Không Mau Ra!!!
Không mau ra...không lẹ ra
Mà lấp ló, dưới hàng ba vậy người
Nghe kêu còn đứng đó cười
Nhanh lên chứ! Kẻo sen tươi kém màu
Ngại gì trông trước ngó sau
Sân bên hắn tựa thân cau đón chờ
Mau ra tơ...lẹ ra tơ
Mượn hai tà lụa đề thơ ái tình
Sao còn đứng đấy mà nhìn!!!
Cố Quận
Áo Và Thơ
629 trả lời, 37.196 lượt xem —
Trang 4 / 21
Vạch Lẽ Thiệt Hơn
Chị đừng giận, chị đừng hờn
Nghe em vạch lẽ thiệt hơn thế nầy
Hắn đi gió, hắn về mây
Thương là khổ, là hao gầy tháng năm
Hắn giờ mê bến xa xăm
Quên ánh trăng rằm soi nước Hương Giang
Thôi lau dòng lệ hai hàng
Duyên phận bẽ bàng! Đừng nhớ hắn chi
Cố Quận
Lộn Nhà!
Ai bảo nút chưa gài cơ
Em đây chỉ vội quên nơ thắt đầu
Ra tới ngõ...chàng thơ đâu
Trước sau chỉ bóng áo nâu em là
Hay chàng lầm cổng, lộn nhà
Hai chân bước lạc vườn hoa láng giềng
Đang mùa nắng nhạt tháng giêng
Chứ không em dám nổi điên xông vào
Đạp sập cổng! Xô ngã rào
Xách tai chàng hỏi tại sao bên nầy!!!
Cố Quận
Thơ Lâm Nạn!
Thơ ơi! Có chiếc vespa
Trên yên áo trắng hai tà đợi mi
Lên trường giải hộ đề thi
Nhiều câu, lắm chữ thế nì sắp sao!!!
Có ra...chân hãy cho mau
Không o chổng gọng! Ngồi gào điếc tai
Thường khi ghẹo cúc, trêu mai
Hôm nay chết với áo dài rồi thơ
Cố Quận
Ớ Chàng Thơ!
Ớ chàng thơ! Nầy chàng thơ
Tấp xuồng vô bến em nhờ qua sông
Chèo chi gấp thế...như dông
Trốn nào thoát nợ má hồng chàng ơi
Ghé vào đây, ghé vào chơi
Tay mười ngón ngọc em mời chàng nâng
Sao mặt tái! Sao thất thần
Mái chèo chàng đẩy xuồng dần dần xa
Cố Quận
Đuổi Nà!!!
Thơ đà khiếp vía thơ dông
Sao o còn nhảy xuống sông đuổi nà
Cho dòng nước đục lấm tà
Gặp canh hà bá, ma da kéo giò
Dù thơ quay mũi, trở đò
Vớt sao cho kịp! Thân o đã chìm
Ba hôm là cá lìm kìm
Chúng đeo thây rỉa, bầy chim no mồi
Lội vô đi nhé o ôi...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2017 05:59:36 bởi Cố Quận>
![]()
Bóng Áo
Hai tà o rủ nắng
Vàng mùa thu qua đây
Bóng chiều nghiêng lá nặng
Vài chiếc úa lìa cây
Hai tay ngà nắm vạt
Sau trước thả lên đường
Hoá hình đôi cánh hạc
Bay dạo chốn vô thường
Hai tà o vạt trắng
Theo gió chiều lừng hương
Tôi ngồi thơ dưới rặng
Vần như luyến, như vương
Cố Quận
Lỡ Hẹn
O đi trong nắng vàng dạt nắng
Thu đã về mang gió heo lên
Khói chiều soi lá từng chiếc lặng
Rơi lấp chân vừa qua lối bên
O Mắt xa vời trông ngóng ai
Trời tơ bám tóc, bụi bám hài
Hẹn ước nỡ đành quên! Lỡ hẹn
Cho mù sương...nghìn giọt thấm vai
Cố Quận
Ngoái Nhìn
O dừng chân bước...nhìn quay lại
Đường vắng! Người không, xác lá vàng
Gió heo may, xô bờ cỏ dại
Xào xạc nhành thưa, nắng lạc đàng
Thôi o đừng giữ lòng! Đừng giận
Tình lỡ hẹn nào lạ lẫm đâu
Sớm mai cổng nhà o tiếng hắn
Nài nỉ đôi giờ...o nỡ sao
Cố Quận
Lén Nhìn
Cuối tuần thứ sáu cuối tuần
Khui rượu ăn mừng, đăng ảnh, đề thơ
Thảy tà lụa, quăng vạt tơ
Mấy ôn tóc ngắn ngồi chờ trước sân
Đừng cười...áo thẹn, sượng trân
