<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2014 07:58:17 bởi Tóc nâu>
BÀI THƠ MỚI.
Có một buổi sáng, trời ngập sương mù
Ướt đẫm cả vùng trời quạnh vắng
Mùa thu về ngang, mây trời húng hắng
Rơi vào hồn ta vệt trắng mông lung.
Buổi sáng chia tay, lòng cứ ngập ngừng
Tay tìm tay như truyền nhau chút ấm
Phân vân lắm với nhiều điều muốn nói
Nhưng rồi…
Chỉ có ánh mắt tiễn bước nhau thôi.
Những buổi sáng đi qua thiếu vắng phần đời
Lược gương chải mãi sợi buồn lưng lửng
Rụng rơi sợi sầu trên vách tình thẳng thớm
Xa ngút ngàn thuở hoa bướm còn vui…
Chợt buổi sáng hôm nay có mặt trời cười
Bầu trời trong vắt, gió thì thầm mời gọi…
" Này em, mùa xuân đang thử màu áo mới
Hãy để lòng mình hòa với dáng mây
Và hãy để nắng ngây dại...
hôn mềm bài thơ mới!"
Tóc nâu

Hổng gửi ... toàn là thả cho rơi không hà, lụm mệt ... xỉu ... giờ già òy ... khom lên khom xuống oẳn quá ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
gãy thì ... chơi chân giả ha ... giờ khoa học tiến bộ muh 
. Hiền bây giờ lưu lạc trần gian rồi chẳng còn thong dong dạo bước vườn hồng nữa, nhưng lâu lâu ghé ngang vườn quen thấy người xưa vẫn làm thơ đều đặn là vui rồi vì biết bạn vẫn khỏe, dòng thơ vẫn lai láng và tình thơ vẫn sâu đậm. Chúc hai người sẽ mãi vui trong tình tri kỷ nhé 
