Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 3187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 871
Li Sơn hành cung

❊ ❊ ❊

Lý Tích còn chưa nói xong, Trình Giảo Kim, Uất Trì Cung đã nhao nhao lên.

"Anh Quốc Công nói rất đúng, Tô Trình đem tin tức này bẩm báo triều đình là để nhắc nhở, đây là lòng tốt, là trung quân báo quốc, sao có thể vì thế mà trừng phạt Tô Trình chứ?"

Mã Chu phản bác: "Lộc quân, trung quân, đây là bổn phận làm bề tôi, nhưng phạm lỗi thì phải chịu trừng phạt. Ai mà chẳng có lòng trung quân? Chẳng lẽ người trung quân phạm lỗi thì không trừng phạt sao?"

Lời này quả thật khiến người ta không cách nào phản bác. Uất Trì Cung, Trình Giảo Kim và những người khác lập tức nhíu mày, đám ngự sử này thật sự quá khó chơi, đặc biệt là Ngụy Trưng và Mã Chu còn khó đối phó hơn.

Lý Tích trầm giọng nói: "Mã ngự sử nói cũng có lý, tuy nhiên, lão phu còn chưa nói hết đâu!"

"Bệ hạ, thần cảm thấy Vinh Quốc Công đã nhận được tin tức như vậy thì lý ra nên bẩm báo triều đình. Tất nhiên, nếu tin tức này sai lệch thì Vinh Quốc Công đương nhiên cũng có trách nhiệm, nhưng bách quan trong triều phản ứng thái quá, khiến Trường An lòng người hoang mang, thì lại chẳng phải cũng có trách nhiệm sao?"

Lý Thế Dân trong lòng trút được gánh nặng, khẽ gật đầu nói: "Trẫm thấy Lý khanh nói rất có lý."

"Hơn nữa, trẫm cho rằng, Cao Câu Ly rốt cuộc có điều binh hay không, đến giờ vẫn khó lòng xác định, không thể chỉ dựa vào lời nói của mấy tên thương nhân mà kết luận tin tức của Tô Trình là sai được."

"Ai có thể xác định Cao Câu Ly có điều binh hay không? Ai có thể xác định Cao Câu Ly khi nào xuất quân?"

"Cho nên việc này tạm thời gác lại bàn sau, nếu Cao Câu Ly quả thực không động binh, trẫm tự có phân xử!"

Mặc dù trên triều đường tranh cãi như một nồi cháo, cuối cùng vẫn không có kết quả, rốt cuộc bị hoàng đế tạm thời đè xuống.

Lời nói trong đại triều hội truyền ra ngoài phố xá, bách tính cũng không nhịn được mà bàn tán xôn xao.

Có người cho rằng, Tô Trình đã nhận được tin tức thì việc bẩm báo triều đình chẳng có gì sai, sai là ở người truyền tin.

Có người lại cho rằng, Tô Trình đã truyền tin sai lệch, dẫn đến việc triều đình và dân chúng đều hoang mang lo sợ, thì chắc chắn phải chịu trách nhiệm.

Đa số bách tính vẫn cho rằng Tô Trình không có lỗi lầm gì, dù sao mọi người cũng chỉ là một trận kinh sợ hão, không hề tổn thất gì.

Ngay lúc trong thành Trường An kẻ nói có lý người nói cũng có lý, Tô Trình đã dẫn theo đại đội nhân mã đến Li Sơn.

Tuy không có vẻ tươi tốt của mùa xuân hạ, nhưng phong cảnh tuyết ở Li Sơn lại mang một vẻ đẹp khác lạ.

Công chúa Trường Lạc và những người khác bất chấp giá rét, vén rèm xe lên thưởng thức cảnh tuyết tuyệt đẹp của Li Sơn.

Li Sơn hành cung vốn có người trông coi, cộng thêm việc hành cung nằm gần Trường An, hoàng đế cùng hậu phi bất cứ lúc nào cũng có thể giá lâm, cho nên vẫn luôn được bảo dưỡng rất tốt.

Mặc dù hôm qua mới nhận được ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, chỉ có hơn một ngày để thu dọn, nhưng Li Sơn hành cung đã được dọn dẹp vô cùng gọn gàng sạch sẽ.

Đến Li Sơn hành cung, Tô Trình có chút thất vọng, bởi vì Li Sơn hành cung so với Cửu Thành Cung để tránh nóng thì còn kém xa.

Cũng phải, Li Sơn hành cung hiện giờ vẫn chưa mở rộng, căn bản không có được phong thái của Hoa Thanh Cung sau này.

Tuy cung điện còn lâu mới hùng vĩ hoa lệ bằng Hoa Thanh Cung, nhưng suối nước nóng này thì vẫn như vậy.

"Cung nghênh công chúa! Cung nghênh Quốc công!" Cung nữ thái giám trong hành cung đã sớm cung kính đợi sẵn trước cửa cung.

Hoàng đế cùng hậu phi hiếm khi giá lâm Li Sơn hành cung, cho nên cung nữ thái giám ở đây vô cùng cô quạnh, rất ngưỡng mộ cung nữ thái giám ở Cửu Thành Cung.

Suy cho cùng, không có hoàng đế và hậu phi giá lâm thì đồng nghĩa với việc không được coi trọng, giống như bị đày vào lãnh cung vậy.