Đừng huýt gió, bước vội gần như dong
Lén nhìn thôi nhé các ông
Cố Quận
Ra Ngoài Chờ Trăng
Nầy cô quần lĩnh, yếm đào
Gấu lưng len gió ngạt ngào hương sen
Tơ chiều đuổi mái tóc đen
Hướng cầu Thê Húc, lần đèn Hồ Tây
Guốc cô bước nhẹ thế nầy
Hẳn là lén mẹ, trốn thầy hẹn trai
Hỏi chơi...cô nguýt lườm dài
"Ông ơi! Tôi chỉ ra ngoài chờ trăng"
Cố Quận
Gánh Sen Về
Ý cô muốn gánh sen về
Yếm đào cho giữ...tóc thề cắt đuôi
Chứ đừng toan tính đường lui
Làm ngang! Chớ trách đây vùi dập hoa
Ưng, không thời nói lẹ nà
Ưng thì gánh, không sen là vứt sông
Quanh hồ xào xạc cỏ đồng
Dùng dằng đây trói bỏ giồng kiến tha
Có kêu cứu...chẳng một ma
Cố Quận
Nhành Sen Kề Dải Yếm Đào
Nhành sen kề dải yếm đào
Sắc hoa hợp với lụa màu lừng hương
Xua làn mây trắng đuổi sương
Gió hiu hiu ngọn cỏ đường, nước sông
Hỏi cô tóc thả bên dòng
Tim trần đã bóng, cõi lòng đã ai
Tình đã trao...gã con trai
Rằng chưa xin nguyện đón hài đưa chân
Cố Quận
Ngủ Trưa
Cô à tỉnh giấc ngủ trưa
Nhanh tay chèo mái kẻo mưa ướt mình
Yếm đào thấm nước phơi hình
Đường cong hai quả đồi xinh đỉnh hồng
Lẹ cho còn một khoảng đồng
Bên kia làng cách con sông nữa mà
Trăm thước đê...mới đến nhà
Mau thức giấc, kẻo trời già giọt rơi
Dậy cô ơi! Nhanh cô ơi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.05.2017 17:40:18 bởi Cố Quận>
Ba Cô Dải Đỏ
Ba cô dải đỏ yếm đào
Sen hồng đánh cuộc xem vào tay ai
Người thua nằm vạ, liệng hài
Kẻ thắng ngắt đóa hoa cài cười vang
Tuy khác xóm, nhưng cùng làng
Nhủ lòng sau chẳng chung đàng với nhau
Ba cô dải đỏ giống màu
Hai ả nghẹn ngào! Một ả bụng vui
Cố Quận
Tiếng Ừa
Ngày xuân o vận yếm đào
Hiu hiu ngọn gió hương ngào ngạt hương
Dải lụa trắng, tợ màu sương
Chùng chân khách lữ qua đường...khách thơ
Đi đâu o, đã ai chờ
Đã ai đón, bên kia bờ hay chưa
Rằng chưa...cho khách được đưa
Mong o thỏ thẻ tiếng ừa, khách vui
Cố Quận

Quần Lĩnh Yếm Đào
Cô em quần lĩnh gió lồng
Váy chạm cỏ đồng, chân đạp gai lau
Cho bụi bám lụa! Lấm màu
Cho tóc rối, dải yếm đào hương bay
Mau vào tránh gió...vào đây
Mau vào trốn nắng! O nầy hãy mau
Cho khách, o đặng biết nhau
Cho thơ quần lĩnh, yếm đào thành thơ
Cố Quận
![]()
Ngủ gật
Trống canh vừa điểm...mộng vào
Trong trăng bóng dải yếm đào gối sen
Mờ mờ da trắng, lĩnh đen
Mù sương núi đá, loà đèn hải đăng
Vái thầm đừng trở mình lăn
Cô rơi xuống hố là chằn xé thây
Trống canh vừa dứt...mơ bay
Trên bàn chén rượu còn đầy ngủ quên
Cố Quận

Năm Phòng
Năm phòng! Quần lĩnh, yếm đào
Trên chiếc ghế, vai sát vào cười duyên
Giữa bàn hồ ngả bình nghiêng
Tôi tay chắp, niệm liền liền câu kinh
Nhắm nghiền mắt, chẳng dám nhìn
Sợ kèo với cột luỵ tình nhà xiêu
Bốn chân giường gỗ nó kêu
Cách nửa khắc! Năm lại khều cả năm
Tôi ngồi miệng khấn lâm râm
Trời xui năm ả đi nằm hộ cho
Không đây có nước mà bò
Cố Quận
Trầm Mặc Bên Sen
Yếm đào trầm mặc bên sen
