Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Ngày Đó Chúng Mình

293 trả lời, 56.811 lượt xem — Trang 2 / 10
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-12-15 23:03:39NgụyXưa>
chú đi Hà Vai có vui không?
bài viết của chú có hậu, câu chuyện anh Nam của tt thì buồn nhiều hơn vui ah ...

Hi TT,

Hawaii thì hầu như ai cũng biết, và chú cũng đã ghé thăm vài lần. Vẫn không có gì khác xưa, Waikiki beach thì lúc nào cũng vui nhộn, nhưng lần này đi bằng tàu biển nên ban đêm tới gần sát bờ đảo lớn, thấy lava ngoài miệng núi lửa đỏ rực, coi lạ mắt. Cũng tới thăm miệng của một núi lửa inactive từ 400 năm nay nhưng khói vẫn bốc lên mịt mù. Tới gần mới thấy thán phục thiên nhiên.

Nhà văn VT bạn chú gặp nhiều may măn, nhọc nhằn 10 năm nhưng được đền bù bằng một đòi sống êm đềm lúc về già. Anh Nam của tt và hàng ngàn người khác không được may mắn như thế [;)], thôi thì cứ coi như số phận.

Nhân mùa lễ hội, thân chúc tt và gia đinh một mùa Xmas vui tươi, và một năm mới chan hoà hạnh phúc.

Tình thân,

Chú NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Đời Đá Vàng

Bạn thân

Những ngày lênh đênh trên biển từ Cali tới Hawaii tôi đã được nghe V.T. kể chuyện đời mình, một câu chuyện khiến tôi hiểu thế nào là khổ đau và hạnh phúc, thế nào là đời đá vàng.

Tháng Tư năm 1975 bạn ta đi tù "cải tạo" tưởng là một tháng như cộng sản nói nhưng thực tế là mút mùa lệ thủy. Sau ba năm, bạn ta nghe vợ đã vượt biên sang Mỹ, thấy việc gặp lại vợ con là việc không tưởng nên quyết định viết thư mở lời “trả tự do” cho vợ: "Hãy coi như là anh đã chết được 3 năm, và hãy coi như em cũng đã mãn tang chồng. Hãy quên anh đi và đừng chờ anh nữa. Hãy tìm một người tử tế để nương tựa và nuôi con nên người". Vợ bạn ta không những chẳng nghe theo, mà trái lại còn viết tặng những lời “âu yếm”: “Anh coi em là hạng người nào? Anh cứ yên trí ở tù, em sẽ thay anh nuôi con ăn học thành tài và luôn đợi chờ anh”.

Bạn ta nhận thư rất vui nhưng ngày qua ngày, năm qua năm ngày về cứ mù mịt. Chừng đó bạn ta thắm thía cái lời hứa “nuôi con ăn học thành tài” của vợ. Lời hứa chân thành nhưng vô tình cho thấy khoảng thời gian gặp lại còn lâu hơn anh có thể tưởng tượng. Yên trí ở tù cho đến khi con thành tài có nghiã là cho đến khi con lên 24, 25 tuổi mà hiện nay đứa nhỏ nhất lúc anh vào tù chỉ mới thôi nôi!

May nhờ thời thế đổi thay, cộng sản buộc phải trả tự do cho bạn ta sau 10 năm giam giữ. Thế là quan tư tàu thủy không còn chọn lựa nào khác hơn là hành nghề 10 năm về trước, làm một màn… lái ghe vượt biển chui, tìm lại vợ con ở bên kia đường chân trời.

Nếu câu chuyện chỉ có thế thì chẳng có gì đáng kể cho bạn nghe vì chúng mình đã biết hàng ngàn thảm cảnh với những gương hy sinh làm rơi nước mắt, mặc dù lần đầu tiên được nghe chồng khuyên vợ "Hãy đi lấy chồng vì coi như đã mãn tang", và vợ khuyên chồng cứ "yên trí ở tù"!

Sau 6 tháng ở trại tị nạn “Buồn Lâu Bi Đát”, bạn ta “đáp xuống” nước Mỹ và hoa cả mắt trước cảnh huy hoàng của phi trường và trước vô số con người ăn mặc sang trọng đang chờ đón thân nhân. Bạn ta nhận ra cha mẹ vợ lẫn trong đám người đứng đón và vội bước đến. Một người đàn bà tươi trẻ xa lạ ở đâu bỗng xuất hiện chắn ngang đường và mở choàng hai tay ôm lấy bạn ta. Bạn ta giật mình gạt tay người ấy ra và bước đến gần bà mẹ vợ lắp bắp hỏi: "Mẹ, vợ con đâu?" Có nhiều tiếng cười rộ của toàn gia đình 12 người đi đón bạn ta. Khi thấy bà mẹ đưa tay chỉ người vừa bị bạn ta gạt tay đẩy bật ra, bạn ta mới nhận ra đó đúng là người mình từng 4 năm đầu ấp tay gối… Tất nhiên lần này bạn ta ôm chặt người vợ hoàn toàn mới, vừa mừng rơi nước mắt vừa nói lời xin lỗi… Còn vợ của bạn ta thì thầm: “ Gặp anh ở nơi khác chắc em cũng không nhận ra. Đâu có ngờ chồng em ngày nay răng thì sún, ốm nhách ốm nhom, đen đúa, quê mùa…”

Bạn thân,

Hoàn cảnh sống đã thay đổi hình dáng con người, và mười năm xa cách khiến người ta không còn nhận ra nhau, thế nhưng nhà tù tại rừng núi Bắc Việt cũng như đời sống êm ấm tại Hoa Kỳ không thay đổi đươc tình yêu chồng vợ. Xin chúc mừng bạn ta. Và nhân ngày lễ Thanksgiving xin gủi lời cám ơn tới đất nước đã mang tới cho chúng mình một đời sống thanh thản để cho chúng mình có cơ hội ngồi trên du thuyền đi lại đường biển xưa, nhớ về những thăng trầm của cuộc đời.

Tình thân,

Ngụy Xưa
Nov. 23, 2012

P/S: Cám ơn bạn VT đã chỉnh sửa bài viết để câu chuyện đúng với sự thật. [:)]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0



Chào anh Nguỵ Xưa,

Mỗi lần anh đi về là có chuyện để kể. Nghe chuyện này cứ như là cổ tích. Hiếm quý lắm trong đời này phải không anh?

Nhưng còn chuyện chuyến đi của anh ra sao?

NH đang chờ nghe đây.


Thấy anh viết bài và dạo diễn đàn chắc là anh đang vui và mạnh [:)]



Nguyệt Hạ


Đăng nhập để trả lời
0
Nghe chuyện này cứ như là cổ tích. Hiếm quý lắm trong đời này phải không anh?

Anh VT là một trong những người may mắn trong cuộc đời này, nhưng cũng có người bạn khác của NX gặp cảnh đau xót vô cùng:

Khi anh về hoa rơi trên lối cũ
Chim đã xa rừng và lá đã thay màu
Mây cũng buồn bay đi viễn xứ
Và chúng mình thôi không còn có nhau. [;)]


Khi ra khỏi trại tù cải tạo sau hơn 10 năm, gia đình đã vượt biên và người vợ đã gá nghiã với người khác bên trời Âu, anh bạn của NX tha tấm thân tàn sang Mỹ và chết trong vòng tay bạn bè. Mỗi lần quét sân thấy hoa rơi trên lối đi là NX lại nhớ bạn, nhiều khi đến thẫn thờ.

Cầm tù và hành hạ những người chiến binh sau cuộc chiến là một tội tác không thể tha thứ.

Cám ơn NH đã chia sẻ cảm nghĩ.

Tình thân,

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Anh Nguỵ Xưa ơi

Sau cuộc vật đổi sao dời, nhiều cảnh tang thương xảy ra cho quê hương mình và cũng như đồng bào đã trãi qua những cảnh bể dâu như vậy

Em có gặp nhiều người bạn đã kể lại những việc xảy ra cho họ, khó ai cầm được nước mắt

Như anh nói có người sau cuộc đổi đời họ gặp nhiều may mắn và cũng có người hình như suốt cuộc đời họ toàn gặp cảnh trái ngang cho đến khi trở về với cát bụi mà tình vẫn còn mang ....
Đăng nhập để trả lời
0

Cánh  Hạc  Về  Trời

 
Bạn thân,
 
Cám ơn bạn đã thăm hỏi. Tôi mới trở về nhà hôm qua, nhận được thư bạn gửi từ Siem Reap nhưng có lẽ thư nằm trong thùng thư đã khá lâu. Từ Tết tới giờ tôi đi lại giửa Carlsbad và San Jose nhiều lần để sống với mẹ tôi những ngày cuối đời của bà. Mẹ tôi mất ngày 26 tháng Feb. vừa rồi, và mới được an táng. Từ nay bố mẹ tôi lại được nằm kề bên nhau để yêu thương chăm sóc nhau đời đời.  
 
