Đúng lúc ấy có tiếng gõ cửa, một sĩ quan trẻ tuổi bước vào tay cầm một chiếc phong bì nặng có gắn xi đưa cho Huân tước Estair.
- Tôi sang Pháp ngay bây giờ, thưa ngài. Tôi mang cái này tới theo lệnh ngài.
Ông Huân tước vội vàng xé phong bì và kêu lên một tiếng ngạc nhiên. Người sĩ quan rút lui.
- Đây là những tin tức mới! Người ta vừa giải mã bức điện. Người ta đã tìm thấy chiếc xe hơi thứ hai và Daniels, viên thư ký. Anh ta đã bị đánh thuốc mê, trói chặt, bị đánh đau trong một trang trại bỏ hoang gần vùng C… Anh ta không nhớ được gì cả. Anh ta chỉ mơ hồ biết được là anh bị bịt chặt miêng và mũi và anh đã cố gắng chống cự lại. Cảnh sát công nhận anh là người trung thành.
- Đó là tất cả những gì người ta tìm thấy ư?
- Vâng.
- Không thấy xác của Thủ tướng ư? Như vậy thì còn hy vọng. Nhưng thật lạ lùng. Tại sao sáng hôm nay họ muốn giết ngài mà bây giờ thì họ để ngài sống?
Dodge lắc đầu:
- Có một điều chắc chắn là bằng mọi giá chúng ngăn cản Thủ tướng không tới dự hội nghị được.
- Vì là vấn đề nhân loại, ngài sẽ dự cuộc họp đó. Chỉ cần là không quá chậm. Thưa các ông, xin các ông kể từ đầu câu chuyện. Tôi cũng muốn biết về những phát súng săn ấy.
- Đêm hôm trước Thủ tướng cùng một trong những người thư ký của ngài là đại úy Daniels…
- Người sẽ đi theo ngài sang Pháp ư?
- Phải. Như tôi đã nói, hai người tới Windsor dự một hội nghị. Sáng sớm hôm nay họ trở về và trong chuyến đi ấy ngài đã bị ám sát hụt.
- Xin đợi cho một chút. Đại úy Daniels là ai? Ngài có hồ sơ về anh ta không?
Huân tước Estair cười:
- Tôi nghĩ thế nào ông cũng hỏi câu đó. Chúng tôi không hiểu nhiều về anh ấy. Anh không sinh trưởng trong một gia đình danh tiếng. Anh phục vụ trong quân dội Anh, là một người thư ký xuất sắc. Tôi cho rằng anh biết bảy ngoại ngữ. Vì lý do đó nên Thủ tướng chọn anh để cùng đi sang Pháp.
- Anh ta có bà con hiện ở nước Anh không?
- Có hai bà cô, một bà là Everard sống ở Hampstead và một bà cũng tên là Daniels sống ở gần Ascot.
- Ascot ư? Có phải Ascot cũng ở gần Windsor không?
- Tôi không rõ. Nhưng điều này cũng chẳng có gì là quant rọng.
- Như vậy các ông không nghi ngờ gì đại úy Daniels phải không?
Một đám mây mờ cay đắng lướt qua cặp mắt Huân tước khi ông trả lời:
- Không, thưa ông Poirot, trong thời này, tôi rất phân vân khi nói một người nào đó được đặt khỏi vòng nghi vấn.
- Rất tốt. Thưa Huân tước, tôi hiểu là ngài Thủ tướng được cảnh sát bảo vệ một cách cẩn trọng, đúng không?
Huân tước Estair cúi đầu.
- Đúng! Ôtô của Thủ tướng chạy trước một ôtô khác chở những thám tử ăn vận thường phục chạy theo sau. Mac Adam không biết chuyện bảo vệ ấy. Cá nhân ông rất can đảm và thường phản đối những viêc như vậy. Nhưng tất nhiên không ai biết được việc cảnh sát đã làm. Và cuối cùng thì xe chở Thủ tướng được một người lái xe tên là O’Murphy cầm lái.
- O’Murphy ư? Một người Ái Nhĩ Lan ư?
- Phải. Anh ta đúng là người Ái Nhĩ Lan.
- Ở vùng nào của Ái Nhĩ Lan?
- County Clare, tôi cho là như vậy.
- Nào! Xin ngài nói tiếp.
- Ngài Thủ tướng đi Londres. Ngài ngồi trong xe che kín, người thư ký ngồi ở phía sau. Nhưng vì một lý do nào đó, chiếc xe bỏ đường quốc lộ.
- Khi tới một khúc quành trên đường – Poirot ngắt lời.
- Đúng, nhưng sao ông biết?
- Ồ! Hiển nhiên là phải như thế! xin ngài nói tiếp.
