Tiếng Thơ
Ta nghe âm tiết trong thơ
Thấy khói sương mờ vây kín rừng thu
Mây về gọi gió vi vu
Mưa sa trắng phố! Mịt mù ngõ quanh
Thơ ta run lá rụng cành
Xạc xào trên mái, lay mành chắn song
Thu vàng in bóng bên sông
Tiếng thơ ta nhớ vạt hồng thu xưa
Áo hoa người nhạt, nắng thưa
Tơ rơi sợi níu tà vừa xuống sân
Thơ ta gặp áo một lần
Thơ ta và áo thật gần...gần nhau
Cho giờ thu gánh hư hao
Rừng thu vắng áo nghẹn ngào tiết âm
Tiếng thơ ta! Giọt lệ thầm
Thơ buồn thương khúc đàn cầm thu nao
Nỡ nào áo bỏ thơ sao
Nỡ nào áo phụ, nỡ nào áo đi
Cố Quận
Áo Và Thơ
629 trả lời, 37.189 lượt xem —
Trang 1 / 21
Trong Những Vần Thơ Yêu
Trong những vần thơ yêu của ta
Có em và áo trắng ngọc ngà
Đã bấy thu rồi! Thơ ta khóc
Tháng ngày năm cũ ấy giờ xa
Em xưa áo trắng tà trong trắng
Vướng vít hồn ta lối lên trường
Sau trước hai bóng người lẳng lặng
Nghe từng âm bước nhẹ trên đường
Trong những lời thơ say của ta
Có em và lứa tuổi ngọc ngà
Có lá me, có hàng phượng thắm
Có màu thu nhuộm áng thơ ta
Và có cuộc tình qua trong những
Tháng ngày lưu lạc! Biết chăng em
Cố Quận
Thơ Dầm Mưa!
Lâm râm mưa hạt lâm râm
Mình mẩy ướt dầm! Thơ đứng chờ ai
Thơ rằng "Đứng đợi áo dài
Chờ tiếng chân hài, đón tóc người ra
Hỡi ơi! Sao nỡ Trời Già
Chiều đang nắng mà Ông lại làm mưa
Nên ngõ vắng! Phố áo thưa
Nên thơ cảm mạo cho vừa lòng ông
Áo Dài Ơi! Chẳng bóng hồng
Nên thơ đứng tợ trời trồng dầm mưa
Thế thì hả dạ Ông chưa!!!"
Cố Quận
Đổ Cả Thành
O vịn nhành xanh! Nhạt lá xanh
Chiều lên cho nắng, gió đùn quanh
Cho tơ, cho khói về ươm tóc
Cho mắt, môi son đổ cả thành
Đôi chân nghiêng ngả trời nghiêng ngả
Mặt đất cuồng quay ngõ mất ranh
Áo tà chở mộng, thơ chở mộng
O vịn nhành xanh! Đổ cả thành
Cố Quận

Trăng và Khúc Nghê Thường
Trăng lên, áo khúc nghê thường
Hai tà ẻo lả mấy đường nét cong
Cho lòng thơ nổi cuồng phong
Leo lên núi, kéo xuống đồng rảo chơi
Lắc chi lắm thế áo ơi
Khéo không trăng vỡ! Rã rời vầng quang
Ớ trời! Áo rớt ra đàng
Trong trăng lồ lộ từng làn da run
Thơ buông trăng! Sắc hải hùng
Hướng bờ sông...nhảy cái đùng lặn luôn
Cố Quận
Vằng Vặc Muôn Thu Nét Tuyệt Vời
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời
Em ngồi bên cửa áo tà rơi
Hôm xưa không nói lời không nói
Tình lỡ làng thôi lỡ mất rồi
Ta xếp hành trang khoát chiến y
Đồi canh vọng gác chốn biên thuỳ
Khói súng pha màu châu chiếu ải
Mưa rừng rơi trắng nhớ làn mi
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời
Xưa ngồi bên cửa áo tà rơi
Sao ta không nói lời không nói
Hình bóng người mang suốt cuộc đời
Cố Quận
Phải Chi...
Phải chi em đừng ngồi bên khung sổ
Thì nay tôi đâu sầu khổ em ơi
Kỷ niệm xưa trong ký ức xa vời
Hình bóng nhạt! Trách trời cao ông nỡ
Phải chi ta một lần thôi đừng lỡ
Chuyến tàu đêm kẻ ở lại! Người đi
Thời trăm năm câu phu xướng phụ tuỳ
Đâu thán cảnh chia ly tình đôi lứa
Phải chi em đừng ngồi bên song cửa
Thì nay tôi đâu bước giữa thu buồn
Mưa bên nầy như lệ ướt dòng tuôn
Thơ tôi khóc! Đời tha hương cách biệt
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.04.2016 05:57:24 bởi Cố Quận>
![]()
Hoa Mimosa Và Thơ
Thơ như hoa Mimosa
Mong manh cánh rụng! Thế là thơ tan
Hôm rồi hoa nở nụ vàng
Hôm nay hoa rụng dưới đàng đầy hoa
Thơ sầu! Vần chữ xót xa
Âm câu thổn thức, thơ ngà ngà say
Trên đồi gió lộng hoa bay
Hoa đi! Thơ ở chốn nầy buồn hiu
Cố Quận
Hoa Mimosa Và Thơ(2)
O đi quên trả tiệc trà
Lo áo vướng tà! Lo tránh cỏ tranh
Mênh mông sông nước, trời thanh
Đừng vội, cửa thành chưa mở O ơi
Khoan chờ thơ tỏ đôi lời
Tiệc trà cho khất, bánh thời chớ dâng
O còn không rượu vài cân
Đưa ra mình chẳng nợ nần chi nhau
Gì gì ta sẽ tính sau
Xin O gót trở, quay vào làng cho
Thơ tôi trải lối mời O
Cố Quận
Trời Trồng!
Trời trồng! Thơ đứng trời trồng
Hai cô má hồng áo trắng đi qua
Mùa hoa ban nở tháng ba
Hồ Gươm Hà Nội luyến tà ẩm sương
Mê hoa bỏ buổi đến trường
Mê nhành xanh búp bên đường thả rong
Đâu hay thơ đứng trời trồng
Hai Cô má hồng áo trắng rồi xa
Cố Quận
Đi Dăm Phút
Đi dăm phút quay về chốn cũ
Tôi nhớ bạn tôi! Tôi nhớ nhà
Những lần thăm trước tay chén rượu
Ngồi ngắm trăng lên đối ẩm trà
Đi dăm phút lại về lối cũ
Mùa trái sao rơi nắng trải đường
Những ngày thu trước hôm trường tựu
Nhìn áo ai bay chở mộng thường
Đi dăm phút gặp nhau dưới phố
Tao mầy hai đứa đánh vòng xe
Những chiều năm đó trong mưa đổ
Bùn vấy lên người không áo che
Đi dăm phút nhớ bạn lắm mà
Bây giờ biền biệt! Bây giờ xa
Hỏi ai trong đám thư sinh ấy
Lòng có thương quê, tưởng nhớ nhà!!!
Cố Quận
Chị À Ngồi Xuống Em Hầu
Chị à ngồi xuống em hầu
Tay em vạch tóc bắt sâu cho người
Hai bàn năm ngón là mười
Vuốt cho óng mái, suối phơi đen huyền
Để chiều ra bến gặp thuyền
Lấy tóc mây cột chữ duyên đấy mà
Ngồi đây, ngồi xuống chị à
Em bới đuôi gà cho hắn thơ sa
Cho hắn chết đứng hồn ra
Đi chẳng đặng, bởi luyến tà áo nâu
Chị à ngồi xuống em hầu
Cố Quận
Em À Ngồi Giữ Gánh Hoa
Em à ngồi giữ gánh hoa
Chị ra bến phà đón một chàng thơ
Tay gom vội chút nắng tơ
Chút mây, chút gió, chút chờ, chút mong
Chút xuân phơi phới xuân hồng
Để con tàu cận bềnh bồng cặp sông
Cho hắn chết đứng môi cong
Ngẩn ngơ cổ áo chiếc còng đính châu
Hắn nhìn trâm bạc cài đầu
Hắn ngây ngất với áo mầu vàng tươi
Hắn đê mê! Quên cả cười
Cho hắn biết, chớ lờn người chợ đông
Hắn đừng mơ kiếp làm chồng
Hắn đừng ngỡ chốn ruộng đồng thiếu hoa
Ngồi đây đợi chị...em à
Cố Quận
Nốt Đàn Và Bài Thơ Xưa
Tôi gửi em nốt đàn xưa nhịp lỡ
Lời ca âm một thuở rớt cung đầu
Để đời ta lạc mất dấu về sau
Em áo tím! Sầu giăng mầu áo tím
Tôi gửi em bài thơ tình tuyệt diễm
Mà lần tay mười ngón gảy dây buồn
Đêm cuối cùng em mắt giọt thầm tuôn
Tôi vần phá luật! Quăng khuông nhạc vỡ
Tôi gửi em nốt đàn xưa còn nhớ
Và bài thơ một thuở trước chưa quên
Tấm ảnh xuân nao ta chụp dưới nền
Chuông giáo xứ! Nhạt mờ tên hai đứa
Tôi gửi hết! Để không còn gửi nữa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2016 03:16:40 bởi Cố Quận>
![]()
Áo
Áo gom nhặt gió trên cầu
Mang về thả phố vạt mầu qua thôn
Áo pha vàng nắng hoàng hôn
Tà ngơ ngẩn mắt đắm hồn tao nhân
Áo bay vào xóm hương gần
Ngờ tiên lạc chốn dương trần áo ơi
Muốn mời áo ghé vào chơi
Thăm vườn thơ vạn chữ lời thơ ta
Vội vàng chi áo...về nhà
Vào đây cạn một tuần trà rồi đi
Cố Quận
Mực Chưa Mài!
Thơ ai không mực! Giấy trắng màu
Áo ngồi nhớ chữ giận mày cau
Bỏ buổi mơ màng quên tóc chải
Vô giờ thao thức chép miệng càu
Muốn hỏi Lão Đồ nghiên bút ráo
Sao còn chưa mài thỏi tay mau!!!
Chứ để thơ chờ...thơ lỉnh mất
Cả tờ không mực! Trắng toát màu
Cố Quận

Thế Là...
Thế là một cõi thơ sầu
Thế là một bến giang đầu bặt tăm
Nụ rơi, đài rụng âm thầm
Vàng sân! Hiên vắng tiếng cầm đêm qua
Mimosa...Mimosa
Mùa đi chở áo hai tà về đâu
Thế là một cõi thơ sầu
Thế là một bến giang đầu lạnh tanh
Thơ ngồi nghe trống canh thành
Tàn đêm thao thức nhớ nhành vàng hoa
Mimosa...mimosa
Cố Quận
Đặt Tên Thơ
Xong rồi! Mài mực xong rồi
Ông mời thơ ngồi nhả chữ cho mau
Câu đầu liền với câu sau
Áo trắng tinh màu áo trắng nữ sinh
Thơ pha chút mộng, chút tình
Vần đoá Lục Bình, âm nhánh Trúc Lan
Biển Chiều vẽ góc mơ màng
Tóc thả nắng vàng Như Hạ mùa lên
Thơ xong thời nhớ đặt tên
Không có bắt đền, bắt viết bài hai
Xong rồi! Nghiên mực vừa mài
Chớ có dông dài, lý lẽ quanh co
Chậm tay...Ông đét mà bò
Cố Quận

Từ Từ Ông! Đừng Nóng
Từ từ Ông hỡi! Từ từ
Để tay quậy mực cho nhừ rồi thơ
Trời còn nắng, nắng còn tơ
Áo còn theo gió lửng lờ tà bay
Bàu còn chưa cạn chưa say
Trăng còn giấu mặt, cuối ngày còn đây
Ông mà nóng tính thế nầy
Thơ ý cù nhầy! Khổ lắm Ông ơi
Từ từ Ông, cứ ngồi chơi
Cái công mài mực vốn, lời thơ đưa
Cố Quận
Thơ Hứa Bựa
Bớ làng! Thơ hứa bựa
Mực mài xong bài đưa
Lần lừa thơ hứa bựa
Trăng đà lên vẫn chưa
Mai sáng vào kiện quan
Không đặng, sớ giữa đàng
Nhờ minh quân xét xử
Thơ hứa bựa, làm ngang
Bớ làng! Thơ hứa bựa
Mực mài xong bài chưa
Lần lừa thơ thiếu tựa
Quịt công nầy chẳng đưa
Cố Quận

Ông Trời Thẩm Vấn Thơ
Ông Trời xuống thẩm vấn rằng
"Sao thơ hẹn bựa hứa xằng thế thơ
Mực mài xong, lại bảo chờ
Ai đem mực quậy bao giờ thơ ơi
Hay là thơ khéo nói chơi
Hay là thơ muốn dùng lời quanh co
Hay qua sông...thơ đắm đò
Lấy ngòi vẽ ổ tò vò ẩn thân
Thơ không thì bảo cho rằng
Để ta xét xử công bằng hai bên
Phải thì được, trái thời đền
Cho áo hoa dạo khắp nền phố vui
Thơ mau phân tỏ đầu đuôi...?"
Cố Quậ
Thơ Trả Lời Ông Trời
Muốn thơ thì phải nghe thơ
Thơ đã bảo chờ sao lại kiện thưa!!!
Vần thời có, ý thời chưa
Ngoài đang nắng, trông ngoài mưa thơ làm
Thơ đâu Trời, thơ người phàm
Trời đâu thơ, hiểu cho cam sự nầy
Câu trước đông, câu sau tây
Đang mơ nước, viết thành mây chết người
Cậy quyền thế, muốn khơi khơi
Ỷ là Ông Trời xử cuội phạt trăng
Bây giờ thơ nói cho rằng
Muốn suôn ý vần dọn rượu ra đây
Uống khi nào ngà ngà say
Ba bước một bài, thần thánh đảo điên
Trời muốn nghiêng, thơ cho nghiêng
Trời muốn ngã...thơ đạp liền là lăn
Cố Quận
Lỗi Tại Thơ Mọi Đàng
Bây giờ không ai kiện thưa, bắt nạt
Không nhỏ to, hờn mát...sao thơ buồn
Chén trên tay thơ khóc lệ dòng tuôn
Thơ than thở! Đời tròn vuông chán thế
Thơ lại nhớ trăm sự đời hưng, phế
Truyện xưa nay dâu bể! Truyện muôn phương
Truyện áo, truyện sân, truyện lớp, truyện trường
Truyện tà với tóc, truyện hương với gió
Giờ một mình thơ, chỉ còn thơ ngồi đó
Bằng hữu ơi! Sao đành bỏ thơ nầy
Để thơ chờ, thơ uống mình thơ say
Cho chén trên tay chén sầu, chén đắng
Lỗi tại thơ nên người người ghét, giận
Lỗi tại thơ giờ ân hận muộn rồi
Nắng chiều đi, đêm bến nước dòng trôi
Trăng vàng soi bóng thơ ngồi! Thơ khóc
Cố Quận
Mượn Áo Nhậm Danh
Hôm nay mượn áo nhậm danh
Mượn tà nhậm tiếng ta thành lão say
Mượn hài rộn rịp trong ngoài
Mượn môi với mắt, mày ngài làm duyên
Mượn trăng gọi gió đưa thuyền
Mượn sông dâng nước xuôi miền non cao
Mượn hương với má thắm đào
Hôm nay xin mượn trắng màu áo ai
Trăm năm một kiếp làm trai
Xuống đông, đông tỉnh! Lên đoài, đoài yên
Cố Quận
O Cảm Mạo Hết Chưa?
