Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.814 lượt xem — Trang 8 / 10
BUỒN THEO TRÁI TIM MƯA
 
Ô hay! Mưa có trái tim
Dõi theo nhịp đập cho đêm kéo dài
Nỗi buồn ôm nhẹ bờ vai
Thoảng nghe có chút u hoài trong mưa!
 
Lạnh lùng gió lọt rèm thưa
Không gian vắng lặng như vừa chia xa
Cây tình đã chẳng đơm hoa
Chưa yêu sao giống như là mất nhau?
 
Buồn theo mưa chảy về đâu?
Để ta thao thức đếm sầu nơi tim
Bên nhau nghe tiếng mưa đêm
Chôn dòng ký ức để quên một người..
 
Ngoài kia mưa vẫn cứ rơi
Bên ta còn lại khung trời... hôm nay!
Bao giờ mưa lại về đây?
Ôm mưa ta nhớ những ngày vắng xa...
 
Mưa buồn, đêm chẳng chịu qua
Con tim thổn thức như là... nhớ nhau!
Giọt buồn rớt khẽ trên vai
Vòng tay chẳng ấm, nhớ người... vừa yêu...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.10.2014 15:35:55 bởi võ phong trần>
MỘT NỬA ĐƠN PHƯƠNG
 
Chỉ một mình yêu,thì mới gọi đơn phương!
Nhưng cuộc tình chúng ta,nào đâu phải vậy?
Chấp nhận sống,cảnh chân trời góc bể!
Vì vẫn được yêu,nên gọi nửa đơn phương!!
 
Người hạ quyết tâm,sẽ đi đến cuối đường!
Nhưng chưa khởi hành,nên gọi là một nửa!
Con tim trao rồi,không còn quyền chọn lựa!
Ta trót yêu người,còn hơn bản thân ta!!
 
Đem cuộc đời,đổi lấy một cành hoa!
Vẫn tự hào,mình là người may mắn!
Không được đến gần,ta nào đâu chán nản?
Cố giữ cho mình,một nửa cái đơn phương!!
 
Chỉ là chiếc bóng thôi,mà yêu đến lạ thường!
Ta biết mình đang giữ,cái người không thể có!
Mỗi khi hồn chìm,xuống vũng lầy nhung nhớ!
Tự an ủi rằng,chỉ mình mới được yêu!!
 
Lang thang phố quen,suốt cả buổi chiều!
Lòng ta lạnh,hồn thơ kia cũng lạnh!
Vẫn biết Tình Thơ,không phải là ảo ảnh!
Vì trong tim,ta còn một nửa đơn phương!!
 
Cơn gió xô ngang,lá phủ kín mặt đường!
Ta ước gì,có một người nhìn thấy!
Mang tình yêu lớn,mà cô đơn đến vậy!
Đâu ai hiểu rằng,một nửa vẫn đơn phương!!!
 
Tiền Giang

Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ AI
 
Đêm qua anh lại nhớ em
Nhớ vòng tay ấm nụ hôn ngọt ngào!
Nhớ vần thơ mới đổi trao
Nhớ đôi mắt biếc dạt dào yêu thương...
 
Đêm qua Phố Núi đầy sương
Nhớ màu hoa nở trên đường em qua!
Nhớ em hồn bỗng xót xa
Con tim ray rứt như là... mất nhau!
 
Đêm qua trăng rụng xuống cầu
Nhớ em anh viết mấy câu thơ buồn!
Nhớ như bão thổi qua hồn
Nhớ không tải hết cô đơn muộn phiền...
 
Đêm qua rét ngủ ngoài hiên
Nhớ đôi má lúm đồng tiền làm thơ
Nhớ em anh dệt giấc mơ
Nhớ rồi lại gặp bất ngờ lắm thay...
 
Đêm qua nửa chén đã say
Nhớ sao nhớ quắc nhớ quay trong hồn
Vần thơ rớt xuống vũng buồn
Đôi bờ ngăn cách nhớ thương làm gì??
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI VỀ TẠO SÓNG
 
Giận thì cứ giận, thương còn thương!
Đôi ta giờ dẫu chẳng chung đường.
Em trách hờn anh nơi xứ lạ
Nhưng lòng như thấy còn vấn vương!?
 
Ta vốn chẳng gì để nợ nhau
Nhưng khi quay mặt lòng vẫn đau!
Anh về xóa nốt lời hẹn cũ
Vì biết trang thơ đã úa màu!!
 
Uống cạn chén sầu nghe mưa rơi!
Yêu thương sao chẳng thốt nên lời?
Em về trao lại ta men đắng!
Một mảnh tình xưa đã tả tơi!
 
