<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.11.2013 15:23:38 bởi dzuylynh>
THANKSGIVING

Cuộc đời mỗi người, có phải chăng là một cuộc hành trình đi ngược trở lại về nơi khởi đầu ?
Đó là câu tôi tự hỏi mình ,nhiều lần...Theo tôi , ai sinh ra ở chốn nhân gian cũng bắt đầu số phận của mình bằng một tâm hồn trẻ thơ trong sáng, không vuớng muộn phiền, rồi theo năm tháng , trưởng thành , ra đời trải nghiệm mọi thử thách , cưu mang mọi nợ nghiệp ,đến khi già, bổn phận , nợ nghiệp đã trả xong thì mong muốn buông bỏ những gánh nặng của cuộc đời , huớng trở về sự thanh thản , không phải lo toan , tựa thời thơ ấu...
Tuy chưa đủ già để chuẩn bị cho lúc cuối đời nhưng tôi cũng đã trải qua khá nhiều vui buồn trong cuộc sống để bắt đầu biết quý trọng lối sống tĩnh lặng cho bản thân, biết tạo một góc bình an cho chính mình . Vâng, bình an chứ không phải chỉ bình yên , vì chữ an đối với tôi mang một ý nghĩa an lành , trầm lắng và sâu xa hơn...
Góc Bình An là nơi mà ở đấy tâm hồn cảm thấy nhẹ nhàng, muộn phiền gác lại, được tự do làm những gì mình yêu thích như vui với thiên nhiên đất trời , hoa cỏ , hoặc thảnh thơi tiêu khiển một cách giản dị bằng việc nấu những món ăn ngon đẹp giữa căn bếp thân quen , ấm áp của riêng mình. ( Càna )
nơi khởi đầu ở đâu? nơi kết thúc chỗ nào? ai mà biết. nghiệp là cái chi? tuổi bao nhiêu là trẻ; bao nhiêu là già? không khởi đầu không kết thúc, chẳng trẻ chẳng già. nghiêng đầu mà hất xuống cái vòng kim cô tự tạo, thấy nhẹ tênh, nhẹ tênh...
ông Tư chỉ biết là sáng nay, thức dậy lúc 1:34Am, tụng một thời kinh...
2: 32 pha tách cà phê đen không đường tợp một hớp, thấy ngọt môi. thắp lên một điếu thuốc kéo một hơi, nghe đắng lưỡi. vác chiếc xe đạp ra đường, chưa vội " lên pê đan, a lê hấp " đánh vài tua vội mà chi.
bước vô am, nhìn quanh quất chỉ thấy đĩa rau muống luộc và bát chao bày sẵn trên bàn, tưởng của ai đó "cúng dường" mừng qúa đỗi. nhưng không phải vậy! thôi thì có người mời ta cứ dùng thôi . món ruột của ông Tư đấy, Càna ạ ! đội ơn Cà nhiều lắm nghen!
***
đứng ngắm ánh trăng khuyết nằm chỏng chơ như chiếc võng, vây quanh là những vì sao lấp lánh tầng không. tĩnh mịch quá. yên bình qúa.
ngày mai nơi đất tạm dung này, bá tánh cắt cổ gà lôi, gà khóc rưng rức, người cười hừng hực. xì sụp , sụt sùi chúc nhau một Lễ Tạ Ơn an lành hạnh phúc !
Ông Tư là người thủ cựu, không mặn cho lắm với nền văn hóa nhân thập cẩm trớt quớt đất tạm dung huêkìcục, mà chỉ thấy lòng chạnh nhớ quê nhà . nhìn quanh quất, tìm một chút thân quen, chả đâu xa, hóa ra bình an một chốn là đây, chỗ này :
Góc Bình an.
thanks giving, tạ ơn càna & các bạn nơi đây đã bỏ rất nhiều thời gian, tâm huyết cho chúng ta có một chốn an cư trong tâm hồn.
ôngtư
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)

![[&:]](/images/smiley/s5.gif)










![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
. 


















