Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.813 lượt xem — Trang 7 / 10
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2014 16:04:33 bởi võ phong trần>
ĐÙA VỚI LỬA
 
Đêm về khuya sâu lắng!
Tình như nước tràn bờ!
Tâm tư sầu trĩu nặng!
Nhớ em,anh làm thơ!
 
Xưa tưởng là tầm gửi!
Đến và đi dễ dàng!
Tình đến không mong đợi!
Tình đi không oán than!!
 
Giờ biết không phải vậy!
Tình khắc trong tim rồi!
Nhớ nhung như lửa cháy!
Xa vắng kèm khổ đau!!
 
Nụ hôn trao mỗi tối!
Vẫn không nghe ấm lòng!
Thao thức và chờ đợi!
Bao giờ đến Lập Đông??

 
Ta đang đùa với lửa!
Đem đặt cược cuộc đời!
Không còn đường chọn lựa!
Tình “ĐIÊN” rồi em ơi!!!

TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
GIÁ NHƯ
 
Giá như lúc buồn, có ai để gọi tên!
Đời sẽ thấy vui lên thêm một ít
Giá như lúc thấy tâm hồn vẩn đục
Có câu kinh nào khẽ nhắp ở đầu môi...
 
Giá như mùa Thu đừng có giọt mưa sầu
Bến sông Ngân sẽ không còn Chức Nữ!
Giá như con tim đừng bị ai chế ngự
Thì chuỗi tháng ngày yên ả biết dường nào??
 
Giá như vói tay hái được một vì sao
Tình đã có món quà trân quý nhất!
Giá như chỉ có được mà không bao giờ mất
Không ai đành tâm đắp nấm mộ cho thơ...
 
Giá như yêu mà không thành kẻ khờ
Mưa gió đã không làm nát cành hoa tím!
Giá như chia tay lệ đừng rơi ngào nghẹn
Kẻ lạ bây giờ đã chẳng hóa người dưng!??
 
Giá như... giá như... hai tiếng ấy ngập ngừng!
Ta không thể xoay bàn tay định mệnh!
Duyên đưa đẩy nên ngày xưa em đến
Giờ nợ hết rồi nên em lại ra đi...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
MỐI NGÀY MỘT BÀI THƠ
 
Mỗi ngày gửi cho em một bài thơ!
Tạo chất dinh dưỡng,để nuôi tình yêu lớn!
Quá khứ và tương lai,ta không hề lẫn lộn!
Nhưng đã yêu rồi,chỉ là một mà thôi!!
 
Con sông kia,bắc trăm vạn chiếc cầu!
Dẫu đi đường nào,cũng về đến đích!
Anh sẽ chọn những từ mà em yêu thích!
Đóng khung vàng,bọc gấm tím cho thơ!!
 
Đoạn cuối tình yêu,chẳng ai phải bất ngờ!
Nó hợp quy luật,có nhân,có quả!
Sóng gió cỡ nào,ta cũng không nghiêng ngã!
Con tim chỉ nói yêu một lần,rồi đóng cửa,cài then!!
 
Hạnh phúc nhân gian,đâu chỉ có tiền?
Nhan sắc ấy,trả giá nào cho phải?
Người mua chẳng được,kẻ cho không,khờ dại!?
Thế nên ngàn năm sau,vẫn còn đó chữ “YÊU”!!
 
Thơ gửi cho em,dồn chữ “NHỚ” thật nhiều!
Để ông Tơ,rút thời gian ngắn lại!!
Không gửi cho em,lời minh sơn thệ hải!
Những chữ này,chỉ cất ở tim thôi!!!
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
TRĂNG VÀ THƠ
 
Sắp Trung Thu rồi,lại nhớ Bến Sông Trăng!(1)
Tết năm ngoái,em dỗi hờn nơi đó!
Ý thơ tuôn trào,mười ngón tay cứ gõ
Nhưng trong hồn,lại trống vắng cô đơn!!??
 
Trăm bài thơ,không lấp hết nỗi buồn!
Yêu mấy tháng rồi,mà vẫn chưa gặp mặt!
Ba phần yêu mà bảy phần thắc mắc!?
Em gọi anh:Người tình không chân dung!
 
Vẫn là câu:Chớp bể với mưa nguồn!
Một con sông,gắn hai đầu nỗi nhớ!
Đâu biết cuộc đời trăm dâu ngàn bể!
Gần nhau rồi,nước mắt chẳng ngừng rơi!!!
 
Mới thượng tuần,trăng đã sáng bên trời!
Thêm một lần,trăng đang tròn hạnh phúc!
Mỗi khi trăng khuyết,vơi đi phần tủi nhục!
Để khi trăng tròn,ta lại có nhau!!!
 