Hoàng Lan hoa ấy cất nơi tim
Gối mỏi chân đau vẫn cố tìm!
Một gánh ân tình sâu nặng lắm!
Ai đem " Tình Cuối" để vùi chôn??
 
Lời trách bằng thơ sóng mắt cay!
Hoa Lan ai dẫm dưới gót giày?
Người về tạo sóng, hồn nghiêng ngã!
Tri kỷ không còn, ta cứ say...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2014 14:12:56 bởi võ phong trần>
VẦN THƠ THIẾU LỬA
 
Ngọn lửa trong anh đã tắt rồi
Chỉ còn một chút tàn tro thôi
Mùa Đông thiếu lửa nên thơ lạnh
Trăng ngã bên thềm tri kỷ đâu??
 
Chỉ thoáng qua hồn một bóng mây
Lửa tình không đủ ấm bàn tay
Mò kim đáy biển, buồn khôn xiết!
Lê bước độc hành, đôi mắt cay...
 
Ai bán mà mua nửa giấc mơ?
Nằm nghe tiếng sóng cứ xô bờ
Ta gom lửa ấy ru hồn lạnh
Một nửa nhân tình, một nửa thơ...
 
Gió chở hương tình đi rất xa
Ta về sửa lại giấc mơ hoa!?
Nụ hôn thiếu lửa, vần thơ lạnh
Giữ lại bên mình chút xót xa!!
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2015 08:48:52 bởi VÔ THƯỜNG.HNL>
 d
Đăng nhập để trả lời
0
ANH SẼ NÓI...
 
Khúc giao mùa, trời đang mưa lại nắng
Thiếu tri âm, thơ vui bỗng thấm buồn!
Đời không phải một mặt hồ sóng lặng
Đi dưới ngàn sao mới hiểu được cô đơn...
 
Thơ muốn viết lại thiếu người mài mực
Nàng nhìn ta bằng đôi mắt vô hồn
Thốt lời yêu để riêng mình ray rứt
Tháng Chín qua rồi nào có gì hơn??
 
Mong sẽ có một tháng Mười hạnh phúc
Trong hòm thư ta viết chữ yêu nàng!
Đóa hoa ấy sẽ cho đời giọt mật
Để Tình Thơ đánh dấu phút sang trang...
 
Lòng đã quyết xin cho anh chút gió
Để thuyền yêu vào được bến sông Tình!
Say men nồng con tim kia sẽ mở
Muốn yêu người cần có chút niềm tin...
 
Em có giận, cuối cùng anh sẽ nói
Để con tim tìm được lối đi về!
Tháng Chín đã qua, tình không thể đợi
Em nghe rồi, đừng đổ tội cho... THƠ!!
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
TIỀN
 
Tiền không có nhiều phép lạ!
Cớ sao khuynh đảo nhân gian?
Tiền gieo rắc nhiều tai họa!
Trắng đen thay đổi phũ phàng!!
 
Cốt nhục chia lìa,hờn giận!
Tiền là thuốc độc trong tim!
Bao nhiêu cho đời thỏa mãn?
Đến đâu mới khỏi kiếm tìm?
 
Vì tiền lương tâm đánh mất!
Lợi này đành đổi nghĩa kia!
Lửa dục trong lòng chưa tắt!
Lòng tham biết mấy cho vừa!!
 
Một ngày nếu ngồi nhìn lại
Thấy lòng hối hận vô bờ!
Tiền làm nhân gian kinh hãi!
Đời người như chiếc lá khô!!
 
Tình mất,tiền không mua được!
Vàng nào đổi được niềm vui!
Dẫu tiền có nhiều như nước!
Đời xem như đã hết rồi!!!
 
Tiền Giang
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY NÀY NĂM ẤY…
*Tổng quan tiểu thuyết “Người Đi Săn Bóng”
 
Cũng tháng Bảy,ngày này năm ấy!
Ta gặp nhau,tình cháy nơi tim!
Duyên đưa,nợ đẩy,đi tìm!
“Tình Thơ” trải thảm,ngày đêm chẳng rời…
 
Mùa Thu đến,mưa rơi trước ngõ!
Trên trang thơ,giữ hộ đời nhau!
Một thiên tình sử xanh màu!
Mượn ngòi bút nhỏ,khắc câu đá vàng!!
 
Thơ như sóng,hết tan lại hợp!
Mỗi bài thơ,chứa một trái tim!
Sông yêu,bắc nhịp cầu duyên!
Trang thơ có một trích tiên hạ phàm!!!
 