Ngại rằng hương lụa thơ quen...bỏ cành
Màu sen nhạt, dưới trời thanh
Héo tàn trong ánh nắng hanh buổi hè
Thơ đừng quên hẳn sen nghe
Cố Quận
Không Yếm! Không Sen
Cuối tuần không thấy yếm đào
Vườn sau, sân trước ra vào không sen
Không má hồng, không tóc đen
Không trống, không kèn nên Phố im ru
Cuối tuần Cô đã ngao du
Yếm đào bỏ xó! Tay dù, đồ tây
Cố Quận
Yếm Xuân
Mùa xuân vận yếm đào vàng
Tớ hỏi cô nàng...ấy định đi đâu
Mua tằm, tớ có vườn dâu
Sắm cửi, tớ sẳn chỉ màu dệt tơ
Tìm sách, tớ một quyển thơ
Hình hoa bướm, cảnh sông bờ, sắc, hương
Cô cho tớ bước chung đường
Qua mấy ngõ, chuyện dặm trường hầu cô
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.05.2017 13:04:06 bởi Cố Quận>
![]()
Yếm Đào Nhặt Thóc Bên Hiên
Yếm đào nhặt thóc bên hiên
Hồ sen tay gã nghiêng nghiêng chén quỳnh
Neo đò mắt ngẩn ngơ nhìn
Sắc em lạc nhạn, chị khuynh thành trì
Mới hay kim cổ tu mi
Nào ai thoát cửa nữ nhi bao giờ
Nầy hai cô ở trên bờ
Đò vô nước...xin ngủ nhờ một đêm
Cố Quận
Yếm Đào Chàng Thơ
Dáng nằm lụa tím, lĩnh đen
Tóc mây núp bóng tàng sen trong hồ
Mi nhẹ khép, nở môi tô
Bóng người từ cõi hư vô chợt về
Gã thành thị hay chân quê
Cầm tinh lão hổ, chàng kê tuổi nào!!!
Mơ màng cô tiếng thì thào
"Em đây vận áo yếm đào...người thơ"
Cố Quận
Năm Vịm
Hơi đâu cài cửa canh chừng
Năm cái vịm! Hơi đâu thừng tốn dây
Vịm có lăn đông sang tây
Nam lên bắc, cũng trong nầy nhà thôi
Lỡ nước dâng, vịm cứ trôi
Sau ra trước, nước xuống rồi...vịm năm
Thôi thì cửa mở đi nằm
Trong mơ thấy, mặt trăng rằm bò vô
Chiếu năm vịm quấn một hồ
Ngộp hơi! Bật dậy, lưng mồ hôi ra
Năm vịm hỏi "Mộng gặp ma!!!"
Cố Quận
Mùa Sen Em Dải Yếm Đào
Mùa sen mặc dải yếm đào
Tay quạt đợi, chàng thơ vào đón em
Lên đò dạo cảnh hồ xem
Sen hồng chen lá xanh mềm nhành xanh
Mặt hồ in bóng trời thanh
Lung linh dạt nắng tơ mành nắng tơ
Đình hoa thả tóc em chờ
Nhìn xa xa hướng bụi bờ...chàng đâu!!!
Cố Quận
Vớt Mây Dưới Dòng!!!
Lỡ xơi hết mấy vịm đầy
Chứ không nhào xuống vớt mây dưới dòng
Hai tay bụm lấy sen hồng
Thả vô khoang ngắm cho lòng nhớ thương
Cho thơ thưởng nhuỵ vàng hương
Cho ta ngâm khúc Hồ Trường Nguyễn Gia
Lỡ xơi mấy vịm ngà ngà
Bóng mây in nước xuôi là mây trôi
Ta vớt hụt! Tiếc thì thôi
Cố Quận
Gã Đã Lem Nhem
Gã hẹn để rồi không ra
Em đứng đợi! Trăng lên đà đỉnh cây
Yêu gã chi...khổ thế nầy
Đường khuya em một bóng gầy về thôn
Đêm nằm nhớ nụ môi hôn
Bài thơ của thuở cướp hồn vía em
Hay là gã đã lem nhem
Có mới nới cũ chẳng thèm nhớ đây!!!
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.06.2017 06:09:38 bởi Cố Quận>
Nụ Còn Hương
Chuồn chuồn đậu cánh sen hồng
Hương còn thoáng nụ hôn nồng đêm qua
Cô ngồi thương tưởng người ta
Nhành sen mười ngón tay ngà vân vê
Thôi rồi! Đã phải bùa mê
Nơi thành Tang Hải đất Tề tửu môn
Hắn gieo thơ, nhiếp lấy hồn
Cả ngày ngơ ngác nhớ cồn hồ sen
Cố Quận















