Bầu không khí tại Lưỡng Nghi Điện vẫn vô cùng nặng nề, đám thái giám hầu hạ ở đây đi đứng đều rón rén, sợ gây ra chút tiếng động nào.
Họ nhìn đám đại thần trong triều tới rồi lại đi, Lý Tĩnh, Phòng Huyền Linh, Trưởng Tôn Vô Kỵ, Ngụy Trưng... những trọng thần trong triều đều đã tới, thế nhưng cơn giận của Hoàng đế vẫn chưa hề tiêu tan.
"Bệ hạ, An Khang Quận công, không, Tô Trình sau khi rời hoàng cung đã về phủ hạ lệnh cho người làm lập tức thu dọn đồ đạc chuyển tới ở tại trang viên ngoại thành, đem phủ đệ và tất cả vật phẩm ngự ban niêm phong lại hết..." Diêu công công khom người cẩn trọng bẩm báo.
Ông cảm thấy sắc mặt Hoàng đế càng thêm lạnh lẽo, đứng trước mặt ngài mà cảm nhận được một luồng hàn ý thấu xương, dường như chỉ cần sơ sảy một chút là tai họa sẽ ập đến đầu.
Trưởng Tôn Hoàng hậu sau khi an ủi Trường Lạc công chúa xong mới vội vã quay lại Lưỡng Nghi Điện, bầu không khí trong đại điện dù áp lực nhưng Trưởng Tôn Hoàng hậu vẫn coi như không thấy.
Ngẩng đầu thấy Hoàng hậu đi tới, Lý Thế Dân vốn im lặng lắng nghe cuối cùng cũng bùng nổ: "Hoàng hậu, nàng nghe xem, đây là lời người nói sao?"
Trưởng Tôn Hoàng hậu dịu dàng như gió xuân mưa hạ: "Sao vậy? Ai lại nói gì nữa?"
"Còn không phải là tên khốn đó! Nói cái gì mà thu dọn đồ đạc sớm rời khỏi cái chỗ dơ bẩn Trường An này! Trường An phồn hoa bậc nhất thế gian, sao lại thành chỗ dơ bẩn rồi?" Lý Thế Dân tức giận nói.
"Đây là lời người nói sao? Đây là lời bề tôi nói sao?"
Hoàng hậu ôn tồn nói: "Bệ hạ nói đúng, chờ tên khốn đó vào cung lần nữa, thần thiếp nhất định túm tai hắn hỏi cho ra lẽ, thần thiếp sao lại sống ở chỗ dơ bẩn được!"
"Hắn nói với Trình Giảo Kim cái gì? 'Biệt quân khứ hề hà thời hoàn? Thả phóng bạch lộc thanh nhai gian. Tu hành tức kỵ phỏng danh sơn. An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý? Sử ngã bất đắc khai tâm nhan!' Đây là lời người nói sao?" Lý Thế Dân vung tay tức giận.
"Câu thơ hay!" Trưởng Tôn Hoàng hậu buột miệng thốt lên.
Lý Thế Dân khựng lại, có chút không hài lòng nhìn thoáng qua Hoàng hậu, đây có phải lúc quan tâm thơ có hay hay không đâu?
Trưởng Tôn Hoàng hậu vội vã dịu dàng nói: "Không phải, đây không phải lời người nên nói."
Lý Thế Dân hừ một tiếng: "An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý? Sử ngã bất đắc khai tâm nhan! Người khác nói vậy thì thôi đi, hắn có tư cách nói vậy sao?"
"Hắn khi nào thì tồi mi chiết yêu sự quyền quý? Thân vương đường đường mà hắn không vừa ý là đánh! Đại tướng Thổ Phồn hắn muốn đánh là đánh! Cao Dương, công chúa Đại Đường mà hắn muốn bắt nạt là bắt nạt, Trĩ Nô, hắn sai khiến như sai khiến đệ đệ mình vậy!"
"Trẫm, Hoàng đế Đại Đường, hắn muốn lạnh mặt là lạnh mặt, muốn bỏ gánh là bỏ gánh, hắn có mặt mũi nào mà nói ra câu 'An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý' như vậy?"
Trưởng Tôn Hoàng hậu cũng không khỏi gật đầu: "Bệ hạ nói đúng, tên khốn đó làm sao có mặt mũi nói ra lời như vậy được chứ?"
Nghĩ kỹ lại thì Tô Trình quả thực không có tư cách nói câu "An năng tồi mi chiết yêu sự quyền quý" đó, bởi vì chính Tô Trình là quyền quý, một kẻ quyền quý đá văng thân vương, đấm đại tướng Thổ Phồn!
Tiểu thái giám rón rén đi vào đại điện, run rẩy nói: "Khởi bẩm Bệ hạ, Kinh Vương cầu kiến!"
"Cho hắn vào!" Lý Thế Dân quát.
Lý Nguyên Cảnh sải bước đi vào đại điện, trên mặt đầy vẻ phẫn nộ.
"Thần đệ bái kiến Hoàng huynh! Thần đệ nghe tin Tô Trình ở cửa cung đánh đại tướng Thổ Phồn Lộc Đông Tán, Lộc Đông Tán chính là chánh sứ Thổ Phồn, Tô Trình làm vậy coi thường luật pháp triều đình, cực kỳ có khả năng khơi mào chiến tranh, ảnh hưởng cực xấu, đây là đại tội thập ác bất xá!"