Nay con gái được hoàng đế sủng ái nhất là công chúa Trường Lạc cùng phò mã Vinh Quốc Công quyền thế nhất triều đình giá lâm, đối với họ mà nói đây là cơ hội hiếm có.

Đoàn xe đi thẳng vào Li Sơn hành cung, thị vệ cùng hộ vệ bắt đầu bố phòng.

Tô Trình cưỡi trên ngựa, dáng vẻ rất thong dong, vừa đi vừa đánh giá Li Sơn hành cung. Hiện tại Li Sơn hành cung chỉ có hai vợ chồng họ, cho nên ngược lại lại vô cùng tự do.

"Không tệ, trong hành cung rất sạch sẽ, thật hiếm có!" Tô Trình khen ngợi.

Thái giám bên cạnh vội vàng nịnh nọt cười nói: "Nô tỳ nhận được ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, đã quét dọn suốt một ngày một đêm, chỉ để cung nghênh công chúa và Công gia."

Tô Trình cười gật đầu nói: "Các ngươi đều vất vả rồi!"

Thái giám vội vàng nói: "Không vất vả, không vất vả, chỉ cần công chúa và Công gia hài lòng, nô tỳ có vất vả hơn nữa cũng đáng giá!"

"Li Sơn hành cung không sánh được với sự tráng lệ hoa mỹ của Cửu Thành Cung, chỉ là chỗ nhỏ bé này, thật là đã đắc tội Công gia và công chúa rồi!"

Tô Trình lại không hề thấy bị đắc tội chút nào, hành cung dù sao cũng là hành cung, cho dù là một hành cung nhỏ không được coi trọng, thì cũng không phải phủ đệ của quan viên có thể so sánh được.

"Công gia, đi thẳng về phía trước chính là chủ điện! Nô tỳ đều đã bố trí xong xuôi cả rồi." Lưu thái giám ân cần giới thiệu.

Chủ điện đã bố trí xong xuôi rồi? Tô Trình sờ sờ cằm, nhìn quanh một vòng, trầm ngâm một lát rồi đột nhiên chỉ về phía bên kia nói: "Chúng ta cứ ở tòa cung điện đó đi!"

Lưu thái giám nghe xong lập tức ngẩn người, bỏ cung điện hoa lệ tráng lệ nhất không ở, lại đi ở tòa cung điện hẻo lánh, đây chẳng phải là ngốc sao?

"Công gia, tòa cung điện đó vẫn chưa kịp bố trí gì cả! Dù sao Li Sơn hành cung này cũng không có ai khác tới, công chúa và Công gia thân phận tôn quý, ở tòa cung điện này cũng không sao cả!" Lưu thái giám ân cần khuyên nhủ.

Công chúa Trường Lạc vén rèm xe lên, cười dịu dàng nói: "Lang quân, cứ ở chủ điện đi, không sao đâu, phụ hoàng và mẫu hậu sẽ không trách tội đâu!"

Nàng mới không tin phụ hoàng và mẫu hậu sẽ vì chút chuyện nhỏ này mà trách tội nàng và lang quân. Hơn nữa, đã là mẫu hậu phái người truyền ý chỉ, dọn dẹp chủ điện, thì nàng và lang quân vào ở là chuyện đương nhiên.

"Ta không phải sợ Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương trách tội, thật ra ở đâu cũng vậy, ta lại cảm thấy tòa cung điện kia thanh u hơn." Tô Trình cười giải thích.

"Hơn nữa, vạn nhất Bệ hạ hoặc Hoàng hậu nương nương tới, chúng ta lại phải nhường chỗ, quá phiền phức."

Công chúa Trường Lạc mang theo chút nghi hoặc và mong chờ hỏi: "Phụ hoàng và mẫu hậu cũng sẽ tới sao?"

Tô Trình cười nói: "Cũng không phải là không có khả năng này, chúng ta cứ ở tòa cung điện đó đi!"

Cho dù có vào ở chủ điện, Trường Lạc cũng muốn bày biện lại, không thể cứ thế mà dọn vào, cho nên đổi sang ở tòa cung điện kia cũng không tính là phiền phức.

Nghĩ tới đây, Tô Trình liền lấy ra uy thế của chủ gia đình, trực tiếp đưa ra quyết định.

Xe ngựa đổi hướng đi về phía tòa cung điện kia, rất nhanh nha hoàn bà tử đều xuống xe, cùng các cung nữ thái giám trong hành cung hợp sức thu dọn, bày biện cung điện.

Công chúa Trường Lạc cũng xuống xe, chiếc áo choàng đỏ rực khoác trên thân hình yêu kiều, khiến tòa cung điện lạnh lẽo bỗng thêm vài phần hỉ khí và sức sống.

Tô Trình nắm tay nàng đi dạo, Võ Hủ ôm một chiếc lò sưởi nhỏ theo sau thưởng thức phong cảnh hành cung.

Thẩm Hiểu và La Hương Phượng thì vẫn còn ngơ ngác, họ vậy mà lại sắp được vào ở trong hoàng cung.

Tuy đây là hành cung, nhưng cũng coi như là hoàng cung mà.

Thuở trước khi còn bôn ba giang hồ, họ từng đi ngang qua đây, còn từng cảm thán về hành cung này.

Vậy mà không thể ngờ tới, thế nhưng có một ngày lại có thể dọn vào ở!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:788
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »