Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

...rơi thơ.

304 trả lời, 53.666 lượt xem — Trang 1 / 11




VỚI THƠ




Nghe tiếng thơ khóc giữa đời
Mở cửa tâm thức, vỗ lời ngu ngơ
Lời tình ngụ giữa bến mơ
Hai miền thương nhớ rơi thơ ngậm ngùi.

Nghe tiếng thơ vỡ nụ cười
Trong ta ngơ ngác niềm vui lại về
Vụn về cùng những bộn bề
Nhớ_quên cũng thể cận kề với thơ

Rong rêu nhuộm cũ niềm mơ
Vẫn xanh ngan ngát thuở chờ, thuở mong...



Tóc nâu










Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-19 02:41:57Huyền Băng>



QUÁN NHỚ


Em về thăm quán nhớ
Gọi chén trà thơm hương
Đôi bàn tay chấp lại
Như nguyện cầu kinh vương

Em ngồi trong quán nhớ
Nhìn bóng đời lại qua
Người dập dìu lối phố
Một người còn rất xa...

Em nhìn quanh quán nhớ
Vẫn khung cảnh ngày xưa
Chẳng mấy nhiều thay đổi
Chỉ chuyện mình nhạt thưa.

Em trầm ngâm quán nhớ
Nhìn nắng chiều rơi nghiêng
Ừ, nơi này một thuở
Minh chứng tình rất riêng

Em rời khung quán nhớ
Mờ nhạt dần dấu chân
Con phố buồn trăn trở
Ngặm cõi hồn tịnh ngôn.

Có về ngang quán nhớ
Xin một lần không quên
Dành cho nhau một chỗ
Gọi tinh cầu không tên...




Tóc nâu







r
Đăng nhập để trả lời
0





RONG RÊU TÌNH...



Anh muôn đời biển cả
Đong đại dương mênh mông
Em muôn đời hồn đá
Nghe thầm thì núi sông

Ta muôn đời cách biệt
Giữa ngân hà thinh không
Lại được ban truyền thuyết
Tình chiếc cầu cảm thông

Anh bao lần giông tố
Xô ngã cả mộng hờ
Em đôi lần thống khổ
Xây đắp lại bến mơ

Anh trăm lần thinh lặng
Nhìn biển chiều đăm chiêu
Em tựa bờ sông vắng
Gom nhặt tình hắt hiu

Vũ trụ này có lẽ
Chẳng bao giờ riêng ta
Vũ trụ này muôn thuở
Nghiêm chứng chuyện tình pha

Hãy về khơi ngọn sóng
Xóa mờ dấu vết xưa
Còn ẩn bờ cát nóng
Hao mòn với nắng mưa…

Em về chôn chân núi
Cõi hồn đá mong manh
Còn chi để hờn dỗi
Rong rêu tình trôi nhanh…




Tóc nâu






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-23 14:49:49Tóc nâu>

QUỸ TÍCH KHÔNG GIAN



Cộng bao nhiêu nữa cho vừa đủ
Một chút tình riêng giữa giòng đời
Sao anh không trừ đi một ít
Cho nhẹ tơ lòng, lại thảnh thơi

Bài toán của em chỉ nhân chia
Nhân lên gấp bội tiếng con tim
Nhân gấp thập phần lời nhung nhớ
Rồi chia đều vế, khỏi ganh ghen

Lý giải sao lại nhiều ẩn số
Phương trình hệ lụy cứ nối đuôi
Và mức cường độ bao trầm, bổng
Đôi khi ta dở khóc, dở cười

Đã biết tình, bao giờ mặt phẳng
Nên nhìn qua ống kính viễn hoa
Thấy bao tọa độ thật gần gũi
Mặc phần trung điểm ở rất xa.

Anh nhé, phương trình hằng nghiệm chứng
Ta nên đơn giản phép cộng trừ
Khi vui, nhân triệu lần tương xứng
Khi hờn lại dụng phép tương tư…


Bài toán chuyện mình không đáp số
Và tình là quỹ tích không gian…




Tóc nâu






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-23 22:48:43Tóc nâu>







CÓ NHỮNG CHIỀU



Có những chiều, em gọi là Chiều hạnh phúc
Vì đó là những giờ phút đọc lại thơ anh
Những bài thơ đẹp như nắng mong manh
Sưởi ấm cả miền tâm tư băng giá.

Có những chiều, em gọi một Chiều dáng lạ
Mưa gió giận hờn hối hả về ngang
Dù anh khéo điểm trang từng con chữ lang thang
Dấu chấm hàng lại đầy hoang mang vần vũ…

Có những chiều, em gọi là Chiều huyễn dụ
Bởi vì tình là tình tự trong thơ
Là những giấc mơ theo mây trời bay mãi
Là tư duy của hai tâm hồn tồn tại…

Có những chiều, em gọi Chiều ơi rất dịu dàng
Ở hai góc trời có hai kẻ nhớ về nhau
Viết bài thơ nhớ sợ khơi dậy nỗi đau
Nên họ chỉ nói thơ, ừ thơ viết để trao cho tất cả

Có những chiều, ừ như chiều hôm nay
Bỗng dưng thơ như bóng chiều vấp ngã
Hóa cạn nguồn, hóa xa lạ từ đây
Phải, thơ vương đã hóa vàng dĩ vãng…

Có những chiều,em gọi là Chiều lãng đãng
Chỉ mình em còn nán với thơ thôi…




Tóc nâu








📎 450a
Đăng nhập để trả lời
0







TÌNH TỰ THÁNG BA



Tháng ba, tình tự tháng ba
Với mây xanh màu bát ngát
Du dương gió mùa reo hát
Trời hồng rực rỡ… Xuân sang


Tháng ba nắng đã đổ vàng
Vực hồn xanh tươi ngọn cỏ
Hoa dại mọc đầy lối nhỏ
Mùa ơi, thay áo vui tươi


Tháng ba thắp sáng nụ cười
Như lời tim luôn ưu ái
Như tình hôm nao tồn tại
Mặc đời trôi xa cơn mơ


Tháng ba, hoa gạo như thơ
Rơi mềm thềm quê đất Bắc
Một lần đưa tay góp nhặt
Nghìn sau huyễn hoặc hồn hoa


Tháng ba, đứng ngắm chiều tà
Nghe lòng nhẹ thênh tựa nắng
Bóng nghiêng bên thềm lặng vắng
Đợi chờ từng bước … Xuân sang.




Tóc nâu





Đăng nhập để trả lời
0







LỖI HẸN...




Tháng ba năm nào lỗi hẹn
Người về khoác áo mùa thơ
Thời gian rải bụi đợi chờ
Lối xưa ngã vàng vách phố


Bao nhiêu nắng chiều dành dỗ
Bao nhiêu mưa đổ nguồn khơi
Bài thơ nào viết đủ lời
Nhốt thương xõa đầy lối nhớ


Tháng ba mỗi lần trăn trở
Hai mươi năm đủ gì không
Nhạt phai mấy thuở hoa lòng
Chiều nay bất ngờ nhớ hẹn…



Tháng ba bao giờ trọn vẹn
Mùa thương năm cũ đánh rơi…




Tóc nâu





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.03.2013 15:15:05 bởi Tóc nâu>
 

... CHẲNG PHẢI TÌNH
 
 
Ta gọi tên nhau
từng buổi nhớ
Từ thuở trăm năm
lỡ hẹn hò
 
Ta ngự trong nhau
từng nhịp thở
Cội nguồn
sông nước
lũ trầm luân
 
Ở chốn vô biên
trời và đất
Giây phút giao hòa
rất thiêng liêng
 
Đi chung
vạn nẻo đường
chân thật
Mộng tình trinh tiết
cõi vẹn nguyên...
 
Ta mất?
hay còn?
không ai biết!
 
Nhật nguyệt phân minh
chẳng phải tình...
 
 
 
Tóc nâu
 
 
 
📎 014a
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2013 04:24:49 bởi hoangnguyen6889>

Mắt chiều…
Có những ngày mây trắng lững thững bay
Anh cài hoa, trên tóc em bồng bềnh nắng
Có những lúc, mong lòng mình tĩnh lặng
Sao sóng thương, cứ rộn dã vỗ liên hồi…

Có những chiều, anh thả hồn mình theo con sóng trôi
Và rất nhớ, những cái nhìn trong em bên bờ vắng
Có những gam mầu, xanh, đỏ, vàng, trắng
Tạo nên diệu kỳ, anh vẫn nhớ... mắt em nâu…

Có những chiều, lòng bâng quơ hỏi: Em ở đâu ?
Mà rất nhớ, nỗi buồn xa, trong mắt em ngày biệt vắng
Nhớ nụ cười em, đẹp như hoa sớm nắng
Mái tóc bay mềm, tà áo lụa Hà Đông…

Khi xa nhau, em có nhớ anh không ?
Chắc là có, cũng như anh… những ngày nhớ
Hình như mầu của thương, là hương của nhớ
Nên xa nhau, anh rất muốn em cận kề
Để tay chiều, dạo bước cùng đam mê
Để mắt chiều, chưa nói câu yêu, mà đã hiểu
Để trái tim chiều, bên nhau chẳng thể thiếu
Mình sẽ bên nhau, cho tới mãi… muôn kiếp sau này…

Hoangnguyen

 
Xin chào chủ nhà, Hình như là Rơi thơ... thật rồi,  lâu qúa mới ghé thăm chủ nhà, copy lại bài viết này góp vui cùng chủ nhà, chúc chủ nhà vui vẻ.

