Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Ngày Đó Chúng Mình

293 trả lời, 56.809 lượt xem — Trang 1 / 10
Ngày Đó Chúng Mình
 
Bạn thân,
 
Tôi vừa được đọc bản thảo một cuốn truyện dài mà bạn ta sắp đem in. Thực ra “Đời Thủy Thủ” của Vũ Thất đã được xuất bản tại Việt Nam năm 1969 nhưng tôi không có dịp đọc. Tác giả cho tái bản tại Hoa Kỳ để chia sẻ với bạn bè những kỷ niệm một đời không quên.
 
Thú thật với các bạn là sau gần 40 năm trên xứ người tôi hầu như đã không còn nhớ gì về đời sống cũ nơi quê nhà, thế nhưng mới lướt qua vài chương của “Đời Thủy Thủ”, lòng tôi chùng xuống với ánh hải đăng mũi Kê Gà chớp tắt trong đầu cùng nhịp đập của trái tim. Tôi bâng khuâng nhớ về dòng Hậu Giang cuồn cuộn chảy ra cửa Định An bên sâu bên cạn, và thẫn thờ như đang nhìn thấy sóng bạc đầu ngoài khơi nhấp nhô đưa hồn bồng bềnh chìm vào dĩ vãng. Và tôi chợt hiểu, mười bốn năm mang đời thủy thủ trước đây chính là cuộc đời tôi còn ấp ủ trong tim.
 
Đời sống của những người đi biển nhọc nhằn hơn là thơ mộng, thế nhưng cuộc sống đó đã mang tôi đến những chân trời xa, cho tôi đặt chân lên những vùng đẩt lạ, và cũng đem đến cho tôi vài mối tình ngắn ngủi, vừa ngọt ngào vừa xót xa. Hoàng Sa và Trường Sa cũng đã có vết chân tôi, và một thời đêm đêm vượt tuyến ra vùng biển Bắc, tôi đã có những tháng ngày phiêu lưu mà những người con trai thời chiến nào cũng ước mơ.
 
Năm hai mươi tuổi tôi đến với biển cả như một người tình“đi nhẹ vào đời, và đem theo trăng sao đến với lời thơ nuối …”, nhưng hơn mười năm sau, cuối tháng Tư năm 1975, tôi giã từ đời thủy thủ trong chua xót như “ngày đó có em ra khỏi đời rồi, và mang theo trăng sao chết cuối trời u tối  …”,  như ca khúc “Ngày Đó Chúng Mình” của Phạm Duy.
 
Ngày 11 tháng Tư sắp tới tôi sẽ bay sang Singapore để xuống tàu đi lại đường biển xưa.   Du thuyền qua mũi Cà Mâu chắc là tôi sẽ rất bồi hồi nhưng tôi sẽ không khóc, thế nhưng khi tàu đi ngang Hoàng Sa có lẽ tôi sẽ khó cầm lòng không để nuớc mắt rơi. Trong lòng biển đó bao nhiêu là thân xác bạn bè tôi đã chìm sâu cùng với Hộ Tống Hạm Nhật Tảo, con tàu cùng với chúng tôi vượt Thái Bình Dương từ Mỹ về Việt Nam 48 năm xưa.
 
Vài hàng nhắn tin tới bạn. Đầu tháng Năm tôi sẽ trở về để tiếp tục tâm tình với bạn trên diễn đàn này, nơi tôi gắn bó đã nhiều năm. Mong được đọc nhiều sáng tác của bạn khi tôi trở về, và thân chúc bạn những ngày bình an.
 
Tình thân,
 
Ngụy Xưa
April 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0



NH xin chúc anh một chuyến du hành thật may mắn và tìm lại được nhiều kỷ niệm xưa.....

Lần ấy, NH trở về thăm VN, từ trên máy bay nhìn xuống thấy thành phố là mắt đã cay và ướt rồi đó anh ạ.

Chuẩn bị sẵn khăn lau mắt nghe anh....


Mong ngày anh về để nghe kể chuyện.

Thân kính,
NH



Đăng nhập để trả lời
0
Chúc bạn NX tìm lại được những gì đã mất sau gần 40 năm xa cách.
NVS
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc anh tìm lại cho mình những " ngày tháng thân yêu " đã qua

Và sau những ngày tháng lênh đênh trên sóng nước, anh sẽ ra cho ra đời một câu chuyện ngắn nữa nha

Thân
Đăng nhập để trả lời
0

Chúc Anh NX tìm lại được những phút giây của những ngày tháng cũ thấm đẫm máu và nước mắt cho quê hương. Nhưng những ngày ấy cũng rất thơ mộng và đầy hào hùng phải không? Chúc anh có một chuyến đi thú vị và đầy ý nghĩa. KIỀU GIANG
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Đầu tháng năm qua được 3 hôm

Mà anh NX chưa dzìa nhà ha

Một mình làm việc em sợ ma quá đi nà [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn các bạn đã vào đây thăm hỏi. NX mới trở về Cali, sẽ lại sinh hoạt bình thường trên diễn đàn, và sẽ chia xẻ vài cảm nghĩ về chuyến đi "Tìm Đường Biển Xưa" với các bạn.
 