Khúc đoạn trường,ai làm nên nỗi?
Phận hồng nhan,gánh tội cho đời!
Vườn yêu mưa gió tả tơi!
Cầu yêu gãy nhịp,một người xót xa!!
 
Gieo vần thơ,lệ sa ướt gối!
Giấu niềm đau,khỏi tủi đời nhau!
Trang thơ,gió thảm mưa sầu!
Con tim nào biết nỗi đau phụ tình??
 
Vì chữ hiếu,hy sinh tất cả!
Mặc cho người,hóa đá vọng…thê!
Đem chôn một mối “Tình Thơ”!
Đắp ngôi mộ giả,đợi chờ tái sinh!!??
 
Chiếc áo vàng,định tình còn đó!
Một đời hoa,sẽ nở hai lần??
Chỉ cần có một chữ tâm!
Dù cho nhớ trộm,thương thầm chẳng sao!!?
 
Nỗi đau ấy,ai nào hiểu được?
Tình vẫn đang như nước vỡ bờ!
Hương yêu ướp mấy vần thơ!
Đóa Hoàng Lan ấy,đợi chờ phục sinh…
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
TẠ TÌNH
 
Vẫn biết tình xưa như bóng mây
Sao ta ôm mãi mộng Chương Đài?
Bài thơ chỉ chọn gieo vần nhớ!
Một chút buồn xưa,theo nắng phai…
 
Thuyền chẳng còn neo nơi bến sông!
Hoa rơi,tan vỡ mộng tương phùng!
Sông tình đổi hướng chia hai ngả!
Gửi nốt tàn tro,theo gió Đông!!
 
Ta chẳng còn gì để nợ nhau!?
Dây chuông ai cắt,để ai sầu?
Thơ tình trói chặt đời lãng tử
Trăm cánh buồm yêu,một nỗi đau!!
 
Đoản khúc chìm trong tiếng mưa rơi!
Nỗi đau không trả lại cho đời!
Anh đành uống nốt men cay đó
Để tạ lòng nhau!Yêu dấu ơi…
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
TRẢ ƠN NGƯỜI GỬI RÉT
 
Em gửi cho anh cái rét đầu Đông
Nắng phương Nam bây giờ không vàng nữa!
Thơ mát lạnh mà con tim có lửa
Cái rét đã làm ấm lòng kẻ phương xa...
 
Rét mang theo hương thơm của loài hoa
Vì yêu nhan sắc khiến Hà Thành mất ngủ!
Tóc bay dạo phố dáng đầy tư lự
Một phút xao lòng em đã nghĩ về anh...
 
Bài thơ " Sen Ngọc" gắn chút tình mong manh
Một đóm lửa đã trở thành cơn bão
Tạm quên đi chuyện đời cơm áo
Nhận cái rét của em,anh đi gió về mây..
 
Đâu chỉ dung nhan mới làm người ta say?
Nhả ngọc phun châu em chính là kỳ nữ!
Cái nóng phương Nam đã bị em chế ngự
Một chút rét thôi mà gói biết bao tình...
 
Tâm ý tương thông xin nhận nơi anh
Nụ hôn nồng tạ ơn người gởi rét!
Thơ có em, đời sẽ vui như tết
Mượn chút hương nồng anh viết bản tình ca...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TỎ TÌNH
 
Vì em giỏi văn nên anh muốn nói yêu
Phải nhờ các lão tiền bối thương tình chấp bút
Anh đóng vai một tiểu đồng mài mực
Để có được lá thư tình trao tận tay em...
 
Đố tục giảng thanh cậy nữ sĩ Xuân Hương
Chuyện bướm hoa anh trông vào Nguyễn Bính
Lời thơ rót mật đâu phải là phỉnh nịnh
Bắt chước Nguyên Sa tặng em " Áo lụa Hà Đông"..
 
Gửi " Hương trinh bạch" của nhà thơ Đinh Hùng!
Nói như Hoàng Cầm, "Nếu anh còn trẻ"!
Mượn lời thơ Xuân Diệu để em đừng e lệ
" Bên ấy bên này" trời đã chớm sang Đông...
 
Yêu như Quách Tấn, chỉ có " Một tấm lòng"
Sao em còn " Ngập ngừng" theo thơ Hồ Dzếnh?
Nguyễn Tất Nhiên đã nói " Hai năm tình lận đận"
"Em đi chùa Hương" với Nguyễn Nhược Pháp, làm chi?
 
" Đường Xưa" của Yến Lan giờ cỏ mọc xanh rì
Em còn giữ tà " Áo trắng" theo kiểu nhìn Huy Cận!?
Yêu như " Tiếng Thu" Lưu Trọng Lư lại e em giận
Đành trao " Khúc Thụy du" đổi lấy nụ hôn...
 
Nhờ cả Puskin, nói hộ " Tôi yêu em"
Bắt chước William Butter Yeah con tim trao hết!
Nếu " Cánh hoa suy tàn" Baudelaire có làm em mệt
Thơ thiền của Tagore, sẽ đưa ta quá cảnh Thiên Đường...
 
" Mộng trong mộng" trót làm em tổn thương
Edgar Allan Poe thật tình không cố ý
Shakespeare biết nhan sắc em kiều mỵ
Nên viết những bài Sonnet để anh noi theo...
 
Kẻ làm thơ thường vướng cảnh nghèo
Chỉ có con chữ hơi thừa một chút!?
Xem bài thơ tỏ tình này, không may em khóc
Anh sẽ bắt đền các cụ tổ nhà ta...
 
* Tác giả và tác phẩm viện dẫn:
1. Hồ Xuân Hương: bà chúa thơ nôm ẩn dụ
2. Nguyễn Bính: Cô hàng xóm ( ai cũng biết con bướm đó)
3. Áo lụa Hà Đông: thơ Nguyên Sa
4. Hương trinh bạch: thơ Đinh Hùng
5. Nếu anh còn trẻ: thơ Hoàng Cầm
6. Bên ấy bên này: thơ Xuân Diệu
7. Một tấm lòng: tập thơ Quách Tấn
8. Ngập ngừng: thơ Hồ Dzếnh
9. Hai năm tình lận đận: thơ Nguyễn Tất Nhiên
10. Em đi chùa Hương: thơ Nguyễn Nhược Pháp
11. Đường xưa: thơ Yến Lan
12. Áo trắng: thơ Huy Cận
13. Tiếng Thu: thơ Lưu Trọng Lư
14. Khúc Thụy du: thơ Du Tử Lê
15. Tôi yêu em: thơ Puskin(Nga)
16. D'ont give all the heart: thơ William Butler Yeats(Ireland)
17. Cánh hoa suy tàn: thơ Baudelaire(Pháp)
18. Tagore nổi tiếng với chùm thơ Thiền(Ấn Độ)
19. Mộng trong mộng: thơ Edgar Allan Poe(Mỹ)
20. Những bản Sonnet của Shakespeare(Anh)
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
HOA DIÊN VỸ
 
Xưa học mỹ thuật em thích xem tranh
Mê bức " Hoa Diên Vỹ" của danh họa Van Gogh!
Hoa Diên Vỹ, Tử La Lan hay Iris
Mang thông điệp từ " Con mắt của Thiên Đường"..
 
Tín sứ của thần Zeus với đa sắc cầu vồng
Đem điềm lành và hy vọng cho nhân loại!
Màu tím thủy chung màu vàng khờ dại
Màu xanh da trời, khao khát hiến dâng...
 
Ba đài hoa rũ xuống dáng thanh tân
Ba cánh hoa: khôn ngoan,trung thành và dũng cảm
Trên những nấm mồ hoa Diên Vỹ làm bạn
Gửi cho người đi xa trăm nỗi xót thương...
 
Giữ hoa trong tay, một mảnh của Thiên Đường
Flower of light với lá hình lưỡi kiếm
Xưa hoàng tộc gắn hoa lên áo trang điểm
Nay đặt Heartsease lên mộ thơ tạ lỗi một người...
 
Trăm năm sau hoa Diên Vỹ vẫn tươi
Giới bình dân gọi em là hoa Bướm!
Thơ cạn ý, anh cố tình vay mượn
Chút hương nồng của đóa Tử La Lan...
 
*Hoa Diên Vỹ còn gọi Tử La Lan,Nghệ Tây,hoa Bướm…
*Flower of Light: hoa của ánh sáng
*Heartsease: tên gọi thân thương hoa Diên Vỹ
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG BIỂN
 
Ta đứng đây nghe mùi hương biển
Tưởng đâu chừng câu chuyện ngày xưa
Đời người sớm nắng chiều mưa
Chưa vui sum họp đã vừa ly tan...
 
Mùi biển mặn trăm ngàn nhung nhớ
Một chút buồn đang vỡ trong tim
Dặn lòng hãy cố tìm quên
Một ngày hạnh phúc bao đêm muộn phiền...
 
Trả hương biển cho miền ký ức
Để vần thơ khỏi mất niềm tin
Chút thơ ngây hãy giữ gìn
Mai kia gặp lại thấy tình không phai...
 
Ta sẽ viết truyện dài hương biển
Vì cố nhân tình nguyện lưu đày
Cho dù góc biển chân mây
Thơ chưa ngã gục có ngày đoàn viên...
 
Đưa tay vớt mối duyên kỳ ngộ
Không đành tâm làm khổ đời nhau!
Lau cho hương biển giọt sầu
Vắt tim viết nốt mấy câu tạ tình...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
TIỂN ĐƯA
 
Sân ga tối nay đèn vàng hiu hắt
Ta lên đường không một kẻ tiển đưa!
Hàng cây không bóng đứng im cúi mặt
Cõi trần ai,mới chợt thấy mình thừa!!
 
Lần nào trong đời,ta đều đến chậm
Bài thơ vui,đến khổ cuối vẫn buồn!?
Tình không trọn,mới biết mình lận đận
Nghĩ về người,hồn tràn ngập nhớ thương…
 
Người vẫn mơ:Sẽ có ngày tái hợp
Tay trong tay vui hát khúc tương phùng!
Con đường đang đi sao nghe mờ mịt
Lối vào Địa Đàng cứ thấy mông lung…
 
Buồn chia cách,chạy dài theo phi đạo
Nỗi đau kia xin bỏ lại Sài Gòn!
Trên chín tầng mây,xua đi phiền não
Ôm ấp bóng hình,giữ lại mùi hương!!
 
Đến bây giờ,đóa hoa kia vẫn vậy
Khi yêu thiết tha,lúc băng giá lạnh lùng!
Đã hứa rồi,tình trong tim giữ mãi
Dẫu có buồn,nàng hỏi,trả lời: KHÔNG!!
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG TÓC
 
Em chỉ xin được tựa vào vai anh
Để anh vuốt mái tóc dài óng ả
Để vần thơ tẩm một mùi hương lạ
Câu chữ đọc lên thấp thoáng bóng hình em...
 
Giữ chặt cho mình một nửa trái tim
Còn nửa kia, em nhờ anh giữ hộ!
Nếu nửa bên này kêu gào nhung nhớ
Em biết làm gì khi thiếu bóng hình anh??
 
Nếu tình yêu ta có thể để dành
Em bắt anh đợi thêm mùa Đông nữa!
Không có tình,thơ anh sẽ thiếu lửa
Nên em đành trao trọn trái tim yêu...
 
Gội mái tóc thơm hong nắng mỗi chiều
Để thơ anh vuốt ve từng sợi tóc!
Con thuyền yêu trót chìm trong đáy mắt
Ta nhận ra một nửa của đời nhau...
 
 mai đây tóc ấy có đổi màu!
Bài thơ đó anh đừng thay vần mới!
Nửa này không về nửa kia vẫn đợi
Ghép bản tình ca để cho tóc tỏa hương...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
VẮNG CƠN GIÓ BẤC
 
Ta thương cơn gió mùa Đông
Mang theo giá buốt để lòng vấn vương!
Dã Quỳ vàng rực bên đường
Không son phấn vẫn sắc hương dạt dào...
 
Ta yêu lời nói thanh tao
Dung nhan đâu kém hoa Đào năm xưa?
Đã từng dãi nắng dầm mưa
Qua sông chẳng kịp nên chưa lụy đò...
 
Người trao ta nửa giấc mơ
Ôm cành hoa trắng đợi chờ... ngàn năm!
Nhả tơ cho trọn kiếp tằm
Thơ không viết nữa, tri âm vẫn còn...
 
Cuối năm lại thấy cô đơn
Vắng mùi hương ấy dỗi hờn nàng Thơ!
Khi yêu ta hóa kẻ khờ
Ôm vần điệu để mộng mơ suốt đời...
 
Tàn Đông mưa đã ngừng rơi
Gỡ tờ lịch cuối nhớ người ta yêu!
Đèn vàng nhuộm phố hắt hiu
Vắng cơn gió Bấc thêm nhiều nhớ nhung...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TẠM XA
 
Ừ! Thì ta cứ tạm xa
Vẩy tay như thể chưa là của nhau!
Tóc chưa rối, lụa chưa nhàu
Vần thơ chưa biết nỗi đau phụ tình...
 
Trái tim ấy vẫn nguyên trinh
Làm sao viết nốt chuyện tình khói sương??
Thơ không giữ nổi mùi hương
Gió không cản nổi bước đường em đi...
 
Chẳng ai thốt tiếng từ ly
Đêm đêm giọt lệ trên mi lăn dài!
Quên rồi một cái nắm tay
Xa rồi ký ức những ngày dấu yêu...
 
Bên đời dáng nhỏ liêu xiêu
Em đi để lại những chiều nhớ nhung!
Ngoài kia trời sắp vào Xuân
Mà sao chỉ thấy trong lòng… tàn tro...
 
Ừ! Thôi đoạn tuyệt giấc mơ
Đem tàn y khoát lên bờ vai ngoan!?
Trăm năm một cõi mơ màng
Từ đây đã bặt tiếng đàn tri âm...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
ĐÃ GÃY NHỊP CẦU
 
Thơ buồn chực sẵn ngoài hiên
Mởi vừa hé cửa đã liền bước vô
Thế gian buồn có ba bồ
Hai phần ta giữ, bất ngờ lắm thay...
 
Làm thơ đi gió về mây
Trong tim khoảng trống lấp đầy được đâu??
Tình yêu lắm sắc nhiều màu
Sao ta giữ mãi nỗi đau... vắng người??
 
Tường Đông ong bướm lả lơi
Sao không quên được nụ cười giai nhân?
Gió lùa lá rụng ngoài sân
Nhớ ai hồn lại muôn phần đớn đau...
 
Ta vừa bắc một nhịp cầu
Đâu hay lại nhận nỗi sầu cách ngăn!
Từ đây đã bặt tiếng đàn
Họa mi không hót trăm ngàn xót xa...
 
Không còn vóc dáng tiên nga
Những lời giận dỗi khiến ta đau lòng!
Tình phai khi chớm tàn Đông
Thơ buồn mất dấu trong lòng người xa...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2015 15:30:51 bởi võ phong trần>
TA CHẲNG PHỤ NGƯỜI
 
Ta không phụ người, cũng chẳng đổi thay
Đất bằng nổi sóng, nên chia hai ngả!
Từ nay gặp nhau xin làm kẻ lạ
Bao nhiêu ân tình đành để trôi sông...
 
Lời đoạn tình khiến má ấy thôi hồng
Chim Họa Mi từ nay không hót nữa!
Một chút giận hờn mà con tim máu ứa
Trăm bài thơ tình đem vùi xuống huyệt sâu...
 
Trên đỉnh đau thương ta cố nuốt trái sầu
Đi khắp thế gian vẫn một đời lầm lỡ
Đem con tim buộc mối dây duyên nợ
Cuộc tình tan rồi ta mất nửa trái tim...
 
Ôm nỗi buồn lang thang dưới trời đêm
Ta lại dẫm nát một cánh hoa hương sắc!
Vần thơ hàn sĩ đem tẩm bằng nước mắt
Người đi rồi, sự đau đớn còn kia...
 
Cứ ngỡ trăm năm tình quyết chẳng chia lìa
Chỉ cơn gió thoảng cánh buồm yêu đã gãy!
Số trời định, cho gì thì nhận nấy
Sao người còn thống hận để mà chi???
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.02.2015 13:58:52 bởi võ phong trần>
EM Ở ĐÂU
 
Tháng hết năm cùng,em ở đâu?
Sáng nay mây xám vắt ngang trời!
Lời đau đã thốt đêm ly biệt
Chỉ vậy mà ta phải mất nhau...
 
Thơ chết theo tình,em ở đâu?
Áo xưa sao vội để phai màu!
Nụ hôn chưa đủ làm môi ấm
Đã vội giận hờn khiến mất nhau...
 
Nguyệt khuyết hoa tàn,em ở đâu?
Chia ly nhuộm đỏ cả tinh cầu
Rừng phong lá đổ tình gục chết
Giấu kín nỗi lòng đành mất nhau...
 
Xuân thắm bên trời,em ở đâu?
Chăn đơn chẳng đắp nhớ tơi bời!
Lời như gió thoảng sao cay đắng
Đđến bây giờ chịu mất nhau...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
NỖI BUỒN CỦA ĐÁ
 
Hôm qua buồn, lang thang trong rừng
Mỏi gói chồn chân, ngồi bên phiến đá!
Bỗng giật mình nghe tiếng than rất lạ
Thế giới bảy tỷ người,sao vẫn cô đơn??
 
Có ai ngờ đâu đá cũng biết buồn
Ngày xưa một thời yêu cuồng sống vội!?
Trái tim thánh thiện mang ra trao đổi
Để nhận về cả một thế giới buồn đau...
 
Mất tình yêu nên phiến đá sầu
Một mình trong rừng, đêm nghe gió hát!
Xuân đến rồi mà tình kia phai nhạt
Hương dẫu nồng, đá chẳng bớt cô đơn...
 