Nếu đến Bến Sông Trăng,em đừng có u sầu!
Thơ của chúng ta,đang bập bềnh trên sóng!!
Dù cuộc đời,có thăng trầm biến động!
Trăng sẽ muôn đời,chiếu xuống mối tình thơ!!!
 
1.Tên một quán cà phê ven sông tại Vĩnh Long
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
CÁNH ÉN BÊN TRỜI
 
" Hứa yêu anh giáo rồi lại còn như thế"!
Lời than sao nghe mà xót cả lòng!
Chiều hôm ấy trời êm không có gió 
Một chiếc thuyền chìm giữa ngả ba sông...
 
Bên này nụ cười, bên kia đôi mắt ướt
Ngả ba sông lại ngỡ ngả ba lòng!?
Một cành hoa trôi theo hai dòng nước!
Một chút buồn đành phải thả trôi sông...
 
Yêu nên tốt, hương bay xa ngàn dặm!
Sợi tơ lòng thành lưới nhện tình yêu!
Ánh mắt ấy khiến thi nhân say đắm
Một dòng sông, mấy hình bóng diễm kiều...
 
Đưa tay hứng giọt mưa bên thềm vắng
Gió mùa Thu đâu tạo được sóng lòng?
Một chút hương mà thi nhân xem nặng
Ngỡ thuyền tình chìm ở ngả ba sông...
 
Quên nhau rồi, nắng sẽ hồng đôi má
Cánh " én" xinh sẽ bay lượn bên trời
Con sông Tiền quên thêm một kẻ lạ
Tình vẫn nồng, như ngày ấy, em ơi!!
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
AI NGẮT ĐI
MỘT CÀNH HOA THẠCH THẢO
 
Tà áo trắng in cành hoa Thạch Thảo
Một vòng tay, ôm trọn cả mùa Thu!
Năm cuối cấp, một mối tình hư ảo
Góc vườn yêu,hoa tím dốc sương mù...
 
Em đi học bằng xe lam ba bánh!
Nhà ở ngoại thành vốn quen việc nông tang
Trời vào Thu, gió heo may chớm lạnh!
Đôi mắt đen khiến bao kẻ mơ màng...
 
Chiều tan học, cũng nơi con dốc ấy
Xe bị ban, em ngồi ở vệ đường!
Dừng xe đón em, hồn anh sóng dậy
Đưa em về, lòng bỗng thấy vấn vương...
 
Gia đình em trú trong căn nhà nhỏ
Tọa lạc giữa khu vườn tràn ngập sắc xanh!
Đám hoa Thạch Thảo trồng kề bên cửa sổ
Ba mẹ đổ mồ hôi, để em được học hành...
 
Những lần đến chơi, ta bên nhau lặng lẽ
Chiều cuối Thu khoát chiếc áo mờ sương!
Trên bàn học, một bình hoa Thạch Thảo
Giống đôi mắt em, phủ sắc tím u buồn...
 
Ta trao nhau nụ hôn nồng cuối cấp
Nơi sân trường đại học phải chia xa!
Đêm tiển đưa áo trắng lau nước mắt
Có ngờ đâu bình địa nổi phong ba...
 
Làng quê nghèo đón người về từ đất Mỹ
Quà cáp thênh thang lóng lánh nụ cười
Ba mẹ hứa hôn mà em nào để ý
Vẫn tiếp tay Việt kiều với khuôn mặt thật tươi!!
 
Tấm thiệp hồng tựa như tia sét đánh!
Trong vườn Thu, cây lá xác xơ buồn!
Sân trường đại học đào mồ chôn tim lạnh
Bên dốc đời, chùm Thạch Thảo đứng cô đơn...
 
Một lần ấy rồi em không về nữa
Màu tím xưa mang theo đến xứ người
Anh bẻ bút vì thơ không còn lửa!
Bến sông Tình, mưa Nhớ đã ngừng rơi...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGẮM HOA
 
Đừng ngắm hoa khi đứng quá gần!
Hương thơm sẽ làm đầu óc ta mụ mị!?
Khiến ta không nhìn thấu những điều tinh túy!
Chỉ biết khen hoa đẹp như bao kẻ phàm nhân!!
 
Hoa cũng như người,gồm thể xác và tinh thần!?
Màu sắc tươi thắm,làm lóa mắt loài ong bướm!
Giọt sương rớt xuống,tạo ra dòng hoài niệm!
Hương thơm khiến hồn hoa,tạo ra triệu giấc mơ…
 
Thoát khỏi vũng bùn,hoa mới làm thơ!
Buông son phấn,khoát màu thiền vĩnh cửu!
Xưa,nước mắt rơi,bụng làm dạ chịu!
Nay,mưa gió dập vùi,cành hoa ấy còn không??
 
Ta không ngắm hoa,bằng đôi mắt người trần!
Dùng thơ làm thấu kính,để tạo ra tâm nhãn!
Đời hữu hạn,mà tình thì vô hạn!?
Ta trân quý từng chút phấn của nhụy hoa!!
 
Đôi mắt u buồn,màu tím kiêu sa!
Ta ướp nhan sắc ấy,trong trái tim rướm máu!
Dù ở cự ly nào,lòng vẫn không thay đổi!
Nhưng ngắm hoa từ xa,lòng thấy nhẹ nhàng hơn!!??
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2014 11:22:14 bởi võ phong trần>
NHỮNG TẤM HÌNH…
Ngày ấy tình nồng chắp cánh bay!
Đời không có rượu, thơ vẫn say
Một trời nhan sắc thêm hương mới
Khoảng trống trong tim đã lấp đầy...
 
Em tặng cho tôi những tấm hình
Dung nhan yêu dấu giữ làm tin!
Chọn toàn những tấm ưng ý nhất
Cái miệng cười tươi, đôi mắt xinh...
 
Nào biết đời người lắm gió mưa
Ai đem sầu lấp lối Thu xưa
Cành hoa đã héo, hình thôi gửi!
Em sợ tình phai theo gió mưa...
 
Tình giữ trong tim em biết đâu?
Dung nhan rồi sẽ tàn phai thôi!
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu...(1)
 
1.hai câu thơ cổ: người đẹp cũng như danh tướng, không muốn cho thế nhân thấy đoạn kết của mình.
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.07.2014 04:32:07 bởi võ phong trần>
Việt Nam quê hương tôi:
 
CHUYỆN TÌNH HOA DÃ QUỲ
 
Lên Tây Nguyên, ta cùng ngắm Dã Quỳ!
Loài hoa dại nhưng tràn đầy sức sống
Sắc vàng của hoa, câu chuyện tình cảm động
Giữa chàng K'Thu và người đẹp H'Ly...
 
Da trắng, tóc dài, khuôn mặt nhu mì!
Cô gái bản làng giỏi nuôi tằm dệt vải
Tình yêu đến từ một đêm lửa trại
K'Thu là một thợ săn đẹp trai và tài ba...
 
Dưới ánh lửa hồng say ngắm dáng ngà 
Ngụm rượu cần thay cho lời ước hẹn!
Trai tài gái sắc mặn nồng quyến luyến
Trời Ban Mê chứng giám nụ hôn đầu...
 
Một năm tròn, thời gian đi quá mau
Nàng dệt tấm chăn kiệu hồng cho ngày cưới!
Chàng lên đường vào rừng săn thú dữ!
Hẹn ngày về, em sẽ đến cưới anh...(1)
 
Phận má hồng ganh ghét bỡi trời xanh
Y Von,con một tộc trưởng, mê nàng như điếu đổ!
Không được đáp trả nên hắn dùng quỷ kế
Phục kích bắt K'Thu trói nghiến giữa rừng!!
 
Ngồi trên khung cửi lòng dạ bồn chồn!
Đã bao ngày chẳng thấy chàng trở lại
Tình yêu thôi thúc không thể ngồi đợi mãi
H'Ly băng rừng tìm dấu vết K'Thu...
 
Mỏi gối chồn chân, rừng núi lại mịt mù
Giai nhân gục ngã bên một dòng suối đục!
Trong mơ văng vẳng tiếng người yêu thúc giục
- Em ráng đi đoạn nữa sẽ gặp anh...
 
Hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhân
H'Ly đã đến được nơi K'Thu bị trói!
Đau đớn lòng em,ai làm nên nỗi?
Y Von cầm ná trên tay quyết liệt cản ngăn...
 
Điều kiện hắn đưa ra, nàng chối bỏ thật nhanh
Mũi tên tẩm thuốc độc đưa nàng về tiên giới!
Ở nơi đó, K'Thu đang đứng đợi!
Khúc bi tình làm ngập lệ xứ Tây Nguyên...
 
Chỗ đôi tình nhân mọc lên hoa màu vàng
Sống mạnh mẽ, phơi mình trong nắng gió!
Thu vừa đi, hoa Dã Quỳ nở rộ!
Đây là loài hoa chỉ có ở Tây Nguyên...
 
Người ta bảo sự phản bội ứng vào sắc vàng
Dã Quỳ lại tượng trưng cho chung thủy!
Tình sử Ban Mê khiến màu vàng tôn quý
Ngắm một lần rồi không thể nào quên...
 
1.Theo phong tục người Ê Đê, con gái đi cưới con trai nên phải chuẩn bị rất nhiều lễ vật.Trong đó, tấm chăn kiệu hồng cho đêm tân hôn là không thể thiếu. Hầu hết các dân tộc Tây Nguyên đều theo chế độ mẫu hệ,con cái lấy họ mẹ, vợ đi cưới chồng.
 
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
QUÁ TAM BA BẬN
 
Đã không duyên trước chăng mà
Thì xin chút ước gọi là duyên sau.
( Nguyễn Du)
 
Tiền Giang chỉ một chiếc cầu
Lẽ nào nối với nỗi đau ba lần?
Thơ đang thiếu nửa mùa Xuân
Đưa thoi chim én ngại ngùng đó thôi!
Vĩnh Kim ghi mối tình đầu
Cái Bè để lại một câu chuyện tình!
Đất lành nở lắm hoa xinh
Bên bồi bên lở sông dành cho ai?
Yêu sông nối giấc mơ dài
Trước sao sau vậy, thương hoài ngàn năm!
Yêu thơ xin hiểu phận tằm
Đa tình không phải con tim dại khờ!
Đem tình nhúng xuống sông thơ
Cái Bè, Chợ Gạo, bất ngờ lắm thay!
Con tim đi gió về mây
Quá tam ba bận, lần này rồi thôi...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
BẮT ĐỀN MÙA THU
 
Ngày mai... em nói đã quên
Ta đem chiếc lá bắt đền mùa Thu!
Phố xưa chìm dưới sương mù
Cầu yêu gãy nhịp, khiến người quên ta...
 
Ngày mai... cây chết trổ hoa
Ta ngắt một đóa làm quà tặng em!
Mỗi người giữ nửa trái tim
Lỡ khi vong phụ, khỏi quên đường về...
 
Ngày mai... mưa gió ê
Ta van son phấn trả về nguyên trinh!
Hắt hiu gió thổi cuộc tình
Thế gian hết rượu, biết mình đã say...
 
Ngày mai...thấy sống mắt cay
Ta đem giọt lệ ăn mày mùa thu!
Thơ đau, tâm phế đều hư
Xin đem tình cũ trả người ngày xưa...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
ĐẾM MƯA
 
Sáng nay mặt trời dậy muộn
Góc phố chìm trong sương mù
Nàng thơ mệt nhoài ngủ nướng
Hình như trời đã sang Thu...
 
Hàng cây thưa dần đám lá
Heo may môi ai bớt hồng
Hàng lau xạt xào nghiêng ngã
Dăm cành hoa tím trôi sông..
 
Mây đen kéo về bất chợt
Mưa xám vắt ngang lưng trời!
Mảnh tình vừa hong lại ướt
Nhớ ai ngồi ngắm mưa rơi...
 
Thu buồn ngày qua rất vội
Sầu đong mấy chốc đã đầy
 Đếm mưa xin người đừng hỏi
Vì sao tình chắp cánh bay??
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
CHUNG VẦNG TRĂNG ĐỢI
 
Thiếp xin chàng chớ bạc đầu
Thiếp thì giữ lấy một màu trẻ trung...
( Chinh phụ ngâm)
Thêm hình bóng đi cùng năm tháng
Thơ với người làm bạn tri âm
Lo chi thế sự thăng trầm
Cùng soi chung bóng một vầng trăng thôi
 
Kìa vầng nguyệt sơn đầu chiếu rọi
Nọ tri âm thế tại nâng bôi
Trần gian chỉ bấy nhiêu thôi
Đủ say lòng kẻ đơn côi phương trời...
 
Em cứ giữ những lời đã hứa
Kể từ nay tiếp lửa thơ anh
Sợ gì tóc bạc đầu xanh
Phút giây luyến ái trở thành thiên thu!!
 
Giữ mãi nét ôn nhu đằm thắm
Nhan sắc em, say đắm hồn anh!
Sông Tiền trồng một cây tình
Trời thương hoa lá sẽ xanh trọn đời!!
 
Cùng nhau ngắm mưa rơi trước ngõ
Con tim hòa sắc đỏ tặng nhau!
Thương em, anh chẳng bạc đầu
Lựa vần, ghép ý, viết câu chuyện tình...
TIỀN GIANG
Thơ viết chung với YT

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.08.2014 06:59:24 bởi võ phong trần>
KHÚC “TIẾU NGẠO” KHÔNG AI HỢP TẤU 
*Tặng YT
Trời mưa lại buồn nên đọc truyện Kim Dung
Những mối tình dường như cài đặt sẵn!?
Ghép thơ của nhau sợ làm em giận
Một Lệnh Hồ lãng tử dám mạo phạm Thánh Cô!??
 