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mắt chiều…

Có những ngày mây trắng lững thững bay
Anh cài hoa, trên tóc em bồng bềnh nắng
Có những lúc, mong lòng mình tĩnh lặng
Sao sóng thương, cứ rộn dã vỗ liên hồi…

Có những chiều, anh thả hồn mình theo con sóng trôi
Và rất nhớ, những cái nhìn trong em bên bờ vắng
Có những gam mầu, xanh, đỏ, vàng, trắng
Tạo nên diệu kỳ, anh vẫn nhớ... mắt em nâu…

Có những chiều, lòng bâng quơ hỏi: Em ở đâu ?
Mà rất nhớ, nỗi buồn xa, trong mắt em ngày biệt vắng
Nhớ nụ cười em, đẹp như hoa sớm nắng
Mái tóc bay mềm, tà áo lụa Hà Đông…

Khi xa nhau, em có nhớ anh không ?
Chắc là có, cũng như anh… những ngày nhớ
Hình như mầu của thương, là hương của nhớ
Nên xa nhau, anh rất muốn em cận kề
Để tay chiều, dạo bước cùng đam mê
Để mắt chiều, chưa nói câu yêu, mà đã hiểu
Để trái tim chiều, bên nhau chẳng thể thiếu
Mình sẽ bên nhau, cho tới mãi… muôn kiếp sau này…

Hoangnguyen


Xin chào chủ nhà, Hình như là Rơi thơ... thật rồi,  lâu qúa mới ghé thăm chủ nhà, copy lại bài viết này góp vui cùng chủ nhà, chúc chủ nhà vui vẻ.
 


 
 
CHIỀU NHUỘM NẮNG.
 
 
Chiều nhuộm nắng...
Chiều mênh mông thương nhớ.
Nghe trần gian kể chuyện trăm năm
Có một giòng sông âm thầm lặng lẽ
Trôi những đợi chờ về chốn xa xăm.
 
Chiếc cầu bắc ngang, hai bờ bến đợi
Có nhịp nào nối kết được tình nhau
Có thành cầu nào cao bằng những xót đau
Khi anh và em vẫn mơ...
Về chiều dĩ vãng.
 
Anh ở nơi nào?
Bỏ bờ sông vắng...
Lăn tăn bọt sầu, dài ngắn tương tư
Thoải dài hồn em, làn sóng thực hư
Như tơ chùng, nhẹ rung từng âm cung tha thiết
 
Trời bao la...
Và ta luôn cách biệt
Cầu ai qua...
Mang đầy dấu vết thiên thu
Mây gió ơi thổi bay về đâu những điệu ru
Cho anh và em quyện từng câu quên, nhớ!
 
Ừ, chưa thốt lời yêu,
Lại ngỡ từng một thuở...
Lời hẹn hò còn trăn trở trên làn môi
Để rồi từng chiều,
Hoàng hôn cứ nhẹ rơi
Đôi bàn tay cầm nỗi nhớ...
Một đời chưa dứt.
 
 
 
Tóc nâu
 
 
Tháng Ba và Mắt chiều với ảnh chụp rất đẹp của anh Hoàng Nguyên làm TN có muốn lười ơi là lười cũng không được. Thôi thì cầm bút lên và khuấy động chút con chữ góp vui, bị chê hoài cũng ngại hết biết luôn tuy rất bận mấy tuần vừa qua! Golden Gate Bridge rất tuyệt dưới ống kính của anh [sm=----.gif]
 
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.06.2013 02:44:41 bởi Huyền Băng>
 
 
 
 
NGƯỜI TÌNH: QUÊ HƯƠNG
 
 
Tô vẽ những gì trên tranh nhớ
Sắc nét màu gì cho dịu êm
Con tim thầm lặng như thế đó
Giai điệu nguyên sơ tựa miếu đền.
 
Khung trời tháng tư nay bát ngát
Nắng tròn hôn nụ cánh hoa tươi
Ta vẫn bước mòn đường vạn lối
Chẳng khúc quanh nào được chung đôi.
 
Hỏi hồn có dại vương sương lạnh
Có trắng đêm thâu mộng khúc sầu
Lay lắt gió, từng chiều hiu quạnh
Khi tháng tư về, ai nhớ nhau?
 
Tháng tư ngâm mãi bài viễn xứ
Nát nhầu kỷ niệm, tháng tư ơi!
Đâu ai viết lại giòng lịch sử
Rách cả giang san, khóc mộ đời...
 