Giá rét mùa Đông vẫn lưu trú trong hồn
Đá nằm đó ngẫm nhân tình thế thái!
Sấp ngửa hai tay, biết khôn hay dại?
Lưu đày rồi,còn nghĩ đến yêu đương...
 
Gửi cho phiến đá hai chữ vô thường
Trong đau khổ có cái nhân hạnh phúc!
Hãy ngủ yên và thôi đừng ray rứt
Ta sẽ đem nỗi buồn của đá viết thành thơ...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
LÀ GÌ CỦA NHAU
 
Là gì của nhau mà cảm thấy thân thương?
Nghĩ đến chia xa lại thấy lòng héo hắt!
Đó với đây tuy ngàn trùng xa cách
Nhưng mỗi phút giây như đang sống kề bên...
 
Tình là khói sương sao quá vững bền
Một lời nói sai cũng làm em rơi lệ!
Tình trên mạng trăm dâu ngàn bể
Đâu biết bây giờ thành lẽ sống của tim!!
 
Là gì của nhau mà khắc khoải đi tìm
Vợ, nhân tình, hay tri âm tri kỷ??
Đa sầu đa cảm đa tình thiên cổ lụy
Biết vậy rồi vẫn không dừng được em ơi...
 
Là gì của nhau mà không nói thành lời?
Để mặc cảm xúc như sóng trào thác đổ!
Dây oan buộc rồi biết tình sẽ khổ
Đêm từng đêm ta cứ nghĩ về em...
 
Chia nửa mùa Xuân để sóng biển dịu êm
Là gì của nhau? Anh không cần đáp số!
Tình chan lên đá hoa Yêu vẫn nở
Em là người đang giữ trái tim anh...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ LẠI MỐI TÌNH ĐẦU
 
Hương mùa Xuân,em khoe nhan sắc mới
Cảm ân tình anh ghép những vần thương!
Bến hạnh phúc ta cùng nhau đứng đợi
Chuyến xe tình yêu với hoa tím trải đường...
 
Ngày mới quen, xuyến xao màu áo đỏ!
Em thẹn thùng không nói được lời yêu
Mà giờ đây tình cần như hơi thở
Choáng ngợp tim anh một hình bóng diễm kiều...
 
-Muốn hôn em,anh phải tìm xin mẹ!
Là tình yêu hay phép thử cuối cùng!?
Vườn Địa Đàng ngọn gió Xuân lay khẽ
Giấc mơ sắp thành! Dấu yêu có biết không??
 
Tựa vai em cùng ngắm mùa Xuân mới
Không rượu nồng nhưng tràn ngập bướm hoa!
Đường dẫu gập ghềnh em đừng thay đổi
Để anh yên lòng viết nốt bản tình ca...
 
Rồi một hôm, cùng bình minh thức giấc
Ta giật mình, đang gối cánh tay nhau!
Nụ hôn nồng nào khác chi giọt mật
Ngược thời gian, ta trở lại mối tình đầu...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HOA QUỲNH ĐÃ NỞ
 
Đêm qua hoa Quỳnh đã nở
Phương xa nhận được tin vui!
Hương thơm hòa trong hơi thở
Người anh yêu bớt bệnh rồi...
 
Nhờ biển giữ giùm nhan sắc
Mai trời trở gió anh về!
Hương Quỳnh ướp lên mái tóc
Ngắm em anh dệt vần thơ!!
 
Xóa nốt phần đời mộng ảo
Gối tay viết khúc nhạc lòng!
Qua sông giữ chân chim sáo
Không còn chín nhớ mười mong!!
 
Bên nhau ngắm hoa Quỳnh nở
Vòng eo thiếu phụ tẩm hương!
Một góc Địa Đàng đã mở
Để em múa khúc Nghê Thường...
 
Sánh vai Hồng Nhan Tri Kỷ
Nhìn em đọ sắc hoa Quỳnh!
Dấu ái ướp thơ hàn sĩ
Vườn yêu hoa lá ngát xanh...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2015 11:24:10 bởi võ phong trần>
EM ĐÃ HẾT YÊU ANH
 
Buổi sáng tình còn tan trong máu
Đến chiều chợt thấy đã rời xa
Nhân sinh một kiếp đầy hư ảo
Vũng buồn còn lại một tình ta...
 
Đã thuộc nằm lòng chữ sắc không
Nhưng sao vẫn thấy nhớ vô cùng
Một cành lan trắng tan trong gió 
Để lại vần thơ trăm nhớ mong...
 
Em giảng cho đời chữ bể dâu
Nụ hôn gửi lại bến sông sầu
Những lời tình tự ôi da diết
Chẳng biết bây giờ em ở đâu??
 