Em viết chỉ mấy câu mà hay đến không ngờ
Khúc " Tiếu ngạo" trên đời là có thật!
Đi tìm tri âm đôi khi mòn cả dép
Em đã kịp về để luận kiếm Hoa Sơn...
 
Trên Hắc Mộc Nhai ta đốt đoản thơ buồn
Gặp em, ta đâu cần Quỳ Hoa Bảo Điển!
Sao mãi đến giờ em mới xuất hiện?
Hàng ngàn bài thơ tình không có dấu chân em??
 
Độc cô cửu kiếm của Phong Thanh Dương
Chỉ mấy thức thôi mà vang danh thiên hạ!
Em đã làm cho trái tim sỏi đá 
Trong một ngày bỗng hát khúc yêu thương...
 
Hè sắp qua, em lại về trường
Anh sống nốt cuộc đời lãng tử
Khúc " Tiếu ngạo" không còn ai tình tự
Viết đoản thơ buồn,  mình đọc, mình nghe...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2014 15:54:58 bởi võ phong trần>
SÂN TRƯỜNG NGÀY ẤY
*Tặng người cũ trong ngày vào đại học.
 
Sân trường không giữ chân em!
Khiến cho Phượng Vĩ từng đêm úa sầu!
Đường đời để lạc mất nhau
Nên vần thơ cứ bạc màu nhớ thương!
 
Hoa kia vẫn nở bên đường!
Sao tim đã mất mùi hương thuở nào?
Một trời áo trắng xôn xao!
Đâu ai hiểu được nỗi đau riêng mình!
 
Sân trường cây lá vẫn xanh!
Sao không tìm thấy mối tình hôm qua?
Sân trường phượng đỏ rắc hoa
Trong tim sao cứ thiết tha tình đầu?
 
Bàn xưa,ghế cũ,em ngồi!
Bảng đen phấn trắng gợi sầu cho thơ!!
Ba năm đọng chút thẫn thờ!
Sân trường đại học,anh ngơ ngẩn buồn!!
 
Xa rồi chín nhớ mười thương!
Một tà áo trắng,ngát hương học trò…
 
TIỀN GIANG 

Đăng nhập để trả lời
0
CHINH NHÂN VÀ KỸ NỮ
 
Mới đó mùa Thu đã đến rồi!
Trời chiều thích mặc áo mưa ngâu!
Hàng cây lá trút,co ro nhớ
Bến nước đò đưa,lặng lẽ sầu!
Phủi áo,chinh nhân rời trận địa
Tẩy trang,xuân nữ bỏ thanh lâu(1)
Ngắm trăng,hát khúc Thanh Bình nhé?
Tác hợp,nàng Thu thật nhiệm mầu…
 
1.Chuyện tình giữa một chiến binh Syria và một kỹ nữ.Cả hai đều tình nguyện từ bỏ việc đang làm để xây tổ ấm nhân dịp Thu về.
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
GÁNH TỘI CHO THƠ
 
Lời yêu thốt rồi con tim như ngừng đập
Nhìn vào gương xe thấy mặt đỏ vô cùng!
Lần đầu tiên,vần thơ yêu ngượng ngập!?
Hối vô cùng, người có biết hay không??
 
Ở nơi đó, một khung trời yên tĩnh!
Em sống vô tư như cỏ nội mây ngàn
Những cặp mắt học trò lấp lánh
Và một người tình đã ước hẹn trăm năm...
 
Gió mùa Thu đột nhiên đưa anh đến
Con sông xưa ru khúc hát vỗ bờ!
Duyên đưa đẩy như kiếp nào đã hẹn
Không biết cội nguồn, tặng vội mấy bài thơ...
 
Dòng sông ấy mong sao đừng dậy sóng
Để người làm thơ không thành kẻ tội đồ!
Nhan sắc nào có lỗi, chỉ tại ta mơ mộng
Trăm dâu đđầu tằm, xin gánh tội cho thơ...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.09.2014 09:19:35 bởi võ phong trần>
DÒNG SÔNG VÀ CHIẾC LÁ
 
Bến bỏ thuyền khiến cho thơ tắt lửa
Trăng muốn về sông có chở trăng đi?
Hơi lạnh bên người chẳng khác tiếng từ ly
Chiếc lá nhỏ không chở tình yêu lớn...
 