O cảm mạo hết chưa
Mấy hôm rồi trời mưa
Nơi nầy không bóng áo
O cảm mạo hết chưa!!!
Thơ tôi chờ, thơ đợi
Lá vàng sân! Lá rơi
Đường hai bên trắng hạt
Bên ngoài mưa giọt rơi
O cảm mạo hết chưa
Bên ngoài trời đang mưa
Cả tuần qua vắng áo
Thơ buồn mấy cho vừa
Cố Quận
* Tặng O Ướt Mi
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2016 04:22:17 bởi Cố Quận>
Một Thời Xưa Thân Ái
Em có nghe tiếng lá vàng trước ngõ
Xào xạc bay theo ngọn gió thu về
Mây đùn quanh! Nằm vây kín sơn khê
Thơ ta nhớ áo người xưa thanh tú
Thơ ta níu bóng thời gian xa cũ
Tháng chín sang ngày trường tựu mờ sương
Áo trắng tà ai lụa mướt thẳng đường
Trong nắng nhạt thả đầy hương dưới phố
Em có thấu thơ ta nhìn lá đổ
Từng vần câu, từng âm tiết học trò
Từng dấu yêu nào em có hiểu cho
Thơ ta nhớ lắm! Một thời xưa thân ái
Thơ ta viết một thời qua tuổi dại
Một thời qua đâu tìm lại được giờ
Một thời qua! Rừng kỷ niệm là mơ
Là mãi mãi lời thơ ta vạt trắng
Cố Quận
Trả Hết Cho Em Chỉ Một Người
Trả hết...nguyện trả hết nợ đời
Trả từng ân ái chiều thu rơi
Trả hương với mắt môi nồng lịm
Nguyện trả cho em chỉ một người
Năm xưa ta lỡ vay mượn áo
Hai tà sau trước những vần âm
Những con đường đến trường một dạo
Gieo hồn thơ, từng nét chữ thâm
Trả hết...nguyện trả hết nợ người
Trả từng âu yếm sáng xuân tươi
Trả duyên với số trời định ước
Nguyện trả cho em chỉ một người
Cố Quận
Em Là Cô Bé Tóc Búp Bê
Cô bé với mái tóc búp bê
Suy nghĩ gì cô...một bến về
Một lối bóng nhân tình đứng đợi
Mai nầy biệt làng cũ xa quê
Mắt cô chứa mộng đầu hay cuối
Nào khác gì đâu...cũng nghĩa yêu
Lẵng hoa, lưng gã kề rong ruổi
Ngày những vòng xe hai đứa yêu
Cô bé với mái tóc búp bê
Cười mỉm làm duyên đẹp tuyệt hề
Trong mắt có chàng chung bóng ảnh
Mai nầy từ bạn hữu xa quê
Em là cô bé tóc búp bê
Cố Quận
Áo Hoa (13)
Tám cô và tám nụ cười
Áo hoa điểm chấm vẹn mười chịu chưa
Mau vào trốn nắng ban trưa
Uống ly chanh đá, ly dừa mát gan
Hồng, xanh, đỏ, tím, nâu, vàng
Vội chi ra đàng...gió lắm người ơi
Ngồi đây mà ngắm mây trôi
Nói hết chuyện rồi...tặng áo hãy đi
Cho thơ nặng gánh tình si
Lời câu nuối tuổi xuân thì áo hoa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2016 16:58:56 bởi Cố Quận>
![]()
Tội Thơ
Ai vào đền...kẻ làm thơ
Ông thầy phạt, bởi tội mơ bỏ bài
Tội lo lược giắt, trâm cài
Tội ướm yếm dài, thử nón quai thao
Tội bẻ cúc, tội trộm đào
Tội bắt con bướm bên rào trưa qua
Tội biếu rượu...nhưng quên trà
Tội có con gà! Không bánh đậu xanh
Cố Quận