Dấu ái thôi đành gửi bóng mây
Xa em anh chấp nhận lưu đày!
Em đi thơ cũng tan theo sóng
Duyên hết chim tình vút cánh bay...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2015 06:02:57 bởi võ phong trần>
KHÔNG MẤT DẤU NHAU
 
Sáng nay bước chân qua cửa khẩu Lệ Thanh
Điện thoại mất sóng, nhớ em khôn xiết!
Chỉ mấy hôm thôi mà giống như ly biệt
Thơ với người cùng lúc đi xa...
 
Dừng chân Stung Treng đột nhiên nhớ nhà 
Em ở đó chắc lại đang hờn dỗi?
Em trông thơ hay là tình đợi?
Chiều về Siêm Riệp mới có wifi...
 
Thiếu nụ hôn, nhớ đừng thở dài
Đất nước Chùa Tháp trời nóng như đổ lửa!
Anh đi rồi con tim đừng chia nửa
Rừng cao su bạt ngàn không che được tình em!!
 
Đọc thơ người yêu mỗi sáng, vốn đã quen
Anh sẽ roaming để em đừng hụt hẩng!
Nơi đất nước người vẫn cứ cho và nhận
Mặt nước Biển Hồ như có bóng hình em...
 
Hai hôm nữa thôi anh sẽ về Phnom Penh
Qua cầu Rồng, tặng thơ em yêu nhé!
Đem vần điệu ướp hương thơm tình nhớ
Dù phương trời nào cũng chẳng mất dấu nhau...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.06.2015 03:17:32 bởi võ phong trần>
ANH VIẾT
 
Anh viết cho đời hay cho em?
Cho dòng máu nóng chảy về tim!
Cho cành hoa nhớ trao lời hẹn
Để khỏi thiên thu khắc khoải tìm...
 
Anh viết chỉ bằng nỗi khát khao
Như cơn nắng hạn gặp mưa rào!
Nhân sinh còn đó nhiều chua xót
Đâu chỉ tim mình chứa nỗi đau??
 
Anh viết những gì còn dở dang
Đem thơ trải dưới ánh trăng tàn!
Mai kia có kẻ vô tình đọc
Để biết đời nhiều nỗi trái ngang...
 
Anh viết chuyện tình của chúng ta
Dẫu cho mưa gió chẳng nhạt nhòa!
Con tim giữ mãi lời hẹn ước
Góc bể chân trời, không vắng xa...
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.09.2015 09:29:37 bởi võ phong trần>
MƯA THÁNG TÁM
* Viết thay em
 
Tối qua mưa lớn nước về ngập phố
Em phải gửi xe đi bộ về nhà!
Chân lội nước mà con tim lại nhớ
Một người tình đang ở thật xa...
 
Phố thành sông, chỉ thiếu con thuyền nhỏ
Từng giọt mưa cứ xoáy mãi trong hồn!
Bảo không nhớ mà sao lòng cứ nhớ
Ước gì có anh để nhận một nụ hôn...
 
El Nino quay tít mù tháng Tám
Lúc nắng cháy da khi mưa trắng cả trời!
Đừng để tình như đồng khô nắng hạn
Khi mưa về lại ngập úng! Anh ơi!!
 
Biết anh đang trên đường thăm mộ mẹ
Gửi chiếc ô để khỏi ướt người tình!
Ngân Hà hôm nay sao nước nhiều đến thế
Có cách nào để em được gặp anh??
 
Phố thành sông tình như con sóng vỗ
Gió giật từng cơn, tiếng sấm đì đùng!
Không muốn nhớ mà con tim cứ nhớ
Tình đang chín muồi!Anh yêu có biết không??
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM ƠN TÌNH YÊU
 
Ngày ấy hoa chưa vương nét buồn
Tâm hồn chất chứa mộng văn chương!
Một hôm người ấy mang thơ đến
Lay động con tim khách má hường...
 
Nhật ký tô thêm một chữ tình
Lần đầu dám thốt tiếng yêu anh!
Trăm thương ngàn nhớ đem trao hết
Ngày tháng bên nhau qua rất nhanh...
 
Anh đến mang theo tia nắng mai
Yêu em, anh dệt mộng Chương Đài!
Tình như sóng cuốn bờ đê nhỏ
Tim đã hồi sinh trong ngất ngây...
 
Giờ đã hòa vào tâm thức nhau
Thu nay yêu tựa mối tình đầu!
Thơ anh tỏa sáng tim em ấm
Viết tạ lòng nhau, yêu dấu ơi!!
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0