Như thể trần gian Tình chỉ một
Người tình tên rất đẹp: Quê Hương.
Lỡ yêu từ thuở đầu biết khóc
Xa nhau tang trắng khắp nẻo đường...
 
 
Tóc nâu
  r
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2013 00:22:20 bởi hoangnguyen6889>

Cư thế...
Tháng tư lại về, tháng tư ơi
Từ thuở hoa lòng, nhặt thơ rơi
Người đi, bỏ lại trường xưa cũ
Để ai chốn đó, những… ngậm ngùi

Paris dẫu đẹp, lòng chẳng vui
Vì trót rơi ai, bên lối đời
Cái thuở tan trường, hẹn nhau ấy
Dẫu có xa rồi, nhớ đâu… thôi…

Cứ thế sân trường, lại rợp nắng
Cứ thế hoa phượng, đỏ mầu môi
Cứ thế kỷ niệm, lại ùa lại
Cứ thế sân trường
 thơ
 lại rơi…
 
hoàngnguyên
Xin góp vui cùng TN mấy câu, cảm ơn TN đã khen tặng, mến chúc TN có nhiều vui vẻ.

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.06.2013 02:42:24 bởi Huyền Băng>
         Cứ thế...

                        Tháng tư lại về, tháng tư ơi
Từ thuở hoa lòng, nhặt thơ rơi
Người đi, bỏ lại trường xưa cũ
Để ai chốn đó, những… ngậm ngùi

Paris dẫu đẹp, lòng chẳng vui
Vì trót rơi ai, bên lối đời
Cái thuở tan trường, hẹn nhau ấy
Dẫu có xa rồi, nhớ đâu… thôi…

Cứ thế sân trường, lại rợp nắng
Cứ thế hoa phượng, đỏ mầu môi
Cứ thế kỷ niệm, lại ùa lại
Cứ thế sân trường
 thơ
 lại rơi…

hoàngnguyên
r
Xin góp vui cùng TN mấy câu, cảm ơn TN đã khen tặng, mến chúc TN có nhiều vui vẻ.


 
 
MÀU XƯA
 
Bâng khuâng hoa phượng đỏ một thời
Gom đầy tay ấm vẫn chưa thôi
Tung lên chiều..., nắng vàng quá đỗi
Rơi xuống tình hoa, chửa phai phôi
 
Và nhớ những ngày..., ơi héo nắng
Em ngồi ôn kỷ niệm xưa xa
Có anh và cả thiên đường trắng
Giờ mất nhau rồi, phượng vơi hoa!
 
Áo em không đủ ôm mùa gió
Nên hai tà buồn đã phai hương
Phố nghiêng, lệch bước đời_tình nhớ
Chiều nghiêng mưa trắng cả lối đường
 
...
 
Một ngày cầm phượng đỏ trên tay
Thấy mình mây trắng tóc chen vai
Hỏi trong đôi mắt mùa phượng cũ
Còn ấm màu xưa..., rộng hương bay?
 
 
 
Tóc nâu
 r
 
Rất đẹp và rất gợi hứng cành phượng của anh hoangnguyen.[sm=----.gif]
TN chỉ dám cất tiếng ngợi khen khi ... hợp nhãn, ý mà thôi anh hn à.
Nay mai lại đi xa chút xíu nên dán thơ chơi vui trước, mến chúc anh hn luôn vui .
 
 
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0

Nụ cười hoa cúc...

Tháng tư, có nụ cười, hoa cúc
Tuổi trâm cài, mái tóc ngang lưng
Tháng tư, gío của người dưng
Vẩn vơ, quẩn quanh chân em, miền cỏ dại
Hoa cúc ngẩn ngơ, trải vàng tới chân trời nào xa ngái
Cho mùa vàng, lung lay nỗi nhớ, cỏ hoang...

Có cơn gió vô tình, lững thững dạo bộ cùng chiều sang
Thổi ngang sườn đồi, lối mòn, cỏ úa
Áo trắng, vàng hoa, nét cười, mảnh lụa
Tuổi hồng môi
em,
bát ngát hương trời...

hoangnguyen
Xin chào TN, hn cũng làm biếng viết lắm, độ này hay lang thang nên đôi khi cũng thả hồn theo mây gió một chút thôi. Công việc là trên hết, Nếu có thời gian sẽ ghé thăm chủ nhà sau. Mến chúc TN cùng gia đình vui vẻ.



Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0

ảnh hoangnguyen6889
 
 
 
VÀNG HOA
 
Vàng hoa, em tuổi xuân hồng
Áo màu sương trắng, thơm nồng hương yêu
Đôi tà bàng bạc hoang liêu
Vương trong cánh gió, ai chiều đợi mong
 
Vàng hoa, bát ngát cánh đồng
Trên tay Cúc nhớ, đếm từng cánh mơ
Cánh nào ươm đủ bài thơ
Cánh nào vàng mãi nguyên sơ hỡi người
 
Vàng hoa, tràn ngập chân trời
Màu xuân khấp khởi, nét cười nghiêng nghiêng
Thắp lên cảm xúc chung riêng
Bóng thời gian ngã trong viền mắt em...
 
 
 
Tóc nâu
 
 
Xin cảm ơn anh hn hai bức ảnh rất dễ thương, tươi tắn đầy sắc xuân.
Vì túi thơ bị mưa gió bên này đày đọa quá nên TN i ờ im luôn, xin được thứ lỗi.
Có ai đến thăm chủ nhà lại cứ phải "..." như anh hn không vậy ta?
Mến chúc anh luôn vui với công việc, vì riêng TN thì rất yêu thich công việc mình làm mỗi ngày, ai cũng thế thì phải?!
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0

Sóng chiều
Cát Hạ vàng chiều, đây xôn xao sóng nhớ
Đôi bờ nơi ấy, còn gọi nhau ?
Có nghe tiếng gió ngày xưa nói:
"Nguyện sẽ bên nhau, tới bạc đầu"...

Triệu năm là mấy, như cơn gió
Có thấy tiếng lòng, những xôn xao
Đêm nay, ai tạc trên triền cát
Để lại dấu xưa,
sóng
thuở nào...

hoangnguyen
 
Xin chào chủ nhà, "thơ rơi"  rồi lại "rơi thơ"... thường thì khi thơ của ai rơi nhiều người sợ nhặt được xong lại đổi thành họ Tưởng... là dễ được mùa Dưa Bở lắm...
Viết huyên thuyên một chút cho vui thôi. Hy vọng thỉnh thoảng thấy Thơ Rơi mà không ai hô: "Ấy, đừng nhặt, không phải của you đâu mà... tưởng bở !".. là vào huyên thuyên vài câu ngay. Chúc chủ nhà vui vẻ.
 
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.06.2013 02:39:35 bởi Huyền Băng>


            
 
 
RU CÁT BUỒN
 
 Chiều tháng sáu, ngày đổ dài biển cát
Hoàng hôn rơi, từng triền sóng vất vơ
Tiếng gió hoang vu thổi niềm sa mạc
Hòa lẫn sóng lòng_ sóng nhớ, ưu tư.
 
Lời hẹn trăm năm còn chăng nghĩa lý
Khi mùa dần trôi vào thế kỷ lãng quên
Nỗi nhớ mênh mang, ngọt ngào vạn kỷ
Phút chốc phù hư, thầm lặng gọi tên…
 
Lại gọi tên nhau ở miền hoang vọng
Như từng làn sóng cát bỏng nhấp nhô
Ôi, sa mạc tình muôn đời vọng động
Gió_ Cát hài hòa từ thuở nguyên sơ…

Đi tìm vết xưa, còn đau mặc niệm
Ùa vào nhớ quên, ẩn trốn đã thừa
Đêm huyễn hoặc gió ngân từng phím
Ru cát buồn khúc nhạc ngày xưa…
 
 
  Tóc nâu

r
 
  TN nghĩ nếu ai có lỡ mang họ Tưởng cũng chẳng phiền lòng ai, nhưng đừng có hóa thành Tượng thì lại phải ca cẩm bài nhạc' Linh Hồn Tượng Đá' sẽ nguy to [sm=4.gif]
 
Sa mạc đẹp và rất hữu ý , TN xin phép nghịch chữ vui với anh hn vậy.
Lại mượn hình và rất cảm ơn anh hoangnguyen cho xem ké.
 


 

 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
 
                    SƯƠNG BUỒN HÔN CỎ...

 
Ở một nơi, có sương buồn hôn cỏ
Dáng ngàn thông thầm lặng nhìn ngày
Với khoảng không lấp đầy tiếng gió
Hồn tương tư thắp nến mộng đầy.
 
Người làm khách lãng du ghé lại
Hỏi thăm: này nhánh có miên du,
Ngặm mù sương trắng ngày tê tái
Xin hãy về ngủ trọ tim ru...
 
Người đem nắng hong sương huyễn hoặc
Trải bềnh bồng hương sắc trinh nguyên
Lúc bình minh, rong chơi cùng khắp
Rạng dáng chiều, gợi nhớ trôi nghiêng...
 
Và cứ thế, người dâng hạnh phúc
Đến cuối đường rẽ lối thiên thu
Hồn cỏ biếc hoài vương tình khúc
Khóc một lần, thương đến vạn thu...
 