Tình thân,
 
NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0


Chào anh NX mới về,

Ở nhà hai chị em Ct.Ly và NH mới nhắc rằng anh đi sao lâu quá.
Thật là hay, chị Ly vừa lên tiếng thì anh về.

Mong rằng sẽ được đọc chữ của anh về chuyến đi.


Thân kính,
NH



Đăng nhập để trả lời
0



**

Ghé nhà để chào anh nhà văn mơí đi công vụ dìa.Chắc có nhiều điều thú vị để kể ( ? )

Có lẽ cô nàng Công tử Lỳ sẽ bớt cô quạnh vì ở nhà một mình và sợ ma.Chả biết Ma hù nhát ra thế nào mà thấy cô ấy đã " cõng " liên tục bài vở vào thư viện ?

Vui và khoẻ nhé anh.

thân ái


đăng sơn.fr



____________
Đăng nhập để trả lời
0
Xời

Dangson.fr méc với anh Nguỵ Xưa kìa [8D]

Mà Dangson ơi, anh Nguỵ Xưa ảnh hiền lắm, ảnh khg mắng ai đâu, chỉ là hư quá ảnh " cí đầu " rồi thôi ah hichic

Anh Nguỵ Xưa đừng nghe Dangson méc nha

Không tin anh hỏi Nguyệt Hạ thì rõ [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Còn Một Chút Gì …
 
Bạn thân,
 
……….
 
Biển và trời xanh ngát một màu. Vịnh Thái Lan phẳng lặng như mặt hồ, và xa xa rải rác những hải đảo đẹp như trong tranh. Con tàu lướt đi êm đềm trong nắng chiều. Nào đâu những con sóng phẫn nộ nhấn chìm những con thuyền mong manh của những người đi tìm tự do năm nào?  Tôi đứng trên boong nghĩ về ngày tháng cũ, bùi ngùi thương nhớ bạn. Nguyễn Hoài Bích, Lưu Lương Cơ … có lẽ chìm sâu đâu đó trong lòng vịnh này, chẳng biết chết ngày nào cho người thân tưởng nhớ thắp nén hương!
 
Hình ảnh những người Thái Lan hiền hoà chắp tay cúi chào ở chùa Phật Vàng tại Vọng Các không xóa tan được niềm kinh hoàng gây ra bởi hải tặc. Những trang sách chỉ đọc một lần để rồi một đời không quên. Tha thứ như lời Phật dạy cho lòng thanh thản mà sao mỗi lần nhớ về bạn bè nỗi oán hờn vẫn còn vương vấn đâu đây.
 
Khi hoàng hôn xuống du thuyền qua mũi Cà Mâu. Tàu chạy xa ngoài khơi nên tôi chỉ thoáng thấy bờ đất liền, nhưng đảo Hòn Khoai (Polo Obi), nơi “trấn thủ lưu đồn” của những người thủ thủy ngang bướng bị lưu đày, hiện rõ trong tầm mắt trong lúc tôi dõi tìm một mảnh đất quê hương.
 
Bạn còn nhớ không,VNCH không có vùng Năm Chiến Thuật, thế nhưng HQ/VNCH có vùng Năm Duyên Hải, vùng sông rạch của miền Cà Mâu, Năm Căn, U Minh …, nơi buổi tối muỗi mòng bay vi vu nghe như tiếng sáo diều. Tôi không thấy được cửa Bồ Đề để về “khoe” với “chị” Tư Quyên. Ngày xưa tàu nó bị thủy lôi, chìm giữa dòng nước đục, nó được cứu thoát, chấm rứt đời hải nghiệp, lên bờ ngồi ngậm nhấm nỗi buồn.
 
Cà Mâu cũng có chuyện vui. Ngày còn làm hạm trường một chiếc tàu tuần duyên Phạm Văn Hàm đã cho tàu chạy sát vào mũi Cà Mâu để làm người Việt Nam độc nhất được … đái ở cái mỏm đất cực Nam của nước Việt. May mà lần đó tàu nó không mắc cạn, nhưng vì cái tính thích chơi ngông nó đã để tàu “cưỡi” lên một hòn đá ngầm cạnh cù lao Hàn ngoài Đà Nẵng, và hòn đá không tên đó được bạn bè gọi đùa là “cù lao Hàm” để đánh dấu một đời hải nghiệp của bạn ta.
 