Mẹ tôi là người đàn bà tiêu biểu của thời Việt Nam xa xưa, một đời vất vả, làm dâu nhà phú hộ nhưng khi còn trẻ vẫn chân lấm tay bùn, thờ chồng và nuôi dậy các con. Khi còn nhỏ tôi là đứa bé bướng bỉnh nhưng mẹ chưa bao giờ đánh mắng, chỉ dạy dỗ bằng ca dao tục ngữ: “cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Lớn lên tôi phiêu bạt giang hồ, cả năm không về thăm mẹ được một lần thế nhưng  mỗi lần về nhà vẫn được mẹ bóc cho quả cam, cắt cho miếng bánh như những ngày thơ dại. Tuy nhiên từ khi qua Mỹ đoàn tụ với các con mẹ tôi cũng đã có được những ngày yên vui cho đến hết tuổi già mới ra đi trong bình yên. Mẹ ra đi làm tôi như mất một chỗ đứng trong cuộc đời và thấy thật là cô đơn.
 
Tôi biết ai cũng có những lúc cô đơn, nhất là khi tuổi đã về chiều. Bạn bè dăm ba đứa góc bề chân trời mấy khi gặp được nhau. Tôi vẫn thường nhớ về những nơi chốn cũ, nhất là Hà Nội của tuổi thơ và Đà Lạt mù sương của thời niên thiếu thế nhưng “cuộc đời vui, cuộc đời buồn, … biết đâu là bến mơ” như là một câu trong bài Bến Thượng Hải tôi thường nghe. Dù sao thì tôi vẫn yêu thương cuộc đời này, và cứ coi mỗi ngày còn lại là một ân sủng của trời cho, mặc dù lúc này tôi vẫn chưa hoàn toàn bình phục, và vẫn còn xúc động khi viết những dòng chữ này. Trong lúc làm lễ phát tang mẹ tôi đã ngất xiủ, Đây là lần thứ hai trong đời, lần đầu tiên tại dưới ánh nắng như thiêu của quân trường khi vừa giã từ sách vở học trò, vẫn rất nhớ nhà, nhớ cha mẹ và các đứa em còn thơ dại.  
 
Có thể năm nay tôi sẽ về thăm VN thêm một lần (và có lẽ là lần cuối).  Có những nơi K. rất muốn nhưng chưa có dịp viếng thăm như Bản Giốc và Yên Tử của miền Bắc, Cần Thơ/An Giang và sông nước miền Nam. Tôi cũng chưa có dịp viếng thăm Angkor Wat của đất chùa Tháp mặc dù đã ngược giòng Cửu Long nhiều lần.  Hơn 40 năm làm người di tản buồn mà lòng thương nhớ quê hương chưa bao giờ nguôi.
 
Đáng lẽ giờ này tôi đang trên dường từ Dubai  qua India nhưng vì mẹ nằm viện từ hôm Tết nên tôi đả hủy bỏ chuyến đi. Tôi chẳng bao giờ tiếc nuối mặc dù không được hãng máy bay và cruise ship line trả lại tiền chỉ vì tôi ghét tài phiệt nên không chịu mua bảo hiểm. Hơn thế nữa, quả tình tôi cũng không mấy thích thú với đất nước Ấn Độ xa xôi. Bạn đã từng kể tôi nghe về chuyến land tour năm nào, ở khách sạn five stars mà mới bước chân ra khỏi cửa đã phải rón rén vì sợ đạp phải … mìn! Để chuẩn bị cho chuyến đi tôi đã phải xin visa vào India, và mặc dù chỉ làm qua Internet (eVisa) mà tôi gần điên đầu vì những câu hỏi khó trả lời. Cũng may là chúng mình là dân Mỹ gốc Mít! Nếu gốc gác của bạn là Pakistan thì bạn còn phải cung khai tam đại vì India và Pakistan là hai nước thù nghịch, vẫn còn đang hăm he đánh nhau.
 
Nam Cali vẫn còn mưa rải rác thế nhưng khí hậu đã ấm áp hơn nhiều. Chỉ còn hơn một tuần nữa là mùa xuân bắt đầu, thời tiết vẫn tuần hoàn và chúng ta vẫn trôi theo dòng đời, phải thế không bạn thân? Tôi lúc nào cũng mong gặp lại bạn, và cho tới ngày đó, nhớ giữ liên lạc thường xuyên. Take care of yourself, dear.
 
Tình thân,
 
Ngụy Xưa
March 8, 2019
 
 
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Như Biển Thái Bình

 
Bạn thân,
 
Tôi vẫn còn vài người bạn rất thân và một số anh chị em họ sinh sống tại VN. Khi mẹ tôi mất các cháu gọi mẹ tôi bằng cô đã làm lễ phát tang ngay tại quê nhà, quay video gửi sang khiến chúng tôi thật bùi ngùi.
 
Quê mẹ là làng Đào Xuyên, có con sông nhỏ êm đềm quanh co. Khi còn thơ dại chị tôi thường dắt tôi ra đứng ở đầu cầu chờ mẹ gánh luá từ cánh đồng bên kia sông về làng. Mẹ tôi một tay giữ đòn gánh, một tay dắt tôi bước từng bước nhỏ trên con đường trơn trượt. Tôi thường ngước mắt nhìn, ước gì mình lớn hơn chút nữa để chia bớt gánh nặng trên vai mẹ. Ước mơ đó không bao giờ trở thành. Bố mẹ tôi rời làng quê ra Hà Nội khi tôi chưa đầy sáu tuổi, giã từ nếp sống thôn dã vì chiến tranh đã lan tràn tới quê nhà. Hàng năm tôi vẫn được về quê thăm bà, và cùng với những đứa em họ chơi đùa gần bến sông, nhưng tôi cũng thường thơ thẩn trên cầu Vương, nhớ tới lúc còn bé đứng chờ mẹ về từ bên kia sông.
 
Lớn lên tôi đi biền biệt, thế nhưng lúc về già tôi lại được sống gần mẹ, và tình mẹ thì chưa bao giờ đổi thay. Tôi đã từng viết cho con gái tôi một lần: “Tháng rồi bố phải vào bệnh viên vì những cơn đau quặn ruột. Bà nội của con vào thăm bố, bàn tay già nua xoa trên bụng bố nhẹ nhàng: “Con cố lên cho mau khỏi, đừng lo nữa, có mẹ đây”. Bố tưởng chừng như mình nhỏ lại, bé bỏng như xưa, mỗi lần đau được mẹ bồng. Nước mắt bố ứa ra, và bố gọi thầm: “Mẹ”.”  Tôi biết là tôi may mắn hơn nhiều người. Ngoài tuổi tri thiên mệnh mới mất mẹ, thế nhưng niềm đau và nỗi nhớ vẫn không nguôi.
 
Tôi viết thư báo tin buồn cho một thằng bạn rất thân thời niên thiếu hiện còn đang dạy học tại Sài Gòn. Thư chỉ có một dòng: “Tao bây giờ mồ côi cả bố lẫn mẹ rồi!” Thế thôi mà tôi không cầm được nước mắt. Nó cũng không may mắn gì hơn tôi, bố nó tập kết ra Bắc năm 1954, và chết đâu đó trên đường Trường Sơn. Mẹ nó mang anh em nó từ Quảng Ngãi vào Đà Lạt, cuốc đất trồng rau nuôi con. Bạn tôi là con trai trưởng, lúc bấy giờ mới chỉ hơn 10 tuổi nhưng cũng đã biết giúp mẹ xách nước từ suối lên tưới vườn trong cái giá buốt của thành phố mù sương. Mẹ nó mất sau khi nó xuống Sài Gòn theo học đại học. Sau này dù đã trở thành giáo sư thỉnh thoảng về thăm nhà nó vẫn ra suối nhìn giòng nước chảy, nhớ về mẹ, người đã vất vả gánh hàng ngàn thùng nước, để anh em nó có khoai luôc ăn sáng trước khi tới trường. Mới đây trở về thăm chốn cũ, cô đơn vì không còn mẹ và bạn bè ngày xưa cũng đã đâu đó bốn phương trời, nó viết cho tôi: “…  Một mình vào quán cafe, một mình lang thang trên  khu Hòa Bình, nhớ lại vô vàn hình ảnh trước kia... Ước gì lại có một lần theo mẹ ra suối gánh nước như xưa  …“
 
Một người bạn thân khác viết an ủi: “ Già bao nhiêu tuổi, bạc tóc trên đầu, nhưng mất mẹ vẫn là nỗi mất mát lớn lao vô cùng … , xin chia buồn cùng bạn và toàn thể gia đình. Cầu xin hương linh cụ từ đây thảnh thơi miền cực lạc .” Xin cám ơn bạn ta. Mẹ tôi mất chưa đầy một tháng nên nỗi buồn còn vương vấn như mây trời. Sáng nay soi gương thấy tóc trắng nửa mái đầu. Ừ, đúng là mình già rồi mà sao đôi lúc vẫn khóc như là trẻ thơ?
 