- Tôi nói, vì một lý do nào đó ôtô của Thủ tướng bỏ đường lớn. Cảnh sát không biết nên cứ tiếp tục cho xe chạy theo đường cũ. Chạy được một đoạn trên con đường vắng vẻ ôtô của Thủ tướng bị một đám người bịt mặt bắt dừng lại. Người lái xe…
- Anh chàng O’Murphy can đảm – Poirot mơ màng lẩm bẩm.
- Người lái xe nhấn phanh sau một thoáng sợ hãi. Thủ tướng thò đầu ra ngoài xe. Lập tực một viên đạn rít lên, rồi một viên nữa. Viên thứ nhất sượt qua má ngài, viên thứ hai may mắn chệch mục tiêu. Người lái xe thấy rõ sự nguy hiểm, cho xe phóng thẳng và làm tan rã những kẻ tấn công.
- Chúng ta có thể nói Thủ tướng đã thoát nạn – Tôi run rẩy nói.
- Ngài Mac Adam yêu cầu mọi người đừng quan tâm đến vết thương. Ngài tuyên bố đây chỉ là một vết xước nhẹ. Ngài chỉ dừng lại ở một trạm cấp cứu để băng vết thương và tất nhiên không để lộ danh tính của mình. Ngài đi thẳng tới ga Charing Cross, nơi có một chuyến tàu riêng chở ngài đi Douvres. Sau lời thuật lại vắn tắt của Daniels với cảnh sát đang lo ngại, ngài xuống một chiếc mẫu hạm ở Douvres để sang Pháp. Tại Boulogne, như ông đã biết, một chiếc ôtô mang cờ Anh và tất cả những huy hiệu chính thức đang đợi ngài.
- Đó là tất cả những cái ông cần nói với tôi phải không?
- Vâng.
- Thưa Huân tước, ngài có quên một chi tiết nào không?
- À! Phải có một chuyện lạ lùng.
- Thế ư?
- Sau khi đưa Thủ tướng tới Charing Cross thì chiếc xe hơi của ngài biến mất. Cảnh sát rất muốn thẩm vấn O’Murphy và mở một cuộc điều tra. Cuối cùng thì họ tìm thấy chiếc xe ở cổng một khách sạn đang nghi vấn ở Soho, nơi những nhân viên bí mật Đức thường gặp nhau.
- Còn anh tài xế thì sao?
- Còn đang tìm kiếm người lái xe. Cả anh ta cũng biến mất.
- Như vậy – Poirot mơ màng nói – Có hai người mất tích: ngài Thủ tướng ở Pháp và người lái xe ở Londres.
- Tôi sang Pháp ngay bây giờ, thưa ngài. Tôi mang cái này tới theo lệnh ngài.
Ông Huân tước vội vàng xé phong bì và kêu lên một tiếng ngạc nhiên. Người sĩ quan rút lui.
- Đây là những tin tức mới! Người ta vừa giải mã bức điện. Người ta đã tìm thấy chiếc xe hơi thứ hai và Daniels, viên thư ký. Anh ta đã bị đánh thuốc mê, trói chặt, bị đánh đau trong một trang trại bỏ hoang gần vùng C… Anh ta không nhớ được gì cả. Anh ta chỉ mơ hồ biết được là anh bị bịt chặt miêng và mũi và anh đã cố gắng chống cự lại. Cảnh sát công nhận anh là người trung thành.
- Đó là tất cả những gì người ta tìm thấy ư?
- Vâng.
- Không thấy xác của Thủ tướng ư? Như vậy thì còn hy vọng. Nhưng thật lạ lùng. Tại sao sáng hôm nay họ muốn giết ngài mà bây giờ thì họ để ngài sống?
Dodge lắc đầu:
- Có một điều chắc chắn là bằng mọi giá chúng ngăn cản Thủ tướng không tới dự hội nghị được.
- Vì là vấn đề nhân loại, ngài sẽ dự cuộc họp đó. Chỉ cần là không quá chậm. Thưa các ông, xin các ông kể từ đầu câu chuyện. Tôi cũng muốn biết về những phát súng săn ấy.
- Đêm hôm trước Thủ tướng cùng một trong những người thư ký của ngài là đại úy Daniels…
- Người sẽ đi theo ngài sang Pháp ư?
- Phải. Như tôi đã nói, hai người tới Windsor dự một hội nghị. Sáng sớm hôm nay họ trở về và trong chuyến đi ấy ngài đã bị ám sát hụt.
- Xin đợi cho một chút. Đại úy Daniels là ai? Ngài có hồ sơ về anh ta không?
Huân tước Estair cười:
- Tôi nghĩ thế nào ông cũng hỏi câu đó. Chúng tôi không hiểu nhiều về anh ấy. Anh không sinh trưởng trong một gia đình danh tiếng. Anh phục vụ trong quân dội Anh, là một người thư ký xuất sắc. Tôi cho rằng anh biết bảy ngoại ngữ. Vì lý do đó nên Thủ tướng chọn anh để cùng đi sang Pháp.
- Anh ta có bà con hiện ở nước Anh không?
- Có hai bà cô, một bà là Everard sống ở Hampstead và một bà cũng tên là Daniels sống ở gần Ascot.
- Ascot ư? Có phải Ascot cũng ở gần Windsor không?
- Tôi không rõ. Nhưng điều này cũng chẳng có gì là quant rọng.
- Như vậy các ông không nghi ngờ gì đại úy Daniels phải không?
Một đám mây mờ cay đắng lướt qua cặp mắt Huân tước khi ông trả lời:
- Không, thưa ông Poirot, trong thời này, tôi rất phân vân khi nói một người nào đó được đặt khỏi vòng nghi vấn.
- Rất tốt. Thưa Huân tước, tôi hiểu là ngài Thủ tướng được cảnh sát bảo vệ một cách cẩn trọng, đúng không?
Huân tước Estair cúi đầu.
- Đúng! Ôtô của Thủ tướng chạy trước một ôtô khác chở những thám tử ăn vận thường phục chạy theo sau. Mac Adam không biết chuyện bảo vệ ấy. Cá nhân ông rất can đảm và thường phản đối những viêc như vậy. Nhưng tất nhiên không ai biết được việc cảnh sát đã làm. Và cuối cùng thì xe chở Thủ tướng được một người lái xe tên là O’Murphy cầm lái.
- O’Murphy ư? Một người Ái Nhĩ Lan ư?
- Phải. Anh ta đúng là người Ái Nhĩ Lan.
- Ở vùng nào của Ái Nhĩ Lan?
- County Clare, tôi cho là như vậy.
- Nào! Xin ngài nói tiếp.
- Ngài Thủ tướng đi Londres. Ngài ngồi trong xe che kín, người thư ký ngồi ở phía sau. Nhưng vì một lý do nào đó, chiếc xe bỏ đường quốc lộ.
- Khi tới một khúc quành trên đường – Poirot ngắt lời.
- Đúng, nhưng sao ông biết?
- Ồ! Hiển nhiên là phải như thế! xin ngài nói tiếp.
- Tôi nói, vì một lý do nào đó ôtô của Thủ tướng bỏ đường lớn. Cảnh sát không biết nên cứ tiếp tục cho xe chạy theo đường cũ. Chạy được một đoạn trên con đường vắng vẻ ôtô của Thủ tướng bị một đám người bịt mặt bắt dừng lại. Người lái xe…
- Anh chàng O’Murphy can đảm – Poirot mơ màng lẩm bẩm.
- Người lái xe nhấn phanh sau một thoáng sợ hãi. Thủ tướng thò đầu ra ngoài xe. Lập tực một viên đạn rít lên, rồi một viên nữa. Viên thứ nhất sượt qua má ngài, viên thứ hai may mắn chệch mục tiêu. Người lái xe thấy rõ sự nguy hiểm, cho xe phóng thẳng và làm tan rã những kẻ tấn công.
- Chúng ta có thể nói Thủ tướng đã thoát nạn – Tôi run rẩy nói.
- Ngài Mac Adam yêu cầu mọi người đừng quan tâm đến vết thương. Ngài tuyên bố đây chỉ là một vết xước nhẹ. Ngài chỉ dừng lại ở một trạm cấp cứu để băng vết thương và tất nhiên không để lộ danh tính của mình. Ngài đi thẳng tới ga Charing Cross, nơi có một chuyến tàu riêng chở ngài đi Douvres. Sau lời thuật lại vắn tắt của Daniels với cảnh sát đang lo ngại, ngài xuống một chiếc mẫu hạm ở Douvres để sang Pháp. Tại Boulogne, như ông đã biết, một chiếc ôtô mang cờ Anh và tất cả những huy hiệu chính thức đang đợi ngài.
- Đó là tất cả những cái ông cần nói với tôi phải không?
- Vâng.
- Thưa Huân tước, ngài có quên một chi tiết nào không?
- À! Phải có một chuyện lạ lùng.
- Thế ư?
- Sau khi đưa Thủ tướng tới Charing Cross thì chiếc xe hơi của ngài biến mất. Cảnh sát rất muốn thẩm vấn O’Murphy và mở một cuộc điều tra. Cuối cùng thì họ tìm thấy chiếc xe ở cổng một khách sạn đang nghi vấn ở Soho, nơi những nhân viên bí mật Đức thường gặp nhau.
- Còn anh tài xế thì sao?
- Còn đang tìm kiếm người lái xe. Cả anh ta cũng biến mất.
- Như vậy – Poirot mơ màng nói – Có hai người mất tích: ngài Thủ tướng ở Pháp và người lái xe ở Londres.