Bạn thân,
 
Khi màn đêm buông xuống tôi cũng trở về phòng, vì biết sáng ngày hôm sau cần phải dạy sớm để thấy hải đăng mũi Cấp chớp sáng, để thấy cửa sông Long Tào, nơi chúng ta đi và về mỗi lần chiến hạm xa Sài Gòn công tác ngoài khơi. Gần 40 năm rồi, vẫn “còn một chút gì để nhớ, để quên …”.
 
Ngụy Xưa
May 9, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-13 04:28:39NgụyXưa>
Khách Lạ Trên Quê Hương

Bạn thân,

Buổi sáng ngày 20 tháng Tư chỉ có tôi và Quýnh dậy sớm, tần ngần đứng ngay tại mũi tàu Diamond Princess. Trời hãy còn mờ tối, hải đăng mũi Cấp vẫn còn chớp sáng, tàu tiến chậm vào cửa Long Tào, và nước mắt chúng tôi đều rưng rưng. Đường biển xưa còn đó, ngọn đèn xanh đánh dấu xác tàu chìm London Maru vẫn còn đó, và đang nhấp nháy như gửi lời chào những người thủy thù già trở lại bến xưa.

Cửa Long Tào có hai nhánh sông, nhánh bên trái dẫn về Sài Gòn, nhánh bên phải ngày xưa rất cạn, đã được vét cho sâu để những con tàu trên 100 ngàn tấn như Diamond Princess qua lại dễ dàng. Cảng Phú Mỹ nằm trên nhánh sông này, giữa một nơi đồng không mông quạnh gần Bà Riạ, còn đang được xây cất, có lẽ để thay thế thương cảng chật hẹp tại Sài Gòn.

Tàu cặp bến, mới đầu chúng tôi chỉ có ý định tìm đường ra Cấp thăm lại bến xưa vì tàu chỉ ghé Phú Mỹ vài tiếng đồng hồ, nhưng vì nhớ tới ngày tháng cũ nên kéo nhau lên xe bus cùng với các du khách ngoại quốc về thăm lại Sài Gòn. Xe tới Thị Nghè, qua trường Trưng Vương, Thảo Cầm Viên … Sài Gòn đây rồi, nhưng không phải là Sài Gòn của tôi xưa. Thành phố lớn hơn, cao hơn và đẹp hơn (dù đường Thống Nhất hình như nhỏ lại) thế nhưng Sài Gòn bây giờ cũng giống như bao nhiều thành phố xa lạ trên thế giới tôi đã từng đi qua. Tôi chỉ là người khách lạ trên quê hương!

Xe bus ngừng ở thương xá Tax để du-khách tự do du ngoạn, “Sài Gòn on your own”,  trong ba tiếng đồng hồ. Mọi người tản mát trên đường phố, còn tôi, tôi thu mình trong một quán cà phê có máy lạnh để tránh cái nóng, hững hờ đưa mắt nhìn, để thấy đây không còn một chút gì thân quen. Sài Gòn đã mất tên, và người đi xa quá lâu như tôi trở về chỉ thấy ngỡ ngàng. Bạn bè cũ chẳng còn ai, người thân cũng tản mác nơi xứ người. Tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa, tất cả đã thay đổi theo thời gian, có muốn niú kéo cũng không được, còn chăng chỉ là một chút ngậm ngùi.

Ba giờ chiều xe bus đưa chúng tôi trở lại tàu. Xe chạy qua bến Bạch Đằng, bạn bè tôi dán mắt vào cửa kính nhìn những toà nhà cũ kỹ của BTL/HQ ngày xưa. Vẫn màu vôi vàng, nhưng không có màu cờ cũ tung bay. Tôi lại thấy thẫn thờ, và mắt hình như cay.

Bạn thân,

Năm 2004, sau 31 năm xa cách, tôi đã trở về thăm VN lần đầu. Tôi trở về làng cũ “tìm dấu chân xưa” nhưng không thấy, và tôi biết là tôi sẽ không trở lại thêm một lần. Sài Gòn cũng vậy, chỉ còn là những kỷ niệm nhạt nhoà, và tôi không biết là sẽ có còn lần nào cho tôi trở lại nữa hay không! Bạn có bao giờ nghĩ chúng mình là những thân cây đã trốc gốc, và đang được dòng đời cuốn đi xa, rất xa … cùng với một nỗi buồn?

Ngụy Xưa
May 12, 2012

Còn tiếp … Nha Trang Ngày Về.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Sài Gòn cũng vậy, chỉ còn là những kỷ niệm nhạt nhoà, và tôi không biết là sẽ có còn lần nào cho tôi trở lại nữa hay không! Bạn có bao giờ nghĩ chúng mình là những thân cây đã trốc gốc, và đang được dòng đời cuốn đi xa, rất xa … cùng với một nỗi buồn?

Chào anh NX

đọc tới đây mắt Hoà đã thấy cay cay rồi anh ạ ! và Thưa anh! dường như chúng ta không chỉ có MỘT nỗi buồn !

Rất mong được đọc tiếp những dòng chữ của "ngày trở về" quê hương để làm người khách lạ của Anh, chắc Anh còn nhớ mấy câu thơ của anh Hoàng Định Nam :

Ta về sông rẽ giòng trôi
Trời đôi hướng định, người đôi hướng đời
Người lưu vong ở xứ người
Ta lưu vong mãi ở nơi quê mình

Chúc Anh và gia đình nhiều sức khoẻ và luôn an vui
Tôi mang thế kỷ theo mình
Rồi gom thêm lá sân đình mùa thu

.....
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Hoà đã vào đây để lại những lời đồng cảm.
 
Xin mời các bạn xem tiếp những ngậm ngùi khi trở lại quê hương ...
 
Nha Trang Ngày Về
 
Bạn thân,
 
Sáng ngày 21 du thuyền Diamond Princess bỏ neo trong vịnh Nha Trang, nơi tôi thực tập những bài học vỡ lòng của người đi biển 50 năm trước. Tôi đứng trên boong đợi xuống tàu nhỏ để lên bờ, nhớ lại những ngày tháng cũ. Vẫn màu nước xanh thăm thẳm và những hải đảo chập trùng, nhưng mặt Hòn Lớn đã bị người ta khắc lên chữ “VinPearl”, và sợi dây cáp căng ngay vịnh làm mất đi cái vẻ thiên nhiên của biển, làm tôi chợt thấy buồn.
 
Bến Cầu Đá hầu như vẫn như xưa, và con đường đưa chúng tôi về thành phố qua trường cũ, bây giờ đã được đổi tên là Hải Quân Học Viện, hình như bằng phẳng hơn. Trường cũ cũng cao và lớn hơn khiến Toàn không nhận ra nên ngơ ngác thở dài.
 
Con đường Duy Tân, bây giờ là Trần Phú, không còn những bãi đất trống, những căn biệt thư khiêm nhường, thay vào đó là những khách sạn nhiều tầng sang trọng mang tên ngoại quốc, đẹp hơn bất cứ bãi biển nào tôi đã từng đi qua. Bãi cỏ hình như cũng xanh hơn cùng với cát vàng lung linh trong nắng nhưng tôi không thấy một tà áo dài thướt tha những chiều lộng gió của những năm nào.
 
Xe bus ngừng lại gần cuối đường cho chúng tôi chụp hình. Lác đác vài bóng du khách ngoại quốc ngước mắt nhìn, không biết là những khách sạn sang trọng trên bờ biển của thành phố này sống ra sao vì “Việt Kiều” trung bình như chúng mình chắc là cũng khó bước chân vào!
 
Trái lại với vẻ hào nhoáng của con đường Trần Phú, các khu phố bên trong gần khu Chợ Đầm hầu như vẫn như xưa, vẫn nhỏ hẹp và có vẻ nghèo nàn vì đông đúc người buôn bán lấn chiếm lề đường, và những cửa hàng vắng khách chỉ thấy chủ nhân ngồi buồn. Tôi và Quí đi lại những con đường xưa, cố tìm nhưng không nhận ra những căn nhà của những người con gái mà một thời bạn bè cũng lớp với chúng mình đã từng gắn bó yêu thương.
 
Trên đường trở lại tàu chúng tôi ghé thăm “Dinh Bảo Đại”, bùi ngùi đứng nhìn biểu đồ vẽ một triều đại từ vua Gia Long cho tới Bảo Đại, vị hoàng đế cuối cùng, người đã không nghe lời Trạng Trình, “Hoành Sơn Nhất Đái, Vạn Đại Dung Thân”, sống ở Cannes bên Pháp thay vì hoàng thành Huế của VN. Chắc là vận nước điêu linh và “gập thời thế, thế thời phải thế” chứ có vị vua nào không muốn ngồi trên ngai vàng cho thần dân chiêm ngưỡng, phải không bạn thân?
 
Bạn thân,
 
Nha Trang đối với tôi cũng như người tình đầu đời, người con gái đã bị ép gả cho người khác, và dù bây giờ “cô ấy” có đài các kiêu sa thì cô ấy cũng chỉ là của người. Tôi thỉnh thoảng vẫn nghĩ về người yêu cũ, vẫn muốn trở về đi qua ngõ xưa, nhưng chỉ thế mà thôi vì tôi biết hai chúng tôi mỗi người đều đã có một mảnh đời riêng, rất riêng. Cũng như Sài Gòn, tôi trở lại để thấy mình lạc lõng, Nha Trang ngày về mang lại cho tôi chút kỷ niệm êm đềm, cùng với tiếng thở dài luống tiếc chút hương xưa, thế thôi!
 
Ngụy Xưa
May 16, 2012
 
Còn tiếp … Bông Hồng Cho Nhật Tảo
 
 
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Bông Hồng Cho Nhật Tảo
 
Bạn thân,
 
Diamond Pricess rời Nha Trang đi Hồng Kông đêm 21 tháng Tư, và theo lộ trình ấn định tàu sẽ chạy rất gần Hoàng Sa vào trưa ngày hôm sau. Buổi sáng hôm 22 tháng Tư tôi ở lỳ trong phòng, theo dõi vị trí của du thuyền trên TV cho đến khi tàu đã qua vĩ độ của Đà Nẵng tôi mới lên boong đứng nhìn.
 
Trong lòng tôi thấp thỏm, chỉ sợ là tàu chạy không đủ gần cho mình thấy đảo thân yêu, nhưng gần trưa thì những cột antenna hiện rõ khiến cho tôi thêm bồi hồi, và tôi không cầm được nuớc mắt khi thuyền trường Dino Sagani nói trên hệ thống âm thanh là tàu đang đi ngang Paracells (Hoàng Sa), và “quần đảo này trước đây thuộc về Việt Nam”.
 
Dưới đáy biển sâu thẳm đó là con tàu Nhật Tảo và thân xác Ngụy Văn Thà cùng với  những người thủy thủ đã bỏ mình để cố giữ lấy một mảnh đất của quê hương. Thà vào trường HQ sau tôi một năm, và chúng tôi đã nhiều lần gặp nhau trên đường suôi ngược bến bờ VN, còn Nhật Tảo và tôi đã có những tháng ngày không quên. Năm 1964 Hoa Kỳ chuyển giao cho VN hai Hộ Tống Hạm tại Philadelphia. Tôi được tuyển chọn vào thủy thủ đoàn của HQ-11 (Chí Linh) còn bạn đồng khoá Nguyễn Hoài Bích có mặt trên HQ-10 (Nhật Tảo). Hai con tàu dắt díu nhau từ bờ biển miền Đông nước Mỹ, xuôi Đại Tây Dương, qua kinh đào Panama, vượt Thái Bình Dương về VN sau khi tạm dừng ở những nơi xa lạ như San Diego, San Francisco, Hawaii, Guam, Philippines … Chuyền hải hành một đời vẫn nhớ thế nhưng bây giờ Nhật Tảo nằm đây trong đáy nước, và Nguyễn Hoài Bích cũng đã tử nạn trên đường đi tìm tự do. Tôi nhớ tàu, nhớ bạn, và nước mắt tôi nhạt nhoà …
 
Biển mênh mông nhưng vắng lặng, không có bóng dáng một con tàu nào ngoài chiếc Diamond Princess. Những ngày còn đi biển năm xưa tôi biết vùng nước này lúc nào cũng thấp thoáng vài ghe đánh cá mang cờ VNCH. Bây giờ biển vắng, người dân không dám ra khơi vì sợ “tàu lạ” bắt người đòi tiền chuộc. Không biết người dân đảo Lý Sơn lúc này sinh sống bằng cách nào khi mà vùng biển nuôi sống họ bao nhiêu đời bỗng dưng trở thành vùng biển cấm! Tôi không chỉ cảm thấy xót xa mà còn có cả chút căm hờn!
 
Khi Hoàng Sa mờ dần vào chân mây tôi  vẫy tay chào. Một bông hồng cho thủy thủ đoàn Nhật Tảo! Toàn dân VN sẽ mãi mãi ghi ơn các anh, và thế nào cũng có một ngày Hoàng Sa sẽ lại là của VN để cho chúng tôi dựng lại tấm bia chủ quyền, khắc tên các anh cho đời đời tưởng nhớ.
 
Bạn thân,
 
Khi Diamond Princess qua khỏi vĩ tuyến 17 tôi đã đi trọn đường biển xưa. Ngày đó chúng mình đứng trên đài cao, nhọc nhằn với sóng gió, nhưng thiết tha với đời thủ thủ cho đến tận bây giờ, như là tôi đã từng viết cho bạn ta Vũ Hữu San, hạm trưởng Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư tham dự trận Hoàng Sa, trong một ngày họp mặt:
 
Mắt xưa vương bóng sông hồ
Tóc xưa gió lộng bến bờ yêu thương.
….
 
Chúng mình yêu biển và yêu quê hương VN, thế nhưng đành làm người đi tản buồn. Tôi trở lại đường biển xưa như một người khách lạ, lòng bùi ngùi, ước mơ là sẽ lại có một ngày về, nước mắt nhạt nhoà với niềm vui, như tôi đã tâm tình với một người bạn trẻ, khi viết về tấm lòng yêu thương quê hương.
 
Ngụy Xưa
May 22, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Chúc mừng anh NGUỴ XƯA đã trải qua một chuyến hải hành về thăm quê hương rất thú vị. Lòng tôi rạo rực khác thường khi đọc những xúc cảm của anh. Ôi đất nước biển trời Việt Nam trong ký ức của mỗi chúng ta bao giờ cũng đẹp tuyệt vời phải không anh! Rất tiếc,anh về thăm quê hương mà chúng tôi không được gặp.
Nghiêng trăng uống cạn bóng mình
Nghiêng đời uống cạn dòng sinh tử này
Đăng nhập để trả lời
0
Rất tiếc,anh về thăm quê hương mà chúng tôi không được gặp.
Cám ơn KG đã ghé thăm. Tiếc là lần ghé bến vừa rồi quá ngắn ngủi nên NX không tìm gặp bạn bè. Xin hẹn một dịp khác.
 
Tình thân.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
….

Chúng mình yêu biển và yêu quê hương VN, thế nhưng đành làm người đi tản buồn. Tôi trở lại đường biển xưa như một người khách lạ, lòng bùi ngùi, ước mơ là sẽ lại có một ngày về, nước mắt nhạt nhoà với niềm vui, như tôi đã tâm tình với một người bạn trẻ, khi viết về tấm lòng yêu thương quê hương.

Ngụy Xưa
May 22, 2012





[themNhac]http://vnthuquan.net/user/dzuylynh/bonghongchonhattao_dzuylynh.mp3[/themNhac]

[sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]


Đăng nhập để trả lời
0
Khách Lạ Trên Quê Hương!! Anh NX ạ, chính HH cũng có cùng cảm giác này trong lần đó về lại những nơi xưa chỉ sau mười mấy năm xa cách. Dĩ nhiên mọi thứ đều đổi khác... không nhận ra tên đường phố... không hiểu ý cách dùng từ khi nói chuyện của những người vẫn cùng ngôn ngữ... không biết đếm tiền xài... v..v... tuy nhiên, không phải những thứ đó đã khiến cho mình tự đứng riêng ra ngoài đám đông làm một kẻ lạ. Vô tình hay cố ý, từ ánh mắt nhìn, cách đối xử... đến những thái độ diễn ra sau lưng... đã đẩy mình vào vị trí một người khách lạ và mình không cưỡng lại được.


Hồng Hoang [sm=rose.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn thân,

“Bến xưa” này là Hawaii chứ không phải là con chữ đã mòn dùng để chì người tình cũ. Hải đảo du lịch này thì hầu như ai cũng biết nên chẳng có gì đáng đem ra khoe với bạn, tôi viết về chuyến đi sắp tới này vì nơi đó một thời đã là kỷ niệm của chúng mình ngày xưa.

Năm 21 tuổi tôi đã theo tàu thăm viếng Hawaii lần đầu tiên, con tàu nhỏ bé lắc lư hơn một tuần lễ từ San Francisco mới đến được chỗ dừng chân này trên đường trở về VN. Tàu ghé bến, tôi và Bích Cà Chua mặc quân phục trắng tinh đi dạo phố, gặp một người Mỹ già có cảm tình với VN hỏi thăm “how are you doing” mà chỉ biết ngượng ngập gật đầu cười trừ, không dám chuyện trò làm quen.

Khi đó tôi còn quá trẻ, viết những câu thơ vụng dại:

Hai mươi tuổi nên mắt buồn vì vướng núi.
Chợt một chiều nghe sóng gọi từ biển khơi.
Giã từ em, giã từ phố nhỏ.
Anh lang thang theo gió bốn phương trời.


Nghe “sến” ơi là “sến”, thế nhưng đó là tâm tình rất chân thật của một người bước chân vào đời mà hành trang chỉ là một mối tình học trò để đi tìm cho mình một khoảng trời xanh trong tương lai.

Lần này trở lại tôi không còn là người thủy thủ non dại ngày nào mà một người tóc đã phai màu vì thời gian. Con tàu sẽ mang tôi tới đó là một du thuyền xa hoa lộng lẫy, vững vàng rẽ sóng băng trùng chỉ trong bốn ngày là tới nơi chứ không miệt mài lắc lư như chiến hạm năm xưa, và tôi sẽ là người du khách đứng trên boong, mơ mộng nhìn về phía chân trời xa xanh ngắt chứ không phải là sỹ quan hải hành đứng trên đài cao, nhìn sóng, nhìn gió, nhìn mây đen phủ kín bầu trời, lo sợ cho phận người nhỏ bé trên đại dương mênh mông.

Ngày đó chúng mình không có GPS (Global Positioning System), hệ thống định vị bằng vệ tinh, để bấm nút là biết mình đang ở chỗ nào trên địa cầu. Ngày đó khi không nhìn thấy đất liền chúng mình chỉ có trăng sao dẫn đường và kính lục phân để đo góc độ mặt trời vào những chiều hoàng hôn, phỏng định xem là mình đang ở đâu. Đi biển lúc đó là nhọc nhằn, và bất trắc chứ không an toàn như bây giờ, thế nhưng đời sống phiêu lưu, mạo hiểm đó là ước mơ của những người còn trong tuổi thanh xuân.

Mười bốn năm từ lúc vào trường cho đến khi tan hàng vì miền Nam sụp đổ, giấc mộng hải hồ của nhiều đứa chúng mình đã đứt đoạn vì chiến tranh. Long, Bảo rồi Quợt bỏ mình trên những dòng sông. Cung, Thông, Dần và rồi Ngọc Báu giã từ vũ khi tại các miền duyên hải. Còn nữa, có đứa trả giá cuộc sống phiêu lưu bằng một con mắt, bằng một cánh tay như Vinh như Bân, hay mang một mảnh đạn oan nghiệt trong đầu hơn 30 năm cuộc đời như Lộc, trước khi trở về nơi an nghỉ cuối cùng. Hai mươi đứa đã giã từ vũ khi, đã bỏ mình trên đường đi tìm tự do hay đã chán cuộc chơi, thôi không làm người di tản buồn, là một phần tư của Đệ Nhất Bảo Bình. Mỗi lần trở lại biển tôi nhớ về những người bạn đó nhiều hơn là nhớ về những người con gái mà tôi đã từng gặp gỡ tại những bến bờ yêu thương.

Bạn và tôi là những người may mắn sống sót trong cuộc chiến tương tàn nên chẳng có gì cho chúng mình phải than van. Nhiều đứa như Diệp Cóc lưu lạc sang Úc sau gần 10 năm “cải tạo” để rồi trở thành “đại gia”, nhờ tấm lòng kiên cường của đời quân ngũ, như thế cũng đủ để cám ơn trời. Tháng Ba năm tới (2013) chúng mình sẽ kéo nhau sang bên đó họp mặt, chẳng biết được bao nhiêu người, nhưng dù ít nhiều gì thì tình thân cũng sẽ rất đậm đà.

Bạn thân,

Ở bên đó bây giờ đã là muà đông lạnh lẽo, gợi cho bạn những chuyện buồn, nhất là những cuộc tình vừa thoáng qua, nhưng ở đây Cali mới chỉ là giữa mùa Thu yêu đương, nắng vẫn ấm nồng, nghe “Thu Hát Cho Người” vẫn xúc động, nhớ bạn và nhớ những ngày vui qua mau.

Christmas năm nay tôi sẽ trở về Thung Lũng Hoa Vàng thăm mẹ, viếng mộ ông già, và lên chùa Giác Minh thắp huơng cho Bích Cà Chua. Tôi và bạn, dù xa cách nhưng cuộc đời trên đất lạ khá yên lành, và mong là sẽ còn có dịp cho chúng mình nhắc lại kỷ niệm của những ngày xa xưa. Thế thôi cũng đủ cho chúng ta cám ơn đời. Thân chúc bạn những ngày vui.

Tình thân,

Ngụy Xưa
Octocber 27, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
hi chú Nguỵ Xưa,
bo tt ghé vào thăm chú, chúc chú luôn vui khỏe [sm=40.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
hi chú Nguỵ Xưa,
bo tt ghé vào thăm chú, chúc chú luôn vui khỏe

Thấy Bonita ghi danh bên Đ/T nhưng chưa có dịp chào.

Tiện đây xin gửi lời thăm hỏi, và xin chúc tt những ngày vui.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa

Thấy Bonita ghi danh bên Đ/T nhưng chưa có dịp chào.

Tiện đây xin gửi lời thăm hỏi, và xin chúc tt những ngày vui.

hihihi ... bo tt không biết chú có ở bên ĐT, bo tt mang bài viết của chú đi ... phe hàng [8D]
bo không thấy chú trong ni nên hỏi thăm chú có khỏe hôn [sm=40.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
bo không thấy chú trong ni nên hỏi thăm chú có khỏe hôn

Cám ơn tt. NX đi giamg hồ vặt mấy ngày mới về nên vắng bóng trong TQ. Lần sau sẽ xin phép cô Lỳ và post message trong phòng Văn để mọi người biết là NX đi xa chứ không phải lười biếng, không đọc & mang bài vào thư viện. [:D]

Thân chúc tt những ngày vui.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0


Hello anh Nguỵ Xưa,

Lâu nay không vào đọc chữ của anh, biết anh đi Hawaii thì muộn mất rồi. Hôm nay có lẽ anh đã về lại ?

Nếu biết sớm, Nguyệt Hạ đã nói anh mang về cho NH một ít cát màu đen. Một món mà ở đây không tìm thấy được.

NH cũng thấy anh nhắc nhở về chuyện Giả vờ Yêu ở bên kia đó nhé. Thôi thì vờ vịt hay giả vờ hay giả thật gì cũng được... Ai muốn hiểu sao thì hiểu, mình biết mình là được rồi, phải không anh?


Hy vọng mùa lễ năm nay NH sẽ có dịp gặp anh và gia đình.


Chúc anh luôn vui mạnh,

Nguyệt Hạ



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-06 04:18:04NgụyXưa>
Lâu nay không vào đọc chữ của anh, biết anh đi Hawaii thì muộn mất rồi. Hôm nay có lẽ anh đã về lại ?

Thực ra thì NX vừa mới đi La Vegas chơi vài ngày, đóng vai hải tặc hôm Oct. 31, và thử xem câu "đen tình đỏ bạc" có đúng không. [:D]. Mới trở về hôm cuối tuần để chuẩn bị đi giang hồ tiếp. [:)]

Nov./19 NX mới theo tàu đi Hawaii, tới Dec. 4 sẽ trở về Cali. Nếu thấy cát đen sẽ mang về cho NH một ... thùng.

Hy vọng mùa lễ năm nay NH sẽ có dịp gặp anh và gia đình.


Dec. 24 NX sẽ về San Jose, thăm gia đinh, ở lại qua năm mới luôn. Mong có dịp gặp NH trước khi đi.

Tình thân,

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-06 07:57:42Nguyệt Hạ>



Ôi nếu vậy ThanksGiving anh Nguỵ Xưa đang ở Hawaii rồi. Vậy mà NH tính mang đồ nhậu xuống gặp anh mấy ngày đó chứ...


Cát mà anh đòi mang về một ... thùng, coi chừng chủ tàu kiện anh đó [8D]


Dạ Nguyệt Hạ sẽ thu xếp để đến thăm anh trước ngày anh đi về SJ.


Thân kính,
NH


Tái bút: Anh NX đi làm hải tặc ở Las Vegas có thấy "đỏ tình đen bạc" hay "đỏ bạc đen tình" không? Được cái nào cũng lợi hết phải không anh?



Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa

Thực ra thì NX vừa mới đi La Vegas chơi vài ngày, đóng vai hải tặc hôm Oct. 31, và thử xem câu "đen tình đỏ bạc" có đúng không. [:D]. Mới trở về hôm cuối tuần để chuẩn bị đi giang hồ tiếp. [:)]

Nov./19 NX mới theo tàu đi Hawaii, tới Dec. 4 sẽ trở về Cali. Nếu thấy cát đen sẽ mang về cho NH một ... thùng.

Hy vọng mùa lễ năm nay NH sẽ có dịp gặp anh và gia đình.


Dec. 24 NX sẽ về San Jose, thăm gia đinh, ở lại qua năm mới luôn. Mong có dịp gặp NH trước khi đi.

Tình thân,

NX

hihihi ... chú đi chơi dui, Hà Vai có gì ngon chú nhớ ăn dùm tt nha, tt thì thích tiếng đàn ukulélé ... nghe nói ở bên đó có cô gái trẻ Taimane Gardner chơi ukulélé hay lắm, chú nhớ tìm nghe nha
cuối năm chú vià San José thì nhớ ới bố lynh và chị Ấu Tím [sm=7.gif]

vui khỏe chú nha

tt
Đăng nhập để trả lời
0
.




Trở Lại Bến Xưa,ghé thăm anh .Đọc bài và chúc anh vui khoẻ .

Khi viết về một ngày xưa kỷ niệm có nghĩa là làm việc với trí nhớ


( Xin gửi lời thăm trí nhớ của anh ....... )



NgụyHúc.


.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-10 12:00:12thiên thanh>
tt chào chú NX,
chú đi Hà Vai có vui không?
bài viết của chú có hậu, câu chuyện anh Nam của tt thì buồn nhiều hơn vui ah ...
tt chúc chú luôn vui khỏe trong những ngày cuối năm [sm=40.gif]

bo chào chị Nguyệt Hạ, Công tử Lỳ và anh Nguỵ Húc [sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif][sm=40.gif]

tt
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»