 
Tóc nâu
 
 
 
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0


Tưởng...
Tưởng cứ gọi Hoàng hôn
Là mềm như nhung  trên từng ngọn sóng nhớ
Tưởng cứ thấy dải Cát nâu phai
Là hương của gió, chắc chắn, lại… phần phật bay
Tưởng cứ đọc, những dòng tâm sự của ai đây
Là lại thấy, sóng lòng ta mênh mang đến kỳ diệu…
 
Vâng, không Tưởng, là lòng ta hình như thấy “thi-iếu”
Vitamin T(hi), chắc đắt giá ở chốn giải bầy
Khi có Tưởng. dẫu Giới bằng Thạch(đá) cũng chẳng chùn tay
Và dòng chữ… lại êm ru, theo triền cát, trong những chiều mơ được làm anh Tưởng ấy…

hoangnguyen

Xin chào TN, hình như cuối tuần bao giờ người ta cũng nhớ tới một chuyện gì đó huyên thuyên (vô duyên) để kêt thúc một tuần làm việc mệ nhọc thì phải. Thôi thì thỉ thoảng hn lại ghé thăm để huyên thuyên mấy câu cho vui... mên chúc TN cùng gia đình vui vẻ.

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.06.2013 02:35:06 bởi Huyền Băng>

 
          

NẮNG. CHIỀU.
 
 Nắng hôn chiều.
Chiều hôn nắng .
Dịu dàng

Từng cánh nhớ nhấp nhô miền sa mạc

Đối mặt thiên nhiên, thấy tình lưu lạc
Vẫn không mòn dấu vết đã in sâu…

Sẽ thế thôi, chút hương vị ngọt ngào

Chút ấm áp từ nơi nào xa lắm
Trôi miệt mài theo bước đời phiêu lãng
Mong giữ chút gì đã gởi gấm hôm xưa…

Lời tự tình từ sợi nắng, giọt mưa

Rơi mềm giữa lòng cát khô, biển gió
Hoang vu lắm bao nỗi niềm bỏ ngõ…
Nhưng ít nhiều, chiều vẫn tỏ trông mong.

Chiều với nắng, thoảng như có, như không

Đổ dài mênh mông xuống triền cát mỏng
Tiếng gió thì thầm…
Lúc thì lồng lộng…
 
Ơi chiều!
Ơi nắng!
Này bóng cát!
Yêu thương…
 
 
 
Tóc nâu
 
  r
 
Xin cảm ơn anh hn đã ghé chơi với những vần thơ đẹp.
TN quậy bút cũng vì bức ảnh Sa mạc cát của anh đó...[sm=----.gif]
Hì, làm việc có đôi lúc mệt nhưng vui.
Xin gởi đến anh cùng gia quyến những lời chúc đẹp nhứt cho mùa hè sắp đến nha.

 


 

Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0

Chạng vạng...

Có những ngày ngái ngủ
Trên đồi cát trần ai
Có những lúc ban mai
Khiến lòng ta chạng vạng...
Khi bình minh chưa sáng
Là những lúc ngủ vùi
Giấc mơ theo dòng trôi
Xoải theo triền cát nhớ...

hoangnguyen
Xin chào chủ nhà, nhẹ nhàng như hoàng hôn, bồn chồn như tảng sáng. Thường thì chiều đi rất nhanh lên người ta thấy cái gì đó rất nhẹ nhàng. Còn sáng sớm có cái gì đó sẽ tới nên...


Về huyên thuyên xích đế, chắc hoàng nguyên cũng tàm tạm. Ảnh trên là tảng sáng, ảnh dưới là hoàng hôn gió cát thổi mịt mùng trắng xóa... nên mầu cát cũng thay đổi, ảnh chưa được đẹp đúng ý, nhưng quan trọng là có : Cớ !
Mến chúc TN và gia đìh vui vẻ.

 
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2013 08:52:23 bởi Tóc nâu>
 
ảnh: hoangnguyen6889
 
 
GỢN NHỚ...
 
 

Ngày dài bao nhịp thở
Như sóng cát hoài dâng
Nghiêng nép chiều trăn trở
Ôi, xôn xao ngày sang.
 
Chung mơ một ngày mới
Cùng chờ chiều rơi ngang
Một ngày chừng như thể
Dải cát vàng thênh thang.
 
Chiều rơi vàng lụa mỏng
Đắp cát mềm mênh mông
Gió ru hồn bất tận
Với lời tình nhẹ thênh.
 
Sa mạc nào gợn nhớ
Lăn tăn bao niềm mơ
Vơi đầy cùng một thuở
Rơi mãi miết giòng thơ...
 