Bạn thân,
 
Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”.  Có lẽ đây là câu hát hay nhất trong bài “Lòng Mẹ” của nhạc sĩ Y Vân. Lúc này không còn mẹ tôi càng thấy thấm thiá hơn. Cuối tháng tới tôi sẽ lại về San Jose làm lể cầu siêu thất tuần, và đem hình mẹ lên chùa gửi gấm để mẹ hàng ngày nghe kinh kệ “cho hồn siêu thoát chốn u minh”. Tôi cũng sẽ cố gắng về thăm quê mẹ thêm một lần, sẽ lại ra cầu Vương chờ mẹ về,   dù chỉ là một hình bóng nhạt nhoà trên mây.
 
Một lần nữa cám ơn bạn đã chia buồn với gia đình chúng tôi, và xin gửi một bông hồng tới tất cả các bạn vẫn còn mẹ.
 
Tình thân,
 
Ngụy Xưa
3/22/2019
 
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-27 03:59:52NgụyXưa>
Môt Chút Tình

Bạn thân,

Sinh nhật vừa rồi tôi được các con tặng cho một chiếc tablet, và tôi đã dùng nó dỗ giấc ngủ ban đêm bằng cách xem những phim và shows đã trình chiếu trên TV nhưng tôi chưa có dịp coi qua một lần.

Tôi đang xem lại “Prison Break” của những năm cũ, chuyện của những người tù vượt ngục vì bị hàm oan, vì hoàn cảnh gia cảnh, vì tình yêu hay chỉ vì một lý do riêng. Mấy cái shows loại này thường chỉ để giải trí, xem xong rồi quên, không cần suy tư vớ vẩn cho mất thì giờ. Thế nhưng có một đoạn rất ngắn về một người tù Puerto Rican làm tôi nghĩ ngợi rất nhiều về tình người.

Anh chàng Puerto Rican còn trẻ đó bị tù về một tội băng đảng vớ vẩn, thực ra thì không cần vượt ngục vì chỉ hơn năm nữa cũng sẽ được thà ra. Anh ta có người yêu rất đẹp, và trong một lần thăm viếng nhau (một đặc ân của nhà tù) cô ta đã có thai nên đành nhận lời lấy một người khác. Đó là lý do thúc đẩy anh ta vượt ngục chung với một đám người, để đi tìm người yêu với đứa con còn trong bụng mẹ, ước mơ xây dựng lại cuộc đời, chứ không đành lòng để cô ta kết hôn với người khác.

Đám tù vượt ngục cuối cùng chia tay. Trên đường lẩn tránh nhiều người bị bắt lại và bị giết bởi một viên thám tử hắc ám. Anh Puerto Rican đã trải qua những ngày nhọc nhằn đói khát, lúc đi bộ, lúc đi nhờ xe, cuối cùng qua được tới biên giới Mexico. Từ nơi đó tới nơi người yêu của anh ta đang trú ngụ còn rất xa. Anh ta được một ông già Mexican, bạn đồng hành trên xe bus, mời về nhà ngủ qua đêm và đãi anh ta một bữa ăn vì cảm nhận được tấm lòng tha thiết của anh ta với người yêu, và cũng vì ông ta cô đơn, bà vợ 42 năm tình nghĩa mới qua đời được một tuần.

Mặc dù rất xúc động với tấm lòng của người bạn mới quen, nửa đêm anh Puerto Rican đã ăn cắp chiếc xe cũ kỹ của ông già, tiếp tục trên đường đi tìm người yêu, vì anh ta không có phương tiện nào ngoài đôi chân. Xe chỉ mới chạy được một đoạn đường đã bị cảnh sát chặn bắt và anh bị dẫn độ về gặp người chủ xe. Anh ta câm nín đứng cúi đầu trước mặt ông già, buồn bã và hối hận. Ông già lặng lẽ móc túi đưa cho anh ta một nắm tiền, và nói với người cảnh sát: “Tôi cho anh ta mượn xe, quên đưa tiền đổ xăng nên nhờ ông mang anh ấy về”.  

Màn hình mờ đi, và mắt tôi cũng nhạt nhoà. Câu chuyện chỉ có thế, nhưng có lẽ tôi là người đa cảm, và tôi muốn viết lại câu chuyện này để gửi một người bạn trẻ mà tôi vừa mới quen.

Bạn thân,

Cuộc sống này, dù trong tận cùng sầu thảm, vẫn còn có những giây phút cho ta yêu thương, cho ta nhìn về phía trước để đi hết đoạn đường đời. Quê hương còn đó, và gia đinh vẫn mong chờ đứa con ở xa. Hãy yêu người và yêu thương cuộc đời cho lòng mình thanh thản hơn. Mong bạn có những ngày vui và đêm đêm với giấc ngủ an bình. Bạn và tôi là những nhánh sông nhưng đều chảy ra biển, nên dù là bạn miền xa nhưng cũng thấy thật gần. Take care of yourself, dear.

Tình thân,

Ngụy Xưa
July 24, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Mặc dù rất xúc động với tấm lòng của người bạn mới quen, nửa đêm anh Puerto Rican đã ăn cắp chiếc xe cũ kỹ của ông già, tiếp tục trên đường đi tìm người yêu, vì anh ta không có phương tiện nào ngoài đôi chân. Xe chỉ mới chạy được một đoạn đường đã bị cảnh sát chặn bắt và anh bị dẫn độ về gặp người chủ xe. Anh ta câm nín đứng cúi đầu trước mặt ông già, buồn bã và hối hận. Ông già lặng lẽ móc túi đưa cho anh ta một nắm tiền, và nói với người cảnh sát: “Tôi cho anh ta mượn xe, quên đưa tiền đổ xăng nên nhờ ông mang anh ấy về”.


Ở đời sao có người nhiều tình nghĩa quá anh NX nhỉ?

Thời buổi này, nếu gặp trường hợp này là " khó sống " với ông già này, có thể lãnh thêm vài tháng tù

Phim này xem chắc hao khăn giấy á anh NX há [:D]

Đăng nhập để trả lời
0
Thần Tiên Gọi Bạn Bên Trời
 
Bạn thân,
 
Hôm nay trời ở đây không có nắng, sương mù vẫn còn lẩn quất trên đỉnh đồi. Thời tiết  ảnh hưởng tới con người nên tôi dậy muộn, và hình như có cái gì đó không hẳn là buồn nhưng rất vu vơ. Những năm còn trẻ mỗi lần trời mưa tôi thường đội mũ, mặc áo mưa lang thang trên những con đường vắng của thành phố Đà Lạt. Cái cảm giác lạnh lẽo và cô đơn thật là thấm thía. Không biết đó có phải là cái thú đau thương mà người ta thường nói đến hay không. Bây giờ thì khó có những giây phút cuồng si như thế nữa, tôi bằng lòng với hạnh phúc nhỏ nhoi như một ly cà phê ấm nồng buổi sáng nghe chim hót sau vườn.
 
Nỗi buồn vu vơ có lẽ vì tôi nghĩ tới bạn bè. Tám mưới mốt đứa trong quân trường nghe gió thổi qua hàng dương, mơ mộng đời hải hồ, bây giờ còn đúng sáu mươi đứa. Hai mươi mốt đứa đã giã từ vũ khi, bỏ cuộc chơi, và đứa cuối cùng là Nguyễn Nguyên.
 
Chắc bạn nhớ Nguyên, biệt danh Nguyễn Ngố! Nó học trường Tây từ nhỏ, nói tiếng Việt lủng củng nên bị gọi là Ngố. Gọi lén thôi vì Nguyên ghét cái tên ấy, sẵn sàng ăn thua đủ nếu bị gọi đích danh trước mặt mọi người. Nguyên to con, cao lớn nên chẳng ai dại gì muốn đánh lộn với Nguyên, tuy thế cái biệt danh vẫn được lưu truyền cho tới ngày Nguyên nhắm mắt xuôi tay.
 