"Thực ra thần đệ sớm đã biết Tô Trình này lòng dạ độc ác, không coi luật pháp ra gì, thần đệ xin Bệ hạ nghiêm trị Tô Trình, tống giam thẩm vấn, định tội theo pháp luật!" Lý Nguyên Cảnh phẫn nộ nói.
Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe xong không khỏi khẽ day trán, nghe tin Lý Nguyên Cảnh cầu kiến, trong lòng nàng còn thấy lạ, chẳng lẽ Lý Nguyên Cảnh lại chạy tới xin tha cho Tô Trình?
Quả nhiên, Lý Nguyên Cảnh vẫn ngu xuẩn như thế! Thế mà lại chạy tới dậu đổ bìm leo lúc này! Ngươi không thấy văn võ bá quan đều chạy tới xin tha cho Tô Trình sao?
Dù ngươi không nhìn ra thì cũng không biết nhìn xem đây là tình thế gì sao?
Lý Thế Dân nhíu mày trầm giọng nói: "Trẫm tự có xử trí!"
"Hoàng huynh, thần đệ nghe nói Tô Trình còn dám nói năng lỗ mãng với Bệ hạ, loại cuồng đồ vô quân vô pháp này, dù có giết cũng..."
Chưa để Lý Nguyên Cảnh nói hết, trong đại điện đã vang lên tiếng quát đầy mất kiên nhẫn.
"Cút!"
Lý Nguyên Cảnh ngẩn cả người ra đó, hắn cảm thấy mình có phải nghe nhầm rồi không!
Không phải, Tô Trình chẳng phải đánh đập Lộc Đông Tán còn mắng nhiếc Hoàng đế, khiến Hoàng đế giận tím mặt, thậm chí bãi miễn quan tước của Tô Trình sao?
Lúc này Hoàng đế chẳng phải nên giận không thể ngăn, hận không thể nghiêm trị Tô Trình nhưng vì nể mặt văn võ bá quan xin tha nên không tiện phát tác sao?
Sao lại bảo hắn cút? Bảo hắn cút là ý gì?
"Hoàng huynh, Tô Trình phạm tội nhiều lần, nên tống giam luận tội..." Lý Nguyên Cảnh không cam lòng nói.
"Cút ra ngoài!"
Lý Thế Dân quát lớn một tiếng, sát khí tràn ngập trong đại điện, khiến Lý Nguyên Cảnh không kìm được mà rùng mình một cái.
Dường như nếu nói tiếp, khoảnh khắc sau Hoàng đế thực sự sẽ giết hắn, Lý Nguyên Cảnh lập tức ngây người, vừa sợ hãi vừa ngơ ngác.
Lý Nguyên Cảnh chạy trối chết rời khỏi Lưỡng Nghi Điện, trong lòng vẫn không hiểu nổi, Hoàng đế không phải bị Tô Trình chọc tức đến hồ đồ rồi chứ?
Tô Trình bị bãi quan bãi tước rõ ràng là một chuyện rất sảng khoái, hắn đang chuẩn bị dậu đổ bìm leo, kết quả bị Hoàng đế mắng đuổi khỏi hoàng cung như vậy, trong lòng hắn đột nhiên thấy có chút không thoải mái.
Không được, Tô Trình đã bị đạp đổ rồi, sao có thể không thoải mái được? Không được, phải đi khoái lạc một chút!
Tại Tứ Phương Quán, máu bẩn trên mặt Lộc Đông Tán đã được rửa sạch, nhưng trên mặt vẫn còn chỗ xanh chỗ tím!
Nhưng hắn không để ý, mà đang ngưng thần trầm tư, màn đại náo này của Tô Trình rốt cuộc sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào?
Các dũng sĩ Thổ Phồn vây quanh Lộc Đông Tán ai nấy đều phẫn nộ, Tô Trình không chỉ đánh Đại tướng, đây là đánh vào mặt tất cả người Thổ Phồn.
"Đại tướng, Tô Trình từ quan từ tước rời đi, Hoàng đế cũng đã hạ chỉ bãi miễn quan tước của hắn, nghe nói Tô Trình đã niêm phong phủ đệ rời khỏi Trường An, sống ở trang viên rồi!" Có dũng sĩ vội vã vào bẩm báo.
Các dũng sĩ khác nghe vậy không khỏi nhao nhao nói: "Chỉ bãi miễn quan tước của hắn thôi sao? Vậy thì quá hời cho hắn rồi!"
"Loại cuồng đồ vô pháp vô thiên này đáng lẽ phải chém đầu!"
Lộc Đông Tán nghe vậy im lặng không nói, hắn đang suy nghĩ, hành động này của Tô Trình liệu có phải là lấy lùi làm tiến?
"Bách quan trong triều có phản ứng gì?" Lộc Đông Tán hỏi.
"Các trọng thần trong triều đều vào cung xin tha cho Tô Trình, Trình Giảo Kim, Uất Trì Cung, Lý Tĩnh, Lý Tích, Phòng Huyền Linh, Trưởng Tôn Vô Kỵ, Ngụy Trưng... thế nhưng nghe nói Hoàng đế vẫn đang giận dữ!"
Lộc Đông Tán nghe xong không khỏi hít một hơi khí lạnh, lúc này hắn mới thực sự cảm nhận được tầm ảnh hưởng của Tô Trình trong triều đình.
Nghĩ lại lúc trước hắn cảm thấy Tô Trình bị bài xích, quả thực nực cười vô cùng.