Thiếu tri âm, cuộc tình đi vay mượn
Nỗi lòng trải ra rồi cuốn lại, chẳng ai xem!
Một khối tình đem gửi bến sông quen
Lời yêu ấy trót trao cho kẻ lạ...
 
Người ngoảnh mặt, sông trăng chia đôi ngả
Ta thẹn thùng rút lại sợi tơ lòng!
Chiếc lá nào người đem thả bên sông
 Sao không gửi chút tình theo chiếc lá?
 
Trên Facebook lại nhìn nhau xa lạ
Khiến trăng buồn muốn quên một dòng sông!
Chiếc lá bây giờ chuyên chở nỗi nhớ mong
Phương xa đó chắc gì người thấu hiểu??
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.08.2014 16:34:03 bởi võ phong trần>
Thơ thiền:
HỒI ĐẦU THỊ NGẠN
 
Đêm qua bầu trời trong vắt
Lòng ta lại thấy bình an!
Ngọn lửa trong tim đã tắt
Hồn thơ thôi chẳng mơ màng...
 
Cố ý trồng hoa chẳng nở
Vô tình chiết liễu xanh um!
Sẩy tay, ngọc kia đã vỡ
Có chăng một giấc mơ buồn...
 
Nhân thế hồi đầu thị ngạn
Sao còn tìm đến bến mê 
Đừng để dục che tâm nhãn
Mai kia còn có đường về...
 
Sự đời sắc không không sắc
Sao lòng vướng bận làm gì?
Hoán đổi hồng nhan bạch cốt
Đời đâu còn chuyện sân si!??
  *Hồi đầu thị ngạn: quay đầu là bờ
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHỮNG TẤM HÌNH…
 
Ngày ấy tình nồng chắp cánh bay!
Đời không có rượu, thơ vẫn say
Một trời nhan sắc thêm hương mới
Khoảng trống trong tim đã lấp đầy...
 
Em tặng cho tôi những tấm hình
Dung nhan yêu dấu giữ làm tin!
Chọn toàn những tấm ưng ý nhất
Cái miệng cười tươi, đôi mắt xinh...
 
Nào biết đời người lắm gió mưa
Ai đem sầu lấp lối Thu xưa
Cành hoa đã héo, hình thôi gửi!
Em sợ tình phai theo gió mưa...
 
Tình giữ trong tim em biết đâu?
Dung nhan rồi sẽ tàn phai thôi!
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu...(1)
 
1.hai câu thơ cổ: người đẹp cũng như danh tướng, không muốn cho thế nhân thấy đoạn kết của mình.
 
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA HÁT
 
Đêm vừa đi qua thành phố
Trang thơ thiếu bóng một người
Trong ta,giọt sầu chợt vỡ
Ngoài kia có tiếng mưa rơi…
 
Mùa Thu,trăng chìm giếng cạn
Gió khua mặt nước sông buồn!
Chấp bút bài thơ bi tráng
Đóng sầm cánh cửa cô đơn…
 
Giấu nụ hôn xưa dưới gối
Để mưa đêm khỏi bẽ bàng!?
Sách vừa viết xong chương cuối
Nợ người nguyên cái hồng nhan!!
 
Chăn đắp,vẫn còn nghe lạnh
Ngoài kia,mưa hát điệu buồn!
Con tim chợt chia hai mảnh
Một nửa gửi người ta thương…
 
Giờ đây,nằm nghe mưa hát
Dấu yêu như nước qua cầu!
Hoa xưa không ngừng trôi dạt
Hồng nhan ngày ấy về đâu??
TIỀN GIANG


Đăng nhập để trả lời
0
SINH NHẬT EM
*Tặng Kim Yên Tử
 
Hôm qua,sinh nhật em!
Hoa nở vàng góc phố
Có một thoáng bình yên
Ngủ quên trong mắt nhớ…
 
Hôm qua,sinh nhật em
Hương nồng thơm sách vở!
Ta nghe sự dịu êm
Len trong từng hơi thở…
 
Hôm qua,sinh nhật em
Tuổi thanh xuân ở lại!
Có một ngôi sao đêm
Dõi mắt theo em mãi…
 
Hôm qua,sinh nhật em
Mùa Thu sao đẹp thế?
Ai xoa nhẹ con tim?
Lá bay đầy trước ngõ!!
 
Hôm qua,sinh nhật em
Giọt nến rơi rất khẽ!
Xin một chút hương thơm
Lấp cho đầy nỗi nhớ…
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.10.2014 10:51:42 bởi võ phong trần>
NẾU THƯƠNG HÃY NÓI...
 
Tình thơ ngày trước thuộc người khác
Chỉ vuốt ve lòng khi xốn xang
Gió mới không làm ai mát mặt
Thơ tình không thể lật sang trang...
 