Năm1975 chúng mình tan hàng, tản mác khắp bốn phương trời. Nguyên biết nói tiếng Tây nên qua Pháp, và là người độc nhất trong anh chúng mình tiếp tục nghề đi biển trên một thương thuyền của Pháp, trong lúc chúng mình vật vã làm lại cuộc đời bằng những nghề chân tay, hay trở lại trường bắt đầu từ con số không. Tưởng thế là yên nhưng đời sống của Nguyên lại gập những thăng trầm vì bản tính ngang tàng. Thuyền trưởng Tây đâu có hơn gì quan Năm tàu thủy Ta nên đã xảy ra xung đột, và Nguyên bỏ tàu, bỏ nước Pháp mang vợ con sang Mỹ tìm đất mới. Nguyên trôi dạt từ Cali qua Florida rồi Little Sàigòn, nhiều năm trên đất hứa nhưng vẫn không tìm ra được một con đường, cuối cùng gia đình tan vỡ nên lại trở về Pháp sống với bạn bè, âm thầm như bóng chim tăm cá. Anh em chúng mình nhiều lần qua Pháp đi tìm nhưng không gặp, có lẽ là Nguyên muốn giữ riêng cho mình một góc trời, cô đơn nhưng kiêu hãnh làm người “can trường trong chiến bại” như một số Bảo Bình ở bên đây.
 
Bạn thân,
 
Khi nghe tin Nguyên mất tại Sài Gòn tôi bâng khuâng buồn. Thế là xong một kiếp người ngang dọc. Bạn bè chúng mình nhiều đứa chết trên những dòng sông, ngoài biển cả, thân xác nằm trong đáy nước, còn Nguyên lang bạt một đời thế nhưng lại được về chết ở quê hương.  Đặng Vĩnh Mai, Lê Tấn Đơn và vài đứa nữa chỉ còn một nắm xương được mang về cố quốc, nhưng có đứa “khi chết hãy mang tôi ra biển” để “Tro tàn theo dấu cố hương, hồn theo ngọn sóng về đường biển xưa”.
 
 Nguyễn Du tự hỏi không biết ba trăm năm sau còn ai khóc mình không. Cụ là danh sĩ và “nước Việt còn thì truyện Kiều còn” nên có lẽ cả ngàn năm sau vẫn có người tưởng niệm. Anh em chúng mình là những người vô danh, thương nhau nên nhỏ dòng nước mắt khóc người nằm xuống. Vẫy tay chào Nguyên! “Thần tiên gọi bạn bên trời”, cuối cùng thì Nguyên cũng đã bỏ lại những đau buồn nơi trần thế, thênh thang trở về trên đó, gặp lại Đơn, Lang, Mai, Lộc … và những Bảo Bình một thời sát cánh bên nhau.  
 
Xin một lời cầu nguyện cho Nguyên, và một phút tưởng niệm đến bạn bè đã nằm xuống cho quê hương.
 
Tình thân,
 
Ngụy Xưa
Aug. 5, 2012 
 
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Chào anh Nguỵ Xưa,

Nguyệt Hạ vào đây chào anh, đọc chữ của anh, và thấy được một chút bình yên trong tâm hồn.

Cám ơn anh đã ghi lại những mẩu chuyện có tình có nghĩa từ con người,
Đọc chữ của anh Nguyệt Hạ thấy được sự khắc khoải của chính mình trong tâm tư của những người con sống xa xứ...

Cám ơn anh.

NH


Đăng nhập để trả lời
0
Nguyệt Hạ vào đây chào anh, đọc chữ của anh, và thấy được một chút bình yên trong tâm hồn.

Cám ơn anh đã ghi lại những mẩu chuyện có tình có nghĩa từ con người,
Đọc chữ của anh Nguyệt Hạ thấy được sự khắc khoải của chính mình trong tâm tư của những người con sống xa xứ...

Cám ơn NH đã vào thăm và để lại những dòng đồng cảm.

Một người bạn khác gửi PM than sao NX viết buồn quá, thế nhưng làm sao được. Nghĩ tới bạn bè một thời là chiến hữu, bây giờ lưu lạc bốn phương trời, chết không người thân, NX không khỏi trạnh lòng.

Thân chúc NH những ngày vui. Mong chờ những sáng tác mới của NH cho vnthuquan.

Tình thân,

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-02 04:06:11NgụyXưa>
Bèo Nước Tương Phùng

Bạn thân,

Có nhiều chuyện cũ tôi tưởng như là đã quên, thế nhưng bất ngờ chợt nhớ lại rất rõ ràng từng chi tiết vì nhìn thấy một vật gì đó thân quen trong quá khứ, như một khuôn mặt, một tấm hình hay nghe được một câu nói đã khắc sâu vào tâm.

Đã mấy chục năm trôi qua, hôm nay nhớ lại kể bạn nghe chuyện này, không phải là một chuyện tình mà là một câu chuyện trong thời chiến, buồn nhiều hơn vui.

Hồi đó tôi đang làm hạm trưởng một chiếc tàu chở dầu, trên đường từ Phú Quốc trở về Sài Gòn sau chuyến công tác mệt nhoài nên ghé Vũng Tàu nghỉ xả hơi. Tôi nằm trên ghế bố ngoài bãi biển, nửa thức nửa ngủ, che mặt bằng một tờ báo vừa đọc xong. Trong lúc mơ màng tôi nghe tiếng động lao xao, và giọng nói nhỏ nhẹ của một người xin mượn tờ báo. Hơi bực mình nhưng thấy đó là một cô gái khá đẹp nên tôi chỉ biết mỉm cười bắt chuyện làm quen. Cô ta đi chung với một người bạn, cũng vừa tới thành phố, ra bãi biển ngồi chơi trước khi đi tìm khách sạn. Nói chuyện một hồi tôi mới biết cả hai trốn nhà từ vùng Cần Thơ lên Sài Gòn rồi ra Cấp, mong tìm được việc làm trong các quán bar vì bị bố mẹ ép gả cho người cô ấy không thương. Vân, cô gái trắng như bông bưởi, và còn nguyên cái vẻ hiền lành của dân miệt vườn khiến tôi động lòng thương xót vì họ quá ngây thơ khi tâm sự với tôi là chỉ mong kiếm được ít tiền rồi sẽ trở về quê khi bố mẹ đã nguôi giận. Các cô ấy đâu biết rằng họ đang đi vào nơi đầy cạm bẫy, khó có đường về vì chiến tranh đã biến thành phố biển này thành một nơi cho lính tráng, và nhất là quân nhân ngoại quốc tới tìm vui.

Cấp là nơi tôi thường hay neo tàu, và những lúc buồn thường cùng bạn bè tới một quán bar uống cho quên những ngày sóng gió, tới nhiều nên trở thành thân quen đến độ dù khuya quán đã đóng cửa nhưng bà chủ quán vẫn vui vẻ tiếp đón như thường. Cái bar đó tương đối hiền hoà, khách thường là những người lính xa nhà tới tìm quên. Tôi đã dẫn Vân và cô bạn tới đó gửi gấm, nhờ bà chủ quán cho họ một nơi trú chân và một việc làm tạm thời, hy vọng rằng ít lâu sau họ sẽ tìm về với gia đình. Lúc chia tay Vân quyến luyến chạy theo cho tới khi tôi lên xe trở lại bến tàu. Tôi nhớ mãi câu nói “chừng nào dzìa anh nhớ tới thăm em”, giọng nói miền Nam hiền hoà và ngọt như ly chanh đường. Tôi gật đầu nhưng không hứa hẹn vì biết con tàu nay ở mai về theo con nước nổi trôi, chẳng bao giờ đến và đi như lòng người mong mỏi vì VN còn đang trong thời loạn ly.

Vài tháng sau tôi mới có dịp trở lại Vũng Tàu. Tôi rủ bạn bè trở lại quán cũ thân quen vì thật tình tôi cũng muốn gập lại Vân, xem đời sống của cô gái tỉnh lẻ đó bây giờ ra sao. Vân không còn ở đó nữa, cô ấy đã bị đạn lạc chết trong lần đụng độ của hai người lính trong cơn say tìm quên vì họ vừa sống sót từ mặt trận trở về. Người bạn được bà chủ quán giúp đỡ đưa xác Vân về quê. Chỉ là bèo nước tình cờ gặp nhau một lần thế nhưng tôi cũng thấy thật là bồi hồi xót xa.