 
 
Tóc nâu
 
 
Dạ đúng vậy. Tản sáng thường với tâm trạng nôn nao chờ đợi. Chiều về, ôn lại một ngày đã qua. Thể nào đi nữa, vẫn là một ngày đẹp, thi vị và rất đáng sống.
TN lại rườm rà... tuy hơi lười hôm nay.
Hỉnh ảnh rất đẹp, TN biết là chụp hình ở những nơi có không gian và thời tiết khắc nghiệt rất khó khăn. Vậy mà vẫn chưa vừa lòng chủ nhân thì ... anh hn ... khó thiệt nha!
Bức ảnh sa mạc vào sáng sớm, rất sớm là lạ vì màu sắc, làn sóng cát rất mơ hồ...
 
Mến chúc anh luôn vui với công việc cùng gia quyến.
 
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2013 20:36:31 bởi Huyền Băng>
 
 
                        EM. CHIỀU.
 
 
Em rơi vào chiều
Nhẹ như hơi thở
Vỗ từng cánh nhớ
Lãng đãng mùa thương.
 
Em giữa phố phường
Vây quanh ấm áp
Nắng vàng lấp loáng
Hôn ngát bờ vai.
 
Em mong ngày mai
Em chờ chiều tới
Em mơ tiếng gọi
Từ miền xa xăm...
 
Em thể trăm năm
Thăng trầm thay đổi
Nắng mưa tắm gội
Mơ hoài. Vẫn mơ...
 
Em rơi giòng thơ
Lời kinh tâm niệm
Hồn như gió biển
Cả đời rong chơi...
 
Em rơi...
Chiều rơi...
Từ xa xưa lắm
(Nếu) Một ngày trống vắng
Em tan vào chiều.
Trả đời hoang liêu!
 
 
Tóc nâu
 
 r
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2013 18:10:36 bởi Tóc nâu>
 
                      MƯA THÁNG SÁU...
 
 
Em về, tháng sáu trời mưa
Anh đời lầy lội đón đưa cõi buồn
Bên nhau được mấy lần tròn
Khi xa chợt thấy cuộn cuồng niềm đau.
 
Em về, muộn nắng, gió nhầu
Anh đan tay ấm, ôm vào tỉnh say
Hững hờ như áng mây bay
Nào đâu giữ được tàn phai nửa vời.
 
Em về, ngọt đắng môi cười
Anh xa xót uống chén đời quạnh hiu
Mưa rơi khắp phố, vàng chiều
Đêm nghe tiếng gọi trăm điều hoang mang
 
Em về, hoa trắng vừa tàn
Rơi thềm phố cũ, hương tan rã rời
Anh xa xôi lắm, cạn lời
Chỉ còn cánh bướm lẻ loi gọi tình...
 
Em về,
ngoan với lặng thinh
Khẽ thôi,
sương gió lật mình...
ơi đau!
 
 
Tóc nâu
 
 

riêng

Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2013 20:35:09 bởi Huyền Băng>
 
                        BÀI THƠ THÁNG SÁU
 
 
Đây bài thơ tháng sáu
Viết giữa ngày mưa rơi
Có nỗi buồn ai thấu
Thì thôi, hóa nụ cười.
 
Ngày vẫn là sáng tối
Được bao lần lãng quên
Thấy nổi chìm bối rối
Đâu đó sầu không tên.
 
Sao gọi hồn mở cửa
Ập nhào vào đơn côi
Tấm gương tình đã vỡ
Trăm nghìn bóng còn soi...
 
Khẽ hôn nhành hoa dại
Nghiêng nghiêng bên cạnh bàn
Phải chi là hoa ấy
Vô tư màu miên man.
 
Đôi bàn tay lạnh giá
Giữ thể nào hương xưa
Chẳng vay lại phải trả
Ai là kẻ thiệt thua?!
 
Viết bài thơ tháng sáu
Vẽ khung cửa mùa khơi
Gấp thư, đem đi gởi
Địa chỉ?
Của mình thôi!
 
Vỡ nụ cười trên môi
Trong mắt áng mây trời
Mình với mình một bóng
Lặng nhìn đời nhẹ trôi....
 
 
Tóc nâu
 
 r
 
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
Em mong ngày mai
Em chờ chiều tới
Em mơ tiếng gọi
Từ miền xa xăm...

Một bài thơ rất hay nhẹ nhàng như hơi thở, nhiều người mơ sẽ đổi tên thành: Nguyễn Văn Chiều đây !
Xin đợc góp vui một vài câu với chủ nhà, Mến chúc chủ nhà gai đình vui vẻ:


Gió Chiều

Cơn gió chiều, thổi ngang con tầu trắng trên sông
Nắng trườn ngang, sườn đồi mầu đá đỏ
Em lặng yên, thả hồn theo chiều gió
Lòng lại mơ ai, nơi chốn ấy xa vời...

hoangnguyen

Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2013 20:31:53 bởi Huyền Băng>
 BÀI THƠ THÁNG SÁU  
 
Đây bài thơ tháng sáu
Viết giữa ngày mưa rơi
Có nỗi buồn ai thấu
Thì thôi, hóa nụ cười.
 ..................................
 