Trở lại sông Tiền xin chút nắng
Giận ai người nỡ vội quay đi?
Tri âm mất dấu đời tĩnh lặng!
Người buồn thơ viết để mà chi??
 
Thốt nửa lời yêu lòng vẫn nhớ
Muốn quên lại chẳng thể xa người!?
Sông Tiền có lẽ còn lắm nợ
Nên tình mỗi lúc lại đầy vơi...
 
Trót gửi hồn theo đôi mắt nâu
Đem thơ neo ở bến sông sầu
Nếu yêu, hãy nói lời đơn giản
Giữa trái tim buồn,anh ở đâu??
 
TIỀN GIANG
 



Đăng nhập để trả lời
0
NẾU TRỜI TRỞ GIÓ
 
Duyên đã hết,ta hãy làm kẻ lạ!
Để mai này,khỏi dẫm vết chân nhau
Chậm một chút,trên đường đời hối hả
Vẫn còn kia,một thế giới muôn màu…
 
Ta không sở hữu chiếc bùa Định Mệnh
Nên nhìn nhau,lòng lạnh tựa giá băng!?
Gió thao thức,mây ngập ngừng chẳng đến
Bao nhiêu tơ,đủ trả nợ kiếp tằm??
 
Xé trang thơ,gói linh hồn phiền muộn
Con tim đau giờ đem trả lại người!
Hình bóng ấy,kiếp này ta xin mượn
Để vá lành những vần điệu tả tơi…
 
Chuỗi quá khứ,tung cao như bọt sóng
Ta nợ em một nửa mảnh ân tình!
Đêm tối giúp ta dệt ngàn giấc mộng
Để đời vui,khi thấy ánh bình minh!!
 
Thu chưa đi,nếu mai trời trở gió
Gói niềm đau,ta trở lại sông Tiền!
Trả cho sóng,một mối tình đã vỡ
Quên một người,đời sẽ được…bình yên!!
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.10.2014 04:16:51 bởi võ phong trần>
CÙNG EM VIẾNG MỘ HÀN MẶC TỬ
Muốn viếng mộ thi nhân Mặc Tử
Sao em không hãy thử nhờ anh?
Quy Nhơn cát trắng biển xanh
Quê hương anh đó hữu tình biết bao?
 
Chiều Ghềnh Ráng sóng xao gió lộng
Bao nhiêu năm giấc mộng còn nguyên!
"Máu cuồng", "Mật đắng", "Hồn điên"
"Gái quê" với "Cẩm Châu Duyên" vẫn còn...(1)
 
Em muốn thăm Đồ Bàn phế tích
Ta cùng nhau chuyển dịch hướng Tây
Kinh đô Chiêm quốc là đây
Tháp Chăm ghi dấu những ngày bên nhau...
 
Ra Phù Mỹ ngắm màu cát trắng(2)
Uống nước dừa trốn nắng Bồng Sơn!
Nếu em còn giận nụ hôn
Ăn nem Chợ Huyện thì hồn bớt đau...(3)
 
Qua Phù Cát lụa nhàu tóc rối
Về Phú Phong bóng tối trải đường
Nằm nghe trống trận Tây Sơn
Anh vui vì có người thương bên mình...
 
Nón Gò Găng chữ tình thêu dệt(4)
Anh chết mê chết mệt vì em
Thơ Hàn đọc dưới trời đêm
Viếng mồ chi khiến con tim dại khờ??
 
Yêu Bình Định vần thơ để lại
Mến Quy Nhơn nhớ mãi nghe em!
Thơ Hàn đem giấu nơi tim
Lỡ mai thương nhớ, khỏi quên đường về...
 
  1. Trong ngoặc kép là tên các tập thơ của Hàn Mặc Tử
  2. Phù Mỹ,Bồng Sơn,Phù Cát,Phú Phong là tên các huyện và thị trấn thuộc tỉnh Bình Định
  3. Nem Chợ Huyện:đặc sản ẩm thực nổi tiếng Bình Định giống nem lai Vung Đồng tháp
  4. Nón lá Gò Găng: rất phổ biến trong đời sống thường ngày và thơ ca
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
KỲ NỮ
* Tặng cô bạn đa tài trên Facebook Phạm Mỹ Phương!
 
Đêm mưa vô tình xem video clip của em!
Anh giật mình nhận ra một kỳ nữ!
Nhan sắc thuộc loại thiên kiều bá mị
Còn tài văn thơ tựa nhả ngọc phun châu...
 
Trời California xanh thẳm một màu
Đang lắng nghe giọng hát cô gái Việt!
Santa Maria nào phải miền sông nước
Mà tiếng hát em cứ muốn đẩy thuyền đi?
 
Diện áo hồng nào phải sắp vu quy?
Em muốn đẹp để cho đời chiêm ngưỡng!
Nụ cười ấy, khiến bao người tưởng tượng?
Phạm tiểu thư mặt sáng tựa trăng rằm...
 
Xa quê hương, mong em sớm về thăm
Lấy tư liệu ráp vần thơ đôi cánh!
Giấc ngủ đến khi cơn mưa đã tạnh
Vẫn còn muốn nghe thêm tiếng hát của em...
 
TIỀN GIANG
*Ảnh :nhà thơ kiêm ca sĩ Phạm Mỹ Phương

Đăng nhập để trả lời
0
MỘ THƠ 
  
Chiếc tách pha lê rơi xuống đất! 
Cuộc tình Hoa Tím vỡ làm đôi! 
Từ nay quên chuyện đời được mất 
Ngồi đắp cho thơ nấm mộ sầu… 
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
ĐI TÌM NHAN SẮC CHO THƠ
 
Ta đi tìm một nhan sắc cho thơ
Mỏi gối chồn chân mới biết toàn hư ảo!?
Vác vần điệu, ta làm người bán dạo
Thiếu bóng giai nhân, thơ đó chẳng ai mua..
 
Không tri âm giờ mới biết mình thừa
Thơ nhạt như nước ốc, tình thành sương khói!
Trên đỉnh phù vân ta vẫn ngồi ngóng đợi
Một bóng hồng giải cơn khát cho thơ...
 
Con chữ nghèo nàn không xây nổi giấc mơ
Ta lại mộng du sau những lần chợt tỉnh!?
Chút hương thơm cũng đưa lời phỉnh nịnh
Khiến con tim cứ mãi chịu trầm luân...
 
Thơ thiếu nhan sắc tựa cái xác không hồn
Cuộc tình đến giống bị người gả bán!?
Chấp bút đề thơ gặp năm xui tháng hạn
Trăm khổ ngàn đau tay trắng vẫn hoàn nguyên...
 
Thơ cũng như người phúc phận tùy duyên
Nhan sắc của thơ chẳng tiền nào mua được!
Hai chữ " Vô thường" học hoài không thuộc
Ta đành đứng nhìn cảnh nước cuốn hoa trôi...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2014 10:21:41 bởi võ phong trần>
CÕI NHỚ
 
Nghe bài hát mang tên " Cõi nhớ"
Một nỗi buồn chợt vỡ trong tim
Ngoài trời mưa ướt màđêm
Thư phòng ta để môi mềm rượu say...
 
Tình lên ngôi, hương bay trong gió 
Bàn tay tiên mở ngõ vườn yêu
Dung nhan nước đổ thành xiêu
Bài thơ in dấu buổi chiều trao hôn...
 
Sóng mắt ấy giam hồn lãng tử
Bờ môi kia giấu nụ tầm xuân!
Lời thơ quyện bóng giai nhân
Vườn yêu gió Sở mưa Tần tả tơi...
 
Đem tâm thi giữ người trong mộng
Dùng niềm tin đóng cổng Địa Đàng
Đâu hay tình đã sang trang
Ngập trời bão tố, lỡ làng duyên ai...
 
Đêm chia ly, tình phai như áo
Ta quẩn quanh giữa đạo và đời!
Thương cành hoa ấy đang rơi
Chén sầu uống cạn, nhớ người năm xưa...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
BUỒN THEO TRÁI TIM MƯA
 
Ô hay! Mưa có trái tim
Dõi theo nhịp đập cho đêm kéo dài
Nỗi buồn ôm nhẹ bờ vai
Thoảng nghe có chút u hoài trong mưa!
 
Lạnh lùng gió lọt rèm thưa
Không gian vắng lặng như vừa chia xa
Cây tình đã chẳng đơm hoa
Chưa yêu sao giống như là mất nhau?
 
Buồn theo mưa chảy về đâu?
Để ta thao thức đếm sầu nơi tim
Bên nhau nghe tiếng mưa đêm
Chôn dòng ký ức để quên một người..
 
Ngoài kia mưa vẫn cứ rơi
Bên ta còn lại khung trời... hôm nay!
Bao giờ mưa lại về đây?
Ôm mưa ta nhớ những ngày vắng xa...
 
Mưa buồn, đêm chẳng chịu qua
Con tim thổn thức như là... nhớ nhau!
Giọt buồn rớt khẽ trên vai
Vòng tay chẳng ấm, nhớ người... vừa yêu...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»