Bạn thân,

Chuyện xảy ra đã quá lâu, tưởng như là đã quên, thế nhưng mấy hôm rồi khi thấy những tấm hình một cô gái mặc áo bà ba có khuôn mặt xinh xắn trên Internet, tôi đã nhớ tới Vân, và có lúc tưởng như là người quen cũ trở về trong kiếp này. Ngày xưa vì chiến tranh bao nhiêu cô gái quê trôi dạt lên tỉnh kiếm sống, bây giờ hoà bình đã gần 40 năm thế nhưng vẫn có những người con gái phải bỏ nhà lên Sài Gòn, trần truồng cho người ngoại quốc chọn lựa như một món hàng. Hai cảnh đời, nhưng cảnh đời nào chua xót hơn? Và có bao giờ bạn buồn thấm thiá như tôi lúc này?

Tình thân,

Ngụy Xưa
Sept. 2, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Anh NguyXưa,
Rất cảm động chia sẽ cùng anh những dòng tâm tinh trên.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-04 15:15:17Ct.Ly>
Anh Nguỵ Xưa

Với tình yêu Biển và đồng đội như anh, cho nên khg ai yêu Biển bằng Anh, nhưng Biển bao la quá, nó cho ta nhìn nó, mà nghĩ đến lòng Mẹ bao la, khg làm sao nhìn hết , cho nên tình yêu của anh đã bị san sẻ với bao nhiều ngươi, dù tình yêu đó cũng có 1 góc riêng của mỗi trái tim của mọi người phải không anh

Chúc anh luôn vui với Biển và Anh

Thân


Biển sáng sớm



Biển khi mặt trời lặn

📎 PB230187|PB250497
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-12 05:01:00NgụyXưa>
Bạn thân,

Qua phone chắc là bạn không thấy tôi tủm tỉm cười khi nghe bạn kể chuyện bị “giới giang hồ” bóc lột. Bạn độc thân, ăn bánh trả tiền mà còn bị xin thêm tí chút thì kể ra cũng đáng bực mình, nhưng kết luận là “chị em ta” ai đểu cáng như nhau thì có lẽ không đúng. Để tôi kể bạn nghe một câu chuyện xa xưa từ những ngày chúng mình còn trẻ, chia sẻ với bạn chút cảm nghĩ về tình người.

Hôm đó tôi say và mệt, đi tìm một khách sạn rẻ tiền ở Vũng Tàu nghỉ qua đêm thay vì trở lại tàu đang neo ngoài khơi, sợ đàn em chê trách “hạm trưởng bê bối”! Cô gái đó ngồi buồn ở phòng khách, nhìn tôi mời gọi “đi không anh?” Tôi lắc đầu nhưng rồi nhìn ánh mắt gần như tuyệt vọng của người con gái tôi tặc lưỡi móc ví đưa cho cô ta tờ giấy 500 đồng (thời giá qua đêm lúc bấy giờ [:)]). Cô gái vui mừng cầm tiền kéo tay tôi vào phòng, không phải là phòng của cô ta mà là một phòng có vài ngưởi đang chơi tứ sắc với nhau. Cô ta sà xuống nhập cuộc, kéo tôi ngồi cạnh, thì thầm “đợi chút nghe”.

Tôi vừa buồn ngủ vừa mệt nên ngồi đó gật gù, và vài phút sau đó lăn xuống chiếu ngủ ngay tại chỗ, cho đến lúc cô ta đánh thức tôi dậy, dẫn về phòng vì canh bạc đã tàn. Về tới phòng cô ta lại hỏi một cách máy móc “đi nhé”! Tôi vẫn còn buồn ngủ và thấy cô ta nhếch nhác, son phấn nhạt nhoà nên lắc đầu, leo lên giường ngủ tiếp.

Khi tôi thức dậy ngạc nhiên khi thấy người con gái hôm qua bây giờ khác lạ hoàn toàn, mặt mũi mộc mạc không son phấn, quần áo bộ trong nhà chứ không phải là váy ngắn áo pull như đêm qua. Cô ta pha cho tôi ly nước chanh, hỏi tôi “lính hả”, tôi gật đầu nói “thủy thủ trên tàu”. Cô ta ái ngại “cực quá ta”, và lôi ra từ trong túi hai tờ giấy 500 đồng dúi vào tay tôi “chia cho anh đấy, tiền anh hên quá, đêm qua em được mấy ngàn”. Lẽ dĩ nhiên là tôi không nhận, chỉ nói “em cẩn thận coi chừng lại cháy túi”. Cô ta cười “cho vui, đời buồn quá mà anh”.

Tôi chưa hề nói với ai về chuyện này, dù rằng say rượu hay đi tìm vui khi tàu ghé bến cũng chỉ là chuyện bình thường của những người đi biển còn trẻ như chúng mình hồi đó. Những hành động đó dù có xấu xa đi chăng nữa cũng vẫn là một phần của quá khứ dầy đặc của bạn và tôi, làm thành con người chúng ta bây giờ. Nhân hôm may nghe bạn than phiền về những cô gái làm tiền tôi muốn chia sẻ với bạn một điều, đó là sự lựa chọn của con người. Cô gái tôi gặp chọn lựa nếp sống đó chứ không ai bắt buộc. Cái “nghề” cô ta làm bị xã hội coi là xấu xa nhưng vẫn có nhu cầu vì những người như bạn, như tôi ngày xưa. Cô ta không làm hại ai, và biết thương xót những người gian khổ như những chàng thủy thủ nghèo hay những anh binh nhì mà cô ta thường gặp trong đêm. Đó là tình người, mà tình người thì đâu đâu cũng có, trong bất cứ giai cấp nào của xã hội ngày đó và bây giờ.

Bạn thân,

Có thể bạn nghĩ là tôi yếu mềm, thương người dưng khác họ, nhưng muốn cho cuộc đời thanh thản thì xin bạn đừng ghét bỏ ai, hãy nhìn những khía cạnh đẹp của cuộc đời để yêu thương. Cái người con gái giang hồ cướp ví tiền của bạn biết đâu chẳng đem về giúp người hàng xóm bệnh hoạn không có tiền mua thuốc bấy lâu nay. Cứ tin như thế đi cho bạn bớt buồn, và nếu có gặp cô gái ấy bạn cứ cho cô ấy thêm vài trăm, và hỏi là em có cần thêm nữa không. Just kidding, thương người chứ bộ ngu sao! [:D]

Tình thân,

Ngụy Xưa
Sept. 11, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
Đỉnh Bình Yên

Các bạn thân,

Mấy tuần rồi viết về thân phận những người con gái quê VN, và những ngày lưu lạc ở Vũng Tàu năm xưa, khiến bạn bè trách móc, hỏi kể chi những chuyện đau lòng như thế cho đời thêm buồn. Vâng buồn thật, thôi thì hôm nay nói “chuyện chúng mình” chút cho vui. Chuyện chúng mình là chuyện mấy “cụ” Bảo Bình, trẻ nhất cũng đã hơn sáu bó, già hơn chút cũng vào hàng cổ lai hy. Thực ra thì tôi chỉ muốn kể chuyện một người ở nơi có mùa thu đẹp như mơ của xứ Hoa Kỳ, và cứ tạm thời gọi là “bạn ta”, nhưng các bạn thừa biết là ai. [:)]

Mấy tháng trước bạn ta hồ hởi gọi tôi, khoe ầm ĩ là vừa có tình yêu mới. Thật là khó tin, chuyện tình của bạn ta đến quá bất ngờ, và bạn ta trẻ lại như vừa mới hai mươi. Bạn ta nói nói về người tình cũa mình bằng những ngôn ngữ nồng nàn say đắm như thể mới biết yêu lần đầu, mặc dầu bạn ta cũng đã dăm bảy cuộc tình và người yêu của bạn ta cũng đâu còn là con gái ngây thơ. Bạn ta không chỉ gọi một lần, mà hầu như ngày nào phone của tôi cũng reo vang, và câu chuyện càng ngày càng dài, hầu như dứt không ra.

Thế nhưng, ôi chữ nhưng …, cái gì khó tin thường không có thật. Những ngày hoa bướm muộn màng của bạn ta chợt tan như bọt sóng đại dương. Bạn ta gọi tôi, cho biết cuộc tình vừa tan vỡ, và đời chia như nhánh sông. Tôi hỏi tại sao, bạn ta chỉ ngậm ngùi nói về những khác biệt và con đường xa vận dậm. Tôi an ủi bạn là không ai hiểu được tình yêu, và mất mát là những gì không tránh được trong cuộc đời. Mất để rồi lại có như lẽ tuần hoàn của kiếp người, hơn thế nữa “có tình nào không phai” như một câu trong bài hát cũ!

Thực ra thì tôi cũng đã tiên đơán được đoạn kết của cuộc tình này ngay khi bạn ta kể lể dông dài về người con gái bạn ta yêu. Thứ nhất, Hoa Kỳ và quê người cũng đâu xa xôi gì, cách nhau chỉ vài giờ bay. Bạn ta đã đến đó ít ra cũng đã một lần, và người yêu của bạn cũng đã từng sống ở đất nước Mỹ này một thời gian trước khi gặp bạn, nhưng tôi đồng ý với bạn về sự khác biệt, và nhất là mục đích tìm đến nhau của hai người.

Bạn ta đến với người tình bằng trái tim mù loà, không toan tính chỉ mong có nhau bên đời. Người đàn bà tinh tế hơn, cô ta có thể yêu bạn, hay ít ra thích bạn, nhưng họ không chỉ yêu bằng trái tim, mà còn bằng khối óc, nhất là người đàn bà của bạn cũng đã có một quá khứ trong tình trường. Cô ấy đã nói với bạn về ông Tây già ở đâu đó rất gần, vế ngài bác sĩ ở miền Nam nước Mỹ mà có lúc cô ta đã có lần tính truyện trăm năm. Nhưng tôi nghĩ đó chỉ chuyện vụn vặt, mối tình lớn nhất của cô ta là với người chồng cũ mà dù cô ta bây giờ có cố quên nhưng những dấu ấn vẫn còn đâu đó, còn theo cô ta suốt cuộc đời, khó cho cô ta có một tình yêu mới như thể là mới biết yêu lần đầu. Cô ta đã nói với bạn ta về ex. của cô ta hơn một lần, mặc dù bạn ta không quan tâm, nhưng tôi nghĩ là cô ta vẫn còn rất nhớ, rất đau buồn và rất xót xa.

Tôi cũng đọc đâu đó về chuyện những người đi săn nhưng không thích ăn thịt. Những con thú bị bắn chết bị bỏ lại bên đường trong lúc họ tiếp tục đi tìm vui. Người yêu xinh đẹp của bạn ta đã có vài cuộc tình, và lúc này hình như cũng không thiếu người săn đón, thế nhưng mấy chục năm nay cô ta vẫn cô đơn. Chẳng nhẽ bạn ta cũng chỉ là một con mồi để cô ta chinh phục? Thoáng nghĩ thế thôi chứ tôi không tin đó là sự thật, trái lại là đàng khác, vì theo bạn ta cô ấy là người đàn bà dễ thương, mong manh như một cành lan. [:)]

Có lẽ bạn ta không đồng ý nhưng tôi cũng nghĩ rằng người đàn bà nào cũng nghĩ tới tương lai khi yêu, không như bạn ta, chỉ biết rong chơi trong trời quên lãng! Bạn ta sẽ mang được gì đến cho người bạn ta yêu? Có lẽ cô ta không cần tiền tài và danh vọng, nhưng ít ra cũng cần một mái ấm an toàn để nương thân khi bạn ta không còn trên cái cõi đời ô trọc này. Nói bạn ta đừng buồn, ngoài trái tim nóng hổi hình như bạn ta không muốn hy sinh cái đỉnh bình yên mà bạn ta đã có sau những ngày mệt nhoài trên đất Mỹ, bạn ta không “vẽ” được đoạn kết của cuộc đời cho cô ta, như thế tôi chẳng ngạc nhiên gì khi thấy cuộc tình tan như khói sương. Những tháng ngày hạnh phúc vừa qua là một ân huệ thượng đế đã ban cho bạn ta, chỉ tiếc là cuộc tình đó đã bay qua hơi mau, nhưng chắc là bạn ta sẽ gữi gìn kỷ niệm suốt cuộc đời.

Các bạn thân,

Lời chúc mừng chúng mình gói ghém để gửi cho bạn ta đành bỏ cho lãng quên. Bạn ta thuộc nòi lãng mạn đa tình, đa đoan có tiếng nên trước sau gì rồi bạn ta cũng sẽ quên. Công bình mà nói tôi thông cảm và thương người đàn bà trong những cuộc tình tan vỡ. Có lẽ họ thiệt thòi hơn đàn ông chúng mình, nhất là khi ra đi trong cô đơn. Họ có quyền sống, có quyền quyết định cho tuơng lai của chính họ, và đôi khi cho cả hai người vì họ nghĩ như thế tốt đẹp hơn cho mọi người.

Bạn ta muốn có người đi chung trong chuyến cruise năm tới cùng với chúng mình thế nhưng đời chia như nhánh sông, sẽ không có ai để bạn ta cùng rong chơi trong cõi tạm. Bạn ta không buồn đến nỗi “đập cổ kính ra tìm lấy bóng”, nhưng chắc là lúc này cũng thấy cô đơn. Nói thế thôi bố ai mà biết được “ông ấy”. Không chừng bạn ta lại đang sắp gọi Ngụy Xưa, cười tủm tỉm kể chuyện tình sắp có không chừng. Nhưng ở vào tuổi này nếu có ai hát bài “Have I told you lately that I love you” thì hãy cứ nghĩ đó là chuyện nói đùa cho chắc ăn [8D]. Chỉ muốn nhắn bạn ta là dù thế nào đi nữa vẫn cố giữ tâm hồn thanh thản, yêu người và yêu đời, dù đường đời có đầy chông gai.

Tình thân,

Ngụy Xưa
Sept. 18, 2012
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Hello anh Nguỵ Xưa,

Đọc chữ của anh đến đoạn này,

Trích đoạn: NgụyXưa

....

Nhưng ở vào tuổi này nếu có ai hát bài “Have I told you lately that I love you” thì hãy cứ nghĩ đó là chuyện nói đùa cho chắc ăn [8D].



thấy sao không fair chút nào hết.... Lỡ, lỡ ... có người nói "yêu thật", mà mình cứ nghĩ là nói đùa thì ai sẽ là người đau lòng đây? Rồi mình đang đi tìm tình yêu, mà cứ cho là người nói đùa, có phải để mất một dịp may hiếm có không?

Khó xử ha anh ???

Hỏi nhỏ anh nè, đàn ông mà nói "Anh yêu em thật..." thì có nên tin không? Nhất là ở cỡ tuổi hơi xế chiều một chút.[8D]

Hôm nay may quá, níu áo anh Nguỵ Xưa để hỏi mấy câu lâu nay không biết hỏi ai...[:)]

Thân mến,
Nguyệt Hạ




 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
thấy sao không fair chút nào hết.... Lỡ, lỡ ... có người nói "yêu thật", mà mình cứ nghĩ là nói đùa thì ai sẽ là người đau lòng đây? Rồi mình đang đi tìm tình yêu, mà cứ cho là người nói đùa, có phải để mất một dịp may hiếm có không?

Chắc là không có chuyện "lỡ" đâu NH. Hơn nữa khi đi tìm thì thường không gặp, tình cờ mà gặp mới là có duyên. [:D]

Hỏi nhỏ anh nè, đàn ông mà nói "Anh yêu em thật..." thì có nên tin không? Nhất là ở cỡ tuổi hơi xế chiều một chút.

Cái này cũng tuỳ người, NX mà nói thì thật %100 [:)], ai khác thì NH cần xem cách họ nói. Vừa nói vừa cười thí chắc ông này xạo. Nói ấp úng, chân tay thừa thãi, mắt nhìn đâu đó thì chắc là thật. [:D]

NX cũng không có nhiều kinh nghiệm trong tình trường nên NH cũng đừng tin những gì NX nói. NH phải hỏi người anh em họ của NX, b/s tâm lý gia Nguỵ Húc thì mới rõ ngọn ngành. [:D][8D]

Have a nice day, NH!

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa

Hỏi nhỏ anh nè, đàn ông mà nói "Anh yêu em thật..." thì có nên tin không? Nhất là ở cỡ tuổi hơi xế chiều một chút.


Cái này cũng tuỳ người, NX mà nói thì thật %100 [:)], ai khác thì NH cần xem cách họ nói. Vừa nói vừa cười thí chắc ông này xạo. Nói ấp úng, chân tay thừa thãi, mắt nhìn đâu đó thì chắc là thật. [:D]

NX cũng không có nhiều kinh nghiệm trong tình trường nên NH cũng đừng tin những gì NX nói. NH phải hỏi người anh em họ của NX, b/s tâm lý gia Nguỵ Húc thì mới rõ ngọn ngành. [:D][8D]

Have a nice day, NH!

NX



Anh Nguỵ Xưa ơi,

Anh chỉ cách hay lắm lắm, nhưng kẹt một điều người ta nói qua phone và email, làm sao nhìn mặt được bây giờ ?

Quen nhau trong thế giới ẢO mà thiên hạ cứ la oai oái là không ẢO, bảo đảm là THẬT, nhưng không thấy mặt cũng không gặp nhau, chỉ qua giọng nói ở phone, có tin được không anh ? (nếu có gởi hình, biết đâu là hình của ai đó, trẻ hơn, đẹp hơn...[8D] )

Chuyện mấy người nói ấp a ấp úng, tay chân thừa thải, mắt nhìn đâu đó, mặt mày đỏ ửng lên hình như chỉ đúng với mấy chàng lúc còn trung học thôi. Đối với mấy ÔNG người lớn, chắc không còn lúng túng nữa đâu.


Anh bảo hỏi người anh em họ hàng của anh, nghe tới chữ nào có cái chữ "gia" trong đó là NH sợ rồi, người ta hay méo mó nghề nghiệp lắm anh ơi. Mà chắc gì mấy người "gia" ấy đã có kinh nghiệm chứ? (Eo ơi, nói thế không khéo NH lại bị u đầu sức trán hồi nào không biết...[sm=mecry.gif][sm=mecry.gif]


Đùa với anh một tí cho vui, làm cái "Đỉnh Bình Yên" này của anh hết bình yên rồi.


NH


 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
Anh chỉ cách hay lắm lắm, nhưng kẹt một điều người ta nói qua phone và email, làm sao nhìn mặt được bây giờ ?

Quen nhau trong thế giới ẢO mà thiên hạ cứ la oai oái là không ẢO, bảo đảm là THẬT, nhưng không thấy mặt cũng không gặp nhau, chỉ qua giọng nói ở phone, có tin được không anh ? (nếu có gởi hình, biết đâu là hình của ai đó, trẻ hơn, đẹp hơn... )

Khó biết được lắm NH à. NX đã viết "Thiên Đường Ảo" ( http://vinasoft.com/ThienDuongAo.htm ) để chia sẻ chút kinh nghiêm này. Con trai NX cũng thất bại về truyện tình trên nét mới đây thôi.

Ai muốn tỏ tình NH cứ mới tới nhà xem tướng. Tuy nhiên cũng đừng tin những ông "mặt sáng như gương tàu, đầu trơn như váy lĩnh". [:D][8D]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
...





Thân chào anh Nguỵ Xưa và NguyệtHạ



" Đỉnh Bình Yên " là một cái tên rất hay.


Người anh em họ của anh đã vào đọc,đọc cả những lời đối thoại của cô Nếu NguyệtHạ và anh.

Dí dỏm lắm !


Thân ái.

ký tên NgụyHúc
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Thu Yêu Đương

Bạn thân,

Bạn có biết là ngày đầu tiên của mùa thu thay đổi hàng năm không? Năm 2011 mùa thu bắt đầu ở Bắc bán cầu vào ngày Sept. 23, nhưng năm nay (2012) lại là ngày Sept. 22! Rắc rối quá phải không bạn, thế nhưng với những người đi biển thời xa xưa của chúng mình thì mùa thu bắt đầu vào ngày mặt trời “di chuyển” trong cùng mặt phẳng với đường xích đạo của trái đất, để rồi nghiêng dần xuống Nam bán cầu, mang cái không khí se lạnh về với chúng ta, và mùa thu bắt đầu ngày hôm nay khi tôi viết những dòng này để tâm tình với bạn về những giấc mơ tình yêu.

Với nhiều người, và với Ngụy Xưa, mùa thu là mùa yêu đương và cũng là mùa ly biệt. Cái không khi se lạnh làm người ta cảm thấy cô đơn nên dễ tìm tới nhau. Se lạnh chứ không quá lạnh, chỉ một chiếc áo khoác mỏng, hay một vòng tay là đủ ấm, đủ cho những bước chân quấn quít trên lá vàng, đủ cho nụ hôn nhẹ trên bờ môi làm cháy bỏng cuộc tình. Mùa thu cũng là mùa bắc cầu Ô Thước trên trời cho Ngưu Lang Chúc Nữ của chuyện thần tiên gặp nhau sau những ngày xa cách. Không biết áo nàng Chúc Nữ qua cầu có bị gió bay hay không nhưng yêu nhau cởi áo cho nhau, cho niềm đam mê vô tận, và để rồi khi xa nhau nước mắt biến thành những giọt mưa thu.

Mùa thu yêu đương nào của tôi cũng ngọt ngào và chua xót, chẳng khác gì Ngưu Lang Chúc Nữ trên trời. Tôi xa Đà Lạt vào mùa thu, mang theo mối tình học trò làm hành trang vào đời, để sau này những lúc nhớ thương chỉ muốn quay tàu về hướng núi, dù đường biển xanh xa cách muôn trùng. Mối tình thời mới lớn rồi cũng tan dần như bọt sóng đại dương. Tàu tôi ghé bến sông Hàn, và tôi lại có một mùa thu yêu đương, một mùa thu ly biệt vì ngu ngơ đi tìm hạnh phúc ở bên kia đường chân trời.

Chưa hết, mùa thu năm 1971 tôi rời New Port, Rhode Island, sau hai năm lưu lạc xứ người, bỏ lại sau lưng một người con gái tóc vàng mắt xanh gặp nhau ở một lớp học ban đêm tại Boston University. Chỉ là một mối tình thoáng qua nhưng cũng đủ xót xa cho thân phận con người vì tôi không thể mang cô ấy về VN trong lúc chiến tranh đang mịt mù trên quê hương nghèo đói, và hơn thế nữa có một người đang đang đợi tôi trở về, chấp nhận và tha thứ cho tôi những mùa thu đi hoang.

Tôi chưa bao giờ đếm những cuộc tình nhưng khi nghe Khánh Ly hát “Nhìn Những Mùa Thu Đi” tôi không bao giờ đồng ý với TCS về những câu:

Chuyện chúng mình ngày xưa
Anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai.


Với tôi “chuyện chúng mình” của những cuộc tình xa xưa hay gần gụi cũng chỉ đi sâu vào ký ức chứ chưa bao giờ nhạt phai, mặc dù tôi đã có một gia đinh rất êm ấm, tràn đầy yêu thương.

Bạn thân,

Tôi thường bị gán cho cái tội “lãng mạn đa tình”, nhất là trong thế giới ảo, vì những truyện ngắn tôi viết, và vì tôi biết yêu rất sớm, khi còn rất trẻ. Thằng cháu ngoại tôi chưa đầy 5 tuổi, mới học mẫu giáo, hôm qua về nhà thủ thỉ với mẹ nó “I have a crush on Emily …”. Nó nói tiếp Emily là con bé Vietnamese bé tí tẹo trên vai mang cái “Hello Kitty” backpack, và “looks so cute”. Mẹ nó hết hồn, rồi bật cười ha hả, kết luận là thằng nhỏ “có máu ông ngoại”. Không biết là có “oan ôi ông địa” hay không nữa, nhưng phải công nhận là hậu sinh khả úy, và “quan ta” đã thực sự hết thời!

Bạn và tôi chỉ còn một chút quá khứ làm hành trang, lâu lâu kể chuyện ngày tháng cũ cho vui cuộc đời, chứ thực sự chúng mình bây giờ hiền khô, phải thế không bạn thân?

Ngụy Xưa
Sept. 22, 2012 – Ngày Thu Phân (Autumnal Equinox)

****
Note: The word equinox comes from the Latin words for "equal night." The fall and spring equinoxes are the only days of the year in which the Sun crosses the celestial equator.
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-24 09:24:03Ct.Ly>
kết luận là thằng nhỏ “có máu ông ngoại”. Không biết là có “oan ôi ông địa” hay không nữa, nhưng phải công nhận là hậu sinh khả úy, và “quan ta” đã thực sự hết thời!


Anh Nguỵ Xưa nha, cuối tuần cho mọi người cười quá nha hahaha

Anh biết khg, đến câu " có máu ông ngoại " y chang ở nhà em

thằng nhỏ làm gì mà bà ngoại nó nói: Sao mày khg giống cha giống mẹ mà giống ông ngoại mày nhiều vậy?
Ông anh tỉnh bơ: thì cũng có chút giòng máu mà bà hahah

cho nên khg có oan ôi gì đâu, oan thị mầu thì có

Giờ khai ra hết đi anh Nguỵ Xưa, để em ghi hết vào sổ, hôm nào gặp chị em tố khổ anh hay là đòi tiền hối lộ mới được [:D]

May quá em sắp có tiền sang thăm anh chị đây hihihhi
Đăng nhập để trả lời
0
Giờ khai ra hết đi anh Nguỵ Xưa, để em ghi hết vào sổ, hôm nào gặp chị em tố khổ anh hay là đòi tiền hối lộ mới được

Đã viết "Mùa Xuân Yêu Em" ( http://vinasoft.com/MuaXuanYeuEm.htm ) để "cover my ... butt" [:D][8D], nhưng sẵn sàng hối lộ, mua vé mời cô Lỳ sang chơi với anh chị. [:)]
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NgụyXưa


Với tôi “chuyện chúng mình” của những cuộc tình xa xưa hay gần gụi cũng chỉ đi sâu vào ký ức chứ chưa bao giờ nhạt phai, mặc dù tôi đã có một gia đinh rất êm ấm, tràn đầy yêu thương.

......

thằng nhỏ “có máu ông ngoại”




Anh Nguỵ Xưa nói khôn quá nha, đúng là miệng lưỡi của nhà văn....

Đi sâu vào ký ức có khác gì chôn trong đó, dùng chữ chưa bao giờ nhạt phai nhưng không có trong hiện hữu thì có khác nào để qua một bên, đi chỗ khác chơi???


Hồi trước giờ Nguyệt Hạ nghe toàn là "máu nóng", "máu lạnh", 'máu lười", "máu dê", 'máu hoạn thư" vv và vv chứ chưa bao giờ nghe "máu ông ngoại", thế thì có "máu ông nội" không hả anh Nguỵ Xưa và chị Ct.Ly? Cái gọi là "máu ông ngoại" này chắc phải ghê gớm lắm lắm [8D]


Chị Ct.Ly khi nào sang đây nhớ báo trước nha. Phải có kế hoạch để tố khổ anh Nguỵ Xưa chứ [:)]

Chúc cả nhà vui nhé.



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-24 09:13:12dang son>
..





Ghé nhà thăm anh Nguỵ Xưa và Công tử Lỳ.Viết hay lắm.



... Nhắn cô Nếu NguyệtHạ :


'' Cô nè !

Chủ đề của anh Nguỵ Xưa có bài : Đỉnh Bình Yên _

Thế mà cô nỡ nào trêu,phá anh ấy cùng Công Tử Lỳ như 1 sự hợp tác - Anh ấy hiền lành.Tội.
Nếu cô Nếu và Công tử Lỳ còn phá phách nữa thì anh sẽ húc cô và Nàng LỲ..


Chúc anh NX ở Hiền gặp Lành.

Tình thân.


ký tên NgụyHúc


____________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Đang phá anh NX, bấm 1 cái nó bay hết trơn thiệt tình á [:@] giờ phải moi tim ra nhớ lại, phá tiếp đây [8D]

***

Dangson.fr : Xời, nhào vô bênh anh NX kìa, mà dangson đừng lo nha, anh NX hiền là hiền, nhg đúng lý lẻ là ảnh ký cho lũng mỏ ác chớ bộ, nên vào phá là công tử mượn đở cái nón sắt đội lên đầu chứ nón thuỷ thủ bằng coton khg đủ bảo vệ cái mỏ ác của Công tử đâu á [:D] hay làm bộ bênh anh Nguỵ Xưa, rủi sau này bị mấy cô " soeur " này vào attaqué thì có người bênh lại hay sao hả???? [:D]

Nguyệt Hạ: ah, bi chừ anh Nguỵ Xưa giờ đang bị mí cô nhà giòng hiền như ma soeur vào phá, mà khg biết ảnh " sợ " hong há [:D] nhg hiện giờ anh có " đồng minh " kìa, [8D]

**

[sm=wow.gif][sm=yeah.gif]

Vậy là em sắp được vé mời đi chơi rồi há , thank anh Nguỵ Xưa nhiều há [8D]

Sáng nay hình như nghe anh nói là:

- Nè công tử Lỳ, chuyện này mà dám giữa thanh thiên mà dám hối lộ anh vậy hén, gan cùng mình ah, có muốn thì cứ PM cho anh thì thầm thì hoạ may là anh sẽ hối lộ cho, giờ ai cũng biết, đến Nguyệt Hạ cũng theo công tử mà doạ anh, chắc topic này chắc phải đổi là " Mùa thu đau thương " quá . vì BX mà đọc được là kể như tự nhiên bị tuyệt thực mà khg rõ vì sao?
Đồ ngốc, cóc cho 1 cái, định gửi cho công tử tiền hối lộ, nhg .... giờ đổi ý kiến rồi ...

Vừa nói anh Nguỵ Xưa vừa gạch, gạch, gạch ...

Chìa cho công tử Lỳ cái ngân phiếu .....

- 2$

- Chời ... tưởng là 2.000$ , sao có 2$ ah, tiền này đủ cho em mua 1 vé tramway, chỉ có bận đi thôi, mà chỉ đi đến chợ mà thôi ....[sm=28.gif]

Anh nguỵ Xưa mỉm cười
- Uh, lấy tramway đi chợ đi, mua đồ về cho tụi anh nhậu

Công tử Lỳ:
- Xời, anh NX xấu quá đi

Vưa cười vừa [;)]
- Giờ công tử mới biết hả? " Lính mà em !!!! " [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
giờ phải moi tim ra nhớ lại, phá tiếp đây

Lâu lắm NX mới lại có một ngày vui. [:D]

@dangson.fr: "Phe ta" có cùng nhân số với các "soeur" nhưng già yếu nên cần Nguỵ Húc ra chiêu Hàm Mô Công! May ra thoát nạn. Thanks a million, my cousin. [:D]

@Nguyệt Hạ: Nhân viết "Mùa Thu yêu Đương" nên hôm nay nói chuyện tình yêu chút nhé. Những gì cất sâu vào ký ức vì không thể quên nên dù có đang sống trên đỉnh bình yên vẫn luôn luôn nghĩ tới ngày tháng cũ, nhất là "chuyện chúng mình" cuối cùng vừa trải qua. Nhớ cả cái đẹp lẫn cái xấu, nhớ bàn tay nuột nà, nhớ làn tóc rối vì gió biển, và nhớ cả vết sẹo trên vầng trán của một trời yêu thương. Đừng có la lên là "xạooo" nhé. Tình yêu phức tạp, và "có những điều nhân gian không thể hiểu" như nhà thi sĩ họ Lê than thở. (Ông ta cũng xin người tình "đừng hỏi vì sao ta yêu nhau", và "vì sao và vì sao" [:)]). Chúc may mắn nếu có ai đó gọi qua phone. [8D][:D]

@Ct.Ly: Cô Lỳ nè, bà xã anh nói chừng nào cô qua chơi bà ấy sẽ kể cho nghe nhiều chuyện đa đoan hơn là "Mùa Thu Yêu Đương" nữa cơ. [:D]

Thành thật mời anh Sơn, Nguyệt Hạ, cô Lỳ, SN và các bạn trong phòng Văn có dịp qua Cali ghé chơi. NX chưa rửa tay gác bút, rất mong gặp gỡ bạn bè xa gần.

Tình thân,

NX
http://vinasoft.com/

Đăng nhập để trả lời
0


Anh Nguỵ Xưa ơi, anh nhờ đến cousin của anh thì "sợ" quá nha. Mí cô nhà dòng này hiền như ma soeur mà anh.

Anh nhắc đến mấy câu của thi sĩ họ Lê làm Nguyệt Hạ buồn cười quá. Vì lúc nào nhắc đến, NH chỉ nghe hát là: "đừng hỏi vì sao chân anh run, đừng hỏi vì sao chân anh mỏi..." thôi.

Chuyện gọi phone là NH hỏi chung chung cho mấy người quen nhau trên thế giới ẢO đó mà, không phải của đương sự đâu anh à.


Chị Ct.Ly ơi, chờ bài viết tiếp của anh NX rồi ra chiêu tiếp hén [:)][8D]


Hôm nào gặp anh chị thật nha, NH ở gần anh lắm đó.


Thân mến,
Nguyệt Hạ


p.s. Vào đây phá phách tiếp, anh Nguỵ Xưa đừng có ký lủng sọ dừa của em ma soeur này nhé.


 
Nguyệt Hạ 
Thơ Thẩn
Từ một góc trời thu

 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»