Vỡ nụ cười trên môi
Trong mắt áng mây trời
Mình với mình một bóng
Lặng nhìn đời nhẹ trôi....
 
 
Tóc nâu

 
 
 
 
   
 
 
Huyền Thoại Mưa ...
 
Em viết vội cho ai ?
Bài thơ mùa Tháng Sáu ...
Lời tình trong mưa bão
Chiều xưa ...về trên tay 


Hờn trong đôi mắt ấy
Lệ tưới vận ngôn nào ...
Gợi hồn thơ tôi thức
Tim giật mình xôn xao ...


Tôi một thời hoang phế
Ngỡ xa mãi đời thôi
Tan như là bọt bể ...
Chìm vào trong phai phôi


Bên Em ngày ... và tối
Sầu rơi lấp song thưa
Bên Tôi đêm tĩnh lặng
Rõ tiếng Lá đong đưa ...


Buồn "Em" ... tôi nhặt hết
Chuỗi thành muôn giọt mưa
Đẫm hồn tôi khi chết
Dối lòng ... còn em đưa


Hạnh phúc nào lấp lánh
Tháng sáu huyền thoại ơi!
Em sưởi đời cô quạnh
Dù hồn tôi ...viễn khơi


Từ nơi nào tôi tới ?
Em tiếc nuối mà chi ...
Vô thường vang tiếng gọi
Tôi xa đời thị phi ...





jacaranda
r
Lâu rồi mới cầm bút lại để viết, không biết lời tình có còn đủ nhão nhẹt ? đủ làm tim người ta run run run dưới mưa lạnh hay không ? (nếu không đủ cưng nhớ pha thêm nước đá hén) ... chúc cưng cùng GĐ luôn an lành nha ...

Ký Tên
"Người Tình Muôn Thuở"
 





Con tim chỉ một không hai
Yêu người yêu mãi nên dài nỗi đau

Trang Lưu Trữ
Trang Chính



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
* Anh hoangnguyen: nàng rơi từ hành tinh nào mà đẹp quá vậy? Lại là ở những nơi xa xôi, ít thế nhân lai vãng...! Rất hay và cảm ơn anh chịu khó dán lên tường trang trí hộ TN nha.
 
* " Người Tình Muôn thuở ": xời, lòng tự tin dễ thương hết biết luôn!
 
TN đang bận và hay vắng mặt gần đây, cầm được bút và tìm( hay lượm) đâu đó vài con chữ sẽ hậu đáp cùng bạn thơ dễ thương!

Trong lúc dậm chân tại chỗ, TN mới tìm ra được ý lạ ở hai bức ảnh sau, rất hợp với bản sắc của chính mình, góp vui nha...
 

📎 016a
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0
...

📎 a
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
Đăng nhập để trả lời
0

Lower Antelope, Arizona, US
Xin chào chủ nhà, lại ghé thăm. xin góp vui một vài câu với chủ nhà và tấm hình Lower Antelope.  nơi đây nằm dưới mặt đất như khe núi, có những vân hai bên vách trông giống như  " Đồ Gốm". Mùa này có nắng mặt trời chiếu xuống qua một lỗ hổng...  hn cũng may nên đúng kỳ. Hình không đẹp nhưng cớ thì đẹp !

Mong manh
 
Em là nắng,
Mong manh anh, từng sợi nhớ
Thuở hồng hoang, đã biết… gọi tên nhau
Anh muốn trốn, em vẫn tìm: “Anh ở đâu ?”
Để muôn thuở, ta:” Người tình” tìm nhau mãi mãi…
 
Mùa Hạ nào, cho em ngang trái tim người trống trải
Sưởi ấm đường khô, những phiến nhớ triệu năm
“Anh có thấy, dù cách trở xa xăm
Em vẫn thể, chạm tay anh mùa Hạ nhớ”…
 
Triệu năm sau, mình có gặp nhau không anh “nhở” ?
Đừng để đá mòn, những vết xước nhớ, triệu năm thương
Xin hãy đến với nhau, như chốn ấy thật phi thường
Từng vân nhớ, đã khắc theo, triệu năm chờ… người tới...
 
hoangnguyen
 
Còn cô gái mà TN hỏi là người Ăng Lê, sang Mỹ chơi, và bị tả tơi...

 
 
Thơ HOÀNG NGUYÊN: Trang CHÍNH
( Trang THƠ linh tinh )
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»