạn ấy... bọn con vẽ lên mặt bạn ấy nhiều nhất đấy!”

Hai má của Nam Chiêu Vũ đang đánh phấn hồng, loại phấn này hiếm khi được dùng, bởi vì nhìn Nam Chiêu Vũ bây giờ chẳng khác nào đang phơi mặt trên cao nguyên với hai mảng đỏ ửng!

Mà ngoài phấn má, môi cậu bé còn bị bôi đen sì, nhìn cứ như trúng độc gì đó!

Đặc sắc nhất là, không biết cô nhóc nào bất chợt nảy ra ý tưởng, bôi son môi màu hồng lên lông mày và mi mắt của cậu bé...

Cảnh tượng này, Dương Dật không nỡ nhìn thẳng.

Thế mà Nam Chiêu Vũ lại không hề phản kháng, cậu chỉ ngượng ngùng gãi đầu, nói nhỏ: “Chú Dương, những bức ảnh này, liệu có thể đừng để ba con nhìn thấy không ạ?”

Dương Dật nhịn cười, nói: “Không sao, chú chụp cho các con rồi lưu lại hết. Sau này khi các con lớn lên, không nhớ chuyện này nữa thì mang ra cho các con xem, để các con thấy lúc nhỏ mình nghịch ngợm thế nào!”

Bây giờ cứ để các con vui vẻ đi đã, sau này có lúc các con phải đứng hình cho mà xem! Dương Dật thầm nghĩ đầy gian tà.

“Ba ơi, thế có chụp cho em không ạ?” Hiển nhiên, lúc này trọng tâm của Hi Hi không nằm ở đó, cô bé tò mò hỏi.

“Tất nhiên rồi, sao có thể bỏ sót Đồng Đồng được?” Dương Dật cười lớn.

“Vậy, con muốn trang điểm lại cho em ạ, mặt em bị lem rồi, không đẹp đâu!” Hi Hi nhìn ba bằng ánh mắt cầu khẩn, tha thiết nói: “Ba, cho bọn con thêm chút thời gian nữa đi, được không ạ?”

“Tất nhiên rồi, các con cứ tự nhiên!” Dương Dật hào phóng phẩy tay, vui vẻ nói.

Tiểu Đồng Đồng chớp chớp mắt ngây thơ, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt lấy quần áo chị Tiểu Vi. Vu Tiểu Vi đã ngừng nức nở, em nghe thấy chú Dương không trách mình, lại cảm thấy bầu không khí của các bạn sôi nổi trở lại, em vừa vui vừa cảm động mỉm cười.

---❊ ❖ ❊---

Buổi tối, những đứa trẻ đã được tẩy sạch “kiệt tác” trên mặt được cha mẹ đón về nhà. Còn Dương Dật ở nhà đang bị Mặc Phi tức giận đuổi đánh.

“Không phải, không phải, vợ à, em nghe anh nói này, lúc đó tình hình không thể kiểm soát được. Anh thấy chúng vẽ mặt đỏ hồng lên, cũng đơ cả người, lấy đâu ra thời gian mà ngăn lại chứ.” Dương Dật vừa chạy vừa cười hì hì nói, “Nhưng em đừng vội, anh đã giữ lại bằng chứng rồi, đợi sau này chúng lớn lên, em có thể cầm mấy tấm ảnh này tìm chúng mà nói: ‘Nào, mau đền mỹ phẩm cho dì đi!’”

“Anh còn chối, chắc chắn là anh cũng nhúng tay vào!” Mặc Phi tức giận đuổi theo phía sau, trừng mắt quát, “Lần trước, trong phòng nghỉ ở đài truyền hình, rốt cuộc là ai làm gãy mấy thỏi son của em?”

“Khụ khụ, chuyện lâu thế rồi, sao em còn nhắc lại làm gì?” Dương Dật cười gượng.

“Hừ, Dương Dật, anh là kẻ có tiền án, em chẳng tin lời ma quỷ của anh đâu! Còn đổ tội cho bọn trẻ, Hi Hi thì không nói, anh còn đổ tội cho cả Đồng Đồng! Em mới không tin!”

“Oan uổng quá! Á! Á...”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1089
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »