Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 163
Mới gặp Thái Thượng Hoàng

❊ ❊ ❊

Không khí trong Đại An cung có chút áp lực.

"Phụ hoàng!"

Thái Thượng Hoàng ừ một tiếng, ánh mắt lập tức lướt qua Lý Nhị và Trưởng Tôn Hoàng hậu, dừng lại trên người Tô Trình.

"Vi thần Tô Trình bái kiến Bệ hạ!" Tô Trình cung kính hành lễ.

"Ngươi chính là phò mã của Trường Lạc đó sao? Trẫm từng nghe nói về ngươi, còn từng khen ngợi ngươi, lại nói ngươi tuổi trẻ tài cao, lập nhiều công huân, tương lai sẽ là rường cột nước nhà." Lý Uyên chậm rãi nói.

"Vi thần không dám nhận lời khen quá mức của Thái Thượng Hoàng!" Tô Trình cung kính đáp.

"Ngươi quả thực không dám nhận, là trẫm đã nhìn lầm người! Trong triều văn võ, trẫm chưa từng thấy kẻ nào kiêu trương bạt hỗ như ngươi! Nhị Lang mang ngươi tới Đại An cung là để ngươi tự biện bạch sao? Trẫm muốn nghe cho kỹ đây." Lý Uyên quát.

"Khiến Thái Thượng Hoàng thất vọng rồi, thần không phải đến để biện bạch!" Tô Trình cung kính nói.

Lý Uyên nghe vậy, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Ông thấy Hoàng đế và Hoàng hậu dẫn Tô Trình tới Đại An cung, còn tưởng là để Tô Trình tới tự biện bạch.

Kết quả, lại không phải sao? Lý Uyên có chút nghi hoặc nói: "Ngươi không phải đến để biện bạch? Ngươi mau chóng thừa nhận đi, trẫm còn có thể cho ngươi một cơ hội tự biện!"

Tô Trình cười nói: "Ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, biện hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì, cho nên thần thực sự không phải đến để biện bạch!"

Hóa ra thực sự không phải đến để biện bạch. Lý Uyên trong lòng vô cùng kinh ngạc, hứng thú hỏi: "Ngươi có biết, ngươi sắp bị tước bỏ tước vị không?"

Tô Trình vẻ mặt nhẹ nhõm nói: "Thần biết!"

Lý Uyên tuy đã già, nhưng khoảnh khắc này ánh mắt lại như điện nhìn chằm chằm Tô Trình. Cả đời ông trải qua vô số sóng gió, đã gặp không biết bao nhiêu người kinh tài tuyệt diễm, tự nhận đã luyện được một đôi tuệ nhãn, ông kinh ngạc phát hiện, vẻ nhẹ nhõm của Tô Trình lại không phải là ngụy trang!

Lý Uyên tò mò hỏi: "Tô Trình, ngươi không thấy đau lòng sao?"

Tô Trình cười nói: "Cũng được ạ, thần tin rằng Đại Đường sẽ không bạc đãi công thần, chỉ cần lập thêm công huân, thần tin rằng tước vị vẫn sẽ còn."

Cho dù Lý Nhị mặt dày, nghe thấy lời Tô Trình cũng cảm thấy nóng ran mặt, hắn ngước mắt nhìn thoáng qua Thái Thượng Hoàng, không biết mặt Thái Thượng Hoàng có đang nóng ran hay không.

Lý Uyên cũng trầm mặc, nhìn dáng vẻ bị tước tước vị mà vẫn ý khí phong phát của Tô Trình, lại nghĩ tới dáng vẻ khóc lóc om sòm của Lý Nguyên Cảnh, tư vị trong lòng ông có thể tưởng tượng được.

Khoảng cách này thực sự không thể hình dung nổi!

Thảo nào Hoàng hậu thường xuyên khen ngợi Tô Trình, dành hết lời khen ngợi cho vị phò mã này của Trường Lạc.

Trong lòng thầm thở dài một tiếng, ánh mắt Lý Uyên dừng lại trên chiếc hòm lớn phía sau, ông không khỏi tò mò hỏi: "Phía sau sao lại còn một cái hòm lớn? Bên trong đựng gì vậy?"

Chẳng lẽ là muốn dâng tặng bảo vật gì sao? Lý Uyên lại liếc nhìn Tô Trình, đột nhiên cảm thấy thằng nhóc này cũng chỉ đến thế mà thôi, trên đời này còn bảo vật gì có thể làm ông lay động được chứ?

Tô Trình cười nói: "Bẩm Bệ hạ, bên trong không đựng gì cả, là đồ rỗng ạ!"

Lý Uyên không khỏi lần nữa ngẩn người, chuyện hôm nay thực sự liên tục vượt quá dự liệu của ông, ông thắc mắc hỏi: "Rỗng? Tại sao lại khiêng một cái hòm rỗng tới?"

Tô Trình cười nói: "Thực ra, sau khi biết bị tước tước vị, trong lòng thần vẫn có chút không vui!"

Trưởng Tôn Hoàng hậu nghe vậy giật nảy mình, vội vàng nháy mắt với Tô Trình.

Lý Uyên thì không để ý, tò mò hỏi: "Chuyện thường tình mà, ngươi mang cái hòm lớn này tới làm gì?"

Tô Trình cười nói: "Nghe nói Thái Thượng Hoàng thích đánh cược, cho nên thần mới mang cái hòm lớn này tới, chuẩn bị thắng một vố thật lớn, trong lòng cũng có thể thoải mái hơn chút!"

Lý Uyên ban đầu ngẩn ra, ngay sau đó cười lớn.

Các thái giám trong đại điện đều vô cùng chấn động, họ đã rất lâu rồi chưa từng nghe thấy tiếng cười sảng khoái như vậy của Thái Thượng Hoàng.

Tiếng cười lớn vang vọng khắp đại điện, thậm chí còn truyền ra ngoài điện.

Trường Lạc công chúa có chút hổn hển chạy tới Đại An cung, còn chưa kịp vào trong đã nghe thấy tiếng cười lớn của Thái Thượng Hoàng, nàng vô cùng kích động.

Không khí Đại An cung hôm đó áp lực biết bao, mà hôm nay Tô Trình tới bái kiến Thái Thượng Hoàng, Thái Thượng Hoàng lại vui vẻ như vậy.

Chẳng phải nghĩa là, chuyện kia vẫn còn cơ hội xoay chuyển sao?

Lý Trị thở hổn hển đi theo phía sau ngẩn người, vẻ mặt chấn động nói: "Tỷ phu cũng lợi hại quá rồi?"

Trường Lạc công chúa không nói gì, nhưng trên mặt lại không kìm được lộ ra vẻ vui mừng tự hào.

Tô Trình đương nhiên lợi hại!

Đã lâu không có hứng thú như vậy, Lý Uyên rời khỏi ngự tọa, lớn tiếng nói: "Muốn thắng trẫm cũng không dễ dàng đâu, Tô Trình, muốn đánh cược gì? Xúc xắc hay đầu hồ?"

Tô Trình lắc đầu nói: "Những thứ này đều chẳng có ý nghĩa gì."

Lý Uyên ngạc nhiên nói: "Những thứ này đều chẳng có ý nghĩa gì? Ngươi thấy cái gì mới có ý nghĩa? Ngươi chọn đi!"

Trưởng Tôn Hoàng hậu cười nói: "Tô Trình mang đến một món đồ chơi mới lạ, gọi là Mạt Chược."

Vừa nói, Trưởng Tôn Hoàng hậu vừa nhận lấy chiếc hộp gấm đựng bộ Mạt Chược bằng phỉ thúy từ tay cung nữ phía sau.

Lý Uyên bước lên lật xem những quân Mạt Chược trong hộp gấm, ngạc nhiên nói: "Cách chơi mới? Tô Trình, là ngươi nghĩ ra sao?"

Tô Trình lập tức mặt dày mày dạn gật đầu nói: "Đúng vậy, thần sớm tối miệt mài, khổ sở suy nghĩ mấy năm, tận cùng biến hóa của Chu Dịch Bát Quái, mới chế tạo ra bộ Mạt Chược phỉ thúy này, đang muốn tìm cơ hội dâng lên Bệ hạ đây!"

Thực ra Tô Trình ban đầu chế ra Mạt Chược là muốn chơi với nha hoàn trò ai thua thì cởi một món đồ, kết quả còn chưa kịp dạy nha hoàn chơi, ngược lại lại đưa vào cung mà dùng tới.

Đặt Mạt Chược lên án, Tô Trình tỉ mỉ giải thích.

Trường Lạc công chúa cùng Lý Trị lặng lẽ đi vào, đứng sau lưng Tô Trình lẳng lặng lắng nghe.

Trong đại điện vô cùng yên tĩnh, Tô Trình giảng giải xong chi tiết, tạm thời không để ý tới đám người đang trầm tư, xoay người nhìn về phía Trường Lạc công chúa phía sau.

Trường Lạc công chúa cũng nhìn về phía Tô Trình, trong mắt toàn là vẻ quan tâm, an ủi.

Tô Trình đột nhiên cảm thấy có chút hổ thẹn với Trường Lạc, nàng ở trong cung nhất định rất lo lắng.

Tô Trình dịu dàng mỉm cười, nháy mắt với nàng.

Trường Lạc công chúa mặt đỏ ửng, khẽ cúi đầu, ngay sau đó lại không nhịn được ngẩng đầu, thâm tình nhìn Tô Trình.

"Ta, ta chỉ mang được chừng này!" Trường Lạc công chúa khẽ nói, trong giọng nói có chút tự trách.

Tô Trình khẽ cười nói: "Đủ rồi! Hãy xem phu quân của nàng hôm nay đại sát tứ phương như thế nào!"

Trường Lạc công chúa nghe vậy, trong lòng nhẹ nhõm một hơi, cười ngọt ngào.

Lý Trị cố gắng ngẩng cái đầu nhỏ lên, tuy không hiểu vì sao, nhưng cậu đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật dư thừa.

Hơn nữa cậu rất muốn nói với Tô Trình, một nửa số tiền trong đó là của cậu!

Nhưng cậu lại không dám mở miệng, bởi vì cậu mơ hồ có một loại trực giác, nếu giờ phút này cậu dám mở miệng, có lẽ sẽ bị tỷ tỷ diệt khẩu.

Ánh mắt Tô Trình hơi hạ xuống, lại phát hiện căn bản không thể nhìn ra được gì, xem ra còn phải ra tay mới biết kết quả.

Tô Trình có chút tiếc nuối xoay người hỏi: "Bệ hạ, Nương nương, còn chỗ nào chưa hiểu không ạ?"

Lý Uyên khẽ gật đầu nói: "Trẫm đã nghe hiểu rồi, quả thực có chút thú vị!"

Trưởng Tôn Hoàng hậu và Lý Thế Dân đã nghe qua một lần, tự nhiên sớm đã hiểu rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:68
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »